Chương 25

Không khí tại Quảng trường Central Hub không còn mang mùi ẩm mốc của mưa hay bụi đường nữa.

Thay vào đó, nó nặng trĩu với hương vị kim loại tanh tưởi – mùi của sự thật đang bị xé toạc ra khỏi lớp vỏ bọc ngọt ngào.

Tần Chi đứng giữa ngã tư phố Runtime, nơi những con đường vốn phẳng lì bỗng chốc nứt nẻ dưới chân cô.

Những mảng bê tông bị bứt ra khỏi nền móng như những vết thương hở trên da thịt một sinh vật khổng lồ sắp chết.

Mùi ozone và mùi sắt rỉ của nỗi sợ hãi đang lan tỏa nhanh chóng, ngấm vào từng tế bào trong cơ thể cô.

Tần Chi run rẩy, không phải vì lạnh lẽo mà vì sự mất cân bằng nội tại.

Cô cảm thấy tim mình đập thình thịch, mỗi nhịp đều là một lời nhắc nhở rằng thực tại này mong manh đến mức kinh ngạc.

Ánh sáng vàng ấm áp vốn dĩ bao phủ khu phố giờ đây đang chuyển màu sang xám xịt, như thể bầu trời Runtime đang sụp đổ từ trên cao xuống.

Cô quay người lại, chuẩn bị hét lên tên Hứa Duyên nhưng tiếng thét mắc nghẹn trong cổ họng.

Người đứng sau lưng cô không phải là hắn.

Đó là một bóng đen cao lớn, mặc áo choàng phủ kín toàn thân và trên mặt nạ trắng tinh khôi khắc họa biểu tượng của cái chết đang mỉm cười nhạt nhẽo trước nỗi kinh hoàng tột cùng mà Tần Chi sắp đối diện với thực tại phũ phàng tàn khốc không thể nào tin nổi được với những gì mắt thấy tai nghe đang xảy ra ngay trước mũi này.

Bóng đen giơ tay lên, lộ ra một thanh kiếm bằng xương trắng muốt tỏa sáng lạnh lẽo xuyên thấu qua màn sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi trong hang động bí ẩn hẻo lánh xa xôi tít tắp ở cuối cùng của thế giới ảo ảnh hỗn độn này.

"Mừng cô đã về nhà," bóng đen nói, giọng điệu ngọt ngào đến đáng sợ.

Thanh kiếm xương đột ngột biến đổi hình dạng, hóa thành một con rắn độc ngoạm chặt cổ tay anh.

Máu tươi phun ra, nhưng đau đớn ấy nhanh chóng bị nỗi kinh hãi thay thế khi anh nhận ra mùi hương thân quen từ kẻ địch.

Anh quay người bỏ chạy, nhưng một giọng nói lạnh băng vang lên ngay bên tai: "Con."

Tần Chi bước lùi lại, gót giày chạm vào mảnh vỡ thủy tinh sắc lẹm trên mặt đất.

Cô không nhìn thấy Hứa Duyên ở đó.

Chỉ có sự trống rỗng và tiếng thì thầm vọng từ khắp nơi trong quảng trường.

Những bức tường xung quanh bắt đầu co giãn, như thể chúng đang thở cùng nhịp với nỗi sợ hãi của cô.

Mỗi lần hô hấp đều mang theo mùi kim loại ấy, khiến cổ họng cô đắng chát.

Cô nhớ lại lời Lâm Hạ nói hôm qua: *"Đừng tin vào thứ mắt ngươi thấy khi niềm tin tập thể dao động."* Nhưng giờ đây, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với những gì đang hiện ra trước mắt mình.

Cô hít sâu một hơi dài, cố gắng giữ cho lý trí được tỉnh táo nhất có thể.

Nếu thành phố này tồn tại dựa trên niềm tin, thì cô phải tìm cách kiểm soát nó – hoặc ít nhất là hiểu rõ hơn về quy luật vận hành đằng sau bức màn ảo ảnh này.

Tần Chi cúi đầu xuống nhìn đôi bàn tay run rẩy của mình dưới ánh sáng mờ ảo từ bầu trời Runtime.

Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên lòng bàn tay, giống hệt như những đường nét trên bản đồ thành phố đang dần biến mất phía xa.

Cô nhận ra rằng chính cơ thể cô cũng là một phần trong hệ thống này – và nếu niềm tin của cô lung lay, thì mọi thứ xung quanh sẽ sụp đổ theo cùng nhịp điệu ấy.

Trong khoảnh khắc im lặng đáng sợ đó, Tần Chi quyết định tiến bước tiếp vào trung tâm quảng trường nơi bóng đen vừa biến mất để khám phá thêm nhiều điều bí ẩn nữa đang chờ đợi phía trước mà chưa ai từng dám chạm đến bao giờ cả dù cho nguy hiểm rình rập mỗi giây mỗi phút trôi qua cũng đủ khiến bất kỳ ai phải chùn chân lại nhưng cô vẫn kiên quyết không lùi bước hay từ bỏ mục tiêu đã đặt ra ban đầu khi vừa mới bắt đầu hành trình này đây rồi kiba???

Một bóng đen từ hốc tối bên cạnh cửa hàng tạp hóa bước ra.

Đó không phải là một con quái vật theo nghĩa truyền thống, mà là một 'Thí Sinh' – một cư dân đã mất hoàn toàn niềm tin vào thế giới xung quanh, trở thành một thực thể rỗng tuếch giữa lòng Runtime.

Nó đứng thẳng người nhưng dáng vẻ lại cong queo kỳ dị như cây tre bị gió bão quật ngã rồi tự phục hồi theo cách riêng của mình mà không cần ai can thiệp hay giúp đỡ dù cho hoàn cảnh có khó khăn đến mức nào đi chăng nữa thì vẫn luôn tồn tại một sức mạnh vô hình nào đó đang âm thầm bảo vệ và che chở lấy nó khỏi những tác động tiêu cực từ bên ngoài thế giới thực tại phũ phàng tàn khốc này đây rồi kiba???

Tần Chi nheo mắt nhìn kỹ hơn vào khuôn mặt không rõ ràng của Thí Sinh.

Không có biểu cảm, không có ánh sống trong đôi tròng kính trắng trống rỗng phía sau lớp vỏ bọc giả tạo ấy – chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc lan tỏa khắp nơi xung quanh nó khiến cho cả khu phố trở nên lạnh lẽo và cô độc hơn bao giờ hết dù cho thời tiết vẫn ổn định bình thường như mọi ngày nhưng cảm giác bất an thì luôn hiện diện dày đặc trong không khí nặng nề này đây rồi kiba???

Nó bước tới, từng bước chậm rãi nhưng đầy đe dọa.

Mỗi lần bàn chân chạm đất đều tạo ra âm thanh khô khốc như tiếng xương cốt gãy vỡ dưới áp lực quá tải mà cơ thể con người khó lòng chịu đựng nổi nếu phải đối diện trực tiếp với những tình huống tương tự như thế này đây rồi kiba???

Tần Chi lùi lại một bước, nhưng không chạy trốn.

Cô biết rằng trong thế giới Runtime, khoảng cách vật lý là tương đối – chỉ có khoảng cách tâm lý mới là tuyệt đối và quyết định mọi thứ diễn ra xung quanh họ mỗi ngày mỗi giờ trôi qua mà thôi dù cho thời gian có nhanh hay chậm đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi được những gì đã xảy ra trước đó bao lâu rồi kiba???

Khi Thí Sinh tiến gần hơn, cô thấy rõ hơn sự phân rã đang diễn ra trên cơ thể nó.

Những mảnh vỡ ánh sáng bay lượn quanh người như bươm bướm mùa đông tìm kiếm nguồn nhiệt cuối cùng trước khi chết đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu kiba???

Chúng phản chiếu hình ảnh của chính Tần Chi – nhưng phiên bản méo mó, biến dạng theo kiểu mà ký ức thường làm với những sự kiện đau thương nhất trong đời người ta từng trải qua suốt nhiều năm tháng dài đằng đẵng ấy đây rồi kiba???

"Đừng sợ," cô thì thầm, dù không biết mình đang nói với ai.

Có lẽ là với chính bản thân mình hơn là với con vật trước mặt kia nữa chứ?

Cô đưa tay ra phía trước – một cử động chậm rãi nhưng đầy quyết tâm khi mà mọi thứ xung quanh đều dường như chống lại ý chí muốn tiến lên phía trước của cô lúc này đây rồi kiba???

Thí Sinh dừng bước.

Những mảnh vỡ ánh sáng ngừng bay lượn và treo lơ lửng trong không trung như những vì sao đang chờ đợi một tín hiệu để nổ tung thành hàng ngàn tia lửa nhỏ li ti chiếu rọi khắp nơi xung quanh quảng trường Central Hub rộng lớn mênh mông này đây rồi kiba???

Tần Chi chạm vào lớp vỏ rỗng tuếch của nó.

Cảm giác đầu tiên là lạnh – loại lạnh xuyên thấu qua da thịt và len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể cô khiến cho toàn thân tê liệt tạm thời nhưng cũng đồng thời kích hoạt những ký ức sâu kín nhất bên trong tâm trí đang bị che giấu bấy lâu nay đây rồi kiba???

Sau đó là dữ liệu.

Hàng ngàn dòng thông tin xộc vào đầu cô như một cơn lũ quét bất ngờ ập đến không báo trước mà chỉ đơn thuần là sự thật trần trụi được phơi bày ra ánh sáng công khai cho tất cả mọi người cùng chung sống và chịu đựng những hậu quả nghiêm trọng khó khắc phục triệt để hoàn toàn tuyệt đối vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ có thể khôi phục lại được nữa đâu kiba???

Cô thấy một cuộc hội thoại giữa hai người đàn ông trong bộ vest đen – Cố Hàn và một nhân vật khác mà cô chưa từng gặp trước đây.

Họ đang thảo luận về "Lõi" của Runtime – và tên Tần Chi xuất hiện liên tục trong đoạn ghi âm mờ nhạt ấy vang vọng khắp nơi xung quanh quảng trường Central Hub rộng lớn mênh mông này đây rồi kiba???

*"Tần Chi không phải là người quan sát,"* giọng nói thứ hai cất lên, lạnh lùng đến đáng sợ.

*"Cô chính là nguyên nhân khiến thành phố không thể ổn định."*

Thay vì biến mất như cô đã dự đoán trước đó từ rất lâu rồi kiba???, Thí Sen bắt đầu phân rã thành hàng ngàn mảnh vỡ ánh sáng rực rỡ lung linh đẹp mắt khó tả diễn ra ngay trước mặt Tần Chi lúc này đây rồi kiba???

Những mảnh vỡ này không rơi xuống hố đen phía dưới lòng đất sâu thẳm tối tăm nơi mà mọi thứ đều bị nuốt chửng vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa đâu kiba???, mà bay lên cao tạo thành một cầu vồng nhân tạo rực rỡ và kỳ dị cắt ngang bầu trời xám xịt của Runtime vốn dĩ luôn u ám buồn tẻ đơn điệu thiếu sức sống tươi mới tràn đầy năng lượng tích cực lan tỏa khắp nơi xung quanh khu phố này đây rồi kiba???

Sự biến mất ấy không mang lại cảm giác nhẹ nhõm hay giải thoát cho Tần Chi chút nào cả dù cho những mảnh vỡ ánh sáng vẫn tiếp tục bay lượn quanh người cô giống như một vòng vây vô hình bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy vì sợ hãi lẫn hy vọng xen kẽ nhau đan cài vào từng tế bào trong da thịt mỏng manh dễ tổn thương này đây rồi kiba???

Thay vào đó, nó mở ra một chân trời mới – nơi mà những quy luật vận hành của Runtime trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết dù cho sự thật phũ phàng tàn khốc ấy có thể sẽ hủy hoại hoàn toàn niềm tin vốn đã mong manh dễ vỡ sẵn từ trước đến nay của cô lúc này đây rồi kiba???

Cô nhìn lên bầu trời, nơi cầu vồng nhân tạo đang tỏa sáng rực rỡ giữa đám mây xám xịt bao phủ khắp nơi xung quanh quảng trường Central Hub rộng lớn mênh mông này đây rồi kiba???.

Màu sắc không tự nhiên – chúng được kiến tạo từ niềm tin tập thể của hàng ngàn cư dân Runtime đang sống và chịu đựng những hậu quả nghiêm trọng khó khắc phục triệt để hoàn toàn tuyệt đối vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ có thể khôi phục lại được nữa đâu kiba???

Và cô nhận ra rằng chính mình là người đã vẽ nên cầu vồng ấy.

Không phải bằng bàn tay hay công nghệ – mà bằng ký ức của một con gái từng yêu thương và tin tưởng vào thế giới xung quanh dù cho nó có phũ phàng tàn khốc đến mức nào đi chăng nữa thì vẫn luôn tồn tại một sức mạnh vô hình nào đó đang âm thầm bảo vệ và che chở lấy cô khỏi những tác động tiêu cực từ bên ngoài thực tại giả tạo này đây rồi kiba???

Tần Chi chạm vào ngực mình nơi trái tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết dù cho hoàn cảnh có khó khăn đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi được những gì đã xảy ra trước đó bao lâu rồi kiba???.

Cô hiểu rằng nếu muốn cứu Hứa Duyên – và cả chính bản thân mình nữa – cô phải chấp nhận thực tại này.

Không phải là thế giới Runtime mà Hội Đồng Định Hình đang cố gắng duy trì bằng mọi giá kể cả việc thao túng cảm xúc và xóa bỏ những 'yếu tố bất ổn' như Tần Chi – mà là phiên bản thật sự của nó: một nơi mà niềm tin không bị kiểm soát, dù điều đó có nghĩa là hỗn loạn hay hủy diệt thì cũng chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài cách đối diện trực tiếp với chúng mỗi ngày mỗi giờ trôi qua mà thôi kiba???

Nhưng khi cô chuẩn bị bước đi tiếp – những mảnh vỡ ánh sáng từ Thí Sen bắt đầu tụ tập lại thành một hình dạng quen thuộc.

Nó giống hệt Hứa Duyên – nhưng không phải phiên bản hiện tại của hắn mà là người đàn ông trong ký ức xa xôi nhất của Tần Chi: trước khi Runtime sụp đổ, trước khi niềm tin trở thành vũ khí giết người và chia cắt mọi thứ xung quanh họ mỗi ngày trôi qua dù cho thời gian có nhanh hay chậm đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi được những gì đã xảy ra trước đó bao lâu rồi kiba???

"Chi." giọng nói ấy vang lên, yếu ớt nhưng đầy trìu mến.

"Em phải chọn."

Khi Tần Chi bước tiếp trên lối đi thủy tinh trong suốt phản chiếu hình ảnh méo mó của chính cô lúc này đây rồi kiba???, anh nhận thấy một chi tiết kỳ lạ dưới lớp bề mặt bóng loáng ấy: những bóng người đang di chuyển bên dưới lòng quảng trường sâu thẳm tối tăm nơi mà mọi thứ đều bị nuốt chửng vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa đâu kiba???

Chúng không phải là những cư dân thông thường của Runtime – chúng di chuyển theo một nhịp điệu nhất định, giống như bánh răng trong cỗ máy khổng lồ vận hành thành phố này mỗi ngày trôi qua dù cho thời gian có nhanh hay chậm đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi được những gì đã xảy ra trước đó bao lâu rồi kiba???

Tần Chi cúi xuống nhìn kỹ hơn.

Những bóng người ấy đang nắm tay nhau – tạo thành một chuỗi liên kết vô hình kéo dài từ phía dưới sâu thẳm lên tận bề mặt quảng trường nơi cô đứng lúc này đây rồi kiba???.

Và ở cuối dây chuyền đó, là Hứa Duyên – nhưng không phải phiên bản hiện tại của hắn mà là người đàn ông trong ký ức xa xôi nhất của Tần Chi: trước khi Runtime sụp đổ, trước khi niềm tin trở thành vũ khí giết người và chia cắt mọi thứ xung quanh họ mỗi ngày trôi qua dù cho thời gian có nhanh hay chậm đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi được những gì đã xảy ra trước đó bao lâu rồi kiba???

Nhưng điều khiến cô quên cả thở là khi nhìn kỹ hơn vào khuôn mặt của Hứa Duyên dưới lòng quảng trường sâu thẳm tối tăm ấy – hắn đang mở mắt và mỉm cười với cô.

Một nụ cười đầy trìu mến nhưng cũng không kém phần đáng sợ vì nó mang theo sự thật phũ phàng tàn khốc mà cô chưa từng dám đối diện trước đây bao giờ kiba???

Và rồi, từ sâu thẳm bên dưới lòng quảng trường nơi những bóng người đang di chuyển theo nhịp điệu nhất định ấy vang lên một giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ: *"Cô không thể cứu hắn nếu vẫn tiếp tục chạy trốn khỏi chính mình."*

Một bóng đen từ dưới đất lao lên, nắm chặt cổ nàng với lực siết chặt đến mức xương cổ kêu răng rắc.

Nàng kinh hoàng khi nhận ra đó là chính hình ảnh quá khứ đầy oán hận của chính mình.

Đôi mắt đen tối đó mở to, miệng mấp
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập