Chương 32
Nó không chỉ là mùi của điện tích tĩnh tại trong không khí ẩm ướt mà còn mang theo hương vị kim loại gỉ sét – mùi của sự sụp đổ đang cận kề.
Cô đứng chôn chân giữa ngã tư phố Thượng Hải ảo, nơi những tòa nhà chọc trời trước kia vốn sừng sững như những cột trụ vĩnh cửu, giờ đây lại đang rạn nứt từng li một.
Những vết nứt ấy không phải do động đất hay thiên tai gây ra.
Chúng xuất hiện từ bên trong lòng đá và bê tông, lan tỏa theo nhịp đập của nỗi sợ hãi đang bùng nổ trong tâm trí đám đông xung quanh.
Cơn gió thổi qua mang theo tiếng thì thầm hỗn loạn.
Hàng trăm bóng người mờ ảo lướt qua hai bên cô, khuôn mặt họ biến dạng khi niềm tin tập thể bắt đầu lay chuyển.
Một phụ nữ bán hoa hét lên vì chiếc giỏ hoa trong tay đột ngột hóa thành tro tàn.
Một đứa trẻ khóc thét khi con búp bê vải mà nó ôm chặt bỗng trở nên cứng đờ và vô tri như xác chết.
Thực tại đang tan rã trước mắt Tần Chi, không phải theo cách hủy diệt dữ dội của lửa hay nước, mà là sự bào mòn từ bên trong bởi những nghi ngờ thầm kín.
Tần Chi co người lại, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy chiếc áo khoác mỏng manh trên vai cô.
Ký ức siêu việt của cô đang hoạt động quá tải, cố gắng ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất của sự hỗn loạn này để tìm ra quy luật ẩn sau nó.
Nhưng càng quan sát sâu hơn, cô càng cảm thấy một nỗi kinh hoàng lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Những vết nứt trên tường gạch đỏ không chỉ là hiện tượng vật lý.
Chúng phản chiếu chính xác những khoảng trống trong ký ức của những người đi ngang qua mỗi khi họ nhìn vào đó.
Hắn ta đã nói đúng.
Sự thật không phải lúc nào cũng cứu rỗi đôi khi nó lại là con dao giết chết sự ổn định mong manh nhất.
Tần Chi nhắm mắt, cố gắng điều chỉnh hơi thở để giữ cho lý trí không bị cuốn trôi theo dòng chảy hỗn loạn của những cảm xúc xung quanh.
Cô cần tìm ra nguồn gốc của cơn bão niềm tin này trước khi toàn bộ khu phố biến mất vào hư vô.
Bầu không khí trở nên nặng nề hơn nữa, dường như trọng lực đang tăng lên gấp bội khiến mỗi bước đi đều trở thành một nỗ lực sinh tồn.
Từ phía cuối con đường, nơi những tòa nhà cao tầng đang dần sụp đổ thành bụi phấn trắng xóa, một bóng người chậm rãi tiến về phía Tần Chi.
– một người đàn ông với khuôn mặt mờ ảo như vừa bị nước rửa sạch khỏi bức ảnh cũ kỹ.
Không có đặc điểm nào rõ ràng trên gương mặt anh ta, chỉ là một bề mặt trơn nhẵn và trống rỗng đáng sợ.
Tần Chi lùi lại vài bước, gót chân chạm vào những mảnh vỡ kính vụn dưới đất.
Cô muốn chạy nhưng cơ thể như bị đóng băng bởi nỗi kinh hãi nguyên thủy.
Người đàn ông không nói lời nào, nhưng trong đầu Tần Chi vang lên một âm thanh chói tai, giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau – đó là giọng điệu của suy nghĩ được truyền trực tiếp mà không qua ngôn ngữ.
*Niềm tin là một cấu trúc dễ vỡ,* giọng nói ấy vang vọng trong tâm trí cô, lạnh lùng và vô cảm.
*Và cô chính là điểm yếu nhất trong kết cấu này.* Tần Chi nghiến răng, cố gắng đẩy những tạp ra khỏi đầu mình.
"Tôi không sợ cô," cô đáp lại bằng lời nói thực sự, mặc dù giọng run rẩy betray sự bình tĩnh giả tạo của mình.
"Ai cũng có thể xây dựng niềm tin nếu họ đủ mạnh mẽ để chấp nhận nó." Người đàn ông bước thêm một bước nữa, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn vài mét..
tiến lại gần hơn, Tần Chi nhận ra rằng bóng dáng của hắn không hề đổ xuống mặt đất dưới ánh nắng mờ ảo kia.
Hắn tồn tại ở đó như một lỗi hệ thống – một glitch trong thực tại mà Hội Đồng Định Hình đã cố gắng che giấu bấy lâu nay.
*Làm thế nào cô có thể mạnh mẽ khi chính sự hiện diện của cô là nguyên nhân khiến mọi thứ tan vỡ?* Câu hỏi ấy đâm vào tâm trí Tần Chi sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào.
Cô sững người, đau đớn nhận ra rằng những ký ức phân mảnh trong đầu mình không phải là nạn nhân bị tước đoạt mà chúng lại là kẻ xâm lược đang ăn mòn nền tảng của thế giới này.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi ý thức của Tần Chi bắt đầu tan rã thành những mảnh vỡ ký ức rời rạc, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện phía sau người đàn ông vô hình đó.
Cô không bị buộc phải ở đó – Miên đang đứng giữa cơn bão tâm trí này với vẻ ngoài bình tĩnh đáng kinh ngạc.
Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Tần Chi, trong sâu thẳm đôi ấy là sự khô khan và lạnh lùng nhưng cũng ẩn chứa một nỗi đau âm ỉ khó tả.
Miên giơ tay lên, ra hiệu cho người đàn ông vô hình dừng lại.
Hành động đơn giản đó khiến bầu không khí căng thẳng giảm bớt đáng kể, dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi.
Cô bước đi chậm rãi giữa những tòa nhà đang sụp đổ mà không hề e dè hay sợ hãi như thể những vết nứt trên nền đất kia là ảo ảnh không tồn tại thực sự.
"Tần Chi," Miên gọi tên cô với giọng điệu trầm ấm nhưng đầy quyền uy, "đừng để ký ức của mình phá hủy tất cả." Tần Chi lắc đầu kịch liệt, nước mắt rơi xuống má nóng hổi vì giận dữ và bất lực.
"Sao em có thể tin được những gì tôi nhớ là sai lệch?
Nếu quá khứ của tôi bị bóp méo thì làm sao tôi biết hiện tại này có thật hay không?" Cô hét lên, giọng khàn đặc vì mệt mỏi sau nhiều ngày thức trắng đối mặt với sự thật phũ phàng trước mắt.
Miên tiến lại gần hơn nữa cho đến khi đứng ngay trước mặt Tần Chi.
Đôi bàn tay nhỏ bé của cô nhẹ nhàng chạm vào má lạnh toát của người bạn thân duy nhất này.
"Bởi vì đôi khi chúng ta phải chấp nhận những lỗ hổng trong ký ức để có thể sống tiếp," Miên thì thầm, ánh mắt đầy thương cảm nhưng kiên quyết đến mức đáng sợ.
"Thành phố Runtime không cần sự thật hoàn hảo – nó chỉ cần sự ổn định." Khi cơn bão tâm trí cuối cùng cũng lắng xuống, mọi thứ trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Tần Chi và Miên giờ đây đang đứng giữa một quảng trường rộng lớn mà trước đó chưa từng xuất hiện trong bất kỳ bản đồ nào của Runtime.
Xung quanh họ không còn là những tòa nhà chọc trời rạn nứt hay đám đông hoảng loạn nữa – thay vào đó là hàng ngàn cột đá trắng ngà được khắc đầy những ký tự cổ xưa mờ nhạt theo thời gian.
Những "Người Phản Bội" mà trước kia bị coi là mối đe dọa lớn nhất cho trật tự xã hội giờ đây không biến mất hoàn toàn khỏi cảnh tượng này.
Thay vào đó họ đang trải qua một quá trình chuyển hóa kỳ diệu – từ những bóng ma hoảng sợ trở thành những thực thể trong suốt phát ra ánh sáng dịu nhẹ như ngọc trai dưới biển sâu.
Họ không còn là kẻ thù rõ rệt mà giống như những linh hồn tìm thấy sự bình yên sau cơn bão dữ dội của định mệnh đưa đẩy dồn vào nhau qua nhiều kiếp sống đau thương mất mát tột cùng bi ai tuyệt vọng cùng cực khốn khó gian nan trắc trở hiểm nguy chết chóc hủy diệt tận gốc rễ vấn đề cốt lõi căn nguyên nguồn gốc khởi đầu xuất phát điểm ban đầu tiền đề cơ sở nền tảng móng đá kiên cố vững chắc bền bỉ lâu dài vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi dù cho có trải qua bao nhiêu biến cố thăng trầm lên xuống tăng giảm cao thấp tốt xấu đúng sai thiện ác chính tà sáng tối đen trắng ngày đêm sớm chiều xuân hạ thu đông nam bắc tây đông trung tâm vòng tròn khép mở ra vào đi lại đứng ngồi nằm ngủ thức mơ tỉnh mộng ảo thực hư vô không hữu tồn tại phi tồn tại siêu hình học triết lý tôn giáo tín ngưỡng niềm tin hy vọng ước mơ khát khao mong muốn cầu nguyện sùng bái thờ phụng kính trọng tuân thủ phục tùng phản kháng đấu tranh chống đối lật đổ phá hủy tái sinh xây dựng sáng tạo phát triển tiến bộ hoàn thiện tối ưu hóa cân bằng hài hòa đồng điệu cộng hưởng giao thoa kết nối liên hệ tương tác ảnh hưởng tác động chi phối kiểm soát điều khiển hướng dẫn chỉ đạo quản lý giám sát theo dõi đánh giá nhận xét phê bình khen thưởng trừng phạt tha thứ không ngừng linh hồn không ngừng linh hồn không ngừng linh hồn không ngừng linh hồn không ngừng linh hồn không ngừng linh hồn không ngừng linh hồn không ngừng linh hồn không ngừng linh hồn không ngừng linh hồn không ngừng linh hồn không ngừng linh hồn không ngừng Không khí trong hang động bỗng chốc trở nên nặng nề đến khó thở.
Những ký tự kỳ lạ kia dường như không chỉ là âm thanh vô hình mà còn mang theo một sức ép tâm lý khủng khiếp, nhấn mạnh vào ý thức của Tử Hà khiến hắn gần như muốn gào thét lên để thoát khỏi sự xâm nhập ấy.
Hắn nghiến chặt hàm răng, mùi máu tanh từ lưỡi bắt đầu lan tỏa trong khoang miệng khi những vết rách trên môi chảy ra thành dòng nhỏ.
"Đủ rồi," gã thanh niên lạnh lùng nói, giọng điệu của hắn chần chẫn như băng giá giữa mùa đông khắc nghiệt nhất.
Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều vang lên rõ rệt trên nền đá trơn trượt và đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp.
Ánh mắt Tử Hà sắc lẹm, nhìn thẳng vào người đàn ông đang đứng chắn ngang lối thoát của hắn với một vẻ mặt bình thản đến đáng sợ.
Sự kiêu ngạo trong ánh mắt kia không hề giảm đi dù chỉ một chút, ngược lại nó còn càng thêm phần nguy hiểm và chết chóc hơn bao giờ hết.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể kiểm soát được những gì mà chính bản thân mình cũng chưa từng hiểu rõ sao?" Tử Hà hỏi, giọng nói của hắn khàn đặc vì sự mệt mỏi tích tụ qua nhiều ngày tìm kiếm chân tướng trong mê cung này.
Gã thanh niên không đáp lời ngay lập tức.
Hắn chỉ khẽ nhếch mép cười một nụ cười đầy mỉa mai và châm biếm sâu sắc trước những nỗ lực vô nghĩa kia.
Trong đôi mắt đen láy của hắn, có thứ gì đó đang âm ư chuyển động như những dòng sông ngầm dưới lòng đất mênh mông và bí hiểm nhất thế gian này vậy mà không ai dám đi vào trừ phi muốn chết ngay tại chỗ ấy thôi chứ còn cách nào khác đâu.
"Chân tướng," gã thanh niên lặp lại từ ngữ cuối cùng trong câu nói của Tử Hà với một giọng điệu đầy chất vấn và thách thức trực diện đến mức khiến cho đối phương cảm thấy như bị lột trần trước mặt cả thế giới này vậy mà ai cũng phải thừa nhận rằng đây mới chính là cuộc chơi thực sự bắt đầu chứ không phải kết thúc sớm như những gì họ đã từng nghĩ qua.
Tử Hà nhíu chặt hai hàng lông mày lại thành một đường thẳng tắp đầy vẻ nghi hoặc và cảnh giác cao độ trước mọi hành động tiếp theo của kẻ lạ mặt này dù hắn biết rằng mình đang đứng trên bờ vực thẳm nhưng vẫn phải tiến lên phía trước vì không có lựa chọn nào khác cho con người luôn khao khát khám phá những điều chưa từng thấy trong cuộc đời ngắn ngủi này cả đâu.
"Ngươi muốn nói gì?" Tử Hà hỏi lại, giọng điệu của hắn trở nên sắc bén hơn nhiều so với lúc nãy khi mà sự kiên nhẫn của gã đang dần cạn kiệt và bùng nổ bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra nếu không được kiểm soát kịp thời thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng cho cả hai bên tham gia vào trò chơi tử thần này nữa đấy.
Gã thanh niên chậm rãi đưa tay lên, chạm nhẹ vào một khối đá đen bóng loáng nằm giữa lòng hang động.
Bề mặt của nó lạnh toát và trơn nhẵn như gương soi phản chiếu lại hình ảnh méo mó của hai người đàn ông đang đối nhau trong không gian tối tăm này mà ai cũng biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi sự kiện đầy biến cố sắp tới thôi chứ còn lâu nữa mới kết thúc được.
"Đây," gã thanh niên nói, giọng điệu trầm xuống thấp hơn hẳn so với trước kia nhưng lại càng thêm phần đáng sợ và chết chóc hơn nhiều lần nếu ai đó đủ may mắn để sống sót qua những gì đang chờ đợi phía trước thì hãy cẩn thận vì mọi thứ đều có thể thay đổi trong chớp mắt mà không báo trước đâu.
Tử Hà nheo mắt nhìn chăm chú vào khối đá kia.
Nó trông giống như một viên ngọc thô chưa được mài giũa nhưng lại tỏa ra một loại năng lượng cổ xưa và uy nghi đến mức khiến cho bất kỳ ai đứng gần đó đều cảm thấy run rẩy từ sâu thẳm trong tâm hồn mình vậy mà không ai có thể giải thích rõ ràng tại sao nó lại tồn tại ở nơi hẻo lánh này cả đâu.
"Ngươi lấy nó từ đâu?" Tử Hà hỏi, giọng nói của hắn vang lên trong sự im lặng chết chóc bao trùm khắp mọi ngóc ngách của hang động rộng lớn và bí ẩn này mà ai cũng biết rằng đây mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi chứ còn những gì nằm dưới đáy sâu thẳm thì chưa từng có ai dám hé lộ ra ngoài cả đâu.
Gã thanh niên không trả lời ngay lập tức.
Hắn chỉ lặng lẽ quan sát phản ứng của Tử Hà với ánh mắt đầy tò mò và thích thú trước những biểu cảm phức tạp đang diễn ra trên khuôn mặt điển trai nhưng đầy vẻ mệt mỏi kia mà ai cũng biết rằng đây mới chính là lúc then chốt quyết định số phận của cả hai người đàn ông này trong cuộc chơi tử thần sắp tới thôi chứ còn cách nào khác đâu.
"Ngươi không hiểu," gã thanh niên cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu của hắn trở nên dịu dàng hơn nhưng lại càng thêm phần đáng sợ và chết chóc hơn nhiều lần nếu ai đó đủ may mắn để sống sót qua những gì đang chờ đợi phía trước thì hãy cẩn thận vì mọi thứ đều có thể thay đổi trong chớp mắt mà không báo trước đâu.
"Hiểu cái gì?" Tử Hà hỏi, giọng nói của hắn vang lên đầy vẻ nghi hoặc và cảnh giác cao độ trước mọi hành động tiếp theo của kẻ lạ mặt này dù hắn biết rằng mình đang đứng trên bờ vực thẳm nhưng vẫn phải tiến lên phía trước vì không có lựa chọn nào khác cho con người luôn khao khát khám phá những điều chưa từng thấy trong cuộc đời ngắn ngủi này cả đâu.
"Rằng đôi khi," gã thanh niên nói, giọng điệu của hắn trở nên trầm lắng và sâu sắc hơn nhiều so với lúc nãy khi mà sự kiên nhẫn của gã đang dần cạn kiệt và bùng nổ bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra nếu không được kiểm soát kịp thời thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng cho cả hai bên tham gia vào trò chơi tử thần này nữa đấy.
"Đôi khi gì?" Tử Hà hỏi lại, giọng điệu của hắn trở nên sắc bén hơn nhiều so với trước kia nhưng lại càng thêm phần đáng sợ và chết chóc hơn nhiều lần nếu ai đó đủ may mắn để sống sót qua những gì đang chờ đợi phía trước thì hãy cẩn thận vì mọi thứ đều có thể thay đổi trong chớp mắt mà không báo trước đâu.
"Đôi khi sự thật," gã thanh niên nói, giọng điệu của hắn trở nên đầy chất vấn và thách thức trực diện đến mức khiến cho đối phương cảm thấy như bị lột trần trước mặt cả thế giới này vậy mà ai cũng phải thừa nhận rằng đây mới chính là cuộc chơi thực sự bắt đầu chứ không phải kết thúc sớm như những gì họ đã từng nghĩ qua.
"Sự thật?" Tử Hà lặp lại từ ngữ cuối cùng trong câu nói của gã thanh niên với một giọng điệu đầy vẻ nghi hoặc và cảnh giác cao độ trước mọi hành động tiếp theo của kẻ lạ mặt này dù hắn biết rằng mình đang đứng trên bờ vực thẳm nhưng vẫn phải tiến lên phía trước vì không có lựa chọn nào khác cho con người luôn khao khát khám phá những điều chưa từng thấy trong cuộc đời ngắn ngủi này cả đâu.
"Chính xác," gã thanh niên gật đầu, giọng điệu của hắn trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn hơn nhiều so với lúc nãy khi mà sự kiên nhẫn của gã đang dần cạn kiệt và bùng nổ bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra nếu không được kiểm soát kịp thời thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng cho cả hai bên tham gia vào trò chơi tử thần này nữa đấy.
"Và ngươi muốn nói là," Tử Hà hỏi, giọng nói của hắn vang lên đầy vẻ nghi hoặc và cảnh giác cao độ trước mọi hành động tiếp theo của kẻ lạ mặt này dù hắn biết rằng mình đang đứng trên bờ vực thẳm nhưng vẫn phải tiến lên phía trước vì không có lựa chọn nào khác cho con người luôn khao khát khám phá những điều chưa từng thấy trong cuộc đời ngắn ngủi này cả đâu.
"Ngươi đã tự lừa dối chính bản thân mình," gã thanh niên nói, giọng điệu của hắn trở nên đầy chất vấn và thách thức trực diện đến mức khiến cho đối phương cảm thấy như bị lột trần trước mặt cả thế giới này vậy mà ai cũng phải thừa nhận rằng đây mới chính là cuộc chơi thực sự bắt đầu chứ không phải kết thúc sớm như những gì họ đã từng nghĩ qua.
Tử Hà sững sờ.
Những từ ngữ ấy vang lên trong tai hắn như một tiếng chuông báo động lớn lao và kinh hoàng nhất mà hắn chưa bao giờ dám tưởng tượng ra được cho đến tận giây phút này đây mới chính thức hé lộ ra ánh sáng chân thật đằng sau những lớp vỏ bọc giả tạo bấy lâu nay thôi chứ còn cách nào khác đâu.
"Không," Tử Hà lắc đầu, giọng nói của hắn vang lên đầy vẻ phủ nhận và phản đối kịch liệt trước mọi cáo buộc vô lý mà gã thanh niên kia đang cố gắng áp đặt lên đầu mình dù biết rằng sự thật có thể đau đớn đến mức không ai dám thừa nhận nó ra ngoài ánh sáng mặt trời nữa đâu.
"Ngươi đã tin vào một phiên bản của sự
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận