Chương 29

Không gian xung quanh Tần Chi đang sụp đổ theo một quy luật mà lý trí của cô không thể nắm bắt.

Trọng lực ở đây không còn hướng xuống dưới, mà bị kéo dãn thành những sợi dây vô hình, xé toạc từng phân tử trong không khí.

Cô đứng giữa lòng vực thẳm dữ liệu, nơi ánh sáng vàng ấm áp quen thuộc của Runtime đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một màu xám xịt lạnh lẽo và tĩnh mịch đáng sợ.

Trước mặt cô, tòa nhà cao tầng vốn dĩ là trụ sở của Hội Đồng Niềm Tin đang trải qua quá trình chuyển hóa kỳ lạ.

Những bức tường bê tông xám xịt bắt đầu nứt vỡ, nhưng từ những vết nứt đó không phun ra lửa hay khói bụi, mà là những dòng chữ mã hóa phát sáng màu xanh lam nhạt.

Chúng cuộn xoáy như rắn độc, leo lên trần nhà và đan xen vào nhau tạo thành một mái vòm khổng lồ che phủ toàn bộ khu vực trung tâm này.

Tần Chi nhíu mày, cố gắng tập trung tinh thần để phân tích hiện tượng trước mắt.

Ký ức siêu việt của cô hoạt động với tốc độ cực nhanh, nhưng những mảnh ghép thông tin lại mâu thuẫn lẫn nhau đến đau đầu.

Cô nhớ rằng nơi đây từng là một phòng họp kín.

Nhưng giờ đây, nó giống như một đền thờ cổ đại bị lãng quên hơn là trung tâm điều hành công nghệ hiện đại.

“Đây không phải là lỗi hệ thống,” cô thì thầm với chính mình, giọng nói vang lên khô khốc trong sự im lặng bao trùm.

“Đây là thiết kế ban đầu.”

Cô bước đi trên mặt đất đang rung lắc dữ dội.

Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra những gợn sóng lan tỏa ra xung quanh, giống như đá ném vào hồ nước tĩnh lặng.

Những gợn sóng này chạm vào các cột trụ bằng kính trong suốt ở hai bên hành lang, khiến chúng phát ra âm thanh réo rắt cao vút, nghe tựa như tiếng khóc của trẻ con đang bị bỏ rơi giữa đêm khuya.

Tần Chi cảm thấy tim mình đập thình thịch mạnh hơn bình thường.

Không phải vì sợ hãi, mà bởi một trực giác mơ hồ rằng cô đang tiến gần đến câu trả lời cho những cơn ác mộng suốt nhiều năm qua.

Hứa Duyên vẫn còn ở đâu đó trong mê cung này.

Và nếu Hội Đồng Định Hình muốn xóa bỏ sự tồn tại của anh bằng cách thao túng niềm tin, thì trung tâm kiểm soát phải nằm ngay tại đây.

Cô đưa tay chạm vào bức tường dữ liệu bên cạnh.

Chất lỏng lạnh lẽo thấm qua lòng bàn tay, lan tỏa lên cánh tay và xâm nhập vào hệ thần kinh.

Những ký tự mã hóa dưới ngón tay cô bắt đầu thay đổi hình dạng, biến thành những khuôn mặt người quen mà cô đã quên từ lâu.

Một đứa trẻ cười tươi.

Một người phụ nữ đang khóc nức nở.

Một người đàn ông với ánh mắt trống rỗng nhìn thẳng về phía trước.

“Đừng sợ,” Tần Chi tự nhủ, siết chặt nắm tay cho đến khi khớp ngón tay trắng bệch.

“Sự thật không thể bị che giấu mãi.”

Cô quay lại tiếp tục bước đi sâu hơn vào lòng tòa nhà đang biến dạng.

Không khí trở nên nặng nề hơn, mang theo mùi ozone của những tia sét vừa phóng ra và mùi kim loại tanh tưởi của sự phân rã.

Những bóng hình bắt đầu xuất hiện từ các góc khuất tối tăm nhất của hành lang.

Chúng không có mắt, không có miệng, chỉ là những khối nhân tạo được dệt nên từ nỗi sợ hãi tập thể của thành phố Runtime.

Đó không phải là quái vật theo nghĩa đen.

Chúng là 'Giám Sát Viên' – thực thể bảo vệ trật tự mà Hội Đồng đã kiến tạo.

Những bóng hình này di chuyển với sự uyển chuyển đáng kinh ngạc, lướt trên sàn nhà như những con bọ cạp khổng lồ đang tìm kiếm nạn nhân để tiêm nọc độc vào cơ thể họ.

Nọc độc của chúng không phải là chất lỏng vật lý, mà là sự nghi ngờ và tuyệt vọng được bơm trực tiếp vào tiềm thức của mục tiêu.

Tần Chi dừng bước khi một Giám Sát Viên lao thẳng về phía cô.

Nó cao khoảng hai mét, thân hình mảnh mai nhưng gầy guộc đến mức có thể nhìn thấy xương sườn nhô lên dưới lớp da xám xịt.

Đôi tay dài ngoằng của nó giơ lên, những ngón tay biến thành những lưỡi dao sắc bén làm bằng băng giá và sự im lặng đáng sợ.

Cô không né tránh.

Thay vào đó, cô đứng yên như một bức tượng đá, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào khoảng trống nơi đôi mắt của sinh vật đó lẽ ra phải có mặt.

Cô hiểu rõ cơ chế hoạt động của những thực thể này: chúng chỉ mạnh khi nạn nhân tin rằng chúng đáng sợ.

Nếu Tần Chi từ chối chấp nhận nỗi sợ hãi kia, vũ khí của nó sẽ trở nên vô dụng.

Giám Sát Viên lao tới, nhưng ngay trước khi chạm vào da thịt cô, nó đột ngột dừng lại trong không trung.

Cơ thể của nó bắt đầu rung lắc dữ dội, những mảng màu xám trên bề mặt vỡ ra thành vô số mảnh nhỏ li ti.

Từ bên trong thân hình đang tan rã đó, một giọng nói vang lên – không phải là tiếng gầm gừ cơ khí, mà là lời thì thầm đầy nước mắt:

Tần Chi sững sờ.

Giọng nói ấy quá quen thuộc.

Nó gợi nhớ đến những buổi chiều thu khi cô và Hứa Duyên ngồi trên bậc thang trường học, chia sẻ nhau một chiếc tai nghe duy nhất để nghe bài hát cũ kỹ nhưng vẫn khiến trái tim rung động.

Cô nhận ra rằng Giám Sát Viên này không phải là kẻ thù thuần túy.

Nó là hiện thân của ký ức bị chôn vùi – cụ thể hơn, nó đại diện cho khoảnh khắc mà cô đã từng nghi ngờ tình cảm của Hứa Duyên vì sợ mất mát quá lớn nên chủ động đẩy anh đi xa.

Nỗi đau xé lòng bao trùm lấy tâm trí Tần Chi.

Cô nhận ra rằng mọi thứ xung quanh đều là phản chiếu nội tâm của chính mình.

Thành phố Runtime không chỉ được xây dựng bởi niềm tin tập thể, mà còn bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những cảm xúc cá nhân mạnh mẽ nhất trong hệ thống – và cô chính là người sở hữu nguồn năng lượng đó.

Những cấu trúc vũ khí hình thành từ nỗi sợ hãi bắt đầu bao vây cô từ mọi phía.

Dây thép gai làm bằng sự hối hận mọc lên khỏi mặt đất, quấn chặt lấy chân cô như những con rắn đói khát đang tìm cách giữ lại nạn nhân cuối cùng của chúng.

Những lưỡi kiếm dài hon sắc bén được tạo nên từ sự im lặng giữa hai người yêu nhau trong giai đoạn chia cắt đang lơ lửng trên không trung, chuẩn bị lao xuống bất cứ lúc nào.

Tần Chi cố gắng thoát ra khỏi vòng vây nhưng càng thì những sợi dây thép gai lại siết chặt hơn.

Chúng không gây thương tích thể xác, mà tấn công trực tiếp vào ký ức của cô.

Mỗi lần chúng co thắt, một mảnh ký ức về Hứa Duyên bị xé toạc ra khỏi tâm trí và thay thế bằng sự trống rỗng lạnh lẽo.

Cô cảm thấy ý thức mình đang dần bị cuốn trôi vào vực thẳm vô tận của chính những sai lầm trong quá khứ mà không thể quay lại sửa chữa được nữa dù cho có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận thực tại phũ phàng này thôi chứ đâu còn lựa chọn nào tốt hơn để giải quyết vấn đề nan giải trước mắt đang diễn ra phức tạp như thế này cả.

“Đủ rồi!” Cô hét lên, giọng nói vang vọng khắp hành lang rộng lớn, đè bịt tất cả những âm thanh nhiễu loạn xung quanh.

“Tôi không chạy trốn nữa!

Tôi chấp nhận rằng tôi đã sai lầm!”

Cô nhắm chặt mắt lại và tập trung toàn bộ ý chí vào việc đối mặt với nỗi sợ hãi thay vì tránh né nó.

Cô nhớ lại cảm giác ấm áp khi nắm tay Hứa Duyên lần cuối trước khi họ chia cách.

Sự đau đớn đó vẫn còn tồn tại, nhưng cũng chính nhờ nó mà cô mới hiểu được giá trị của tình yêu chân thành không bị ràng buộc bởi những quy tắc cứng nhắc vô lý nào cả dù cho xã hội có phán xét thế nào đi chăng nữa thì điều quan trọng nhất luôn là cảm xúc thật lòng xuất phát từ trái tim con người chứ đâu phải chỉ đơn thuần dựa vào lời nói suông hay hành động hình thức bên ngoài vỏ bọc hào nhoáng giả tạo che đậy sự trống rỗng bên trong sâu thẳm hồn.

Khi cô mở mắt ra lần nữa, những dây thép gai bao quanh thân thể đột ngột tan biến thành bụi phấn bay lơ lửng trong không khí dưới ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ chính lòng bàn tay của Tần Chi.

Những lưỡi kiếm treo trên cao cũng rơi xuống đất với âm thanh kim loại nặng nề nhưng không còn mang tính uy hiếp nữa mà trở nên mềm mại và vô hại giống như những món đồ chơi trẻ con bị bỏ quên giữa sân vườn rộng lớn hoang vắng nơi chẳng ai đến thăm viếng từ lâu lắm rồi.

Giám Sát Viên trước mặt cô hoàn toàn biến đổi hình dạng.

Lớp vỏ xám xịt hết, để lộ ra một thân thể trong suốt lấp lánh ánh hào quang trắng ngà.

Nó không còn là kẻ thù nữa mà trở thành người dẫn đường – một biểu tượng của sự thanh tẩy và nhận thức mới mẻ về bản chất thật sự đằng sau những ảo tưởng huyễn hoặc đang chi phối cuộc sống hàng ngày của cư dân nơi đây cũng như chính số phận tương lai của cả khu vực rộng lớn hơn nằm ngoài tầm kiểm soát trực tiếp của Hội Đồng Định Hình vốn dĩ luôn tự cho mình là thượng đẳng và tối cao tuyệt đối trong mọi lĩnh vực quản lý vận hành hệ thống phức tạp khổng lồ này.

“Em đã làm được,” giọng nói dịu dàng vang lên từ Giám Sát Viên, giờ đây mang âm sắc gần gũi như một người bạn thân thiết lâu ngày không gặp lại sau những năm tháng xa cách đầy rẫy khó khăn thử thách gian nan mà hai bên cùng nhau vượt qua bằng nghị lực phi thường và tình cảm gắn bó bền chặt không gì có thể chia cắt được nữa dù cho thời gian trôi đi nhanh chóng đến mức đáng sợ như thế nào thì nó cũng vẫn luôn hiện hữu ở đó mãi mãi không bao giờ phai nhạt hoặc biến mất vào hư vô tăm tối đâu cả.

“Con đường phía trước đã mở ra.”

Tần Chi bước qua hàng ngũ những Giám Sát Viên đang thức tỉnh, chúng cúi đầu chào cô với thái độ tôn kính chứ không phải sự thù địch như trước kia.

Chúng phản chiếu cảm xúc chân thật của cô – nỗi đau được chữa lành và hy vọng tái sinh từ đống đổ nát của niềm tin cũ kỹ đã lỗi thời cần thay thế bằng những giá trị nhân văn cao đẹp hơn phù hợp với xu hướng phát triển tất yếu của xã hội loài người trong kỷ nguyên mới đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần thách thức đối với mỗi cá nhân chúng ta đang sống và làm việc tại thành phố Runtime đặc biệt này.

Khi Tần Chi bước vào sảnh chính của Hội Đồng, cô không gặp phải một kẻ thù hung hãn hay những hàng rào phòng thủ kiên cố nào cả.

Thay vào đó, chỉ có một người phụ nữ trẻ ngồi trên chiếc ghế bành bằng kính trong suốt đặt ở trung tâm căn phòng rộng lớn được chiếu sáng bởi ánh đèn trần mờ ảo phát ra từ phía xa tít tận cùng bức tường đối diện kia mà thôi chứ không hề có bất kỳ ai khác xuất hiện thêm nữa dù cho cô đã cố gắng lắng nghe thật kỹ để bắt lấy là một âm thanh nhỏ nhất cũng chẳng thấy gì đâu ngoài tiếng bước chân vang lên đều đặn trên nền đá hoa cương lạnh giá trơn bóng phản chiếu hình ảnh của chính bản thân mình lại rõ ràng đến mức đáng sợ khi nhìn xuống phía dưới đây.

Người phụ nữ ấy quay mặt về phía Tần Chi, khuôn mặt xinh đẹp nhưng thiếu đi sự sống động thường thấy ở những người bình thường khác xung quanh khu vực này vốn dĩ luôn tràn ngập sinh khí và năng lượng tích cực lan tỏa khắp nơi mỗi ngày dù cho trời mưa hay nắng đều không làm thay đổi được quy luật tự nhiên vốn có của nó cả đâu.

Đó là Cố Hàn – đại diện tối cao của Hội Đồng Định Hình, người mà Tần Chi đã nghe nói đến nhiều lần nhưng chưa từng gặp trực tiếp bao giờ trong suốt quá trình dài tìm kiếm sự thật bị che giấu đằng sau lớp vỏ bọc ngọt ngào lừa dối đang chi phối toàn bộ đời sống tinh thần cũng như vật chất của cư dân thành phố Runtime hiện nay này.

“Em cuối cùng cũng đến,” Cố Hàn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng áp đảo khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt hơn bội phần so với trước kia khi cô mới vừa đặt chân vào đây mà thôi chứ chưa hề xảy ra bất kỳ biến cố gì đáng chú ý khác ngoài sự hiện diện đầy bí ẩn của vị lãnh đạo tối cao này đang ngồi ngay trước mặt mình như thế nào thì bây giờ mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi sang một hướng đi mới không ai có thể dự đoán được kết cục cuối cùng sẽ diễn ra như thế nào nữa cả dù cho cô ấy cố gắng suy nghĩ thật kỹ lưỡng đến đâu đi chăng nữa cũng chỉ càng thêm rối bời hơn.

chẳng giải quyết được vấn đề cốt lõi đang đặt lên vai mình là phải làm sao để bảo vệ Hứa Duyên khỏi sự sụp đổ niềm tin sắp xảy ra bất cứ lúc nào ngay bây giờ trước mắt đây này.

Cố Hàn mỉm cười, nụ cười đó chứa đựng cả nỗi buồn sâu thẳm lẫn vẻ thỏa mãn kỳ lạ khó hiểu khiến Tần Chi cảm thấy lạnh toát sống lưng dù cho nhiệt độ trong phòng vẫn đang ở mức bình thường hoàn toàn không có gì bất thường xảy ra thêm nữa đâu cả trừ đi sự căng thẳng tột đỉnh đang diễn ra giữa hai người phụ nữ này mà thôi.

“Em nghĩ mình là Lõi của hệ thống,” Cố Hàn tiếp tục nói, chậm rãi đứng dậy khỏi chiếc ghế bành kính trong suốt và bước xuống sàn nhà tiến lại gần Tần Chi với những bước chân nhẹ nhàng uyển chuyển như một con thiên nga đang bơi trên mặt hồ nước tĩnh lặng giữa đêm khuya trăng sáng đẹp đẽ nhưng cũng đầy nguy hiểm tiềm tàng sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào nếu ai đó dám xâm phạm vào lãnh thổ thiêng liêng của nó cả.

“Nhưng em không hiểu rằng, chính sự tồn tại của em mới là nguyên nhân khiến thành phố này không thể ổn định.”

Tần Chi nín thở, tim đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết khi nghe được tuyên bố chấn động đó từ miệng người phụ nữ quyền lực nhất trong Hội Đồng.

Cô muốn hỏi thêm nhiều câu hỏi nữa nhưng môi khô khốc và cổ họng nghẹn lại vì quá sốc trước thông tin vừa mới nhận được này đúng là không thể tưởng tượng nổi một chút nào cả dù cho cô đã chuẩn bị tinh thần rất kỹ càng để đối mặt với những sự thật phũ phàng nhất trong cuộc đời mình rồi thì cũng chưa từng nghĩ rằng nó sẽ đến sớm như vậy và dưới dạng thức tàn khốc đến mức làm rung chuyển toàn bộ nền tảng niềm tin vốn dĩ đang cố gắng xây dựng lại từ đầu cho chính bản thân mình sau bao năm tháng lầm lạc đầy dằn vặt day dứt nội tâm không ngừng nghỉ ngày đêm bên trong đây này.

“Nếu em chấp nhận hiện tại,” Cố Hàn nói, đưa tay ra phía trước với lòng bàn tay mở rộng như một lời mời gọi cuối cùng dành cho Tần Chi trước khi cánh cửa lựa chọn đóng sập lại vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội quay trở về nữa đâu cả dù cho cô ấy có muốn hay không thì số phận đã định đoạt sẵn từ lâu rồi mà thôi.

“Thành phố sẽ bình yên.”

Nhưng ngay sau đó, một giọng nói khác vang lên trong đầu Tần Chi – giọng của Hứa Duyên, đầy đau đớn và tuyệt vọng: *“Và em sẽ mất đi tất cả ký ức về chúng ta.”*

Tần Chi mở mắt, nhìn thấy Hứa Duyên đang cầm dao cắm sượt qua cổ hắn.

Máu tươi loang ra trên áo trắng, lạnh buốt như địa ngục.

Hắn định hỏi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập