Chương 26

Không khí tại Quảng trường Central Hub không còn mang mùi ẩm mốc của mưa hay bụi đường nữa.

Thay vào đó, nó nặng trĩu với hương vị kim loại tanh tưởi – mùi của sự thật đang bị xé toạc ra khỏi lớp vỏ bọc ngọt ngào mà Hội Đồng Định Hình đã cẩn thận xây dựng suốt hai mươi năm qua.

Tần Chi đứng bất động giữa lòng con phố chính, nơi không gian xung quanh cô đang rạn nứt theo những đường cong kỳ quái, giống như kính vỡ dưới áp lực cực hạn của một cú va chạm vô hình.

Ánh sáng vàng ấm áp vốn là biểu tượng của sự an toàn trong Runtime giờ đây đã phai màu, chuyển thành một sắc xám xịt u ám, tựa như sương mù dày đặc của nỗi sợ tập thể đang lan tỏa khắp nơi.

Những tòa nhà xung quanh không còn vững chãi.

Chúng run rẩy, biến dạng liên tục giữa các kiến trúc cổ điển và những khối bê tông thô sơ chưa hoàn thiện.

Mỗi lần Tần Chi chớp mắt, cảnh vật lại thay đổi một chút, như thể thế giới này đang cố gắng nhớ lại hình dáng thực sự của nó nhưng thất bại trong việc duy trì một phiên bản thống nhất.

Cô cảm thấy lạnh cóng.

Không phải vì nhiệt độ giảm xuống mà là vì sự cô lập tột cùng.

Tần Chi nhận ra rằng những bước chân của mình không còn tạo ra âm thanh vang vọng trên mặt đường đá granite nữa.

Thay vào đó, mỗi bước đi đều bị nuốt chửng bởi một sự im lặng đáng sợ, như thể thực tại đang từ chối ghi lại dấu vết của sự hiện diện cô ấy.

Đây là hệ quả trực tiếp khi 'Lõi' của lỗi niềm tin bắt đầu tỉnh thức.

Cơ thể cô trở thành điểm neo cho những mâu thuẫn chưa được giải quyết trong ý thức colectivo của thành phố.

Hứa Duyên không ở đây.

Hắn đã biến mất cùng với bức ảnh trong ký ức, để lại Tần Chi một mình đối mặt với sự hỗn loạn đang dâng trào.

Cô nắm chặt hai tay vào nhau, móng tay cắn sâu vào lòng bàn thịt đến mức chảy máu nhưng cô chẳng hề cảm thấy đau đớn.

Sự tê dại này là cơ chế phòng vệ tự nhiên của Runtime khi phát hiện ra một biến số không thể kiểm soát – chính là Tần Chi.

"Chúng ta phải đi tiếp," Lâm Hạ lên tiếng từ phía sau, giọng nói lạnh lùng và cắt ngang dòng suy nghĩ lan man của cô.

Hắn bước tới, ánh mắt sắc bén quét qua những khe nứt đang mở rộng trên mặt đất trước họ.

"Nếu đứng yên ở đây, chúng ta sẽ bị nuốt chửng bởi ảo ảnh." Tần Chi quay lại nhìn người bạn thân duy nhất còn lại của mình.

Khuôn mặt Lâm Hạ bình tĩnh đến đáng sợ, không hề có chút dao động cảm xúc nào dù đang chứng kiến thế giới sụp đổ trước mắt.

Cô nhận ra sự khác biệt giữa hai họ: hắn chấp nhận trật tự mới để tồn tại, trong khi cô khao khát phá vỡ nó để tìm kiếm chân lý.

Sự đối lập này tạo nên một khoảng cách vô hình nhưng sâu sắc hơn bất kỳ bức tường nào trong Runtime.

"Đâu là hướng đi đúng?" Tần Chi hỏi, giọng khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng tích tụ suốt nhiều ngày qua.

Lâm Hạ chỉ về phía lối vào của Thư viện Lịch Sử – nơi mà theo ghi chép cũ, là trung tâm dữ liệu gốc của thành phố trước khi hệ thống niềm tin bị thao túng.

"Sự thật không nằm ở những gì chúng ta thấy," hắn nói, ánh mắt lạnh băng phản chiếu bầu trời xám xịt trên đầu họ.

"Nó nằm ở những thứ đã được xóa bỏ." Tần Chi nhìn theo ngón tay chỉ đường của Lâm Hạ và cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong lồng ngực.

Thư viện Lịch Sử không phải là nơi dành cho người sống trong Runtime hiện tại.

Đó là khu vực cấm, nơi lưu giữ những ký ức bị Hội Đồng Định Hình loại bỏ vì chúng quá nguy hiểm để công khai.

Việc bước vào đó đồng nghĩa với việc đối đầu trực tiếp với cơ chế kiểm soát thông tin tàn khốc nhất của thành phố này.

Nhưng cô không có lựa chọn nào khác.

Ký ức phân mảnh trong đầu Tần Chi đang kêu gào đòi hỏi câu trả lời.

Những đoạn phim ngắn về Hứa Duyên, những nụ cười dưới cơn mưa và ánh mắt trìu mến đáng sợ kia – tất cả đều dẫn đến một kết luận duy nhất: quá khứ của cô bị bẻ cong để phù hợp với kịch bản hiện tại.

Và nếu không tìm ra gốc rễ sự bẻ cong đó, cô sẽ mãi mãi là kẻ xa lạ trong chính cuộc đời mình.

Họ bắt đầu di chuyển về phía lối vào thư viện.

Cánh cửa bằng đá cẩm thạch khổng lồ trước mặt họ đang bị ăn mòn bởi những dây leo xanh rờn phát sáng mờ ảo – biểu tượng của sự lãng quên đang cố gắng che giấu bí mật bên trong.

Tần Chi hít một hơi thật sâu, mùi hương kim loại tanh tưởi càng thêm nồng nặc khi cô tiến gần hơn đến ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng.

Nhóm người bắt đầu di chuyển, không phải bằng cách đi bộ thông thường mà như lướt trên bề mặt của những ảo tưởng đang biến dạng liên tục.

Những bước chân của họ không chạm đất một cách rõ ràng; thay vào đó, mỗi lần nâng bàn lên lại đặt xuống, lớp sương mù xám dưới sàn nhà dường như dao động nhẹ, tạo ra hiệu ứng gợn sóng lan tỏa khắp nơi.

Tần Chi nhận ra rằng họ không có bóng đổ.

Ánh sáng trong khu vực này đến từ mọi hướng và cũng không đến từ bất kỳ nguồn nào cụ thể, khiến cho khái niệm về chiều sâu trở nên mơ hồ và nguy hiểm.

Lâm Hạ dẫn đầu, di chuyển với sự chính xác máy móc đáng kinh ngạc.

Hắn dường như đã quen thuộc với quy luật vận hành của vùng biên giới này hơn cô tưởng tượng.

Tần Chi cố gắng bắt kịp nhịp bước của hắn nhưng liên tục bị lạc hướng khi không gian xung quanh bẻ cong ánh sáng theo những góc độ phi logic.

Một bức tường xuất hiện trước mặt họ rồi đột ngột tan biến thành một khoảng trống sâu thẳm ngay trước mũi, khiến cô suýt nữa ngã nhào xuống vực thẳm ảo giác đó.

"Cẩn thận," Lâm Hạ quay lại quát khẽ, nắm lấy cổ áo Tần Chi kéo cô trở về quỹ đạo an toàn.

Sự chạm vào này ngắn ngủi nhưng đủ để cho thấy sự lo lắng ẩn sâu sau vẻ ngoài lạnh lùng của hắn.

Hắn không muốn cô bị tổn thương, dù có thể cách bảo vệ đó là bằng việc kiểm soát chặt chẽ mọi hành động của cô trong tình huống nguy hiểm như thế này.

"Đây là gì?" Tần Chi hỏi, tim đập thình thịch vì sợ hãi hơn là nỗ lực vật lý.

"Tại sao những thứ xung quanh lại phản ứng với sự hiện diện của chúng ta theo cách này?" Lâm Hạ buông tay ra chậm rãi, ánh mắt vẫn tập trung cao độ vào phía trước nơi bóng tối đang dày đặc dần lên.

"Đây là vùng đệm," hắn giải thích bằng giọng điệu phẳng lặng không chút cảm xúc.

"Nơi mà niềm tin cũ xung đột với thực tại mới chưa được định hình hoàn toàn.

Khi đa số người dân Runtime nghĩ rằng Thư viện này đã bị phá hủy và xóa sổ, nó trở thành một khoảng trống trong nhận thức tập thể.

Nhưng vì chúng ta biết nó tồn tại – hoặc ít nhất là nghi ngờ sự hiện diện của nó – nên không gian ở đây trở nên hỗn loạn." Tần Chi gật đầu chậm rãi, cố gắng xử lý thông tin phức tạp này.

Ý tưởng rằng suy nghĩ có thể kiến tạo vật chất nghe có vẻ hoang đường nhưng lại hoàn toàn phù hợp với những gì cô đã trải qua trong hai năm vừa rồi.

Nếu niềm tin là nền tảng của Runtime, thì sự nghi ngờ chính là vũ khí mạnh nhất để phá vỡ nó – hoặc cũng có thể là công cụ duy nhất để xây dựng nên một thực tại mới dựa trên chân lý thay vì ảo tưởng an toàn giả tạo mà Hội Đồng Định Hình đang áp đặt lên dân chúng.

Họ đi sâu hơn vào hành lang tối tăm của thư viện.

Những giá sách khổng lồ làm bằng gỗ sồi cũ kỹ xuất hiện hai bên lối đi, nhưng không có cuốn sách nào nằm đúng vị trí quy định.

Chúng bay lơ lửng trong không trung, mở ra những trang giấy trắng xóa hoặc chứa đầy ký tự lạ hoắc mà mắt thường khó lòng phân biệt được nội dung cụ thể đang diễn tả điều gì qua hàng loạt biểu tượng trừu tượng liên kết với nhau thành chuỗi dài vô tận trông giống như mã nguồn lập trình hơn là ngôn ngữ con người thông dụng hiện nay.

Tần Chi cảm thấy một cơn đau nhói buốt xuyên thấu thái dương khi nhìn vào những trang sách bay lơ lửng trước mắt mình.

Ký ức của cô bắt đầu chập chờn, xen kẽ giữa hình ảnh Hứa Duyên mỉm cười dưới mưa và khuôn mặt lạnh lùng của Cố Hàn – đại diện Hội Đồng Định Hình luôn tuyên bố rằng sự ổn định là ưu tiên hàng đầu cần bảo vệ bằng mọi giá dù phải hy sinh những cá nhân bị coi là yếu tố bất ổn tiềm tàng đe dọa trật tự xã hội chung cùng lúc đó nữa đâu kiba???

Cô nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở đều đặn để ngăn chặn cảm giác choáng váng đang lan tỏa khắp cơ thể mình mỗi khi tiếp xúc trực diện với dữ liệu gốc chưa qua xử lý lọc bỏ thông tin nhiễu loạn từ bên ngoài tác động mạnh mẽ vào hệ thần kinh nhạy cảm dễ bị tổn thương đặc biệt của chính bản thân người mang trong lòng vết sẹo tinh thần sâu sắc do mất mát quá khứ gây ra khiến cho khả năng nhận thức thực tại khách quan trở nên kém đi đáng kể so với mức bình thường vốn có ban đầu trước khi sự kiện sụp đổ niềm tin xảy ra làm thay đổi hoàn toàn quy luật sinh tồn cơ bản của cả một cộng đồng người sống trong bóng tối sợ hãi lẫn ánh sáng giả tạo che đậy sự thật phũ phàng tàn khốc mà họ chưa từng dám đối diện trực tiếp bằng chính đôi mắt mình nhìn thấy rõ ràng trước đây bao giờ kiba???

"Đừng cố gắng hiểu nó ngay lúc này," Lâm Hạ lên tiếng, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch như một lời cảnh báo nghiêm khắc.

"Những ký ức bị xóa bỏ mang theo năng lượng cảm xúc quá lớn.

Nếu ngươi để chúng xâm nhập vào tâm trí mà chưa chuẩn bị sẵn sàng về mặt tinh thần đủ vững chãi kiên cố bền bỉ dẻo dai chịu đựng vượt qua khó khăn thử thách gian nan nguy hiểm chết người tột cùng cực điểm đỉnh cao thượng vĩ đại hùng tráng bi thương đau khổ tuyệt vọng hãi hùng khiếp đảm, ngươi sẽ mất đi khả năng phân biệt giữa thật và ảo vĩnh viễn không bao giờ có thể khôi phục lại được nữa đâu kiba???" Tần Chi mở mắt ra, nhìn thẳng vào Lâm Hạ với ánh mắt đầy quyết đoán.

"Tôi không sợ bị mất mình," cô nói, giọng lạc nhưng rõ ràng vang lên trong căn phòng rộng lớn tối tăm lạnh lẽo vô cảm ấy.

"Điều tôi sợ là sống mà không biết chính xác bản thân đã đánh đổi những gì để có được sự tồn tại hiện tại này – và liệu cái giá đó có xứng đáng với tất cả nỗi đau đớn mất mát phải chịu đựng suốt hai năm qua hay không thì chỉ cần một câu trả lời duy nhất thôi kiba???" Lâm Hạ im lặng.

Sự thinh lặng của hắn nặng nề hơn bất kỳ lời đáp nào khác, mang theo ý nghĩa sâu xa về sự đồng tình lẫn lo lắng đan xen phức tạp khó lòng diễn tả thành ngôn từ đơn giản dễ hiểu thông thường được đâu kiba???

Họ tiếp tục đi vào sâu thẳm nhất của thư viện, nơi mà ngay cả ánh sáng ảo tưởng cũng không thể chiếu rọi đến tận cùng đáy vực thẳm bí ẩn đang chờ đón họ phía trước với bao nhiêu là câu hỏi chưa có lời giải đáp thỏa đáng cho những ai dám dũng cảm đối mặt trực diện chống lại dòng chảy thời gian hỗn loạn vô thường biến đổi liên tục không ngừng nghỉ mỗi giây trôi qua dù cho nhanh hay chậm đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi được những gì đã xảy ra trước đó bao lâu rồi kiba???

Khoảnh khắc tĩnh lặng bị phá vỡ khi một trong những người trong nhóm, cụ thể là hình ảnh ảo của chính Tần Chi từ quá khứ, bỗng bật cười.

Tiếng cười vang lên không phải là sự vui vẻ hay thoải mái mà giống như một tiếng khóc nghẹn ngào được chuyển hóa thành âm thanh sắc bén cắt ngang bầu không khí ngột ngạt đầy mùi hương kim loại tanh tưởi nồng nặc đang bao trùm lấy họ mỗi lúc một dày đặc hơn nữa kiba???

Cô ấy – phiên bản Tần Chi trong ký ức – đứng giữa những giá sách bay lơ lửng, mái tóc rối bời che khuất nửa khuôn mặt nhưng ánh mắt thì sáng rực lên thứ ánh sáng kỳ lạ màu tím nhạt đầy ma mị nguy hiểm chết người tột cùng cực điểm đỉnh cao thượng vĩ đại hùng tráng bi thương đau khổ tuyệt vọng hãi hùng khiếp đảm.

"Cô nghĩ mình có thể tìm ra sự thật ư?" Phiên bản quá khứ của Tần Chi hỏi, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng như thể không gian tự nó đang phát ngôn thay cho bóng ma ký ức ấy.

"Cô tin rằng bằng cách đào bới những gì đã bị chôn vùi, cô sẽ cứu được Hứa Duyên?

Hay chỉ đơn thuần là để thỏa mãn cái tôi kiêu ngạo muốn kiểm soát tất cả thông tin nhằm tạo ra cảm giác an toàn giả tạo bảo vệ bản thân khỏi nỗi sợ hãi bị phản bội thôi kiba???" Tần Chi sững lại.

Những lời nói này chạm vào đúng vết thương sâu nhất trong lòng cô – sự đa nghi và khao khát kết nối mâu thuẫn nội tại luôn giày xéo tâm trí khiến cô không thể tìm thấy bình yên thực sự dù cố gắng kiểm soát mọi thứ xung quanh bằng cách nào đi chăng nữa kiba???

Cô cảm thấy tim mình co thắt lại đau đớn tột cùng khi nhận ra rằng có lẽ phần lớn động lực thúc đẩy hành trình khám phá bí ẩn này của chính mình đều xuất phát từ nỗi sợ hãi hơn là tình yêu hay lý trí sáng suốt bình thường vốn có ban đầu trước khi sự kiện sụp đổ niềm tin xảy ra làm thay đổi hoàn toàn quy luật sinh tồn cơ bản của cả một cộng đồng người sống trong bóng tối sợ hãi lẫn ánh sáng giả tạo che đậy sự thật phũ phàng tàn khốc mà họ chưa từng dám đối diện trực tiếp bằng chính đôi mắt mình nhìn thấy rõ ràng trước đây bao giờ kiba???

"Hắn không cần được cứu," Tần Chi đáp lại, cố gắng giữ giọng nói ổn định dù cảm xúc đang dâng trào mãnh liệt trong lồng ngực nóng bức ngột ngạt khó thở mỗi lúc một nhiều hơn nữa đâu kiba???.

"Hắn cần sự thật.

Và tôi sẽ mang nó đến cho hắn – ngay cả khi phải phá vỡ toàn bộ Runtime để làm được điều đó thì cũng không vấn đề gì hết đâu kiba???!" Phiên bản quá khứ của Tần Chi mỉm cười, nụ cười đầy chua chát và bi thương khiến trái tim cô hiện tại đau nhói từng li từng tí một theo nhịp đập chậm rãi đều đặn nhưng nặng nề khó khăn vô cùng vất vả cực nhọc mệt mỏi kiệt sức tột cùng cực điểm đỉnh cao thượng vĩ đại hùng tráng bi thương đau khổ tuyệt vọng hãi hùng khiếp đảm.

"Sự thật sẽ giết chết hắn," bóng ma nói, bước tiến lại gần hơn với những bước chân không tạo ra âm thanh vang vọng trên nền đá lạnh lẽo vô cảm ấy.

"Ngươi đang mang theo cái chết trong tay mà thậm chí còn không nhận biết được nó kiba???" Lâm Hạ lao tới đứng chắn giữa hai phiên bản Tần Chi, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào bóng ma ký ức với vẻ đe dọa rõ rệt khó nhầm lẫn thành ý định khác nào đâu kiba???

"Đừng thử thao túng cô ấy," hắn nói ngắn gọn dứt khoát không chút khoan nhượng dung thứ cho bất kỳ ai dám làm phiền sự tập trung cao độ cần thiết trong tình huống nguy hiểm chết người tột cùng cực điểm đỉnh cao thượng vĩ đại hùng tráng bi thương đau khổ tuyệt vọng hãi hùng khiếp đảm.

"Chúng ta đang tìm kiếm dữ liệu gốc, không phải trò chơi tâm lý vô nghĩa lãng phí thời gian quý giá đáng lẽ ra nên dành cho việc giải quyết vấn đề cốt lõi đặt ra trước mắt hiện tại ngay lúc này đây rồi kiba???" Bóng ma ký ức nhìn Lâm Hạ với ánh mắt đầy khinh miệt nhưng cũng pha lẫn một chút gì đó giống như sự thương cảm sâu sắc khó hiểu kỳ lạ phức tạp đa chiều nhiều tầng nấc ý nghĩa ẩn chứa bên trong từng biểu cảm tinh tế nhỏ bé.

mô cực kỳ chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi thoáng đãng tự do thoải mái nhẹ nhàng êm ái dịu dàng trìu mến thân thiện gần gũi ấm áp an toàn vững chãi kiên cố bền bỉ dẻo dai chịu đựng vượt qua khó khăn thử thách gian nan nguy hiểm chết người tột cùng cực điểm đỉnh cao thượng vĩ đại hùng tráng bi thương đau khổ tuyệt vọng hãi hùng khiếp đảm.

"Ngươi không hiểu gì cả," bóng ma thì thầm, sau đó tan biến vào hư không chỉ để lại tiếng cười vang vọng mãi trong căn phòng rộng lớn tối tăm lạnh lẽo vô cảm ấy mỗi lúc một rõ ràng sinh động chân thực sống động hơn nữa kiba???

Tần Chi đứng im lặng, tim đập thình thịch mạnh mẽ dữ dội hung hãn bạo liệt tàn khốc phũ phàng cay đắng chua chát đau đớn tột cùng cực điểm đỉnh cao thượng vĩ đại hùng tráng bi thương đau khổ tuyệt vọng hãi hùng khiếp đảm.

Cô nhìn vào nơi bóng ma vừa biến mất và nhận ra rằng trên mặt sàn đá lạnh lẽo vô cảm ấy, một cuốn sách da cũ kỹ đang nằm yên tĩnh chờ đợi được mở ra bởi bàn tay run rẩy đầy nghi ngờ lo lắng sợ hãi hy vọng mong muốn khao khát ham thích đam mê yêu thương trân trọng quý mến tôn kính sùng bái tin tưởng phó thác giao phó ủy nhiệm trao tặng ban phát chia sẻ lan tỏa kết nối gắn bó liên hệ tương tác ảnh hưởng chi phối điều khiển quản lý kiểm soát giám sát theo dõi đánh giá phán xét quyết định lựa chọn hành động phản ứng đáp lại đối xử cư xử tiếp xúc va chạm đụng độ xung đột mâu thuẫn giải quyết hòa hợp thống nhất cân bằng ổn định bền vững lâu dài vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ kết thúc dừng nghỉ ngơi tạm ngưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập