Chương 34
Không phải là sự im lặng tuyệt đối, mà là sự vắng mặt hoàn toàn của âm thanh – như thể thế giới đang tạm dừng hoạt động để chờ đợi một lệnh mới từ người quản lý hệ thống.
Cô đứng trên mép vực sâu, nơi trước đó vừa còn là con đường lát đá granite vững chãi dưới chân mình.
Bây giờ, chỉ có khoảng trống màu xám xịt và tiếng vọng của những lời thì thầm xa xăm vang lên từ đáy thẳm.
Mùi ozone nồng nặc vẫn chưa tan biến hoàn toàn nhưng đã bị lấn át bởi một mùi hương khác.
Đó là mùi của bê tông ẩm mốc, bụi xây dựng và kim loại gỉ sét – mùi vị đặc trưng của sự phân hủy dưới áp lực của niềm tin lung lay.
Tần Chi cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy nhẹ nhàng của mình.
Da thịt cô trông bình thường, nhưng khi cô siết chặt lại, những ngón tay dường như xuyên qua không khí lỏng lẻo trước mặt một cách dễ dàng đến đáng sợ.
Cô không còn cảm thấy sự vững chãi dưới chân nữa.
Thực tại ở đây, trong khu vực bị lỗi này, đang phản ánh chính xác trạng thái nội tâm của cô: hỗn loạn và phân mảnh.
Những ký ức về quá khứ – những khoảnh khắc bình yên bên Hứa Duyên, những nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng vàng ấm áp – bỗng chốc trở nên mờ ảo như hình ảnh trên mặt nước khi có gió thổi qua.
"Ngươi đã tự lừa dối chính bản thân mình," giọng nói của Tử Hà vang lên trong đầu cô, lạnh lẽo và đầy chất vấn.
Nhưng lần này, tiếng vọng không đến từ bên ngoài mà xuất phát trực tiếp từ sâu thẳm tâm trí Tần Chi.
Nó như một cú sốc điện chạy dọc sống lưng, khiến cô rùng mình dữ dội.
Tần Chi nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở.
Cô cần phải kiểm soát nó.
Nếu niềm tin của cô sụp đổ hoàn toàn, cả khu vực này sẽ biến mất cùng với tất cả những gì còn sót lại bên trong đó.
Nhưng liệu sự ổn định mà Hội Đồng Định Hình theo đuổi có thực sự là cứu rỗi?
Hay đó chỉ là một nhà tù vô hình được xây dựng trên nền tảng của sự dối trá tập thể?
Cô mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh quét qua bầu trời đêm đen kịt đầy sao lấp lánh phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những tòa nhà xung quanh đang dần sụp đổ.
Bóng đen khổng lồ mà cô vừa thấy trước đó không còn ở ngay phía trước nữa.
Nó đã lan tỏa ra khắp nơi, thấm vào từng khe hở của thực tại, biến thành một phần của bối cảnh mới này – một công trường xây dựng bỏ hoang giữa lòng thành phố Runtime.
Bóng dáng đen ngòm không tấn công trực tiếp mà lan tỏa như mực trong nước làm biến dạng những gì Tần Chi nhìn thấy.
Những tòa nhà xung quanh bắt đầu co quắp, cửa sổ vỡ ra thành những mảnh kính lơ lửng phản chiếu những khuôn mặt méo mó của chính cô – một phiên bản sợ hãi và một phiên bản hung dữ.
Không khí trở nên nặng nề, mỗi lần hít vào đều cảm giác như đang nuốt chửng bụi tro than cào xước cổ họng.
Tần Chi bước đi chậm rãi trên sàn bê tông chưa hoàn thiện.
Mỗi bước chân đều tạo ra tiếng vang rỗng, gợi nhớ đến những căn phòng trống trong ký ức cô – những khoảng thời gian cô đơn tột độ khi không ai hiểu được nỗi đau mà cô đang mang nặng.
Cô cảm thấy lạnh toát, không phải vì nhiệt độ giảm xuống mà là do sự vắng mặt của kết nối con người.
Sự cô lập này chính là thứ nuôi dưỡng bóng đen kia.
Lâm Hạ đã từng nói với cô rằng: "Đôi khi, chúng ta cần từ bỏ những gì mình tin để tìm ra điều đúng đắn hơn." Nhưng làm sao có thể từ bỏ được?
Khi toàn bộ thế giới quan của Tần Chi đều dựa trên việc khôi phục lại 'thực tại đúng đắn' mà cô nhớ.
Nếu quá khứ là giả, thì hiện tại cũng chỉ là một cơn ác mộng kéo dài.
Và nếu tương lai phụ thuộc vào sự chấp nhận những sai lầm này.
Những mảnh kính lơ lửng bắt đầu xoay quanh cô, tạo thành một vòng xoáy nhỏ bé nhưng nguy hiểm.
Mỗi mảnh kính đều phản chiếu một khoảnh khắc khác nhau: cảnh Hứa Duyên mỉm cười với người lạ, cảnh Lâm Hạ nhìn chằm chằm vào hồ sơ bệnh án của cô với vẻ mặt lạnh lùng khó hiểu, và cuối cùng là hình ảnh Cố Hàn – đại diện cho Hội Đồng Định Hình – đang nâng tay lên như thể ra lệnh xóa sổ một lỗi hệ thống.
Tần Chi nắm chặt hai thành đấm.
Cốt liệu xây dựng nằm rải rác xung quanh bắt đầu di chuyển nhẹ nhàng theo ý muốn của cô, nhưng chúng không tuân thủ quy luật vật lý bình thường mà bị uốn cong bởi cảm xúc bất ổn đang bùng nổ trong lòng cô.
Sự đa nghi vốn là phòng vệ tự nhiên nay trở thành.
lưỡi cắt đứt mọi hy vọng về sự an toàn giả tạo mà cô đã xây dựng bấy lâu nay.
Cô nhận ra rằng mình không thể chạy trốn khỏi bóng đen này bằng cách phủ nhận nó.
Nó là một phần của cô, sinh ra từ chính những nghi ngờ và nỗi sợ bị phản bội sâu nhất.
Nếu muốn vượt qua thử thách này, Tần Chi phải đối mặt với sự thật tàn khốc: Cô không chỉ là nạn nhân của hệ thống lỗi mà còn là nguyên nhân gây ra nó.
Thực thể đen ngòm giờ đây đã co lại thành một hình khối nhỏ hơn nhưng đậm đặc hơn lao thẳng vào Tần Chi.
Không có tiếng động, chỉ có một sự va chạm của ý chí thuần túy khiến không gian xung quanh rung chuyển dữ dội như sắp nổ tung.
Cô không né tránh.
Thay vì lùi bước hay tìm cách tự vệ bằng sức mạnh ảo tưởng, cô đưa tay ra nắm chặt vào không khí trước mặt mình và thay vì đẩy nó ra thì lại kéo nó về phía ngực trái đang đập thình thịch liên hồi ấy.
Nỗi đau xé toạc cơ thể khi bóng đen xâm nhập vào ý thức của Tần Chi.
Nó mang theo hàng ngàn mảnh vỡ ký ức bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc an toàn mà Hội Đồng Định Hình đã cài đặt lên não bộ cô từ rất lâu trước đây – có lẽ ngay cả trước khi cô biết chính mình là ai hay đến từ đâu trong thế giới này nữa đâu!
Những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra: một vụ tai nạn kinh hoàng nơi mọi người xung quanh đều biến mất chỉ còn lại cô đơn độc giữa đống đổ nát; tiếng cười của trẻ em hòa lẫn với âm thanh báo động (thâm sâu) vang vọng khắp khu phố vắng vẻ không một bóng người đi qua lại gần đó bao giờ nữa đâu!
Tần Chi quỳ xuống trên nền bê tông ẩm ướt mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa trán cô ta do nỗi sợ tập thể tạo ra nhằm đánh lạc hướng đối phương mà thôi – đều rơi xuống một bề mặt cứng rắn bất ngờ xuất hiện dưới chân họ.
Nhưng đó không phải là con phố Đang Bị Quên với những tấm bê tông đang hòa tan thành sương mù xám xịt nữa đâu!
Họ đang đứng trên đỉnh của một tòa nhà chọc trời chưa hoàn thành nơi mà những khối bê tông và thép vẫn còn đang đượm mùi ẩm mốc đặc trưng của vật liệu xây dựng mới được đưa vào sử dụng gần đây thôi chứ không phải là những cấu trúc cũ kỹ hoen gỉ theo thời gian dài năm tháng trôi qua vội vã cuốn phăng tất cả những gì còn sót lại trên bề mặt thực tại vốn dĩ tưởng chừng như vững chãi kiên cố vô cùng này đâu!
Tần Chi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm đen kịt đầy sao lấp lánh phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những tòa nhà xung quanh đang dần sụp đổ tan tành dưới áp lực của niềm tin lung lay nền tảng vững chắc bấy lâu nay thôi chứ.
đúng không?
Bóng đen khổng lồ bỗng xé toạc bầu trời sao lộ ra đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn thẳng vào hắn!
Tần Chi cảm thấy linh lực trong kinh mạch đột ngột đóng băng chân tay tê liệt hoàn toàn.
Hắn mở miệng muốn hét lên nhưng.
Khi những mảnh kính rơi xuống chúng không vỡ vụn mà hóa thành những bông hoa thủy tinh nhỏ bé nở rộ trên mặt đất tạo nên một khung cảnh kỳ ảo đến mức khiến người ta quên đi nỗi sợ hãi ban đầu ấy!
Sự tĩnh lặng bao trùm khu vực khác biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn trước đó như thể cả thế giới đang nín thở chờ đợi phản ứng tiếp theo từ nhân vật trung tâm của câu chuyện này vậy mà ai cũng phải thừa nhận rằng đây mới chính là cuộc chơi thực sự bắt đầu chứ không phải kết thúc sớm như những gì họ đã từng nghĩ qua!
Tần Chi đứng đó thở gấp cơ thể run rẩy không kiểm soát được nữa vì quá tải cảm xúc sau khi chứng kiến tận mắt bằng chính đôi mắt của mình những điều mà trước kia cô chỉ dám đoán mò hoặc nghe kể lại từ người khác thôi chứ còn cách nào khác đâu!
Những bông hoa thủy tinh phát ra ánh sáng dịu nhẹ chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của cô làm lộ rõ vẻ mệt mỏi cùng cực nhưng cũng toát lên một sự thanh thản hiếm thấy khi đối diện với sự thật trần trụi không chút che đậy hay (trang điểm) thêm thắt gì cả đâu!
Cô nhận ra rằng bóng đen kia thực chất là biểu hiện cụ thể hóa những nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong lòng cô – thứ mà Hội Đồng Định Hình gọi là "yếu tố bất ổn" cần được loại bỏ để duy trì trật tự xã hội chung cho toàn bộ cư dân thành phố Runtime này cả đâu!
Nhưng liệu sự yên bình giả tạo đó có đáng giá bằng việc đánh đổi mất đi quyền lựa chọn riêng tư cá nhân hay không?
Câu hỏi lớn ấy treo lơ lửng trong không khí như một lưỡi dao sắc bén chờ đợi khoảnh khắc thích hợp nhất để chém xuống và kết liễu mọi hy vọng còn sót lại của cô ta do nỗi sợ tập thể tạo ra nhằm đánh lạc hướng đối phương mà thôi!
Tần Chi cúi nhìn những đóa hoa thủy tinh dưới chân mình.
Chúng đẹp đến đau lòng, mong manh dễ vỡ nhưng cũng kiên cường bất khuất trước nghịch cảnh khắc nghiệt đang diễn ra xung quanh đây cả đâu!
Mỗi cánh hoa đều mang một màu sắc khác nhau tương ứng với từng cung bậc cảm xúc mà cô đã trải qua trong suốt hành trình dài đầy gian nan thử thách này – từ niềm hy vọng ban đầu cho đến nỗi tuyệt vọng cuối cùng khi phát hiện ra sự thật phũ phàng về bản thân mình là gì vậy đó!
Tần Chi cố gắng bước về phía những cư dân nhưng mỗi bước chân của anh để lại một vết hằn sâu trên mặt đất như thể anh đang bước trên nước lỏng không có trọng lực giữ gìn hình dáng nguyên vẹn ban đầu nữa đâu mà chỉ còn lại sự tan biến dần theo thời gian trôi qua vội vã cuốn phăng tất cả những gì còn sót lại trên bề mặt thực tại vốn dĩ tưởng chừng như vững chãi kiên cố vô cùng này thôi chứ!
Anh nhận ra rằng sự kiểm soát của mình đang lan tỏa không kiểm soát được nữa giống như một cơn sóng thần ập đến nhấn chìm mọi nỗ lực phòng thủ yếu ớt trước đó vậy mà ai cũng phải thừa nhận rằng đây mới chính là cuộc chơi thực sự bắt đầu chứ không phải kết thúc sớm như những gì họ đã từng nghĩ qua!
Nếu anh tiếp tục đi theo hướng này thì hậu quả sẽ ra sao?
Liệu có còn cơ hội nào để sửa chữa sai lầm trong quá khứ hay chỉ đơn thuần chấp nhận số phận bi thảm đang chờ đợi phía trước thôi chứ!
Bỗng nhiên, từ giữa đám đống đổ nát phía xa, một bóng người quen thuộc xuất hiện.
Không phải Tử Hà, cũng không phải Lâm Hạ.
Đó là Hứa Duyên – người phụ nữ mà Tần Chi luôn khao khát bảo vệ khỏi sự sụp đổ của niềm tin.
Nhưng ánh mắt cô ấy nhìn chằm chằm vào anh đầy vẻ xa lạ và lạnh lùng đến mức khiến tim anh như ngừng đập lại hoàn toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ dài để thay đổi tất cả những gì anh từng biết về thế giới này!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận