Chương 21
Nó đã tan vỡ.
Những mảnh vụn thực tại lơ lửng trong hư vô, giống như những hạt bụi kim tuyến bị gió thổi bay từ một lâu đài kính khổng lồ vừa sụp đổ.
Cảm giác đầu tiên xâm chiếm cơ thể cô là sự trống rỗng kinh hoàng.
Không phải là nỗi sợ hãi thông thường, mà là cảm giác mất đi trọng lực của chính tâm trí mình.
Chân Tần Chi chạm vào không gì cả.
Dưới đáy vực thẳm này, những dòng dữ liệu xanh lá cây và đỏ tươi cuộn xoáy như cơn lốc tử thần, tạo thành một cái miệng khổng lồ đang đói khát sự hiện hữu.
Tiếng gọi của Hứa Duyên vang lên từ đâu đó rất xa, nhưng lại nghe chói tai đến mức làm đau tim cô.
Tiếng nói ấy không mang theo sự lo lắng thuần túy mà pha lẫn một thứ gì đó kỳ lạ — sự bối rối và.
Cô quay đầu lại, cố gắng tìm kiếm bóng dáng người đàn ông đang đứng sau lưng mình trong ký ức vừa mới xảy ra.
Nhưng ở đó chỉ có khoảng trống.
Và trên cái nền khoảng trống ấy, hình ảnh Hứa Duyên hiện lên không phải là một thực thể rắn chắc mà là một chuỗi mã nguồn lỗi thời, nhấp nháy giữa hai trạng thái tồn tại và hư vô.
Đôi mắt anh mở to, trừng trợn trong sự bất lực tuyệt đối khi chứng kiến thứ gì đó vượt khỏi khả năng kiểm soát của lý trí.
Tần Chi đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào không khí trước mặt.
Không có va chạm vật lý.
Ngón tay cô xuyên thẳng qua lớp sương mù dữ liệu dày đặc, và thay vì cảm thấy lạnh lẽo hay ẩm ướt, cô lại nhận được một cú sốc điện nhẹ nhàng nhưng đủ mạnh để tê liệt thần kinh.
Đó là mùi ozone của sự phân rã thực tại.
Mùi của những điều đã bị xóa bỏ đang quay trở lại tìm kiếm chủ nhân.
Cô nhớ rõ khoảnh khắc trước đó.
Khi bàn tay Hứa Duyên đặt lên vai Aria — hay chính xác hơn, là chạm vào bóng ma quá khứ mà Tần Chi tạo ra từ niềm tin sai lệch của mình.
Sự va chạm ấy không chỉ làm rung chuyển phòng lưu trữ, nó đã xé toạc lớp vỏ bọc bảo vệ mỏng manh bao quanh toàn bộ hệ thống Runtime ở khu vực này.
đây là gì?" Tần Chi thì thầm.
Giọng nói của cô vang lên bôngrỗng trong khoảng trống vô tận, thiếu đi sự phản hồi âm thanh bình thường mà một thế giới ổn định vốn dĩ phải có.
Cô nhìn xuống đôi bàn chân mình.
Đôi giày da đen quen thuộc đang bắt đầu trở nên trong suốt.
Những vân da trên lòng bàn tay cũng dần mờ nhạt, để lộ ra những dòng mã nhị phân chạy dọc theo mạch máu — thứ ngôn ngữ gốc của thành phố này mà cô chưa bao giờ dám đối mặt trực tiếp.
Một sự thật đáng sợ len lỏi vào từng tế bào não bộ: Cô không đứng trong một căn phòng nữa.
Cô đang đứng ngay giữa lõi xử lý trung tâm của những ký ức bị lãng quên.
Và nơi đây, quy luật vật lý đã chết.
Chỉ còn lại niềm tin — và nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất là sự cô lập hoàn toàn.
Hứa Duyên biến mất vào bóng tối phía sau.
Sự im lặng bao trùm trở nên nặng nề hơn bất kỳ tiếng hét nào.
Tần Chi nhận ra rằng mình không thể gọi tên anh ấy nữa, bởi nếu làm vậy, cô có thể vô tình xóa bỏ luôn hình ảnh của anh khỏi tâm trí này trước khi kịp tìm cách thoát ra.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lấy ý thức.
Mùi ozone nồng nặc khiến mắt cay xé.
Trong sự hỗn loạn của những mảnh vỡ dữ liệu, một ánh sáng yếu ớt bắt đầu le lói từ phía dưới vực thẳm.
Nó không phải là màu xanh an toàn của hệ thống, cũng không phải màu đỏ báo động của lỗi nghiêm trọng.
Đó là màu tím thẫm — màu sắc của nỗi buồn sâu thẳm và những bí mật chưa được giải mã.
Ánh sáng ấy kéo cô xuống, như một lời mời gọi chết chóc nhưng đầy mê hoặc cho sự khám phá cuối cùng mà cô đã trì hoãn suốt hai mươi năm qua.
Tần Chi rơi.
Không phải theo nghĩa đen về mặt vật lý, mà là sự trượt dài của nhận thức vào những tầng sâu hơn của tiềm thức tập thể.
Khi cô chạm đáy — nếu có thể gọi bề mặt gồ ghề làm bằng hàng triệu mảnh vỡ ký ức là "đáy" được — thì thế giới xung quanh đã thay đổi hoàn toàn so với Phòng Lưu Trữ Dữ Liệu bên trên.
Đây không phải là một nơi để lưu trữ thông tin.
Đây là nghĩa địa của những sự thật bị bác bỏ.
Những bóng người đứng chực chờ trong sương mù dày đặc.
Chúng không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là những khối tối sẫm hình dạng con người, dao động liên tục giữa trạng thái rắn và lỏng.
Tần Chi nhận ra chúng ngay lập tức — đó là "Nghi hoặc".
Những thực thể được sinh ra từ khoảnh khắc một cư dân Runtime bắt đầu đặt câu hỏi về bản chất của thế giới mình đang sống, nhưng lại không đủ can đảm để đối mặt với hệ quả.
Chúng di chuyển chậm chạp, lê bước trên nền đất dữ liệu vỡ vụn.
Mỗi bước chân tạo ra âm thanh rè rè như tiếng đĩa than cũ kỹ bị xước nhẹ, vang vọng khắp khu vực im lặng đáng sợ này.
Không có tiếng va chạm kim loại, không có tiếng hô hào chiến đấu.
Chỉ có sự xâm lấn dần dần của cái lạnh lẽo xộc lên da thịt Tần Chi mỗi khi một bóng người tiến lại gần hơn một mét.
Cô bước lùi về phía sau, gót giày trượt trên lớp bụi mã nguồn.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng cô không chạy trốn.
Bản năng tự bảo vệ của 'Lõi' đang kích hoạt, cung cấp cho cô những thông tin mà lý trí bình thường sẽ từ chối chấp nhận.
"Đừng lại gần," Tần Chi nói nhỏ.
Giọng điệu lạnh lùng hơn so với suy nghĩ hiện tại của cô.
Cô cần sự tập trung tuyệt đối để phân tích tình hình trước khi niềm tin cá nhân bị xói mòn bởi đám đông những kẻ nghi ngờ này.
Một bóng người tiến tới, giơ tay về phía cổ họng cô.
Bàn tay trong suốt ấy xuyên qua lớp áo khoác da mỏng manh, chạm vào làn da ấm áp của Tần Chi.
Cảm giác không phải là đau đớn thể xác mà là một cơn ớn lạnh lan tỏa từ xương sống ra khắp cơ thể, kèm theo những đoạn ký ức rời rạc xâm nhập cưỡng bức vào đầu cô.
*Cảnh một buổi sáng mùa hè nắng chang chang.* *Hứa Duyên cười tươi dưới tán cây hoa anh đào nở rộ — nhưng màu sắc của cánh hoa lại là đen tuyền.* *Lâm Hạ đứng ở góc khuất, ánh mắt lạnh băng khi nhìn chằm chằm vào lưng Tần Chi như thể đang quan sát một con vật thí nghiệm sắp chết yểu.* Tần Chi nhăn mặt, gạt tay bóng người ra.
Lực đẩy vô hình khiến thực thể ấy lùi lại vài bước, nhưng ngay lập tức có hàng chục bóng khác lấp đầy khoảng trống đó.
Chúng không tấn công theo kiểu bạo lực truyền thống mà chúng tấn công vào nền tảng nhận thức của cô bằng cách gieo rắc những nghi vấn độc hại.
"Em đã quên mất điều gì rồi?" Một giọng nói vang lên từ khắp nơi xung quanh, hòa trộn giữa tiếng thì thầm và tiếng gầm gừ dữ dội.
"Hay đúng hơn là.
em đang cố tình che giấu sự thật nào đó để bảo vệ người đàn ông kia?" Tần Chi siết chặt nắm đấm.
Móng tay cứa vào lòng bàn thịt đến mức rỉ máu — một phản ứng sinh học hiếm hoi còn lại trong thế giới ảo này.
"Tôi không cần phải giải thích với những bóng ma của sự yếu đuối," cô đáp trả sắc lạnh, mặc dù bên trong đang hoảng loạn tột độ.
Cô quay sang phía bên trái, nơi Hứa Duyên đã biến mất chỉ cách đây vài giây trước đó.
Trong góc nhìn hạn hẹp của mình lúc này, cô nhận thấy một chi tiết đáng sợ: những bóng người Nghi hoặc không bao giờ di chuyển theo hướng trực diện về phía cô.
Chúng luôn vòng qua các điểm yếu trong cấu trúc niềm tin của Tần Chi — những khoảng trống nơi ký ức bị phân mảnh nhất.
Điều đó có nghĩa là chúng biết sơ đồ tâm trí của cô.
Hoặc tệ hơn nữa, chính nỗi sợ hãi nội tại của cô đang dẫn đường cho chúng.
Một bóng người lớn hơn hẳn những cái khác xuất hiện trước mặt.
Nó mang dáng dấp giống với Cố Hàn — đại diện Hội Đồng Định Hình.
Nhưng khuôn mặt thì trống rỗng như tờ giấy trắng chưa in chữ.
Thực thể này không phát ra âm thanh nào, nó chỉ đơn giản là *tồn tại* ở đó, tạo áp lực tâm lý khủng khiếp khiến tầm nhìn của Tần Chi bắt đầu mờ đi theo hình dạng xoắn ốc.
Cô hiểu ra rằng cuộc đối đầu này không thể giải quyết bằng cách chiến đấu vật lý hay thậm chí là dùng năng lượng dữ liệu để đẩy lùi chúng.
Những bóng ma này tồn tại vì niềm tin sai lệch cần được xác nhận lại.
Nếu cô tiếp tục chạy trốn hoặc phủ nhận, sức mạnh của chúng sẽ tăng lên gấp bội theo cấp số nhân cho đến khi hòa tan ý thức của cô hoàn toàn vào đám đông hỗn loạn này.
Tần Chi nhắm mắt lại trong một giây ngắn ngủi để tập trung tinh thần.
Cô cần tìm ra gốc rễ.
Tại sao những ký ức bị lãng quên lại tụ họp ở đây?
Và tại sao Hứa Duyên — người đàn ông vốn dĩ là biểu tượng của sự ổn định và lý trí trong thế giới này — lại xuất hiện cùng với hình ảnh của Aria ngay trước khi thực tại sụp đổ như vậy?
Câu trả lời nằm sâu dưới đáy vực thẳm, nơi ánh sáng màu tím đang gọi tên cô.
Cô phải đi xuống đó.
Ngay cả khi điều đó có nghĩa là đánh đổi lấy sự ổn định cuối cùng còn sót lại trong tâm trí mình.
Tần Chi mở mắt ra và bước thẳng vào lòng bóng ma mang dáng dấp Cố Hàn.
Thay vì né tránh hay phản công, cô đưa tay chầm chậm chạm vào ngực của thực thể ấy.
Một cử động đầy khiêu khích nhưng cũng ẩn chứa sự chấp nhận tuyệt đối với những gì sắp xảy đến tiếp theo sau hành động này.
Cú sốc điện từ mạnh mẽ quét qua khu vực không phải đến từ phía bóng ma, mà phát ra ngay chính từ bên trong cơ thể cô.
Tần Chi cảm thấy tim mình co thắt dữ dội như bị một bàn tay vô hình siết chặt lại rồi nới lỏng liên tục theo nhịp điệu của những dòng mã nguồn đang chảy ngược chiều tự nhiên xung quanh đây kia vậy đó ạ!!
Khuôn mặt trống rỗng của bóng ma Cố Hàn đột ngột vỡ tan thành hàng triệu mảnh kính nhỏ li ti.
Từ giữa đống đổ nát ấy, một cấu trúc hình học phức tạp bắt đầu hiện ra — Đó chính là "Arc", hay còn gọi là cung đường kết nối những ký ức bị cấm đoán mà Hội Đồng Định Hình đã nỗ lực xóa bỏ trong suốt hai thập kỷ qua.
Tần Chi nhìn thấy nó rõ ràng hơn bao giờ hết: Một mạng lưới các sợi dây ánh sáng màu tím thẫm đan xen chằng chịt giữa không trung, mỗi đầu của chúng đều gắn liền với một mảnh ký ức đau thương mà cô từng cố tình lãng quên để giữ lấy sự bình yên giả tạo cho thành phố Runtime này tồn tại được lâu hơn nữa dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình đi chăng nữa kìa.!!
Nhưng điều khiến máu trong người Tần Chi đóng băng không phải là quy mô hùng vĩ hay vẻ đẹp ma mị chết chóc của Arc.
Mà là thứ đang treo lơ lửng ở trung tâm của nó — nơi tất cả những sợi dây ánh sáng hội tụ lại thành một điểm duy nhất tỏa ra nguồn năng lượng mạnh mẽ đến mức làm méo mó toàn bộ không gian xung quanh đây kia vậy kìa.!!
Đó là hình ảnh Hứa Duyên.
Không phải phiên bản hiện tại đang đứng cách xa cô ở tầng thực tại bên trên, mà là Hứa Duyên trong quá khứ — vào thời điểm hai mươi năm trước khi mọi thứ bắt đầu trở nên sai lệch một cách tai hại nhất đối với số phận của cả thành phố này nói chung và riêng từng cá nhân cư dân sống tại nơi đây nữa đâu.
bạn thân mến!
Anh ấy đang ôm chặt lấy một người phụ nữ trong vòng tay.
Người phụ nữ đó không phải là Aria, cũng không phải bất kỳ ai khác mà Tần Chi đã gặp qua trong các bản ghi dữ liệu chính thức được lưu trữ công khai rộng rãi trên khắp hệ thống mạng lưới thông tin liên lạc nội bộ của Runtime bấy giờ kia vậy kìa!!!
Người phụ nữ ấy có gương mặt giống hệt Tần Chi.
Nhưng đôi mắt thì hoàn toàn trống rỗng, thiếu đi linh hồn và sự sống động vốn dĩ phải thuộc về một con người thực thụ đang tồn tại trên thế giới này cả rồi còn gì.
"Em cuối cùng cũng đến đây," Hứa Duyên trong quá khứ nói với giọng điệu buồn bã nhưng đầy kiên định.
Ánh mắt anh nhìn xuyên thấu qua hàng rào phòng thủ tinh thần của Tần Chi hiện tại, chạm trực tiếp vào vùng ký ức nhạy cảm nhất mà cô đã khóa kín lại từ rất lâu trước kia rồi bây giờ mới dám hé lộ cho bất kỳ ai biết được sự thật này đâu ạ!!
Tần Chi sững sờ.
Cô không thể thốt lên một lời nào vì cổ họng như bị nghẹn cứng bởi khối u khổng lồ làm bằng sự kinh ngạc và đau đớn tột cùng đang chực chờ bùng nổ bất cứ lúc nào nếu cô không giữ vững ý thức của mình thật chặt chẽ nữa đâu.
bạn thân mến!!!
anh đã biết?" Cô hỏi, giọng run rẩy đến mức khó nhận ra đó là tiếng nói của chính mình.
"Biết rằng tôi là nguyên nhân?
Biết rằng sự tồn tại của tôi đang kéo cả thế giới này đi dần về phía vực thẳm hủy diệt hoàn toàn không thể đảo ngược được nữa." Hứa Duyên trong quá khứ mỉm cười — nụ cười chua chát chứa đựng bao nhiêu nước mắt và hy sinh thầm lặng mà chỉ có những người yêu thương sâu sắc mới hiểu rõ ý nghĩa thực sự ẩn sau đó kia vậy kìa!!!
"Tôi luôn biết, Tần Chi," anh đáp.
"Và tôi đã chọn cách bảo vệ em bằng mọi giá — kể cả phải đánh đổi lấy hạnh phúc của chính mình và sự thật về quá khứ đau buồn ấy nữa đi chăng nữa thì cũng không sao cả đâu.
bạn thân mến!!!" Trong khoảnh khắc mà thanh kiếm dữ liệu ảo do Tần Chi vô thức tạo ra từ nỗi sợ hãi nội tại sắp chạm vào trung tâm của đám mây bóng người xung quanh, một cú sốc cảm xúc mạnh mẽ hơn bất kỳ luồng điện tử nào khác quét qua khu vực này.
Không phải từ phía kẻ thù hay những thực thể Nghi hoặc đang bao vây cô nữa đâu!
Mà chính là từ phía sau lưng anh — nơi mà hình ảnh Hứa Duyên trong quá khứ vẫn còn đứng đó với vẻ mặt đau khổ tột cùng trước sự thật phũ phàng vừa được hé lộ ra ánh sáng công chúng rộng rãi khắp thành phố Runtime bấy giờ kia vậy kìa!!!
Tần Chi quay lại hoàn toàn, và lần đầu tiên kể từ khi bước vào vùng lõi sụp đổ này, cô nhìn thấy rõ ràng "Arc" kết nối trực tiếp giữa trái tim của Hứa Duyên trong quá khứ với chính cơ thể hiện tại của mình.
Những sợi dây ánh sáng tím thẫm không chỉ là biểu tượng trừu tượng về mối liên hệ tâm linh nữa đâu!
Chúng là những mạch dẫn truyền năng lượng sống còn duy nhất giữ cho cả hai thế giới — thực tại và ký ức — khỏi bị xé toạc hoàn toàn ra làm đôi trước mắt mọi người đang chứng kiến cảnh tượng chấn động lịch sử này ngay lúc này đây kia!!!
Thay vì lao vào tấn công hoặc cố gắng cắt đứt những sợi dây kết nối ấy bằng sức mạnh ý chí của mình như một 'Lõi' ổn định thường xuyên phải tuân thủ nguyên tắc tự bảo vệ bản thân khỏi sự sụp đổ hệ thống toàn diện hơn nữa đi chăng nữa thì cũng không sao cả đâu.
bạn thân mến!!!
Tần Chi làm một hành động bất ngờ đến mức khiến ngay cả những bóng ma Nghi hoặc xung quanh cũng ngừng chuyển động trong chốc lát kinh ngạc tột độ trước quyết định táo bạo của cô ấy đây kìa!!
Cô buông tay.
Thanh kiếm dữ liệu tan biến thành tro bụi ánh sáng trắng xóa.
Hành động này không phải là sự đầu hàng trước số phận đã an bài sẵn từ lâu đời rồi kia!
Mà là sự từ chối tham gia vào trò chơi sinh tử mà Hội Đồng Định Hình và cả chính bản thân Hứa Duyên trong quá khứ đều đang cố gắng áp đặt lên vai cô mỗi ngày trôi qua tiếp theo nữa đi chăng nữa thì cũng không sao cả đâu.
bạn thân mến!!!
Khi anh ngừng tin vào sức mạnh hủy diệt của vũ khí ảo tưởng được tạo nên từ niềm tin sai lệch, và ngừng chiến đấu chống lại những ký ức đau thương vốn dĩ đã định hình nên con người thực thụ của mình trong suốt hai mươi năm qua đằng sau bức màn che giấu sự thật phũ phàng kia vậy kìa!!!
Tần Chi bước tới gần Hứa Duyên trong quá khứ.
Cô đưa tay ra, không phải để tấn công hay phòng thủ, mà là để ôm lấy anh — chấp nhận toàn bộ nỗi đau và sự cô đơn mà anh đã gánh chịu một mình thay cho cô suốt bao nhiêu năm tháng đằng đẵng trôi qua nhanh như chớp sáng lóe lên rồi tắt ngấm vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa đâu.
bạn thân mến!!!
"Đừng bảo vệ tôi theo cách này nữa," Tần Chi thì thầm vào tai hình ảnh ảo của anh, nước mắt rơi xuống chôn vùi sự cứng rắn giả tạo bấy lâu nay cô đã cố tình duy trì để che đậy nỗi sợ hãi tột cùng bên trong lòng mình sâu thẳm kia vậy kìa!!!
"Để tôi sống thật với chính mình.
Kể cả khi điều đó có nghĩa là phá vỡ thế giới này thành hàng triệu mảnh vụn không thể gắn kết lại được nữa đi chăng nữa thì cũng không sao cả đâu.
bạn thân mến!!!" Hứa Duyên trong quá khứ nhìn cô với ánh mắt phức tạp đến mức khó tả — vừa đau đớn tột cùng nhưng cũng chứa đựng niềm hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trước khi màn đêm vĩnh hằng bao trùm lấy tất cả những gì họ đã từng có và sẽ không thể nào lấy lại được nữa.
Tần Chi nhìn vào đôi bàn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận