Chương 28

Không khí tại Runtime không còn mùi ẩm mốc hay bụi đường nữa.

Thay vào đó, nó nặng trĩu với hương vị kim loại tanh tưởi – mùi của sự thật đang bị xé toạc ra khỏi lớp vỏ bọc ngọt ngào mà Hội Đồng Định Hình đã dày công xây dựng.

Tần Chi đứng giữa lòng phố chính, nơi từng là trung tâm an toàn nhất của thành phố.

Nhưng giờ đây, những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép đang chảy nhão như sáp nến dưới ánh nắng chiều tà giả tạo.

Chúng không sụp đổ theo quy luật vật lý thông thường.

Chúng tan rã vì nhận thức xung quanh chúng đang sụp đổ.

Tần Chi nheo mắt, cố gắng tập trung vào một biển hiệu treo lơ lửng trên không trung.

Chữ viết trên đó biến đổi liên tục, từ những ký tự quen thuộc sang các biểu tượng hỗn loạn mà não bộ cô không thể giải mã.

Cô cảm thấy chóng mặt, như thể chân mình đang bước trên một chiếc thang dây mỏng manh giữa hai vực thẳm vô tận.

“Đây là lỗi hệ thống,” cô thì thầm, giọng khàn đặc do sợ hãi.

“Chỉ là một lỗi hiển thị.”

Nhưng sâu bên trong tâm trí, ký ức siêu việt của cô đang phản ứng dữ dội.

Những mảnh vỡ quá khứ chèn ép vào hiện tại, tạo ra những ảo giác đau nhói.

Cô thấy bóng dáng Hứa Duyên ở đầu kia con phố, nhưng khi cô bước tới gần, hình ảnh đó lại biến thành một kẻ thù mặc áo choàng đen lạnh lùng quay lưng đi mất.

Tần Chi nắm chặt đấm tay đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt.

Sự nghi ngờ đang ăn mòn ý chí của cô từng phút một.

Cô không còn tin vào mắt mình nữa.

Và khi niềm tin sụp đổ, thế giới cũng theo đó mà tan vỡ thành những mảnh vụn vô nghĩa.

Cô buộc phải hành động.

Phòng thủ thụ động chỉ khiến sự hỗn loạn lan rộng nhanh hơn.

Tần Chi nhắm mắt lại, hít thở sâu để cố gắng lọc bỏ những tạp khỏi đầu.

Cô cần một điểm neo – một thứ gì đó bất biến trong dòng chảy hỗn độn này.

Khi mở mắt ra, cô không còn nhìn thấy phố xá lung linh nữa.

Thay vào đó là một hành lang dài vô tận được xây bằng đá xám xịt, lạnh lẽo và ẩm ướt.

Đây là lớp nền thô của Runtime, nơi mà niềm tin tập thể chưa kịp phủ lên màu sắc giả tạo.

Đó không phải là kẻ thù.

Đó cũng không phải là đồng minh.

Tần Chi nhận ra dáng vẻ quen thuộc đó từ sâu thẳm ký ức phân mảnh của mình.

Người đàn ông cao lớn mặc áo khoác da cũ kỹ quay mặt về phía cô, khuôn mặt ẩn trong bóng tối nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như dao cạo.

“Bạn đến muộn,” người đàn ông nói, giọng điệu trầm thấp vang vọng giữa những bức tường đá nứt nẻ.

“Và bạn mang theo nhiều rác rưởi hơn tôi nghĩ.”

“Tôi là cái bóng mà các em cố gắng xóa bỏ,” người đàn ông đáp lại, một nụ cười nhạt nở trên môi khô ráp.

“Nhưng trước khi trả lời câu hỏi đó, hãy nhìn vào đôi tay của bạn.”

Tần Chi hạ ánh mắt xuống.

Cô sững sờ.

Da thịt ở cổ tay cô đang chuyển màu xám xịt, cứng đờ như đá granite.

Những vết nứt nhỏ.

tỏa từ xương cốt ra ngoài da, không đau đớn mà chỉ lạnh buốt đến tận tủy sống.

“Đó là cái giá của việc từ chối thực tại,” người đàn ông giải thích bình thản.

“Khi bạn cố gắng ép một phiên bản sự thật sai lệch lên thế giới này, cơ thể bạn – vốn dĩ là Lõi của vùng niềm tin bị lỗi – sẽ phản ứng lại bằng cách đóng băng.

Bạn đang trở thành hiện thân của chính sự mâu thuẫn đó.”

Tần Chi lùi bước, hoảng loạn.

Cô không hiểu những gì anh ta vừa nói.

“Tôi không muốn làm hại ai cả!

Tôi chỉ muốn tìm ra chân tướng!”

“Chân tướng là thứ nguy hiểm nhất,” người đàn ông lắc đầu.

“Và bạn đang mang nó trong mình như một quả bom hẹn giờ.”

Cú va chạm giữa hai niềm tin tạo ra một vụ nổ âm thanh không thể nghe thấy, nhưng rung động khắp cơ thể Tần Chi.

Người đàn ông da không lùi bước.

Thay vào đó, anh ta mỉm cười – một nụ cười buồn bã, đầy sự thông cảm nhưng cũng chứa đựng nỗi đau tê tái.

“Bạn nghĩ bạn đang kiểm soát tình thế,” người đàn ông nói chậm rãi, từng chữ như những lưỡi dao cứa vào tâm trí Tần Chi.

“Nhưng thực tế, bạn chỉ là nạn nhân của chính ký ức mình.”

Tần Chi nghiến răng, cố gắng đẩy lùi cảm giác tê dại lan tỏa từ cổ tay lên cánh tay.

“Tôi không cần sự thương hại của anh!”

“Không phải thương hại,” người đàn ông đáp lại.

“Mà là cảnh báo.

Hội Đồng Định Hình đang đến gần hơn mỗi giây một chút.

Họ đã phát hiện ra sự bất ổn trong mạng lưới niềm tin tại khu vực này.

Nếu họ bắt được bạn khi ở trạng thái này…”

Anh ta không nói tiếp, nhưng ý nghĩa rõ ràng như ánh sáng giữa ban ngày.

Tần Chi sẽ bị loại bỏ.

Không phải bằng bạo lực thể xác, mà bằng cách xóa sạch tồn tại của cô khỏi nhận thức của mọi người.

Cô sẽ trở thành một kẻ vô hình, một bóng ma lang thang trong chính thế giới mình đã giúp kiến tạo.

“Có cách nào để dừng điều này lại không?” Tần Chi hỏi, giọng nghẹn ngào.

Sự cô độc bao trùm lấy cô, dày hơn cả những bức tường đá xung quanh.

Người đàn ông im lặng một lúc lâu.

Ánh mắt anh ta quét qua khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy vết tích của sự mệt mỏi trên gương mặt Tần Chi.

“Có,” cuối cùng anh ta cũng lên tiếng.

“Nhưng nó đòi hỏi một sự hy sinh mà không ai trong số những người bạn yêu quý có thể chịu đựng được.”

“Bạn phải chấp nhận quên đi tất cả,” người đàn ông nói rõ ràng, từng từ như tiếng chuông vang lên trong tĩnh mịch.

“Quên Hứa Duyên.

Quên Lâm Hạ.

Quên những ký ức đau đớn và đẹp đẽ của bạn về quá khứ.

Chỉ khi Lõi trở nên trống rỗng, thành phố mới có thể ổn định lại.”

Tần Chi đứng chết lặng.

Không khí như ngừng lưu chuyển.

Ý tưởng đó khủng khiếp hơn cả cái chết.

Mất đi ký ức nghĩa là mất đi chính bản thân mình.

Cô sẽ còn là Tần Chi nữa sao nếu không những nỗi đau và niềm vui đã hình thành nên con người cô?

“Không,” cô lắc đầu mạnh mẽ, nước mắt chực trào ra khỏi khóe mắt.

“Tôi từ chối.”

Người đàn ông thở dài, vẻ mặt đầy thất vọng nhưng cũng hiểu rõ sự lựa chọn của cô.

“Thì bạn sẽ phải đối mặt với hậu quả.

Và tôi e rằng, nó không chỉ dừng lại ở việc hóa đá.”

Trong khoảnh khắc mà bàn tay Tần Chi bắt đầu hóa đá hoàn toàn, một cảm giác nóng rát bùng lên trong ngực anh – hay đúng hơn là trong lòng cô ấy.

Không phải là sợ hãi, mà là cơn thịnh nộ thuần khiết.

Nó không dành cho kẻ thù trước mặt, cũng không dành cho Hội Đồng Định Hình vô hình đang thao túng từ xa.

Đó là sự phản kháng của con người đối với sự vô nghĩa của định mệnh được sắp đặt sẵn.

Tần Chi hét lên – một tiếng thét chứa đựng tất cả nỗi đau, sự cô đơn và khao khát kết nối mà cô đã kìm nén suốt bao năm nay.

Tiếng thét đó không phát ra âm thanh trong thế giới vật lý, nhưng nó tạo ra sóng xung kích mạnh mẽ trong mạng lưới niềm tin tập thể.

Những bức tường đá xám xịt bắt đầu rạn nứt.

Không phải vì bị tấn công từ bên ngoài, mà vì chúng không còn đủ sức chịu đựng áp lực cảm xúc của Lõi trung tâm.

Ánh sáng vàng ấm áp quen thuộc của Runtime cố gắng len lỏi vào khe hở, nhưng nó bị bóp méo thành những tia màu tím sẫm – màu của sự hỗn loạn và thay đổi.

Người đàn ông mặc áo khoác da lùi lại một bước, vẻ mặt kinh ngạc pha lẫn kính trọng.

“Bạn đang phá vỡ quy tắc cơ bản nhất,” anh ta nói, giọng run rẩy nhẹ.

“Niềm tin không thể bị ép buộc bằng cảm xúc cá nhân.”

“Thì hãy để nó sụp đổ!” Tần Chi đáp trả, nước mắt rơi xuống nhưng khuôn mặt thì cứng rắn như kim cương.

“Nếu sự bình yên này được xây dựng trên nền tảng của việc xóa bỏ con người thật, thì tôi thà sống trong hỗn loạn còn hơn là chết trong dối trá.”

Cô giơ bàn tay đang hóa đá lên cao và đập mạnh vào không khí trước mặt mình.

Hành động đó vô lý về mặt vật lý, nhưng trong thế giới Runtime, ý chí mới là vũ khí tối thượng.

Một vết nứt khổng lồ xuất hiện ngay giữa không trung, xé toạc lớp vỏ giả tạo của hành lang đá.

Qua khe hở ấy, Tần Chi nhìn thấy một cảnh tượng khiến cô quên cả thở.

Đó không phải là thiên đường hay địa ngục.

Đó là phòng máy chủ cũ kỹ của thành phố – nơi mà những dòng dữ liệu thô sơ nhất đang chảy trôi như máu trong tĩnh mạch của thế giới này.

Và ở trung tâm của nó, có một chiếc ghế trống với tên Hứa Duyên được khắc lên đó.

Người Giữ Cửa biến mất, không phải chết đi, mà là tan ra thành những hạt bụi ánh sáng, hòa vào không khí hỗn độn xung quanh.

Thế giới xung quanh Tần Chi không trở lại bình thường ngay lập tức.

Những tòa nhà đá vẫn còn đó, nhưng chúng đang nứt nẻ, đổ sập từng mảng một cách chậm chạp và đầy nghệ thuật bi thương.

Tần Chi đứng giữa cơn bão dữ liệu, cảm giác hóa đá trên tay cô dần thuyên giảm khi niềm tin vào sự thật của chính mình trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Cô không biết điều này sẽ dẫn đến đâu.

Có thể thành phố Runtime sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Có thể Hội Đồng Định Hình sẽ gửi những kẻ săn đuổi nguy hiểm nhất tới để chấm dứt cuộc đời cô.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, sự sợ hãi đã biến mất.

Thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhàng kỳ lạ – như thể cô cuối cùng cũng tìm thấy con đường đúng đắn của mình, dù nó có dẫn đến vực thẳm hay không.

Lâm Hạ xuất hiện từ phía sau những đống đổ nát, khuôn mặt anh ta trắng bệch vì lo lắng nhưng ánh mắt thì kiên định hơn bao giờ hết.

“Tần Chi,” anh gọi tên cô bằng giọng run rẩy, tay cầm một thiết bị theo dõi đang phát ra âm thanh báo động chói tai.

“Chúng ta phải đi ngay trước khi toàn bộ khu vực này sụp đổ!”

“Em không thể rời đi được nữa,” Tần Chi nói với anh bạn thân duy nhất của mình, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi dù nước mắt vẫn còn đọng lại trong hốc mắt.

“Mọi thứ mới chỉ bắt đầu thôi.”

Cô quay lưng về phía lối thoát, bước tiến vào sâu hơn bên trong phòng máy chủ nơi những dòng dữ liệu đỏ rực đang cuộn xoáy như một cơn lốc lửa.

Hứa Duyên ở đó.

Và lần này, cô sẽ không để ai – kể cả số phận – tách họ ra nữa.

Nhưng khi Tần Chi đặt chân lên bậc thang đầu tiên dẫn xuống trung tâm lõi hệ thống, một giọng nói cơ khí lạnh lùng vang lên từ khắp mọi hướng, đè nặng lên tâm trí cô như tảng đá khổng lồ: *“Cảnh báo: Xung đột nhận thức nghiêm trọng.

Giao thức thanh lọc đã được kích hoạt.”*

Tần Chi dừng bước, lưng đổ mồ hôi lạnh, khi bóng tối xung quanh bắt đầu ngưng tụ thành hình dạng của một người phụ nữ mà cô chưa từng gặp nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến đau lòng.

Người phụ nữ bước ra từ bóng tối, khuôn mặt tan rã thành vô số ký tự dữ liệu đỏ tươi.

Tần Chi nín thở khi nhận ra giọng nói quen thuộc ấy đang vang lên từ chính trong đầu cô.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập