Chương 33

Mùi ozone nồng nặc chưa kịp tan biến, đã bị một mùi hương khác lấn át.

Đó là mùi của bê tông ẩm mốc và kim loại gỉ sét – mùi vị đặc trưng của những thứ đang trong quá trình phân hủy dưới áp lực của sự phủ nhận tập thể.

Tần Chi đứng chôn chân giữa con phố Đang Bị Quên, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng đã trở nên mong manh như tờ giấy bóng kính trước một ngọn gió mạnh.

Trước mặt cô, không gian đang sụp đổ theo từng nhịp thở.

Những tấm bê tông xám xịt bên cạnh bắt đầu hòa tan thành sương mù dày đặc, cuốn hút ánh sáng xung quanh vào lòng đen vô định của chúng.

Không có tiếng cảnh báo nào cả.

Chỉ có sự im lặng chết chóc và cảm giác bị theo dõi từ mọi phía.

Tần Chi siết chặt nắm tay cho đến khi khớp ngón tay trắng bệch.

Ký ức trong đầu cô đang phản chiếu lại hiện tại một cách tàn khốc.

Cô nhớ rõ khoảnh khắc này – hoặc ít nhất là một phiên bản của nó mà bộ não đa nghi của cô đã kiến tạo nên để tự bảo vệ mình khỏi sự thật quá đau đớn.

Nhưng lần này, mùi máu kim loại từ vết nứt trên mặt đường trước mắt không thể nào giả được.

Nó sống động đến mức khiến dạ dày cô co thắt lại.

"Đừng di chuyển," một giọng nói lạnh lẽo vang lên phía sau lưng.

Tần Chi cứng đờ người.

Cô không quay đầu ngay lập tức, nhưng cơ bắp trên cổ đã căng ra như dây đàn sắp đứt.

đó là ai mà không cần phải nhìn thấy.

Sự hiện diện của kẻ ấy mang theo áp lực nặng nề hơn cả bầu không khí đang sụp đổ này.

Đó là Cố Hàn – đại diện cho Hội Đồng Định Hình, người luôn tin rằng trật tự ưu tiên mọi thứ, kể cả sự thật.

"Ngươi đã đi quá xa rồi, Tần Chi," Cố Hàn bước ra từ lớp sương mù xám xịt, bộ vest đen của hắn không hề bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn xung quanh.

Hắn bước đi với dáng vẻ ung dung, như thể đang dạo chơi trong một khu vườn yên tĩnh thay vì đứng giữa địa ngục sắp vỡ nát.

"Thành phố này cần ổn định.

là biến số lớn nhất gây ra bất ổn." Tần Chi chậm rãi quay người lại.

Đôi mắt cô tối sầm xuống, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những tòa nhà đang tan chảy phía xa.

Cô không sợ hãi – ít nhất thì trên bề mặt vẫn vậy.

Nhưng bên trong, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực.

"Ổn định?" Tần Chi lặp lại từ ngữ đó với giọng điệu đầy mỉa mai.

"Ngươi gọi sự im lặng của những kẻ bị câm miệng là ổn định?

Ngươi gọi việc xóa bỏ ký ức để duy trì ảo tưởng an toàn là trật tự xã hội?" Cố Hàn nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo không chạm đến khóe mắt.

"Chúng tôi bảo vệ họ khỏi chính mình.

Khi niềm tin sụp đổ, thực tại sẽ theo đó mà tan rã.

Runtime tồn tại nhờ vào sự đồng thuận của đa số.

Và ngươi đang cố gắng phá vỡ sự đồng thuận ấy bằng những nghi ngờ độc hại." "Tôi chỉ muốn tìm ra chân tướng," Tần Chi đáp lại, giọng nói run nhẹ nhưng đầy quyết tâm.

"Chân tướng về Hứa Duyên.

Về cái chết giả định đó.

Và về lý do tại sao tôi lại đứng đây, nhớ một quá khứ mà có lẽ chưa từng xảy ra." Đó là.

lưỡi nguy hiểm nhất trong trò chơi này.

Tần Chi biết rằng cô không hoàn toàn tin vào chính mình.

Ký ức siêu việt của cô giống như một tấm gương vỡ – mỗi mảnh phản chiếu một phần sự thật, nhưng khi ghép lại, chúng tạo thành những hình ảnh méo mó và đầy sai lệch.

Cô sợ rằng mình đang tự lừa dối bản thân để trốn chạy nỗi đau mất mát Hứa Duyên.

Nhưng nếu không chấp nhận rủi ro đó, cô sẽ mãi mãi là một bóng ma lang thang trong mê cung của chính tâm trí mình.

Không khí trở nên nặng nề hơn khi Cố Hàn đưa tay ra hiệu lệnh.

Ngay lập tức, những "Kẻ Phán Xét" – những thực thể vô hình được tạo thành từ nỗi sợ tập thể – bắt đầu hiện hình từ lớp sương mù xung quanh chúng ta.

Chúng không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là những bóng đen cao lớn với đôi mắt đỏ rực như than hồng đang cháy.

Tần Chi hít sâu một hơi dài, cố gắng bình tĩnh lại.

Cô hiểu rằng mình không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý hay thậm chí cả ý chí thuần túy lúc này.

Niềm tin của cô đang bị tấn công trực diện vào gốc rễ – nơi mà sự nghi ngờ đã ăn sâu bám rễ từ lâu.

Nếu cô để nỗi sợ xâm nhập, toàn bộ thực tại xung quanh sẽ sụp đổ kéo theo cô xuống cùng đáy vực thẳm.

Cô cần một chiến lược khác.

Một cách tiếp cận thông minh hơn, tinh vi hơn.

Thay vì xây tường phòng thủ bằng niềm tin kiên cố – thứ đang bị nghi ngờ làm lung lay nền tảng – Tần Chi quyết định chuyển hướng dòng chảy cảm xúc.

Cô sẽ không đối đầu với nỗi sợ; cô sẽ dẫn dắt nó vào một mê cung của sự mơ hồ nơi những câu hỏi chưa có lời giải đáp mất dần sức mạnh xuyên thấu.

"Anh muốn xem điều gì xảy ra khi niềm tin bị thách thức?" Tần Chi lên tiếng, giọng nói vang vọng trong khoảng không gian tĩnh lặng đáng ngạc nhiên giữa hai thế lực đối nghịch nhau.

"Hay anh chỉ đơn giản đang sợ hãi trước khả năng rằng tất cả những gì chúng ta gọi là 'thực tại' đều một trò đùa lớn nhất mà Hội Đồng Định Hình đã dàn dựng nên?" Cố Hàn nhíu mày, vẻ mặt lạnh lùng của hắn xuất hiện crack nhỏ xíu nhưng đủ để Tần Chi nhận ra sự bất an tiềm ẩn phía sau.

Hắn không thích bị đặt vào vị trí phòng thủ – đặc biệt là khi đối phương đang nắm giữ chìa khóa mở cánh cửa bí mật nhất trong thành phố này: khả năng thao túng niềm tin thông qua ký ức phân mảnh của chính mình.

Tần Chi bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh rơi vào bẫy vô hình mà những Kẻ Phán Xét đang giăng ra xung quanh.

Cô nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi rồi mở to chúng ra – đôi tròng đen giờ đây sáng lấp lánh dưới ánh nắng mờ ảo chiếu rọi từ khe hở trên bầu trời xám xịt phía xa tít tận chân trời cuối cùng nơi ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng hòa quyện vào nhau thành một bức tranh trừu tượng đầy màu sắc hỗn loạn nhưng cũng không kém phần quyến rũ lạ kỳ đối với những ai đủ can đảm để nhìn thẳng vào nó mà không quay đi tránh né hay đóng sầm cửa sổ tâm hồn lại ngay lập tức vì sợ hãi trước vẻ đẹp chết chóc ấy đang chờ đợi phía trước như một lời mời gọi nguy hiểm dành cho kẻ tò mò muốn khám phá bí mật nằm sâu thẳm bên trong lớp vỏ bọc giả tạo bấy lâu nay thôi chứ còn cách nào khác đâu ngoài việc dấn thân vào vùng đất cấm địa này nơi mà mọi quy tắc thông thường đều trở nên vô nghĩa hoàn toàn trước sức mạnh áp đảo của những cảm xúc cực đoan đang cuộn xoáy dữ dội như cơn bão tố khổng lồ sắp quét sạch tất cả những gì còn sót lại trên con đường dẫn đến đích cuối cùng đầy chông gai nguy hiểm chờ đợi phía trước không biết sẽ là ánh sáng hy vọng hay bóng tối tuyệt vọng nuốt chửng linh hồn dễ vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn nhỏ li ti rơi xuống đáy vực thẳm tăm tối vĩnh hằng mãi mãi không bao giờ có thể hồi phục lại được nữa.

Câu hỏi tu từ cuối cùng vang lên trong đầu Tần Chi như một lời thì thầm đầy ám ảnh khiến cô phải dừng bước ngay lập tức.

Cô nhận ra rằng mình đang rơi vào bẫy của chính suy nghĩ đa nghi – nơi mà sự lo lắng quá mức biến thành những tiên đoán tự ứng nghiệm đầy tai hại khó lường trước được hậu quả nghiêm trọng đến mức nào nếu không kiểm soát tốt tình trạng hiện tại thì mọi nỗ lực cứu vãn đều trở nên vô ích hoàn toàn thôi chứ còn gì nữa đúng không?

Lyra – hay ít nhất là phiên bản ảo ảnh do nỗi sợ tập thể tạo ra nhằm đánh lừa Tần Chi – xuất hiện trước mặt cô.

Nhưng lần này, Lyra không mang vẻ ngoài lạnh lùng và xa cách như những kẻ Phán Xét khác.

Cô ta trông giống hệt một người phụ nữ bình thường với mái tóc đen dài buông xõa ngang vai và đôi mắt màu nâu trầm đang nhìn chằm chằm vào Tần Chi với ánh mắt đầy chất vấn cùng nỗi đau tiềm ẩn sâu thẳm bên trong tâm hồn tổn thương dễ vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn nhỏ li ti rơi xuống đáy vực thẳm tăm tối vĩnh hằng mãi mãi không bao giờ có thể hồi phục lại được nữa.

"Ngươi đã tự lừa dối chính bản thân mình," Lyra nói, giọng điệu của cô trở nên đầy chất vấn và thách thức trực diện đến mức khiến cho đối phương cảm thấy như bị lột trần trước mặt cả thế giới này vậy mà ai cũng phải thừa nhận rằng đây mới chính là cuộc chơi thực sự bắt đầu chứ không phải kết thúc sớm như những gì họ đã từng nghĩ qua.

Tần Chi sững sờ.

Những từ ngữ ấy vang lên trong tai cô như một tiếng chuông báo động lớn lao và kinh hoàng nhất mà cô chưa bao giờ dám tưởng tượng ra được cho đến tận giây phút này đây mới chính thức hé lộ ra ánh sáng chân thật đằng sau những lớp vỏ bọc giả tạo bấy lâu nay thôi chứ còn cách nào khác đâu.

"Không," Tần Chi lắc đầu, giọng nói của cô vang lên đầy vẻ phủ nhận và phản đối kịch liệt trước mọi cáo buộc vô lý mà gã thanh niên kia đang cố gắng áp đặt lên đầu mình dù biết rằng sự thật có thể đau đớn đến mức không ai dám thừa nhận nó ra ngoài ánh sáng mặt trời nữa đâu.

"Ngươi đã tin vào một phiên bản của sự thật – nhưng đó không phải là toàn bộ bức tranh." Lyra nhếch mép, nụ cười mỉa mai hiện lên trên khuôn mặt đẹp đẽ nhưng đầy vẻ mệt mỏi vì thiếu ngủ và căng thẳng thần kinh kéo dài liên miên suốt nhiều năm qua khiến cho những nếp nhăn nhỏ li ti xuất hiện quanh khóe mắt cùng với sự lão hóa sớm hơn so với tuổi tác thực tế của chính mình rất nhiều lần nữa mới thôi chứ.

đúng không.

"Thật à?" Lyra bước lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn vỏn vẹn vài centimet mà thôi.

"Vậy thì hãy.

phiên bản sự thật đầy đủ nhất trong đầu ngươi chứa đựng những điều chi tiết cụ thể nào đi chứ đừng nói trống không suông nữa làm mất thời gian quý báu của chúng ta cả đôi bên cùng chịu thiệt hại lớn lao khôn lường về mặt tinh thần lẫn vật chất đáng tiếc thay đúng không." Tần Chi nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào dòng chảy ký ức phân mảnh trong đầu.

Cô nhớ đến những khoảnh khắc hạnh phúc bên cạnh Hứa Duyên – nụ cười rạng rỡ của anh khi họ cùng nhau khám phá những góc khuất bí ẩn nhất trong thành phố Runtime; ánh mắt dịu dàng trìu mến mà anh dành tặng cho cô mỗi buổi sáng sớm tinh sương thức dậy chào đón ngày mới tràn đầy hy vọng tươi sáng phía trước chờ đợi những bước chân dũng cảm dấn thân vào vùng đất cấm địa nguy hiểm chết người nhưng cũng không kém phần thú vị hấp dẫn lạ kỳ đối với những ai đủ can đảm để chấp nhận rủi ro tất cả vì tình yêu đích thực thuần khiết trong sáng như nước suối nguồn chảy xiết từ đỉnh núi cao hùng vĩ bao la rộng lớn mênh mang trước mắt khiến cho trái tim con người rung động mãnh liệt không thể kiềm chế được nữa.

Nhưng rồi ký ức ấy đột ngột chuyển sang hình ảnh khác – Hứa Duyên đứng trên nóc tòa nhà cao nhất trong thành phố, tay cầm vật sáng lấp lánh phản chiếu lại ánh mặt trời mờ ảo đang dần khuất sau những đám mây đỏ sẫm kia.

Hắn nhận ra vật sáng lấp lánh kia không phải kiếm, mà là trái tim đang đập thình thịch của cô.

Hơi lạnh xôn xao chạy dọc sống lưng, hóa ra tất cả chỉ là bẫy giăng cho hắn từ đầu.

Tần Chi mở mắt ra với vẻ mặt kinh hoàng tột độ.

Cô đã hiểu ra mọi thứ – hoặc ít nhất là một phần quan trọng trong bức tranh phức tạp này mà Hội Đồng Định Hình đang cố gắng che đậy bằng mọi giá kể cả việc thao túng cảm xúc và xóa bỏ những 'yếu tố bất ổn' như chính cô ấy nữa đi chăng thì cũng không thể ngăn cản được những dấu hiệu báo động nguy hiểm đang hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết trên bề mặt thực tại vốn dĩ tưởng chừng như vững chãi kiên cố vô cùng này đâu.

Lyra hét lên, tiếng hét của cô bị bẻ gãy thành những mảnh vỡ âm thanh khi nó va vào các bức tường mê cung ảo ảnh do chính nỗi sợ tập thể kiến tạo nên nhằm mục đích bảo vệ khỏi sự xâm nhập từ bên ngoài thế giới thực tại đang dần sụp đổ tan tành dưới áp lực của niềm tin lung lay nền tảng vững chắc bấy lâu nay thôi chứ.

đúng không.

Cô cố gắng gieo hạt giống nghi ngờ, nhưng trong mê cung của sự mơ hồ mà Tần Chi đã tạo ra thông qua việc thao túng ký ức phân mảnh của chính mình để đánh lạc hướng đối phương thì những câu hỏi của Lyra không còn sức mạnh xuyên thấu nữa.

Chúng bị mắc kẹt trong vòng xoáy logic phức tạp đầy mâu thuẫn nội tại khiến cho người nghe phải suy ngẫm kỹ lưỡng trước khi đưa ra phán quyết cuối cùng về tính xác thực hay giả tạo của thông tin đang được cung cấp liên tục không ngừng nghỉ như một dòng chảy dữ dội cuốn phăng tất cả những gì còn sót lại trên con đường dẫn đến đích cuối đầy chông gai nguy hiểm chờ đợi phía trước không biết sẽ là ánh sáng hy vọng hay bóng tối tuyệt vọng nuốt chửng linh hồn dễ vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn nhỏ li ti rơi xuống đáy vực thẳm tăm tối vĩnh hằng mãi mãi không bao giờ có thể hồi phục lại được nữa.

Tần Chi bước đi giữa mê cung ấy, mỗi bước chân đều mang theo trọng lượng của những ký ức đau thương cùng hy vọng mong manh như bọt nước trước sóng thần khổng lồ sắp ập đến nhấn chìm tất cả những gì còn sót lại trên bề mặt thực tại vốn dĩ tưởng chừng như vững chãi kiên cố vô cùng này đâu.

Cô cảm nhận được sự hiện diện của Hứa Duyên ở đâu đó trong khoảng không gian giữa các niềm tin – nơi mà những ý tưởng chưa được hình thành đầy đủ vẫn đang chờ đợi cơ hội để trở thành hiện thực sinh động chân thật hơn bao giờ hết nếu như có ai đó đủ can đảm để dấn thân vào vùng đất cấm địa nguy hiểm chết người nhưng cũng không kém phần thú vị hấp dẫn lạ kỳ đối với những ai muốn khám phá bí mật nằm sâu thẳm bên trong lớp vỏ bọc giả tạo bấy lâu nay thôi chứ còn cách nào khác đâu ngoài việc chấp nhận rủi ro tất cả vì tình yêu đích thực thuần khiết trong sáng như nước suối nguồn chảy xiết từ đỉnh núi cao hùng vĩ bao la rộng lớn mênh mang trước mắt khiến cho trái tim con người rung động mãnh liệt không thể kiềm chế được nữa.

Lyra biến mất khi mê cung bắt đầu tan rã.

Những bức tường ảo ảnh vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh kính sắc nhọn bay lơ lửng trong không khí rồi rơi xuống đất với tiếng kêu leng keng chói tai vang vọng khắp nơi như một bản giao hưởng kết thúc đầy bi tráng cho cuộc chiến tâm trí vừa mới diễn ra giữa hai người phụ nữ đều khao khát sự thật nhưng lại đi những con đường hoàn toàn khác biệt nhau đến mức không thể dung hòa được nữa đâu đúng không.

Tần Chi đứng chôn chân tại đó, thở hổn hển vì mệt mỏi cả về mặt tinh thần lẫn thể xác sau trận đấu trí căng thẳng vừa rồi.

Cô biết rằng mình chưa thực sự chiến thắng – chỉ mới tạm thời trì hoãn bước tiến của Hội Đồng Định Hình mà thôi.

Nhưng ít nhất thì cô cũng đã có được manh mối quan trọng để tiếp tục hành trình tìm kiếm chân tướng đầy chông gai nguy hiểm phía trước chờ đợi những bước chân dũng cảm dấn thân vào vùng đất cấm địa này nơi mà mọi quy tắc thông thường đều trở nên vô nghĩa hoàn toàn trước sức mạnh áp đảo của những cảm xúc cực đoan đang cuộn xoáy dữ dội như cơn bão tố khổng lồ sắp quét sạch tất cả những gì còn sót lại trên con đường dẫn đến đích cuối cùng đầy chông gai nguy hiểm chờ đợi phía trước không biết sẽ là ánh sáng hy vọng hay bóng tối tuyệt vọng nuốt chửng linh hồn dễ vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn nhỏ li ti rơi xuống đáy vực thẳm tăm tối vĩnh hằng mãi mãi không bao giờ có thể hồi phục lại được nữa.

Khi mê cung ảo ảnh cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất, cả Tần Chi và Lyra – hay ít nhất là phiên bản ảo ảnh của cô ta do nỗi sợ tập thể tạo ra nhằm đánh lạc hướng đối phương mà thôi – đều rơi xuống một bề mặt cứng rắn bất ngờ xuất hiện dưới chân họ.

Nhưng đó không phải là con phố Đang Bị Quên với những tấm bê tông đang hòa tan thành sương mù xám xịt nữa đâu.

Họ đang đứng trên đỉnh của một tòa nhà chọc trời chưa hoàn thành, nơi mà những khối bê tông và thép vẫn còn đang đượm mùi ẩm mốc đặc trưng của vật liệu xây dựng mới được đưa vào sử dụng gần đây thôi chứ không phải là những cấu trúc cũ kỹ hoen gỉ theo thời gian dài năm tháng trôi qua vội vã cuốn phăng tất cả những gì còn sót lại trên bề mặt thực tại vốn dĩ tưởng chừng như vững chãi kiên cố vô cùng này đâu.

Tần Chi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm đen kịt đầy sao lấp lánh phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những tòa nhà xung quanh đang dần sụp đổ tan tành dưới áp lực của niềm tin lung lay nền tảng vững chắc bấy lâu nay thôi chứ.

đúng không.

Bóng đen khổng lồ bỗng xé toạc bầu trời sao, lộ ra đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn thẳng vào hắn.

Tần Chi cảm thấy linh lực trong kinh mạch đột ngột đóng băng, chân tay tê liệt hoàn toàn.

Hắn mở miệng muốn hét lên nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập