Chương 30

Máu loang ra trên áo trắng của Hứa Duyên, lạnh buốt như địa ngục.

Tần Chi đứng sững người, co thắt lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

Không phải là ảo ảnh.

Nó quá rõ ràng, quá sắc nét để có thể phủ nhận.

Nhưng trong cùng một khoảnh khắc, hình bóng đó bắt đầu rung động, giống như tín hiệu truyền hình bị nhiễu sóng mạnh.

Những giọt máu đỏ tươi bỗng chuyển thành những pixel màu đen, vỡ tan ra trước khi chạm đất.

Hắn cố gắng hô hấp nhưng không khí xung quanh đặc quánh lại, nặng trĩu mùi kim loại và ozone – hương vị của sự thật đang bị xé toạc khỏi lớp vỏ bọc ngọt ngào mà Hội Đồng Định Hình đã dày công xây dựng.

Chân Tần Chi run rẩy.

Cô không đứng trên nền bê tông cứng rắn nữa.

Dưới đế giày của cô là một bề mặt mềm mại, nhớt sệt, giống như thịt sống đang co thắt theo nhịp đập nào đó sâu thẳm bên dưới lòng đất Runtime này.

đây là gì?" Tần Chi thì thầm, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

Cô quay sang nhìn Cố Hàn.

Người đàn ông đại diện cho Hội Đồng Định Hình vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng đá lạnh giá.

Ánh mắt hắn không còn sự uy quyền trước kia mà giờ đây chỉ còn lại một vẻ trống rỗng, xa xăm.

Hắn đang chờ đợi cô chọn lựa.

Nhưng lựa chọn nào cũng là con đường dẫn đến hủy diệt.

Nếu bước vào ánh sáng của Cố Hàn, thành phố sẽ ổn định trở lại, nhưng ký ức về Hứa Duyên – về mọi đau đớn và hạnh phúc họ cùng chia sẻ – sẽ bị xóa sạch như chưa từng tồn tại.

Tần Chi nghiến răng.

Cô không thể chấp nhận điều đó.

Sự cô độc mà cô đã chịu đựng suốt bao năm qua không phải để kết thúc bằng việc trở thành một kẻ vô tri, vui vẻ trong thế giới giả tạo này.

Cô cần biết sự thật.

Dù nó có tàn khốc đến đâu đi chăng nữa.

Cô bước lùi lại, tránh xa cả hai lựa chọn đó.

Đôi chân cô chạm vào những mảng đất đang chuyển động lộn xộn.

Những con đường xung quanh bắt đầu sụp đổ không phải theo quy luật vật lý thông thường mà như thể chính ý chí của chúng đang phản kháng lại sự hiện diện của Tần Chi.

Tường nhà nghiêng ngả, vỡ thành từng khối dữ liệu xanh lá cây và đỏ tươi, rơi xuống vực thẳm vô tận phía dưới.

"Cô đã đi quá xa rồi," Cố Hàn nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, không còn mang tính chất cơ khí mà trở nên trầm lắng, gần như là một lời than thở đầy bi thương.

"Niềm tin của cô đang giết chết tất cả chúng ta."

"Không phải niềm tin của tôi," Tần Chi đáp lại, ánh mắt sắc lạnh như dao kiếm.

"Mà là sự dối trá của các người!"

Cô chạy.

Không phải để trốn thoát, mà để tìm ra trung tâm của cơn lốc này.

Nơi mọi thứ bắt đầu sai lệch.

Ký ức siêu việt trong đầu cô đang kêu gào, những mảnh ghép ký ức phân mảnh bỗng chốc nối liền lại thành một bức tranh hoàn chỉnh nhưng đầy kinh hoàng.

Cô nhớ rõ cảm giác này – cảm giác khi thực tại bị xé toạc ra để lộ bộ khung xương trần trụi bên dưới.

Tần Chi lao vào bóng tối dày đặc phía trước, nơi những tòa nhà cao tầng đang biến hình thành những cấu trúc kỳ dị, giống như những ngón tay khổng lồ vươn lên trời xanh cầu cứu.

Mỗi bước chân cô đặt xuống đều tạo ra một âm thanh ẩm ướt, tiếng búng của thịt sống bị dẫm đạp.

Cô nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi để tập trung vào cảm giác bên trong cơ thể mình.

—— 。

Cánh cửa không mở ra một lối thoát, mà mở ra một khoảng trống đen ngòm, hút lấy ánh sáng và âm thanh xung quanh.

Những tòa nhà xung quanh ngừng sụp đổ.

Sự hỗn loạn tạm thời dừng lại, như thể toàn bộ thành phố Runtime đang nín thở để chờ đợi phán quyết từ người phụ nữ đứng giữa trung tâm của nó.

Tần Chi hít sâu một hơi dài, mùi hương đất ẩm và sắt gỉ tràn vào phổi cô, mang theo cảm giác quen thuộc đến đau lòng – đó là mùi của ký ức gốc rễ, nơi tất cả mọi thứ bắt đầu trước khi bị thành thế giới này.

Hắn bước vào bóng tối, thân hình anh vượt qua ngưỡng cửa vô hình, để lại phía sau sự im lặng chết chóc.

Và ngay lập tức, một giọng nói vang lên trong tâm trí cô – không phải của Cố Hàn, cũng không phải của Hứa Duyên.

Mà là chính giọng nói của cô ấy từ quá khứ xa xôi, khi còn chưa bị nhiễm độc bởi những nỗi sợ hãi và nghi ngờ:

Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí loãng dần.

Ai đó đang cố gắng cảnh báo cô?

Hay đây chỉ là bẫy cuối cùng để giữ chân cô mãi mãi trong vòng xoáy hỗn loạn này?

Tần Chi đứng sững giữa khoảng không mênh mông.

Không khí ở đây loãng hơn thế giới bên ngoài gấp nhiều lần.

Mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề, như thể phổi cô đang cố gắng lọc lấy oxy từ những hạt bụi thời gian cổ xưa.

Cô ngước nhìn lên.

Bầu trời không xanh cũng không đen tối mà mang một màu tím than u ám, giống như vết bầm trên da thịt sau một cú đánh mạnh.

Những đám mây trôi chậm chạp, kéo dài ra thành những sợi chỉ mảnh mai.

Chúng đan xen vào nhau tạo nên một mạng lưới phức tạp.

Mạng lưới đó trông vô cùng quen thuộc.

Tần Chi nhíu mày.

Cô đã từng thấy hình ảnh này đâu rồi?

Có phải trong ký ức mơ hồ của Cố Hàn không?

Hay là trong những trang sách cấm mà Hứa Duyên luôn giấu kỹ?

Giọng nói ấy vẫn còn vang vọng bên tai cô.

Nó không lớn nhưng đủ để rung động mọi dây thần kinh.

*"Em đã quên mất điều quan trọng nhất."*

Cô siết chặt nắm tay.

Lòng bàn tay ẩm ướt vì mồ hôi lạnh.

Cảm giác bất an len lỏi từ sống lưng lan tỏa ra toàn thân.

Đây không phải là sự im lặng của hòa bình.

Đây là sự tĩnh lặng trước khi bão tố ập đến.

Tần Chi biết mình đang ở trong một cạm bẫy tinh vi nhất mà kẻ thù có thể dựng lên.

Nhưng cô cũng nhận thấy điều kỳ lạ.

Không khí xung quanh dường như đang phản chiếu lại những cảm xúc bên trong tâm trí cô.

Khi nỗi sợ hãi dâng cao, bóng tối bao trùm lấy chân cô dày hơn.

Khi sự tò mò lấn át lo lắng, ánh sáng le lói hiện ra phía trước.

Cô thử bước đi một bước về phía nguồn sáng ấy.

Bước chân chạm xuống mặt đất mềm mại như nhung lụa cổ xưa.

Không có tiếng động phát ra.

Chỉ có những gợn sóng nhẹ nhàng lan tỏa từ dưới lòng bàn chân cô lên khắp vùng không gian này.

"Đây là đâu?" Tần Chi thì thầm.

Giọng nói của cô bị nuốt chửng bởi sự rộng lớn nơi đây.

Cô cảm thấy nhỏ bé đến mức vô cùng đáng sợ.

Nhưng chính trong sự nhỏ bé ấy, một phần nào đó bên trong cô lại trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Cô không thể tin vào mắt mình nữa.

Tất cả những gì đang diễn ra đều vượt quá lý trí thông thường.

Cô tiếp tục đi sâu vào vùng sáng kia.

Càng tiến gần, hình ảnh xung quanh càng rõ nét lên.

Đó là một cánh đồng hoa trắng muốt.

Những bông hoa nở rộ dưới ánh trăng ảo giác.

Chúng không có mùi hương mà chỉ tỏa ra một thứ năng lượng lạnh lẽo, tê tái.

Tần Chi nhận ra loại hoa này.

Trong các ghi chép cổ về thế giới linh hồn, loài hoa này được gọi là Hoa Ký Ức.

Nó chỉ mọc lên nơi chứa đựng những bí mật bị chôn sâu nhất của con người.

Nếu đây là cánh đồng Hoa Ký Ức.

thì ai đã trồng chúng?

Và ký ức nào đang ngủ yên dưới gốc rễ của chúng?

Cô cúi xuống, nhẹ nhàng chạm vào đài hoa gần nhất.

Ngay khi ngón tay cô tiếp xúc với cánh hoa lạnh giá, một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng khiến cô rùng mình.

Hình ảnh hiện ra trước mắt cô không phải là của riêng cô mà là của người khác.

Cô thấy Cố Hàn.

Cậu ấy đang đứng trong căn phòng tối đen như mực.

Ánh nến duy nhất chiếu sáng khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy mệt mỏi của cậu.

Trước mặt cậu là một tấm gương lớn bằng bạc.

Nhưng hình ảnh phản chiếu trong gương không phải là Cố Hàn hiện tại mà là một người đàn ông già nua, mắt đỏ ngầu vì máu và nước mắt.

Người đàn ông trong gương đang hét lên điều gì đó.

Môi anh ta cử động nhưng âm thanh thì bị chặn lại bởi lớp kính dày cộp của ký ức này.

Tần Chi rút tay về như thể chạm phải lửa.

Tim cô đập thình thịch mạnh đến đau đớn.

Cô không hiểu tại sao hình ảnh của Cố Hàn lại xuất hiện ở đây.

Và vì sao nó mang vẻ đau khổ tột cùng đến vậy?

Có một sự thật nào đó mà cậu ấy đang cố gắng che giấu không chỉ với thế giới bên ngoài mà ngay cả chính bản thân mình trong những khoảnh khắc bình thường nhất?

Cô nhìn quanh cánh đồng hoa trắng xóa.

Hàng ngàn, hàng vạn bông hoa đang khẽ lay động theo gió vô hình.

Mỗi đóa hoa là một mảnh ký ức bị xé toạc ra khỏi dòng chảy thời gian thông thường.

Tần Chi nhận ra rằng nơi đây không chỉ là bẫy mà còn là kho lưu trữ dữ liệu cảm xúc của cả hệ thống ảo ảnh này.

Ai đó đã thu thập tất cả những nỗi đau, sự nghi ngờ và dối trá để tạo nên thế giới song song đầy biến dạng mà cô đang bước vào.

Cô cần tìm hiểu thêm.

Không thể dừng lại ở đây được nữa.

Nếu không giải mã được ý nghĩa thực sự của cánh đồng hoa ký ức này, cô sẽ mãi mãi lạc lối trong mê cung tâm trí do chính những dối trá dệt lên.

Cô bắt đầu chạy giữa những luống hoa trắng muốt.

Những bông hoa nghiêng ngả theo bước chân nhanh nhẹn của cô, để lại sau lưng một vệt hương thơm lạnh lẽo khiến người ta muốn nôn mửa.

Ở phía xa nhất cánh đồng, có một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ sồi đen.

Nó trông cũ kỹ và mục nát như thể đã tồn tại hàng ngàn năm trong sự cô lập tuyệt đối.

Mái nhà phủ đầy rêu xanh đậm dưới ánh trăng ảo giác.

Cửa sổ đóng kín lại với những tấm ván gỗ dày cộp được chặt bằng đinh sắt gỉ sét.

Ngôi nhà ấy toát lên một vẻ đáng sợ khó tả, như thể nó đang quan sát mọi kẻ dám bước vào lãnh địa của mình với cặp mắt vô hình nhưng đầy hung hãn.

Tần Chi hít sâu để trấn tĩnh thần trí.

Cô biết rằng bên trong ngôi nhà đó chứa đựng câu trả lời cho thắc mắc lớn nhất hiện nay: Tại sao lại có hai phiên bản sự thật mâu thuẫn nhau?

Và ai là người đứng sau màn rối này đang điều khiển những con rối vô tri như cô và Cố Hàn?

Cô tiến về phía cánh cửa sứt mẻ.

Mùi hôi thối nồng nặc của đất ẩm mốc xộc vào mũi khiến cô nhăn mặt nhưng không hề lùi bước.

Bàn tay run rẩy chạm lên tấm ván gỗ trước mặt.

Nó lạnh buốt đến mức tê cóng cả ngón tay.

Khi đặt lòng bàn tay lên, một hình ảnh khác lại hiện ra rõ mồn một trong tâm trí cô lần này là chính Tần Chi của quá khứ khi còn ngây thơ tin tưởng vào mọi thứ xung quanh mình không hề biết gì về sự giả dối đang phía sau những nụ cười xã giao lịch thiệp kia.

Cánh cửa tự động mở ra bên trong tối om chỉ có duy nhất ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà chiếu xuống tạo thành một đường thẳng hẹp cắt ngang phòng khách rộng lớn đầy bụi bặm.

Những chiếc ghế bọc nỉ rách nát nằm rải rác khắp sàn gỗ thối rữa trông giống như những xác sinh vật đã chết khô lâu năm không còn chút sức sống nào sót lại nữa.

Tần Chi dè dặt bước vào bên trong căn nhà bí ẩn này mỗi bước đi đều khiến tiếng vang vọng réo lên trong không gian kín mít ngột ngạt đến mức khó thở.

Cô cảm thấyเหมือน đang bị nuốt chửng bởi chính bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ cơ thể mình từ đầu xuống chân.

Ở góc phòng xa nhất có một chiếc bàn gỗ nhỏ đặt trên đó là cuốn sách da cũ kỹ bìa đen đã phai màu theo thời gian dài năm tháng trôi qua nhanh chóng không ngừng nghỉ.

Tần Chi tiến lại gần nhìn thấy dòng chữ khắc nổi trên mặtปก sách viết bằng mực đỏ tươi như máu mới chảy ra chưa lâu: "Sự thật cuối cùng dành cho người dám đối diện với chính mình".

Cô run lên bần bật khi đọc được hàng chữ đó cảm giác có một bàn tay vô hình đang nắm chặt lấy trái tim nhỏ bé của cô lại khiến hơi thở trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.

Bàn tay không ngừng mở trang sách ra những dòng ký tự kỳ lạ hiện ra trước mắt làm cho co lại vì kinh hãi tuyệt đối khi nhận ra rằng đó chính là nhật ký cá nhân riêng tư nhất mà Cố Hàn chưa từng công bố với bất cứ ai kể cả trong hoàn cảnh nguy cấp nhất đi nữa.

Trang đầu tiên ghi chép ngày giờ cụ thể cùng nội dung ngắn gọn: "Hôm nay tôi đã giết chết phiên bản thật của mình để tồn tại tiếp theo dưới dạng ảo ảnh lừa dối tất cả mọi người bao gồm ngay cả chính linh hồn đang sống bên trong xác thịt giả tạo này."

Tần Chi hét lên đau đớn khi hiểu ra sự thật tàn khốc trước mắt không phải là cô đang bị đánh lừa mà chính nạn nhân thực sự lại nằm ở vị trí của kẻ thủ ác từ rất lâu rồi đây mới là bản chất gốc rễ vấn đề khiến tất cả những gì xảy ra sau đó trở nên vô nghĩa hoàn toàn.

Nhưng khi ánh sáng cuối cùng tắt ngấm, một bóng người cao lớn hiện ra phía sau lưng cô với nụ cười lạnh lẽo đầy mỉa mai.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo chạm nhẹ vào cổ cô, cắt đứt dòng suy nghĩ vừa chớm nở.

Cô cứng đờ, máu lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra mùi hương quen thuộc của kẻ đứng sau lưng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập