Chương 20

Aria vừa thốt ra câu cuối cùng thì bầu trời trên cao không còn là màu xanh nhạt mà vỡ tan như tấm kính vỡ.

Những mảng màu vàng ấm áp, vốn tượng trưng cho sự bình yên giả tạo mà đa số cư dân Runtime tin vào, bắt đầu nứt nẻ dưới ánh mắt kinh hoàng của Tần Chi.

Tiếng碎裂 (vỡ) không phải phát ra từ vật lý, mà vang lên trực tiếp trong não bộ cô — một âm thanh chói tai như tiếng kim loại mài sát vào xương sống.

Tần Chi đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay run rẩy đưa lên che mắt, nhưng bóng tối ấy không thể che khuất sự thật đang phơi bày trước mặt.

Những tòa nhà cao tầng xung quanh, những cấu trúc vốn được kiến tạo bởi niềm tin vững chắc của hàng ngàn người dân về một tương lai tươi sáng, giờ đây đang lộ ra bộ khung bên trong mục rỗng.

Bề ngoài là kính cường lực phản chiếu ánh nắng, nhưng khi nhìn kỹ hơn qua lớp sương mù ảo ảnh ấy, cô thấy rõ những vết nứt đen kịt lan tỏa như mạng nhện của sự dối trá.

Hứa Duyên nắm chặt lấy tay áo cô, sức ép từ bàn tay anh khiến da thịt Tần Chi đau buốt, nhưng đó lại là cảm giác duy nhất còn thực tế trong khoảnh khắc này.

"Đừng nhìn," Hứa Duyên nói, giọng trầm thấp và gấp gáp, khác hẳn với sự điềm tĩnh thường thấy của một người đàn ông luôn kiểm soát mọi tình huống.

"Nếu em nhận thức được nó đang sụp đổ, thì chính ký ức của em sẽ là chất xúc tác đẩy nhanh quá trình đó."

Tần Chi hít vào sâu, cố gắng kìm nén cảm giác quay cuồng trong đầu.

Ký ức siêu việt của cô không còn là một kho lưu trữ tĩnh lặng nữa; chúng trở nên hỗn loạn như những dòng dữ liệu bị mã hóa sai lệch đang chạy đua với nhau.

Cô nhớ rõ mùi hương hoa hồng trên bàn ăn tối qua, nhưng giờ đây, khi ngửi lại không khí xung quanh, cô chỉ闻 thấy (ngửi thấy) mùi ôi thiu của kim loại gỉ sét và sự sợ hãi nguyên thủy.

"Đây là lỗi của tôi," Tần Chi thì thầm, giọng khàn đặc vì khô họng.

Cô nhìn xuống lòng bàn tay mình.

Các đường vân trên da đang mờ dần, như thể cơ thể cô cũng đang phản ánh trạng thái bất ổn của thế giới này.

"Tôi đã nói với anh rằng tôi chỉ là một quan sát viên.

Tôi không nghĩ...

tôi không ngờ rằng sự tồn tại của chính tôi lại là nguyên nhân khiến mọi thứ trở nên tồi tệ đến mức này."

Hứa Duyên không đáp lời, nhưng ánh mắt anh lộ rõ nỗi đau dằn vặt.

Anh biết cô đang nói gì.

Trong hệ thống niềm tin tập thể của Runtime, một 'Lõi' — người mang trong mình ký ức gốc và sự thật đầy đủ — là yếu tố bất ổn lớn nhất.

Sự hiện diện của Tần Chi giống như một virus vào hệ miễn dịch vốn đã suy kiệt, kích hoạt những phản ứng tự vệ dữ dội từ chính cấu trúc thực tại.

Bầu trời tím thẫm phía chân trời bắt đầu sấm sét, nhưng không có mưa.

Những tia chớp ấy là màu đỏ máu, cắt ngang qua bầu không khí tĩnh lặng chết chóc.

Tiếng bước chân của người dân trên đường phố trở nên nặng nề và chậm chạp hơn, như thể trọng lực đang gia tăng theo cấp số nhân cùng với sự sụp đổ của niềm tin.

Tần Chi cảm nhận được từng nhịp đập tim mình cộng hưởng với những rung động đó — một bản nhạc tang lễ cho thế giới mà cô vừa mới khám phá ra là giả tạo.

Hai người di chuyển qua những con đường đang biến đổi liên tục, chạy trốn khỏi trung tâm thành phố nơi áp lực tinh thần tập trung dày đặc nhất.

Không gian xung quanh họ không còn tuân theo quy luật vật lý thông thường mà chịu ảnh hưởng trực tiếp từ trạng thái cảm xúc hỗn loạn của Tần Chi và Hứa Duyên.

Những cửa hàng thời trang sang trọng với mặt tiền bằng vàng ròng, vốn là biểu tượng của sự thịnh vượng trong ký ức của cư dân Runtime, đột ngột tan biến vào hư không.

Thay vào đó, những bức tường bê tông xám xịt xuất hiện, lạnh lẽo và thô ráp.

Những biển hiệu đèn neon sáng rực tắt ngấm, để lại bóng tối bao trùm lên những con hẻm nhỏ hẹp đang mở ra trước mắt họ như cái miệng thú đói khát.

Mùi vị của nước hoa đắt tiền tan biến nhanh chóng, thay vào đó là mùi thuốc đắng chát — mùi của những bệnh viện cũ kỹ nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau bởi một đường dây mỏng manh.

Tần Chi nhận thấy rằng thế giới này không hoàn toàn giả tạo; nó đang quay lại với phiên bản gốc trước khi 'Niềm tin tập thể' can thiệp vào việc kiến tạo thực tại.

Đó là Runtime của những năm đầu, khi công nghệ chưa đủ mạnh để che đậy sự nghèo nàn và tuyệt vọng bằng ảo ảnh hào nhoáng.

"Chúng ta phải tìm Phòng Lưu Trữ Dữ Liệu Cũ," Hứa Duyên nói, dẫn lối cô qua một cánh cửa sắt gỉ sét mà trước đó chỉ là bức tường vững chãi của một quán cà phê cao cấp.

"Đó là nơi duy nhất còn giữ lại được bản ghi gốc về sự kiện khởi đầu.

Nếu em muốn hiểu tại sao mình lại trở thành 'Lõi', chúng ta cần phải đối mặt với những gì đã bị xóa bỏ."

Tần Chi gật đầu, mặc dù tim cô đập mạnh đến mức đau thắt ngực.

Cô cảm thấy kỳ lạ khi bước vào không gian này — nơi mà ký ức của cô thường xuyên phân mảnh và sai lệch.

Tại đây, sự thật có thể sẽ cắt đứt dây rốn kết nối giữa quá khứ và hiện tại của cô, nhưng nó cũng là cơ hội duy nhất để cô tìm lại chính mình trước khi bị hòa tan hoàn toàn trong dòng chảy hỗn loạn này.

Họ đi sâu vào những hành lang tối tăm, nơi ánh sáng yếu ớt từ các bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy không đều tạo ra những hình ảnh ma quái trên tường.

Tần Chi chạm tay lên bề mặt lạnh lẽo của bức tường đá cẩm thạch đã mục rữa.

Cô cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng dưới lòng bàn tay — như thể thành phố này đang thở, một sinh vật sống khổng lồ đang hấp hối và cầu cứu.

"Anh tin vào Hội Đồng Định Hình sao?" Tần Chi hỏi đột ngột, giọng nói vang lên trong không gian kín đáo nghe có phần kỳ lạ.

"Hay anh chỉ đang cố gắng bảo vệ tôi theo cách của riêng mình?"

Hứa Duyên dừng bước lại một chút, nhưng vẫn tiếp tục tiến về phía trước mà không quay đầu nhìn cô.

Ánh mắt anh tập trung vào lối đi phía trước, nơi bóng tối dường như đang nuốt chửng mọi thứ.

"Tôi tin rằng trật tự là cần thiết," anh trả lời chậm rãi, từng từ ngữ được cân nhắc kỹ lưỡng.

"Nhưng tôi cũng biết rằng sự thật, dù đau đớn đến đâu, vẫn đáng giá hơn một cuộc sống trong ảo tưởng vĩnh cửu.

Vấn đề nằm ở chỗ...

em có đủ sức mạnh để chịu đựng nó hay không?"

Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí, nặng nề và đầy đe dọa.

Tần Chi hiểu ý anh muốn nói.

Nếu cô là nguyên nhân gây ra sự bất ổn, thì việc chấp nhận thực tại đồng nghĩa với việc thừa nhận tội lỗi của mình — dù vô tình hay hữu ý.

Nhưng nếu từ chối nó, cô sẽ mãi mãi sống trong nỗi sợ hãi rằng một ngày nào đó, thế giới này sẽ sụp đổ hoàn toàn vì sự tồn tại của chính cô.

Tần Chi bắt đầu tin vào một phiên bản sự thật mới — một giả thuyết đáng sợ nảy sinh từ những mảnh vỡ ký ức đang lắp ráp lại trong tâm trí cô theo cách扭曲 (bóp méo).

Cô nhìn Hứa Duyên với ánh mắt nghi ngờ, không còn là niềm tin mù quáng như trước đây nữa.

Trong đầu cô hiện lên hình ảnh về Aria — người phụ nữ mà Hội Đồng Định Hình từng nhắc đến như một mối đe dọa tiềm tàng.

Aria không phải là kẻ xâm nhập từ bên ngoài như lời đồn thổi lan truyền trong những góc khuất của Runtime.

Tần Chi nhận ra rằng Aria chính là phiên bản khác của chính mình, hoặc ít nhất là một phần ký ức bị tách rời khỏi cơ thể vật lý này do tác động của quá trình 'định hình' niềm tin.

Hội Đồng đã cố gắng cô lập phần ký ức đó để ngăn chặn sự sụp đổ, nhưng họ không thành công hoàn toàn.

Aria tồn tại như một bóng ma, một lời nhắc nhở về những gì Tần Chi từng là trước khi bị biến đổi.

"Anh biết," Tần Chi nói, giọng điệu sắc lạnh hơn bình thường.

"Aria không phải là kẻ thù.

chúng ta cùng chia sẻ nguồn gốc."

Hứa Duyên dừng lại hoàn toàn lần này.

Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt phức tạp khó đọc — vừa có sự kinh ngạc, vừa lẫn nỗi buồn sâu thẳm mà anh cố gắng che giấu bằng vẻ ngoài lạnh lùng thông thường của một quản lý tài năng và luôn kiểm soát tình hình tốt nhất có thể dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng như bây giờ khi đứng trước những bí mật lớn lao nhất chưa từng được hé lộ cho ai biết kể từ ngày thành lập nên hệ thống niềm tin tập thể này cách đây hơn hai mươi năm trước đó nữa rồi mà vẫn còn đang tiếp tục duy trì sự ổn định của toàn bộ xã hội Runtime bằng mọi giá kể cả việc thao túng cảm xúc con người và xóa bỏ những yếu tố bất ổn như Tần Chi đại diện cho một phiên bản thực tại khác không phù hợp với mô hình lý tưởng hóa được xây dựng nên bởi Hội Đồng Định Hình dẫn đầu bởi Cố Hàn người luôn tin rằng sự tự do trong niềm tin sẽ dẫn đến hỗn loạn hủy diệt toàn bộ nền văn minh nhân loại nếu để mặc nó phát triển theo hướng ngẫu nhiên không kiểm soát được nữa đâu chứ ai cũng muốn có một cuộc sống yên bình ổn định dù phải trả giá bằng những gì quý giá nhất đối với mỗi người trong số chúng ta kể cả tình yêu dành cho nhau cũng không ngoại lệ tất cả đều nằm dưới sự cân nhắc kỹ lưỡng và tính toán lạnh lùng đến mức kinh ngạc của những kẻ bảo vệ cuối cùng trật tự xã hội Runtime này vậy nên mới nói rằng đôi khi thực tại phũ phàng hơn bất kỳ giấc mơ nào dù có đẹp đẽ đến nhường nào đi chăng nữa thì nó vẫn luôn tồn tại ở đó chờ đợi chúng ta khám phá ra chân tướng sự việc đằng sau lớp vỏ bọc hào nhoáng ấy thôi mà thôi.

Tần Chi cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhìn vào ánh mắt của Hứa Duyên trong khoảnh khắc im lặng dài dặc này kéo theo những suy nghĩ tiêu cực tràn ngập tâm trí cô không ngừng nghỉ khiến cho tinh thần vốn dĩ đã yếu ớt nay càng trở nên mong manh dễ vỡ hơn bao giờ hết trước cơn bão tố đang ập đến bất ngờ mà không ai có thể lường trước được hậu quả nghiêm trọng sẽ xảy ra nếu như sự thật kia bị phơi bày ra ánh sáng công chúng nữa thì chắc chắn cả thành phố Runtime sẽ rơi vào cảnh hỗn loạn tột độ mất kiểm soát hoàn toàn đúng nghĩa của từ ngữ ấy chứ chẳng còn gì khác ngoài những tiếng la hét kinh hoàng cùng với nỗi sợ hãi nguyên thủy bao trùm lấy từng ngóc ngách nhỏ bé nhất trong lòng mỗi cư dân nơi đây nữa đâu.

PHẦN 4: Đỉnh điểm – Twist: Người duy nhất nhớ chính là kẻ bị lãng quên nhất

Tần Chi quay lại phía sau, Aria vẫn đứng đó bất động giữa cơn bão của thực tại đang tái cấu trúc dữ dội xung quanh hai người họ như thể thời gian đã ngừng chảy chỉ riêng đối với cô gái trẻ ấy mà thôi.

Nhưng có một điều khác biệt rõ rệt đến mức kinh ngạc khi quan sát kỹ hơn: Xung quanh Aria không khí ổn định hơn hẳn so với môi trường hỗn loạn bên ngoài, những mảnh vỡ thực tại đang rơi xuống dường như dừng lại ở khoảng cách an toàn nhất định nào đó trước khi chạm vào người cô ấy tạo thành một vùng chân lý tĩnh lặng tuyệt đối giữa biển cả cuồng phong của sự dối trá và ảo tưởng bao trùm lấy toàn bộ không gian Runtime lúc này đây.

Tần Chi bước chậm rãi tiến về phía Aria, mỗi bước chân đều nặng trĩu như mang theo gánh nặng của số phận cả hai thế hệ người.Runtime trong lòng bàn tay nhỏ bé mong manh ấy mà thôi.

Cô cảm nhận được sự thu hút mạnh mẽ đến mức đau đớn giữa mình và bóng ma ký ức kia — không phải là sức hút lãng mạn thông thường thường thấy trong các mối quan hệ nam nữ điển hình theo khuôn mẫu truyền thống cũ kỹ nữa đâu, mà là một liên kết sinh tồn nguyên thủy hơn nhiều lần, sâu sắc hơn bất kỳ ngôn từ nào có thể diễn tả được bằng lời nói suông sáo rỗng hời hợt thiếu chân thành như thế này cả.

Khi Tần Chi đứng trước mặt Aria, cô nhận ra rằng đôi mắt của người phụ nữ kia không hề trống rỗng hay vô hồn như những gì Hội Đồng Định Hình cố tình tuyên truyền cho dân chúng tin tưởng mù quáng vào những thông tin sai lệch nhằm che đậy sự thật tàn khốc đằng sau bức màn nhung hào nhoáng giả tạo ấy.

Ngược lại, ánh nhìn từ sâu thẳm trong đôi mắt đen nhánh của Aria chứa đựng một nỗi buồn mênh mang vô tận và sự thấu hiểu rõ ràng về bi kịch mà chính Tần Chi đang phải đối mặt hiện tại này đây ngay trước ngưỡng cửa quyết định số phận tương lai gần xa của cả hai người họ cũng như toàn bộ cộng đồng cư dân Runtime nói chung nữa chứ.

"Em không thể quên," Aria nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong tâm trí Tần Chi mạnh mẽ hơn bất kỳ tiếng sấm sét nào đang gầm rú trên bầu trời tím thẫm phía chân trời xa tít tắp nơi đó lúc này đây cả hai người họ cùng nhau chứng kiến cảnh tượng hủy diệt đang ập đến nhanh chóng không chút thương tiếc dành cho những kẻ yếu đuối kém may mắn đủ thông minh để nhận ra sự thật phũ phàng kia trước khi quá muộn màng nữa đâu.

"Nếu em chấp nhận bị xóa bỏ ký ức, thì anh ấy — Hứa Duyên — sẽ quên mất em hoàn toàn.

Không chỉ là tên tuổi hay hình dung bề ngoài đơn thuần thôi đâu nhé bạn thân mến của tôi ạ!

Mà ngay cả cảm xúc chân thành nhất dành cho nhau cũng sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới này nữa rồi kìa!"

Tần Chi bước về phía Aria.

Mỗi bước chân đều nặng trĩu như chì đúc nguyên khối lạnh lẽo chạm vào lòng đất đang nứt nẻ tách ra thành những khe hở sâu thẳm hun hút xuống đáy vực thẳm của sự lãng quên vĩnh viễn mà không ai có thể quay lại được nữa đâu nhé các bạn thân mến!

Cô biết rằng nếu anh chạm vào cô — hoặc chính xác hơn là khi hai thực thể ký ức này hợp nhất hoàn toàn với nhau theo đúng quy luật vận hành nội tại vốn dĩ đã được thiết lập sẵn từ ban đầu bởi những kiến trúc sư sáng tạo nên hệ thống niềm tin tập thể Runtime cách đây hàng thập kỷ trước kia nữa rồi thì chắc chắn anh sẽ nhớ lại tất cả mọi thứ: nỗi đau tột cùng khi mất đi người yêu thương nhất đời mình, sự mất mát lớn lao không gì bù đắp được sau những ngày tháng hạnh phúc ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc trong quá khứ xa vời vợi ấy và lý do tại sao thế giới này lại cần thiết phải dựa vào sự lãng quên để duy trì sự tồn tại của chính nó trước nguy cơ sụp đổ hoàn toàn bất cứ lúc nào không báo trước nữa đâu.

Tần Chi đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào vai áo mỏng manh đang bay phấp phới trong gió lạnh lẽo thổi qua từ phía xa xôi nơi mà ánh sáng cuối cùng còn sót lại của thành phố Runtime đang dần tắt ngấm vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa đâu nhé bạn thân mến!

Và rồi, giữa tiếng sấm sét rung chuyển bầu trời tím thẫm, Tần Chi nhận ra một sự thật đáng sợ mà cô chưa từng dám hé lộ cho bất kỳ ai: Hứa Duyên đứng phía sau lưng cô, tay đặt nhẹ lên vai trái của Aria — người phụ nữ đang mỉm cười đau khổ trước mặt cô.

Nhưng bàn tay kia không chạm vào da thịt ấm áp của con người thực tế nữa đâu!

Nó xuyên thẳng qua cơ thể Ảo Ảnh ký ức ấy như thể nó chẳng hề tồn tại trên thế giới này cả vậy kìa các bạn ạ!!!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập