Chương 19
Trước mặt cô, vực thẳm ký ức mở ra với vẻ hung bạo, nuốt chửng mọi thứ mà cố gắng níu giữ lấy quá khứ.
Hình ảnh Lục Thâm trong quá khứ – với ánh mắt đau khổ và tuyệt vọng ấy – vẫn còn in đậm trong võng mạc của cô, rực rỡ hơn cả những tòa nhà đang tan rã thành bột mịn xung quanh.
Hàn đã nói sự thật?
Hay đó là một cuộc thao túng tinh vi?
Câu hỏi xoáy vào đầu Tần Chi như mũi khoan kim loại lạnh lẽo, nhưng thời gian để phân tích không còn nữa.
Bầu trời Runtime chuyển sang màu đỏ thẫm, báo hiệu hệ thống sắp sụp đổ hoàn toàn nếu cô không can thiệp.
Nhưng can thiệp bằng cách nào?
Chấp nhận hiện tại và xóa bỏ tất cả ký ức về quá khứ – bao gồm cả tình yêu với Lục Thâm – hay từ chối định mệnh này?
Tần Chi cắn môi đến mức máu chảy, vị sắt gỉ lan tỏa trong khoang miệng.
Cô không thể chấp nhận sự hòa tan.
Không thể trở thành một thực thể vô hình, mơ hồ giữa biển số liệu hỗn loạn.
Nếu cô là 'Lõi' của vùng niềm tin bị lỗi, thì chính sự tồn tại của cô mới là nguyên nhân gây ra những biến động này.
Nhưng từ bỏ nó có nghĩa là giết chết con người mà cô đã sống qua hàng ngàn ngày đêm cùng Hứa Duyên và Lâm Hạ.
"Nếu tôi không tồn tại trong ký ức các ngươi," Tần Chi thốt lên, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết绝 vọng, "thì ta sẽ tự viết lại quy tắc của chính mình."
Cô nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào dòng mã hóa sâu nhất trong tâm trí.
Đây là một sự phản kháng ngu ngốc trước định mệnh, dựa trên niềm tin rằng cô có thể kiểm soát những gì vốn dĩ không thuộc về quyền hạn của con người bình thường.
Cô thốt lên câu lệnh cuối cùng – một mật khẩu mà chỉ chính cô mới hiểu ý nghĩa thực sự đằng sau nó: *"Xác nhận danh tính Lõi.
Phá vỡ vòng lặp giả định."*
Không gian xung quanh im lặng chết chóc trong tích tắc.
Tiếng sụp đổ của các tòa nhà, tiếng gió hú thét giữa những khe nứt thực tại đều biến mất.
Chỉ còn lại âm thanh nhịp đập tim của cô – nhanh chóng và hoảng loạn.
Rồi sau đó là bóng tối nuốt chửng hoàn toàn ý thức của Tần Chi trước khi cô kịp nhận ra hậu quả của hành động điên rồ ấy.
Khi giác quan trở lại, mùi đầu tiên mà Tần Chi ngửi thấy không phải là bụi mịn hay khí ozone nồng nặc từ sự sụp đổ hệ thống, mà là mùi giấy cũ và mực in phai màu.
Một mùi hương quen thuộc đến đau lòng, gợi nhớ về những buổi chiều yên tĩnh trong thư viện thành phố trước khi mọi thứ bắt đầu sai lệch.
Cô mở mắt ra.
Không phải trên nền đất nứt nẻ hay giữa đám bụi mù mịt dữ liệu trắng xóa nữa.
Tần Chi đang nằm trên một chiếc giường gỗ cổ điển, phủ bằng tấm chăn len mỏng manh.
Ánh sáng vàng ấm áp chiếu qua những cửa sổ kính mờ, tạo nên bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người của Phòng Lưu Trữ Dữ Liệu Cũ – nơi mà Hội Đồng Định Hình thường giấu đi những niềm tin bị lãng quên và các ký ức sai lệch cần được xóa bỏ vĩnh viễn.
Tần Chi ngồi dậy nhanh chóng, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Xung quanh cô là hàng ngàn kệ sách cao chạm trần nhà, xếp chồng lên nhau những tập hồ sơ dày cộp.
Mỗi cuốn sách đều đại diện cho một mảnh ký ức của cư dân Runtime – những niềm tin đã từng tồn tại nhưng nay chỉ còn là dữ liệu chết chóc được lưu trữ để duy trì sự ổn định giả tạo của thành phố.
"Cô tỉnh rồi sao?" Giọng nói trầm thấp vang lên từ góc phòng, nơi bóng tối dày đặc nhất.
Tần Chi quay đầu lại, cơ thể căng cứng như dây đàn sắp đứt.
Đứng đó là một người đàn ông với bộ vest đen tuyền, khuôn mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt lại chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm mà cô chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác trong Hội Đồng Định Hình.
Đó không phải là Cố Hàn hay bất kỳ đại diện nào của phe phản diện.
Đó chính là Lục Thâm – phiên bản hiện tại của anh, người đang đứng trước mặt cô với vẻ ngoài bình tĩnh nhưng nội tâm chắc chắn đang bùng nổ những cảm xúc phức tạp mà không ai có thể thấu hiểu được.
"Tại sao...
tại sao tôi lại ở đây?" Tần Chi hỏi, giọng khàn đặc vì lo lắng và bối rối.
Cô đưa tay chạm vào đầu mình, cố gắng xua tan cơn đau nhói đang âm ỉ lan tỏa khắp hộp sọ sau cú va chạm với câu lệnh mã hóa vừa rồi.
"Vì em đã chọn không chấp nhận sự hòa tan," Lục Thâm đáp lại, bước chậm rãi về phía cô từng bước một, ánh mắt luôn bám chặt vào gương mặt của Tần Chi như thể sợ rằng bất kỳ lúc nào hình ảnh này cũng sẽ biến mất mãi mãi.
"Và vì nơi đây là duy nhất có thể chứa đựng 'Lõi' mà không làm hỏng cấu trúc thực tại bên ngoài."
Tần Chi nhíu mày, cảm giác nghi ngờ bắt đầu trỗi dậy trong lòng cô.
Tại sao Phòng Lưu Trữ Dữ Liệu Cũ lại trở thành nơi trú ẩn an toàn cho một kẻ được coi là mối đe dọa lớn nhất đối với sự ổn định của Runtime?
Và quan trọng hơn nữa – tại sao Lục Thâm lại biết rõ điều đó đến vậy?
Tần Chi ôm lấy cuốn nhật ký mà cô vừa tìm thấy trên bàn đầu giường, cảm giác ấm áp từ giấy tờ lan tỏa khắp cơ thể đang lạnh cóng.
Nhưng ngay lập tức, một cơn đau đầu dữ dội xé toạc ý thức, khiến cô phải nhắm mắt lại và nghiến răng chịu đựng.
Những dòng chữ trong cuốn sách bắt đầu nhảy múa trước mắt cô – không còn là tiếng Việt hay bất kỳ ngôn ngữ nào mà con người thường dùng để giao tiếp nữa, mà là những ký hiệu mã hóa phức tạp phản chiếu chính suy nghĩ của cô ấy lúc này đây.
Cô bắt đầu nghi ngờ mọi thứ xung quanh mình.
Tại sao Lục Thâm lại xuất hiện ở đây?
Tại sao anh ta biết nơi ẩn náu bí mật nhất trong hệ thống Runtime – thậm chí cả Hội Đồng Định Hình cũng chưa từng tiết lộ vị trí phòng lưu trữ này cho bất kỳ ai khác ngoài những thành viên cấp cao nhất của họ?
Và quan trọng hơn hết – liệu tất cả những gì cô vừa trải qua từ lúc thức tỉnh ký ức siêu việt cho đến khoảnh khắc chạy trốn khỏi nhà thờ có thực sự发生过 hay chỉ là một ảo giác do chính bộ não của cô tạo ra nhằm bảo vệ bản thân khỏi sự thật đáng sợ rằng mình đang dần mất kiểm soát hoàn toàn?
"Em không cần phải tin vào những gì mắt em thấy," Lục Thâm nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy thuyết phục khi anh ngồi xuống cạnh Tần Chi trên mép giường.
"Chỉ cần cảm nhận nó thôi."
Tần Chi mở mắt ra chậm rãi, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Lục Thâm – nơi mà cô từng tìm kiếm sự chân thực cuối cùng trước khi buộc lòng đưa ra quyết định thay đổi vĩnh viễn số phận cả hai người họ và toàn bộ thế giới Runtime.
Nhưng giờ đây, trong ánh sáng mờ ảo của Phòng Lưu Trữ Dữ Liệu Cũ, những gì cô nhìn thấy không phải là tình yêu thuần khiết hay hy sinh cao thượng mà là một sự tính toán lạnh lùng đến mức kinh ngạc – như thể anh đang cố gắng thuyết phục chính mình rằng tất cả những điều này đều cần thiết cho mục đích lớn hơn nào đó vượt xa khả năng hiểu biết của riêng hai người họ.
"Thật hả?" Tần Chi hỏi, giọng run rẩy nhưng vẫn giữ được sự sắc bén vốn có trong tính cách đa nghi của cô.
"Hay đây chỉ là một phần khác của trò chơi thao túng cảm xúc mà Hội Đồng Định Hình đã thiết kế sẵn để kiểm soát những 'yếu tố bất ổn' như tôi?"
Lục Thâm im lặng trong vài giây dài đằng đng, khuôn mặt anh trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết.
"Nếu đó là trò chơi," anh trả lời chậm rãi, "thì em đang thắng vì đã khiến chính kẻ thù của mình phải đối mặt với sự thật rằng họ không thể nào kiểm soát được niềm tin tập thể – kể cả khi nó đến từ một cá nhân đơn lẻ như em."
Câu nói ấy giống như lưỡi dao cạo lướt qua da thịt mỏng manh của lý trí Tần Chi, để lại vết thương sâu sắc nhưng cũng đồng thời mở ra cánh cửa dẫn tới những bí mật đen tối nhất mà cô chưa từng dám hé lộ cho bất kỳ ai biết kể cả Lâm Hạ – người bạn thân duy nhất luôn lo lắng cho sức khỏe tinh thần của cô.
Không gian trong phòng lưu trữ bắt đầu rung chuyển dữ dội, những dòng code xung quanh Tần Chi bỗng dưng chảy ngược lại theo hướng hoàn toàn trái với quy luật vật lý bình thường.
Những bức tường bằng gỗ cũ kỹ tan biến thành đám sương mù trắng xóa, để lộ ra khung cảnh bên ngoài – một thế giới hỗn loạn nơi bầu trời Runtime đang chuyển màu từ xám xịt sang đỏ thẫm báo hiệu sự sụp đổ sắp xảy ra bất cứ lúc nào cũng có thể nhấn chìm toàn bộ cư dân của nó dưới đáy vực thẳm ký ức vĩnh viễn.
*"Em đã đọc xong rồi sao?"* Giọng nói vang lên không phải từ loa hay thiết bị âm thanh nào cả, mà trực tiếp từ chính tâm trí Tần Chi – như thể nó là một phần không thể tách rời khỏi ý thức của cô vậy.
*"Và bây giờ thì em hiểu tại sao anh lại luôn cố gắng giữ khoảng cách giữa chúng ta suốt thời gian qua rồi chứ?"*
Tần Chi nhìn lên phía trước, nơi mà hình ảnh Lục Thâm đang dần mờ đi cùng với những tia sáng cuối cùng từ Phòng Lưu Trữ Dữ Liệu Cũ.
Nhưng thay vì cảm thấy sợ hãi hay bối rối như lúc ban đầu khi tỉnh dậy ở đây sau cú va chạm với câu lệnh mã hóa phản kháng định mệnh của chính mình thì giờ đây cô lại thấy một sự bình thản kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể – giống hệt như những khoảnh khắc hiếm hoi mà Hứa Duyên thường chia sẻ cho cô nghe về cảm giác được sống trọn vẹn trong hiện tại bất chấp mọi biến động xung quanh thế giới bên ngoài kia.
"Không," Tần Chi đáp lại, giọng nói kiên định hơn bao giờ hết dù biết rằng có thể đây là lần cuối cùng họ sẽ còn cơ hội trò chuyện như vậy trước khi hệ thống Runtime sụp đổ hoàn toàn và kéo theo tất cả ký ức quý giá của cô vào bóng tối vĩnh viễn.
"Em không hiểu tại sao anh lại chọn cách giấu giếm sự thật về vai trò thực sự của mình trong cuộc khủng hoảng niềm tin này – nhưng em cũng biết chắc chắn rằng đó không phải là lý do duy nhất khiến chúng ta đứng trước tình cảnh hiện tại."
Lục Thâm mỉm cười một nụ cười buồn bã nhưng đầy trân trọng dành cho cô gái đang dần trở thành 'Lõi' trung tâm của vùng niềm tin bị lỗi mà anh từng cố gắng bảo vệ bằng mọi giá kể cả từ bỏ chính cảm xúc cá nhân riêng tư nhất của mình.
"Đúng vậy," anh thừa nhận, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến rợn người này.
"Và có lẽ đó cũng là lý do tại sao Hội Đồng Định Hình luôn xem em như mối đe dọa lớn nhất đối với trật tự xã hội mà họ đang cố gắng duy trì bằng mọi giá kể cả thao túng cảm xúc và xóa bỏ những yếu tố bất ổn tiềm ẩn trong cộng đồng cư dân Runtime nói chung."
Lục Thâm kéo cô ra khỏi phòng lưu trữ, bàn tay anh nắm chặt cổ tay Tần Chi với một sức mạnh vừa đủ để giữ lấy sự hiện diện của cô giữa dòng chảy dữ liệu hỗn loạn nhưng cũng đủ nhẹ nhàng để không làm tổn thương thêm những vết sẹo tinh thần đang âm ỉ đau nhói bên trong ý thức phân mảnh của người phụ nữ trước mặt.
Khi họ bước ra bên ngoài, thành phố Runtime đang thay đổi theo cách mà chưa từng có tiền lệ – bầu trời không còn màu xám xịt của sự vô cảm hay đỏ thẫm báo hiệu nguy cơ sụp đổ hệ thống nữa, mà chuyển sang màu tím sẫm của bão tố dữ dội nhất mà cư dân nơi đây chưa bao giờ dám tưởng tượng ra trong những giấc mơ đen tối nhất của mình.
Những tòa nhà bắt đầu hòa tan vào không khí xung quanh, kiến trúc vững chãi từ hàng thập kỷ nay bỗng dưng trở nên mong manh như bọt biển trước làn sóng niềm tin tập thể đang bị đảo lộn hoàn toàn bởi sự xuất hiện trở lại của 'Lõi' – Tần Chi – người mà cả Hội Đồng Định Hình lẫn những kẻ theo chủ nghĩa tự do trong niềm tin đều xem là biến số nguy hiểm nhất có thể dẫn đến hỗn loạn hoặc hủy diệt tùy thuộc vào lựa chọn tiếp theo mà cô sẽ đưa ra ngay lập tức trước khi mọi thứ trở nên quá muộn màng để sửa chữa lại bất kỳ sai lầm nào đã xảy ra từ rất lâu trước đây.
"Chúng ta cần phải chạy," Lục Thâm nói, giọng khẩn trương nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc của một người đàn ông luôn đứng ở vị trí trung tâm trong những cuộc khủng hoảng lớn nhất mà Runtime từng chứng kiến kể từ khi thành lập nên hệ thống niềm tin tập thể này cách đây hơn hai mươi năm trước.
"Nếu em tiếp tục tồn tại như 'Lõi' thì cả thế giới sẽ sụp đổ theo – nhưng nếu em chấp nhận bị xóa bỏ ký ức về quá khứ và trở lại trạng thái bình thường ban đầu của mình thì ít nhất chúng ta vẫn còn cơ hội sống sót qua cơn bão tố này dù phải trả giá bằng chính những gì quý giá nhất đối với mỗi người trong số chúng ta kể cả tình yêu dành cho nhau cũng không ngoại lệ."
Tần Chi nhìn vào đôi mắt của Lục Thâm – nơi mà cô từng tìm kiếm sự chân thực cuối cùng trước khi buộc lòng đưa ra quyết định thay đổi vĩnh viễn số phận cả hai người họ và toàn bộ thế giới Runtime.
Nhưng giờ đây, trong ánh sáng mờ ảo của Phòng Lưu Trữ Dữ Liệu Cũ, những gì cô nhìn thấy không phải là tình yêu thuần khiết hay hy sinh cao thượng mà là một sự tính toán lạnh lùng đến mức kinh ngạc – như thể anh đang cố gắng thuyết phục chính mình rằng tất cả những điều này đều cần thiết cho mục đích lớn hơn nào đó vượt xa khả năng hiểu biết của riêng hai người họ.
Và rồi, giữa tiếng sấm sét rung chuyển bầu trời tím thẫm, Tần Chi nhận ra một sự thật đáng sợ mà cô chưa từng dám hé lộ cho bất kỳ ai:
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận