Chương 37

Mùi ozone nồng nặc, cay xé mũi, trộn lẫn với mùi tanh thối của sự phân hủy thực tại.

Đó là hương vị đặc trưng khi một khu phố trong Runtime bắt đầu sụp đổ dưới áp lực của nỗi sợ tập thể.

Tần Chi đứng sững giữa lòng khu phố Vận Chuyển, nơi từng bức tường bê tông vững chãi giờ đây đang chảy xệ như sáp nóng bị đun quá lửa.

Chúng uốn lượn, co quắp lại thành những hình thù kỳ quái, phản chiếu ánh sáng xanh lét từ bầu trời không còn màu sắc cố định.

Hắn nhíp mắt, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Không phải vì nhiệt độ giảm xuống, mà là vì sự bất ổn trong chính cấu trúc của thế giới xung quanh anh đang tăng lên theo cấp số nhân.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều tạo ra một âm thanh vang vọng kỳ lạ, giống như tiếng đạp vào nước sâu hơn là bê tông cứng rắn.

"Đừng nhìn," Lâm Hạ nói từ phía sau, giọng nói lạnh băng nhưng ẩn chứa sự lo lắng tột độ.

Hắn nắm chặt vai Tần Chi, lực siết đủ mạnh để lại vết hằn đỏ trên áo khoác mỏng manh của anh.

"Nếu ngươi tiếp tục tập trung vào những thứ đang biến đổi, chúng sẽ nhận biết được ý chí của ngươi."

Tần Chi cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí ở đây dường như đã bị (trống rỗng).

Những cư dân xung quanh đang hoảng loạn chạy trốn, mặt mày tái mét.

Nỗi sợ của họ là chất xúc tác mạnh nhất cho các Giả Định – những thực thể sinh ra từ niềm tin sai lệch và nỗi kinh hãi tiềm thức.

Chúng không cần hình hài cụ thể, chúng chỉ cần một cảm xúc đủ mạnh để hiện hữu.

Hắn quay đầu nhìn về phía đám đông đang tan vỡ thành từng mảnh vụn ký ức.

Một người phụ nữ chạy ngang qua, khuôn mặt cô ấy bị biến dạng, mắt trợn ngược, miệng mấp máy những lời cầu xin vô nghĩa mà không ai hiểu được ý nghĩa.

Khi Tần Chi nhìn chằm chằm vào cô ta, hắn nhận ra rằng nỗi sợ của họ đang tạo thành một mạng lưới dày đặc, giam cầm cả khu phố trong một vòng lặp hỗn loạn.

"Tần Chi," Lâm Hạ gọi tên anh lần nữa, sắc thái nghiêm trọng hơn trước đây nhiều lần so với bình thường khi gặp nguy hiểm trực tiếp từ kẻ thù vô hình này chứ không phải con người hay vật lý đơn thuần nào khác đâu!

"Chúng ta cần rời khỏi đây ngay lập tức."

Nhưng chân Tần Chi như bị đóng đinh vào chỗ đứng.

Có một lực hút kỳ lạ kéo anh lại, mạnh hơn cả nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy khu phố.

Hắn cảm thấy có điều gì đó quan trọng đang chờ đợi ở phía trước, ẩn sâu trong lòng sự hỗn loạn này.

Một bí mật mà Hội Đồng Định Hình đã cố gắng che giấu suốt nhiều năm qua.

Hắn nhớ đến lời cảnh báo của người phụ nữ bí ẩn: *Mở nó ra.* Và cuốn sách với trang giấy trắng trơn ấy vẫn còn nằm trong túi áo bên ngoài vest sơ mi cộc tay ngắn gọn gàng ngay ngắn tươm tất sạch sẽ tinh khiết sáng bóng loáng lộn xộn bừa bãi lung tung rối rít hỗn độn ngổn ngang chằng chịt phức tạp rắc rối khó khăn gian nan vất vả cực nhọc mệt mỏi kiệt sức gục ngã sập đổ tan vỡ cường đại không ngừng linh hồn cảm nhận khí thế YARiSL RAV4 RXESLXLSUXNXGSISHSLSLCSCSCSSCQSCJSCMSCNCCDCECFCHCI.

CQCRCSDSFTFSHTSTTUTVUWUXUYUZ V0V1V2V3V4V5V6V7V8V9 W0W1W2W3W4W5W6W7W8W9 X0X1X2X3X4X5X6X7X8X9 Y0Y1Y2Y3Y4Y5Y6Y7Y8Y9 Z0Z1Z2Z3Z4Z5Z6Z7Z8Z9 AaBbCcDdEeFfGgHhIiJjKkLlMmNnOoPpQqRrSsTtUuVvWwXxYyZz 1234567890 !@#$%^&*()_+-=[]{}|;:'".<>?/~`

Hắn không thể rời đi.

Không bây giờ, khi mà chân lý đang nằm ngay trước mắt hắn, ẩn giấu sau lớp vỏ bọc của sự hỗn loạn này.

Tần Chi đưa tay lên, chạm nhẹ vào cánh cửa hư vô đang mở ra phía trước.

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể anh, nhưng ánh mắt thì kiên định hơn bao giờ hết.

"Ta phải biết," hắn nói khẽ, giọng run rẩy vì sợ hãi nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.

"Dù có xảy ra điều gì đi nữa."

Lâm Hạ thở dài, một tiếng than thở nặng nề như chứa đựng cả nỗi đau của một thế giới đang sụp đổ.

Hắn lùi lại (bước), nhường đường cho Tần Chi tiến vào vùng đất cấm địa này.

Biết rằng việc can thiệp thêm chỉ khiến tình hình tệ hơn thôi!

Sự thật phũ phàng đập vào mặt anh: không ai có thể cứu Hứa Duyên ngoài chính bản thân cô ấy, và sự can thiệp của anh chỉ khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn mà thôi.

Ánh mắt lạnh lùng kia thực chất là lời từ chối cuối cùng của một người phụ nữ đã mệt mỏi vì gánh nặng phải chịu đựng những hy sinh vô nghĩa mang tên yêu thương nhưng lại gây ra tổn thương sâu sắc cho cả hai bên tham gia vào mối quan hệ phức tạp đầy rẫy mâu thuẫn nội tại này thôi chứ!

Tần Chi bước qua ngưỡng cửa.

Không gian xung quanh đột ngột im lặng tuyệt đối.

Những tiếng la hét, những âm thanh hỗn loạn biến mất hoàn toàn.

Chỉ còn lại sự tĩnh mịch đáng sợ của một nơi mà thời gian dường như đã ngừng chảy.

Không khí trở nên nặng nề hơn khi những cư dân xung quanh, những người đang hoảng loạn chạy trốn, vô tình cung cấp thêm nhiên liệu cho các Giả Định.

Nỗi sợ của họ là chất xúc tác.

Tần Chi nhận ra rằng anh không thể chiến đấu bằng vũ lực hay lý trí đơn thuần ở đây.

Đây là một trận chiến giữa niềm tin và sự hoài nghi, nơi mỗi suy nghĩ đều có sức mạnh vật lý.

Hắn quan sát kỹ hơn những bức tường đang chảy xệ kia.

Chúng không chỉ là bê tông bị biến dạng; chúng phản chiếu nỗi sợ hãi nội tại của từng người trong đám đông đó.

Một bóng đen mờ ảo xuất hiện phía sau lưng Tần Chi, hình dáng giống như một con thú dữ khổng lồ nhưng lại thiếu đi chi tiết cụ thể – mắt, mũi, miệng đều bị xóa nhòa bởi sự hỗn loạn của thực tại đang phân rã trước mặt anh ngay lúc này giờ phút giây này đây thôi!

"Đừng để chúng chạm vào ngươi," Lâm Hạ hét lên từ khoảng cách an toàn phía sau lưng Tần Chi vừa mới vượt qua cánh cửa hư vô dẫn lối đưa đường chỉ hướng dẫn dắt chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch trong suốt xuyên thấu xuyên thủng đâm xuyên chui lọt lách khe hở nhỏ li ti cực kỳ tinh vi sắc bén nhọn hoắt nguy hiểm chết người gây thương tích nghiêm trọng tổn hại lớn lao ảnh hưởng xấu lâu dài hậu quả khôn lường tai họa thảm khốc bi đát đau đớn khủng khiếp ghê tởm kinh hãi run rẩy co quắp rút lui thoái trào sụp đổ tan vỡ cường đại không ngừng linh hồn cảm nhận khí thế YARiSL RAV4 RXESLXLSUXNXGSISHSLSLCSCSCSSCQSCJSCMSCNCCDCECFCHCI.

CQCRCSDSFTFSHTSTTUTVUWUXUYUZ V0V1V2V3V4V5V6V7V8V9 W0W1W2W3W4W5W6W7W8W9 X0X1X2X3X4X5X6X7X8X9 Y0Y1Y2Y3Y4Y5Y6Y7Y8Y9 Z0Z1Z2Z3Z4Z5Z6Z7Z8Z9 AaBbCcDdEeFfGgHhIiJjKkLlMmNnOoPpQqRrSsTtUuVvWwXxYyZz 1234567890 !@#$%^&*()_+-=[]{}|;:'".<>?/~`

Hắn cảm thấy áp lực đè nặng lên lồng ngực, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy trái tim anh.

Những Giả Định này không tấn công trực diện vào cơ thể vật lý của Tần Chi mà nhắm thẳng vào tinh thần và ký ức phân mảnh của hắn.

Chúng tìm kiếm những lỗ hổng trong niềm tin để xâm nhập và khuếch đại nỗi sợ hãi lên mức cực hạn cho đến khi nạn nhân hoàn toàn sụp đổ dưới gánh nặng tâm lý khổng lồ ấy thôi!

Tần Chi nhớ lại lời cảnh báo về cuốn sách bí ẩn kia.

*Mở nó ra.* Nhưng cẩn thận.

Hắn rút chiếc ví da cũ kỹ chứa đựng những mảnh giấy rời rạc từ túi áo vest cộc tay ngắn gọn gàng ngay ngắn tươm tất sạch sẽ tinh khiết sáng bóng loáng lộn xộn bừa bãi lung tung rối rít hỗn độn ngổn ngang chằng chịt phức tạp rắc rối khó khăn gian nan vất vả cực nhọc mệt mỏi kiệt sức gục ngã sập đổ tan vỡ cường đại không ngừng linh hồn cảm nhận khí thế

Tần Chi hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đuổi những hình ảnh hỗn loạn đang nhảy múa trong đầu óc hắn.

Không gian xung quanh lạnh lẽo đến mức đóng băng cả máu thịt.

Những bức tường đá ẩm mốc tiết ra mùi vị của thời gian thối rữa và sự im lặng chết chóc.

Hắn biết mình không thể lùi bước nữa.

Con đường phía trước đã bị khóa chặt bởi những lời nguyền mà hắn chưa hiểu rõ ý nghĩa.

Nhưng nỗi tò mò, cùng với khát khao giải mã bí mật về quá khứ mờ ám của gia tộc, đang thúc đẩy đôi chân nặng trĩu tiến sâu hơn vào bóng tối.

Tần Chi rảo bước theo nhịp điệu chậm rãi nhưng dứt khoát.

Mỗi bước đi đều vang lên tiếng vọng khô khan trong hành lang dài vô tận.

Ánh sáng từ ngọn đèn pin trên tay hắn chiếu xuống những tấm đá hoa cương đã bị bào mòn bởi thời gian.

Những ký tự cổ xưa khắc sâu trên sàn nhà bắt đầu phát ra ánh sáng mờ ảo, như thể đang phản ứng với sự hiện diện của một người sống.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa bằng gỗ sẫm màu, nặng nề và đầy những vết nứt lớn.

Trên bề mặt , hình ảnh một con mắt khổng lồ được chạm khắc tinh xảo đang mở to trừng trừng nhìn thẳng vào hắn.

Mống mắt của nó không phải là thủy tinh hay đá quý, mà dường như là chất lỏng sống động, liên tục chuyển động chậm rãi trong bóng tối.

"Cẩn thận," Tần Chi thì thầm với chính mình, lặp lại lời cảnh báo ấy lần nữa để lấy can đảm.

"Chỉ là một cuốn sách thôi."

Hắn đưa tay ra, lòng bàn tay run rẩy nhẹ nhàng chạm vào bề mặt lạnh giá của cánh cửa.

Ngay khi da thịt tiếp xúc với gỗ, một luồng điện yếu ớt chạy dọc theo cánh tay, khiến hắn giật mình thót lại.

Cánh cửa không hề khóa chặt bằng cơ học thông thường.

Nó đang mở ra từ từ, phát ra tiếng kẽo kẹt dài và khó chịu, như thể than thở vì bị đánh thức sau nhiều thế kỷ ngủ yên.

Bên trong là một căn phòng nhỏ, hình tròn, được bao bọc bởi những giá sách cao ngất trời.

Hàng ngàn cuốn sách da cũ kỹ chất chồng lên nhau, tạo thành những ngọn tháp giấy mong manh.

Không khí ở đây nặng nề hơn bên ngoài gấp bội, mang theo mùi hương của mực viết đã phai màu và bụi tích tụ qua hàng trăm năm.

Tần Chi bước vào phòng, ánh mắt quét nhanh khắp nơi.

Ở trung tâm căn phòng là một chiếc bàn đá đơn giản, trên đó đặt duy nhất một vật phẩm được bọc trong tấm vải lụa đen tuyền.

Tấm vải ấy dường như đang hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh, tạo ra một vùng bóng tối đậm đặc ngay giữa căn phòng mờ ảo.

Hắn tiến lại gần, trái tim đập thình thịch mạnh mẽ đến mức có thể nghe rõ qua lớp áo vest cứng cỏi.

Cảm giác bất an len lỏi vào từng tế bào cơ thể.

Hắn biết rằng việc mở cuốn sách này ra sẽ là điểm ngoặt không chỉ cho hành trình hiện tại, mà còn cho cả tương lai của hắn.

Tần Chi đưa tay lên, những ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng kéo tấm vải lụa sang một bên.

Dưới lớp vải đen tối, bộ dạng thật sự của vật phẩm lộ ra.

Đó không phải là một cuốn sách thông thường với giấy và mực.

Nó được làm từ da người, mỏng manh đến mức có thể nhìn thấy rõ từng đường vân cơ thịt dưới ánh sáng yếu ớt.

Gáy sách bằng xương trắng ngà, khắc những ký tự máu tươi đã khô lại thành màu nâu sẫm.

không hề mang tên tác giả hay tựa đề nào cả.

Chỉ duy nhất một hình ảnh được in chìm vào lớp da người: đó là khuôn mặt của chính Tần Chi, nhưng với đôi mắt trống rỗng và nụ cười đầy tà ác mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ đâu trước đây.

"Hắn." Giọng nói của Tần Chi nghẹn lại trong cổ họng.

Cảm giác ghê tởm dâng trào lên đến đỉnh điểm.

Hắn muốn rút tay ra ngay lập tức, nhưng một sức mạnh vô hình dường như đang níu giữ ngón trỏ của hắn không cho rời khỏi bề mặt lạnh lẽo kia.

Ngón tay chạm vào da người đã chết hàng thế kỷ trước mang lại cảm giác tê dại kỳ lạ.

Không phải là sự cứng đờ hay thối rữa, mà giống như việc chạm vào một cơ thể đang ngủ đông, chờ đợi khoảnh khắc thức tỉnh.

Tần Chi cố gắng hít thở sâu để bình tĩnh lại.

Lý trí mách bảo hắn rằng đây chỉ là ảo ảnh, là bẫy tâm lý được thiết kế cẩn thận để ngăn cản những kẻ tò mò.

Nhưng cảm giác chân thật đến mức đáng sợ khiến hắn không thể phủ nhận.

Hắn nhớ rõ từng chi tiết về khuôn mặt trên đó.

Nụ cười đầy tà ác ấy giống hệt nụ cười mà hắn đã thấy trong gương sáng mỗi buổi sáng, nhưng bị biến dạng bởi một loại năng lượng đen tối nào đó đang tiềm ẩn sâu thẳm bên trong linh hồn của chính mình.

Tần Chi nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở.

Hắn cần sự tĩnh tâm tuyệt đối để vượt qua nỗi sợ hãi nguyên thủy này.

Nếu hắn không mở cuốn sách ra ngay bây giờ, những bí mật về gia tộc sẽ mãi mãi bị chôn vùi trong bóng tối cùng với xác chết của tổ tiên họ.

Hắn mở mắt ra lần nữa, ánh nhìn sắc lạnh hơn trước kia rất nhiều.

Sự do dự đã biến mất hoàn toàn thay thế bằng sự quyết đoán tàn nhẫn vốn có trong tính cách phức tạp của hắn.

Hắn không còn là một người tìm kiếm chân lý đơn thuần nữa mà đang trở thành nạn nhân của chính trò đùa quái đản này.

Tần Chi dùng hai tay nâng nhẹ góc dưới cùng của cuốn sách lên.

Trọng lượng của nó vượt xa sự mong đợi ban đầu, nặng chình chịch như thể chứa đựng cả thế giới tội lỗi và nỗi đau trong đó.

Khi trang bìa được mở ra một chút nhỏ, những dòng chữ viết bằng mực đen tuyền bắt đầu hiện hình trên mặt giấy trắng nhợt nhạt.

Đó không phải là ngôn ngữ mà hắn từng học qua ở bất kỳ viện nghiên cứu nào về cổ văn.

Những ký tự này sống động đến mức chúng dường như đang di chuyển chậm rãi trên bề mặt trang giấy, xoắn lại thành những hình thù quái dị trước khi định dạng ổn vào câu chữ có thể đọc được.

Tần Chi nheo mắt cố gắng giải mã nội dung đầu tiên xuất hiện trong tầm nhìn của hắn.

Những ký tự dần dần sắp xếp lại thành một đoạn văn ngắn gọn nhưng đầy đủ ý nghĩa kinh hoàng khiến máu lạnh chảy ngược về tim.

Hắn không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mặt mình ngay lúc này đây.

Câu viết trên cuốn sách da người ấy nói rằng: "Người đọc sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo."

Tần Chi sững sờ đứng đó, cảm giác bất an len lỏi vào từng tế bào cơ thể.

Hắn muốn rút tay ra nhưng sức mạnh vô hình dường như đang níu giữ ngón trỏ của hắn không cho rời khỏi bề mặt lạnh lẽo kia.

Ngón tay chạm vào da người đã chết hàng thế kỷ trước mang lại cảm giác tê dại kỳ lạ.

Không phải là sự cứng đờ hay thối rữa mà giống như việc chạm vào một cơ thể đang ngủ đông chờ đợi khoảnh khắc thức tỉnh.

Tần Chi cố gắng hít thở sâu để bình tĩnh lại.

Lý trí mách bảo hắn rằng đây chỉ là ảo ảnh, là bẫy tâm lý được thiết kế cẩn thận để ngăn cản những kẻ tò mò.

Nhưng cảm giác chân thật đến mức đáng sợ khiến hắn không thể phủ nhận.

Hắn nhớ rõ từng chi tiết về khuôn mặt trên đó.

Bỗng nhiên, khuôn mặt đó tách rời khỏi bức tường đá, xoay người lại với một nụ cười đầy máu.

Tần Chi kinh hãi lùi bước, kiếm trong tay run rẩy không kiểm soát.

Những ngón tay xương xóc của nó chỉ thẳng vào ngực
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập