Chương 31
Cô đứng chôn chân tại đó, đôi mắt đanh lại khi chứng kiến bức tường gạch đỏ trước mặt bắt đầu "hở" ra theo một cách phi lý.
Những viên gạch tách rời khỏi nhau không phải do sức mạnh vật lý nào tác động, mà chúng tự nguyện buông bỏ sự liên kết vốn có.
Mỗi khe nứt mở rộng đều phát ra tiếng rít ken két, giống như những ngón tay đang xé toạc vải vóc của thực tại.
Tần Chi nheo mắt, cố gắng giữ cho tâm trí mình tĩnh lặng dù nhịp tim đang đập mạnh đến mức đau đớn trong lồng ngực.
Cô nhớ rõ cảm giác này từ những giấc mơ phân mảnh trước đây – khi thế giới bắt đầu quay lưng lại với logic thông thường.
Nhưng lần này khác biệt.
Lần này không có ảo ảnh hoa mắt hay sương mù che khuất tầm nhìn.
Sự hư vô hiện ra trần trụi, thô bạo và đầy thù địch.
Bên cạnh cô, một cột đèn đường cũ kỹ đang uốn cong như thể bị sức nóng vô hình nung chảy kim loại.
Ánh sáng vàng ấm áp vốn là biểu tượng của sự an toàn trong thành phố Runtime giờ đây đã tắt ngấm, thay vào đó là những tia sáng xanh lợt nhạt phát ra từ các mạch điện lộ thiên dưới lòng đất nứt nẻ.
Những tia sáng ấy không chiếu rọi lên đường phố mà chúng hút ánh sáng xung quanh, tạo nên một khoảng tối đen đặc giữa ngã tư.
Tần Chi lùi lại (bước), gót giày chạm vào tấm bê tông đang rung lắc nhẹ.
Sự rung động này lan tỏa từ dưới lòng đất, mang theo một nhịp điệu kỳ lạ – không đều đặn như máy móc, mà giống như tiếng đập của một trái tim khổng lồ đang bị bệnh tật quấy rối.
"Hãy nhìn kỹ," giọng nói lạnh lẽo vang lên ngay sau gáy cô.
Không phải là ảo thanh trong đầu lần này.
Nó đến từ thực tại, mang theo mùi hương cỏ khô và sự tàn nhẫn vô cảm.
Tần Chi quay người lại nhanh chóng, tay không tự chủ mà siết chặt thành nắm đấm bên hông.
Cô mong đợi thấy Cố Hàn với bộ vest đen tuyền của hắn, hay một trong những vệ sĩ Định Hình đang chờ sẵn để "xóa bỏ" cô.
Nhưng nơi đó chỉ có bóng tối dày đặc và sự im lặng đáng sợ.
Không ai ở đó cả.
Chỉ có chính cô, đứng giữa cái ngã tư đang dần tan rã thành bụi mù ảo giác.
Cô quay trở lại hướng bức tường gạch đỏ.
Những viên gạch không còn là vật liệu xây dựng nữa.
Chúng biến đổi hình dạng trước mắt Tần Chi, xoắn vặn và kết hợp với nhau để tạo thành những khuôn mặt người – những khuôn mặt đau đớn, miệng há to trong tiếng hét câm lặng mà cô có thể cảm nhận được bằng da thịt hơn là thính giác.
Đây không phải là phá hoại ngẫu nhiên.
Đây là một thông điệp.
Một lời cảnh báo được viết bằng sự sụp đổ của chính cấu trúc thành phố này.
Và Tần Chi biết rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một bí mật mà Hội Đồng Định Hình đã dành cả thế lực để che giấu.
Cô không còn là người quan sát nữa.
Cô là nguyên nhân, và đồng thời cũng là chìa khóa duy nhất có thể mở ra cánh cửa dẫn đến sự thật – dù sự thật đó có hủy diệt cô hay không.
Hắn bước đi giữa những mảnh vỡ của thực tại với dáng vẻ ung dung như đang dạo bộ trong vườn hoa.
Gã đàn ông cao lớn ấy mặc một chiếc áo khoác xám nhạt, chất liệu vải dường như được dệt từ chính khói bụi của thành phố.
Khuôn mặt hắn bị biến dạng nhẹ ở nửa bên trái – không phải là sẹo hay vết thương, mà là sự thiếu hụt chi tiết.
Mắt trái của hắn mờ ảo, giống như hình ảnh trên màn hình tivi khi mất sóng.
Lâm Hạ xuất hiện từ phía sau góc phố, bước đi nhanh nhưng cẩn trọng để tránh những vùng bóng tối đang lan rộng.
Cô nhìn thấy gã đàn ông kia – kẻ dẫn đầu nhóm "Những Kẻ Phá Vỡ" mà tin tức truyền thông Runtime đã cố gắng che đậy suốt hai tuần qua.
Nhưng giờ đây, trước mắt cô, hắn không hề giống một tên khủng bố hay quái vật.
Hắn trông bình thản đến mức đáng sợ.
"Tần Chi đang ở đó," Lâm Hạ nói, giọng cô run nhẹ dù nỗ lực giữ vững lập trường lạnh lùng của mình.
Cô nắm chặt lấy chiếc túi da đựng hồ sơ y tế bên hông – thứ duy nhất còn lại để chứng minh rằng tất cả những gì xảy ra đều có thể được giải thích bằng khoa học và sự ổn định.
Gã đàn ông quay đầu, cái mắt mờ ảo kia dường như xuyên thấu qua Lâm Hạ để nhìn vào chính nỗi sợ hãi đang ẩn nấp trong linh hồn cô.
"Cô ấy không cần chúng ta," hắn nói, giọng trầm thấp vang lên như tiếng động đất xa xôi.
"Sự hiện diện của Tần Chi tự nó đã là một lời mời gọi cho sự hỗn loạn.
Chúng tôi chỉ là những nghệ sĩ đến để hoàn tác phẩm mà cô ấy bắt đầu."
Lâm Hạ nhíu mày, cảm giác bất an dâng trào trong dạ dày.
Cô biết Lâm Hạ luôn được dạy rằng phải bảo vệ Tần Chi khỏi thế giới bên ngoài bằng cách kiểm soát thông tin và cô lập cô ấy.
Nhưng giờ đây, khi đứng trước sự thật phũ phàng này, những nguyên tắc cứng nhắc đó bỗng trở nên mỏng manh như giấy tờ cháy trong lửa.
"Em bé ở đâu?" Lâm Hạ hỏi, mắt liếc nhìn về phía tòa nhà cũ kỹ đang sụp đổ dần.
Cô nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra – em bé với đôi mắt trống rỗng đứng giữa vòng xoáy của những bóng đen.
Nếu Tần Chi là "Lõi" gây ra lỗi hệ thống, thì đứa trẻ kia chính là biểu hiện cụ thể nhất của sự mất cân bằng niềm tin đang lan tỏa.
Gã đàn ông không trả lời ngay.
Hắn đưa tay lên, chạm nhẹ vào một bức tường bê tông bên cạnh mình.
Ngay lập tức, bề mặt cứng rắn ấy hóa lỏng thành những giọt nước trong suốt rơi xuống đất và bốc hơi trước khi chạm nền.
"Niềm tin của cô đang bị thử thách," hắn nói với Lâm Hạ, nụ cười mỉa mai nở trên môi méo mó.
"Và niềm tin đó sẽ không cứu được ai cả.
Nó chỉ làm cho sự sụp đổ trở nên đau đớn hơn."
Lâm Hạ cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Cô nhận ra rằng mình đã hiểu sai hoàn toàn về bản chất của mối đe dọa này.
Hội Đồng Định Hình muốn loại bỏ Tần Chi để duy trì trật tự, nhưng những kẻ như gã đàn ông trước mặt lại đang lợi dụng sự tồn tại của cô ấy để đẩy thành phố vào vực thẳm sâu hơn.
Và ở giữa tất cả là Hứa Duyên – người mà Lâm Hạ không ngừng nhắc đến trong đầu với mong cầu được bảo vệ, dù chính hắn cũng có thể đang nằm trong tầm ngắm của cơn bão này.
Khoảng cách giữa Tần Chi và em bé chỉ còn năm mét.
Không khí trở nên đặc quánh như xi măng khô, khiến mỗi bước chân cô di chuyển đều phải dùng đến sức lực phi thường.
Những bóng đen bao quanh em bé không còn là những hình dạng mơ hồ nữa mà chúng đã hiện rõ thành những cánh tay dài ngoằng, với móng vuốt sắc nhọn đang từ từ khép lại như một cái bẫy khổng lồ.
Tần Chi hít sâu một hơi, cố gắng tập trung vào ký ức của mình – những mảnh ghép rời rạc về quá khứ vốn dĩ bị Hội Đồng Định Hình can thiệp và làm biến dạng.
Cô nhớ rõ cảm giác được Hứa Duyên nắm tay trong ánh sáng vàng ấm áp của khu phố an toàn.
Nhưng cũng đồng thời, cô nhớ thấy chính đôi mắt ấy chứa đựng sự nghi ngờ khi nhìn vào những ký ức đó – như thể chúng là những con rối bị điều khiển bởi một bàn tay vô hình.
Từ đó vang lên trong tâm trí Tần Chi không phải từ môi của gã dẫn đầu nhóm phá vỡ, mà nó xuất hiện trực tiếp bên trong sọ não cô như một cú đập búa nặng nề.
dường như (Toàn bộ thế giới dường như đông cứng lại ở khoảnh khắc này).
Thời gian chậm chạp đến mức có thể nghe thấy tiếng thở gấp của chính mình và cả những nhịp đập yếu ớt của trái tim em bé đang bị đe dọa trước mặt.
Em bé mở mắt ra, nhìn thẳng vào Tần Chi.
Đôi mắt ấy không còn trống rỗng nữa mà chứa đựng một sự thông minh cổ xưa đáng sợ – giống như một người trưởng thành mắc kẹt trong cơ thể non nớt này.
Nó mỉm cười với cô, nụ cười mang theo nỗi buồn sâu thẳm của ai đã chứng kiến quá nhiều lần sụp đổ và tái sinh.
"Tần Chi," em bé gọi tên cô bằng giọng nói trầm khàn khác hẳn với tuổi tác, "con đang làm gì vậy?"
Câu hỏi đơn giản ấy khiến Tần Chi sững người.
Cô không thể trả lời vì cổ họng như bị nghẹn lại bởi một khối u cảm xúc khổng lồ.
Em bé – hay thực chất là hiện thân của niềm tin tập thể đang suy yếu – đưa tay chỉ về phía sau lưng cô, nơi mà bức tường gạch đỏ đã hoàn toàn biến mất để lộ ra một khoảng trống đen ngòm bên trong.
Trong bóng tối sâu thẳm đó, có thứ gì đó đang di chuyển.
Nó không phải là quái vật hay kẻ thù truyền thống.
Đó là sự phản chiếu – chính hình ảnh của Tần Chi nhưng với biểu cảm đau khổ và tuyệt vọng hơn gấp bội phần.
Hình ảnh kia vươn tay ra khỏi khoảng trống, ngón tay dài ngoằng chạm vào lưng cô lạnh buốt như xác chết vừa mới khai quật lên từ mộ phần.
"Em không thể cứu nó," giọng nói thứ hai – hình phản chiếu của chính Tần Chi – thì thầm vào tai cô, "vì em chính là nguyên nhân khiến nó phải chịu đựng nỗi đau này mỗi ngày."
Tần Chi quay người lại trong hoảng loạn, nhưng khi nhìn ra phía sau, khoảng trống đen ngòm đã đóng sập lại.
Chỉ còn lại những mảnh gạch vỡ nằm rải rác trên mặt đất và mùi hương kim loại gỉ sét nồng nặc hơn bao giờ hết.
Em bé biến mất vào không trung như chưa từng tồn tại để lại cho cô sự tĩnh lặng chết chóc của một bí mật vừa được hé lộ nhưng vẫn đầy mù quáng.
Sự tĩnh lặng đột ngột ập xuống khu vực ngã tư, thay thế hoàn toàn những âm thanh rít ken két và tiếng bước chân vội vã trước đó.
Những cấu trúc kỳ quái vốn đang co thắt dữ dội bắt đầu giãn ra trở lại, thu mình về dạng hình học cơ bản nhất – vuông vức, thẳng đứng và vô cảm.
Ánh sáng vàng ấm áp không quay ngay lập tức mà thay vào đó là một màu trắng xóa bao trùm lên mọi thứ xung quanh.
Đó là màu sắc của sự trống rỗng tuyệt đối – nơi không có bóng tối cũng chẳng hề mang lại ánh sáng hy vọng nào cả.
Tần Chi đứng chôn chân giữa biển trắng mênh mông, cảm giác cô đơn xâm nhập vào từng tế bào trong cơ thể cô.
Cô nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình và nhận thấy chúng đang trở nên mờ ảo dần – không phải là biến mất hoàn toàn mà giống như bị hòa tan vào chính nền tảng niềm tin tập thể này.
Nếu sự tồn tại của cô là nguyên nhân gây ra lỗi hệ thống, thì liệu bản thân cô có còn quyền được sống trong thế giới vốn dĩ đã từ chối chấp nhận cô hay không?
Lâm Hạ xuất hiện ở mép ranh giới màu trắng, khuôn mặt nhợt nhạt và đầy vẻ kinh ngạc khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.
Cô bước tới gần Tần Chi với những bước chân dè chừng như sợ hãi sẽ làm vỡ tan sự cân bằng mong manh đang diễn ra nơi đây.
"Cô ổn không?" Lâm Hạ hỏi, giọng nói của cô vang lên nhỏ bé trong khoảng không gian rộng lớn đầy bí ẩn này.
Nhưng ngay sau đó, câu trả lời đến từ một hướng hoàn toàn khác – phía trên đầu họ.
Bầu trời Runtime vốn dĩ đã bị biến đổi bởi những đám mây xám xịt nay lại xuất hiện thêm một vết nứt dài ngoằng chạy ngang qua giữa hai mảng trắng xóa kia.
Và từ bên trong vết nứt ấy, có thứ gì đó đang rơi xuống.
Nó không phải là mưa đá hay tuyết hoa mùa đông mà nó giống như những mảnh ký ức – những hình ảnh nhỏ bé phát ra ánh sáng xanh lợt nhạt khi va chạm với mặt đất và vỡ tan thành bụi phấn lấp lánh trước khi biến mất vĩnh viễn vào khoảng trắng xung quanh họ.
Khi Tần Chi bước ra khỏi khu vực vừa trải qua sự sụp đổ và tái sinh, cô nhận thấy bầu trời phía xa đang đổi màu theo một quy luật hoàn toàn mới lạ.
Không phải là sắc vàng của niềm tin an toàn hay xám xịt của nỗi sợ hãi lan truyền mà nó trở nên đỏ sẫm như máu đông lại sau một vụ tai nạn thảm khốc chưa từng được giải đáp trước đó trong lịch sử thành phố Runtime này đâu cả dù cho Hội Đồng Định Hình có cố gắng che đậy sự thật phũ phàng ấy đi chăng nữa thì cũng không thể ngăn cản được những dấu hiệu báo động nguy hiểm đang hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết trên bề mặt thực tại vốn dĩ tưởng chừng như vững chãi kiên cố vô cùng này đâu.
Một âm thanh kỳ lạ bắt đầu phát ra từ những tòa nhà xung quanh – giống như tiếng chuông đồng hồ đếm ngược nhưng bị bóp méo bởi sự nhiễu loạn không khí.
Tần Chi ngẩng lên nhìn về phía chân trời nơi vết nứt đỏ sẫm ấy đang lan tỏa dần và cô nhận thấy có thứ gì đó cực kỳ quen thuộc nằm ở trung tâm của vùng biến đổi màu sắc đáng sợ này – đó chính là hình bóng của Hứa Duyên đứng trên nóc tòa nhà cao nhất trong thành phố Runtime, tay cầm một vật sáng lấp lánh phản chiếu lại ánh mặt trời mờ ảo đang dần khuất sau những đám mây đỏ sẫm kia.
Hắn nhận ra vật sáng lấp lánh kia không phải kiếm, mà là trái tim đang đập thình thịch của cô.
Hơi lạnh xôn xao chạy dọc sống lưng, hóa ra tất cả chỉ là bẫy giăng cho hắn từ đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận