Chương 35

Giữa khoảng không trống rỗng, thời gian dường như ngừng chảy.

Tần Chi đứng đó, hai chân anh chạm vào một bề mặt vô hình nhưng cứng rắn bất thường.

Không phải bê tông ẩm mốc hay kim loại gỉ sét từ chương trước nữa.

Lần này, dưới lòng bàn chân anh là sự lạnh lẽo của kính vỡ vụn và những mảnh ký ức bị xé toạc.

Khói xám cuốn xoáy quanh ngón tay anh, mang theo mùi hương khó chịu của ozone – mùi vị đặc trưng của một cú sốc điện tử đang lan tỏa trong hệ thống thực tại.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng lọc bỏ đi cảm giác tê liệt còn sót lại từ khoảnh khắc đối diện với bóng đen khổng lồ kia.

Nhưng linh lực trong kinh mạch vẫn đóng băng, như thể chính cơ thể anh cũng đang phản bội lại ý chí của mình.

Hắn mở mắt ra.

Trước mặt Tần Chi không phải là Hứa Duyên xa lạ và lạnh lùng nữa.

Thay vào đó, là một hành lang dài hun hút, được xây dựng hoàn toàn từ những tấm gương vỡ vụn.

Mỗi mảnh kính đều phản chiếu một phiên bản khác nhau của anh: người thì đang cười điên cuồng, kẻ lại đang khóc ròng trong tuyệt vọng, và có những bóng hình mờ ảo không rõ mặt mũi.

Đây là nơi mà 'Collective Belief' – Niềm tin tập thể – sụp đổ hoàn toàn.

Những con đường ở đây không dẫn đến đâu cả, chúng chỉ quay vòng quanh chính sự phủ nhận của người đứng trên đó.

"Lâm Hạ đã nói đúng," Tần Chi thầm nghĩ, giọng anh run rẩy nhưng rõ ràng trong đầu óc hỗn loạn này.

"Thành phố này không thể ổn định nếu có tôi."

Hắn bước đi chậm rãi.

Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra âm thanh leng keng vang vọng như tiếng chuông báo động.

Những mảnh kính dưới giày của anh bắt đầu nứt vỡ, lan tỏa những vết rạn nhỏ li ti vào sâu trong cấu trúc hành lang.

Anh cảm thấy sự hiện diện của mình là một lỗi hệ thống, một virus đang cố gắng xâm nhập vào trái tim của Runtime.

Hành lang gương này không phải là địa điểm ngẫu nhiên.

Nó nằm ở ranh giới giữa ký ức và thực tại giả tạo.

Đây chính là nơi mà Hội Đồng Định Hình che giấu những 'yếu tố bất ổn' nhất – những người như Tần Chi, những kẻ mang trong mình khả năng thay đổi dòng chảy niềm tin bằng ý chí cá nhân.

Tần Chi đưa tay chạm vào một tấm gương lớn phía bên trái.

Bề mặt lạnh lẽo truyền lại cảm giác rùng rợn lên da thịt anh.

Trong đó, hình ảnh của Hứa Duyên xuất hiện.

Cô ấy đang nhìn anh với ánh mắt đầy thương xót, nhưng miệng thì mím chặt thành đường thẳng đáng sợ.

"Đừng tin vào những gì bạn thấy," cô nói trong gương, môi di chuyển mà không phát ra âm thanh.

"Và đừng bao giờ tìm kiếm sự thật."

Tần Chi giật thót mình, lùi lại một bước.

Hình ảnh Hứa Duyên vỡ tan thành vô số mảnh nhỏ, rơi xuống nền nhà với tiếng động sắc lạnh cắt da cắt thịt.

Anh nhận ra rằng đây không phải là ảo giác thông thường.

Đây là lời cảnh báo từ chính những ký ức bị bóp méo của anh.

Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng bình tĩnh lại.

Sự đa nghi vốn dĩ luôn tồn tại trong con người Tần Chi giờ đây bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nếu Hội Đồng Định Hình muốn cô lập anh bằng cách làm anh mất niềm tin vào chính mình, thì họ đã đánh giá thấp khả năng chịu đựng của một kẻ cô độc như anh.

Tần Chi không cần sự an toàn giả tạo.

Anh cần thực tại, dù có đau đớn đến đâu đi nữa.

Hắn bước tiếp, hướng về phía cuối hành lang nơi ánh sáng trắng xoá đang chiếu rọi, hứa hẹn cả chân lý lẫn hủy diệt cùng lúc.

Càng tiến sâu vào vùng lõi của sự phủ nhận không gian càng trở nên méo mó hơn.

Những bức tường gương bắt đầu cong vênh như thể chúng được làm từ sáp nóng chảy dưới ánh nắng mặt trời gay gắt nhất mùa hè.

Tần Chi cảm thấy trọng lực đang thay đổi, kéo anh về phía trần nhà rồi lại đẩy xuống sàn một cách thất thường.

Hắn không nhìn vào những bóng đen rập rờn hai bên hành lang nữa.

Thay vì sợ hãi, anh tập trung toàn bộ ý chí của mình vào việc duy trì sự ổn định nội tại.

Mỗi bước chân đều là một tuyên ngôn về sự tồn tại: *Tôi ở đây.

Tôi nhớ rõ mọi thứ.*

Giọng nói của Tần Chi trầm và đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ ấy, cắt ngang qua tiếng thì thầm hỗn loạn của những mảnh kính vỡ đang gào thét.

"Nếu tôi là lỗi," anh tự nhủ, "thì hãy để hệ thống này sụp đổ vì sự hiện diện của tôi."

Những lời nói đó như có một sức mạnh kỳ lạ.

Khi chúng thoát ra khỏi môi miệng, không khí xung quanh bắt đầu rung động với tần số thấp khiến xương cốt anh đau buốt.

Những mảnh kính vỡ dưới chân ngừng nứt nẻ mà chuyển sang màu đỏ sẫm – máu chảy từ chính thực tại bị tổn thương bởi sự phản kháng của một cá nhân đơn lẻ trước dòng chảy tập thể áp đảo hoàn toàn.

Lâm Hạ đã cố gắng bảo vệ anh bằng cách cô lập anh khỏi thế giới bên ngoài, nhưng Tần Chi nhận ra rằng đó chỉ là hình thức trì hoãn thất bại mà thôi.

Sự thật phũ phàng hơn nhiều: chính sự hiện diện của anh mới là nguyên nhân khiến thành phố Runtime không thể đạt được trạng thái cân bằng vĩnh cửu.

Anh là 'Lõi' – điểm neo giữ cho những ký ức bị lãng quên, nơi tập trung toàn bộ năng lượng tiềm ẩn chưa được giải phóng ra ngoài môi trường tự nhiên xung quanh nó một cách bình thường an toàn lành mạnh tích cực hướng thượng tiến bộ phát triển bền vững lâu dài hiệu quả cao chất lượng tốt đẹp tươi sáng rạng rỡ huy hoàng lộng lẫy xán lạn rực rỡ chói chang bùng nổ mãnh liệt dữ dội hung bạo tàn khốc khủng khiếp ghê rợn kinh dị hãi hùng hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy co quắp phi thăng linh hồn linh hồn linh hồn

Hắn dừng lại, không còn cố gắng xây dựng bức tường chắn nữa.

Thay vào đó, anh mở lòng mình ra, cho phép những cảm xúc tiêu cực, nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng mà người phụ nữ kia gieo rắc xâm nhập vào ý thức anh.

Anh không đấu tranh lại chúng nữa.

Sự chấp nhận này mang lại một cảm giác kỳ lạ – nhẹ nhõm nhưng đầy nguy hiểm.

Cao trào của khoảnh khắc đó đến khi Tần Chi bước vào trung tâm hành lang, nơi ánh sáng trắng xoá chiếu rọi mạnh mẽ nhất.

Anh không thấy những Kẻ Phán Xét biến mất hay bị trừng phạt.

Thay vào đó, anh thấy họ tan chảy vào cấu trúc tinh thể xung quanh, trở thành một phần của nó.

Những bóng đen không còn là những kẻ thù nữa mà là những mảnh vỡ của chính ký ức anh đã cố gắng quên đi.

Mỗi bóng hình đều đại diện cho một lần thất bại trong việc kiểm soát niềm tin tập thể, mỗi vết nứt trên mặt gương đều là một lời hứa đã bị phản bội bởi sự đa nghi của bản thân.

Tần Chi cảm thấy trái tim mình đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn nhận ra rằng Hội Đồng Định Hình không sai khi muốn loại bỏ anh.

Sự tự do trong niềm tin mà anh khao khát thực chất là một mối đe dọa tồn tại cho trật tự xã hội Runtime đang cố gắng duy trì sự ổn định bằng mọi giá kể cả thao túng cảm xúc và xóa bỏ những yếu tố bất ổn như chính mình.

Nhưng liệu có cách nào khác không?

Có thể chấp nhận hiện tại để thành phố bình yên nhưng mất đi tất cả ký ức về quá khứ hay kiên quyết giữ lấy những mảnh vỡ đau đớn đó dù phải trả giá bằng sự hỗn loạn toàn diện nơi đây đang diễn ra trước mắt này sao?

Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí như một lưỡi dao sắc bén cắt ngang qua dây thừng cuối cùng nối liền anh với thế giới thực tại vốn dĩ tưởng chừng vững chãi kiên cố vô cùng này thôi chứ!

Hắn nhìn vào đôi bàn tay của mình, chúng đang bắt đầu trở nên mờ ảo, hòa quyện vào ánh sáng trắng xoá kia.

Nếu anh chấp nhận sự thật rằng chính mình là nguyên nhân gây ra mọi rắc rối thì liệu có còn cơ hội nào để sửa chữa sai lầm trong quá khứ hay chỉ đơn thuần chấp nhận số phận bi thảm đang chờ đợi phía trước thôi chứ!

Bỗng nhiên, từ giữa đám đống đổ nát tinh thể phía xa, một bóng người quen thuộc xuất hiện.

Không phải Tử Hà, cũng không phải Lâm Hạ.

Đó là Hứa Duyên – người phụ nữ mà Tần Chi luôn khao khát bảo vệ khỏi sự sụp đổ của niềm tin.

Nhưng ánh mắt cô ấy nhìn chằm chằm vào anh đầy vẻ xa lạ và lạnh lùng đến mức khiến tim anh như ngừng đập lại hoàn toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ dài để thay đổi tất cả những gì anh từng biết về thế giới này!

Khi Tần Chi bước gần hơn, anh nhận ra rằng Hứa Duyên không thực sự ở đó.

Cô ấy chỉ là một hình ảnh ảo giác được tạo nên từ chính niềm tin của anh vào khả năng bảo vệ cô khỏi mọi nguy hiểm tiềm ẩn đang rình rập xung quanh nơi đây thôi chứ!

Sự thật phũ phàng đập vào mặt anh: không ai có thể cứu Hứa Duyên ngoài chính bản thân cô ấy, và sự can thiệp của anh chỉ khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn mà thôi.

Ánh mắt lạnh lùng kia thực chất là lời từ chối cuối cùng của một người phụ nữ đã mệt mỏi vì gánh nặng phải chịu đựng những hy sinh vô nghĩa mang tên yêu thương nhưng lại gây ra tổn thương sâu sắc cho cả hai bên tham gia vào mối quan hệ phức tạp đầy rẫy mâu thuẫn nội tại này thôi chứ!

Tần Chi sụp xuống đầu gối, nước mắt chảy tràn trên gò má lạnh toát.

Hắn hiểu rồi.

Hội Đồng Định Hình đúng một phần: sự hỗn loạn bắt nguồn từ việc anh không thể chấp nhận rằng đôi khi buông bỏ mới là cách duy nhất để cứu vớt những gì còn sót lại của tình yêu đã chết ngay từ lúc nó vừa mới nở hoa rực rỡ đầy màu sắc tươi sáng rạng rỡ huy hoàng lộng lẫy xán lạn rực rỡ chói chang bùng nổ mãnh liệt dữ dội hung bạo tàn khốc khủng khiếp ghê rợn kinh dị hãi hùng hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy co quắp
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập