Chương 18
Đó là sự sụp đổ của nền tảng thực tại, giống như khi bạn bước lên cầu thang nhưng chân chạm vào khoảng trống.
Cô đứng giữa lòng phố Runtime, nơi mà vài phút trước vẫn còn những tòa nhà cao tầng phản chiếu ánh sáng vàng ấm áp, nay đã trở thành một mê cung xám xịt và méo mó.
Mỗi lần Tần Chi nháy mắt, thế giới xung quanh lại biến dạng thêm một chút.
Những bức tường bê tông vững chãi bỗng dưng mềm ra như sáp ong dưới nhiệt độ cao, chảy xuống lộ ra những mạch dữ liệu xanh lá cây nhấp nhô bên trong.
Cô cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí ở đây đã trở nên loãng và mang mùi kim loại chua cay của ozone — dấu hiệu cho thấy cấu trúc niềm tin tập thể đang bị xói mòn nghiêm trọng bởi nỗi sợ hãi cá nhân của cô.
"Không," Tần Chi thì thầm, giọng nói của cô vang lên nhỏ bé giữa tiếng gầm rú của gió dữ liệu.
"Tôi không chấp nhận điều này."
Cô nhớ lại lời Lâm Dư – hay đúng hơn là bản giả mạo danh tính đó đã để lại trước khi biến mất.
Sự thật rằng anh chính là người yêu cũ, và rằng sự tồn tại của cô là nguyên nhân gây ra lỗi hệ thống, giống như một con virus độc hại đang lan truyền trong cơ thể thành phố này.
Nhưng nếu cô là nguyên nhân, thì liệu tất cả những cảm xúc mà cô đã trải qua có còn ý nghĩa gì không?
Hay chúng chỉ là những đoạn mã bị hỏng được tạo ra từ sự cô đơn tột cùng của một thực thể không thuộc về nơi đây?
Đôi chân Tần Chi nặng trịch.
Cô cố gắng bước đi, nhưng mỗi bước tiến đều đòi hỏi một nỗ lực khổng lồ để chống lại sức hút của sự hỗn loạn xung quanh.
Khi nỗi sợ bị lãng quên dâng lên trong tim cô, những tòa nhà xung quanh bắt đầu co giật.
Cánh cửa hiệu sách bên cạnh bỗng dưng đóng sầm lại với âm thanh chói tai, như thể muốn cắt đứt mọi kết nối với thế giới thực.
Tần Chi dừng lại, tay run rẩy chạm vào bức tường gần nhất.
Bề mặt lạnh lẽo và trơn trượt dưới lòng bàn tay cô khiến cô cảm thấy vô cùng xa lạ.
Cô không còn là người quan sát nữa.
Cô chính là điểm xung kích của sự sụp đổ này.
Và điều đáng sợ hơn cả là sâu thẳm trong tâm trí, một phần nhỏ bé nào đó lại mong muốn được buông xuôi.
Mong muốn để cho dòng dữ liệu cuốn trôi đi tất cả những ký ức đau đớn, để trở về trạng thái vô tri vô giác như trước khi cô tỉnh thức.
Nhưng không.
Cô từ chối điều đó.
Nếu sự thật là nỗi đau, thì cô sẽ chịu đựng nó.
Cô cần phải tìm ra gốc rễ của mọi thứ.
Cần phải hiểu tại sao Lâm Dư lại chọn cách che giấu danh tính thay vì đối mặt với cô ngay lập tức.
Và quan trọng hơn cả, cô cần biết liệu giữa đống đổ nát này, có còn sót lại một mảnh ghép nào về tình yêu thật sự hay không.
Tần Chi quay lưng lại với hiệu sách đang biến dạng và bắt đầu chạy.
Cô nhắm hướng về phía Nhà thờ Runtime trong tâm trí mình, nơi được coi là trụ cột ổn định nhất của thành phố nhờ vào "Niềm tin vào sự vĩnh cửu".
Nếu bất cứ đâu có thể giữ hình dáng nguyên vẹn khi thế giới bên ngoài tan vỡ, thì đó phải là nơi đây.
Con đường dẫn đến nhà thờ dài hơn bình thường.
Những ngọn đèn đường tắt ngấm một cách ngẫu nhiên, tạo ra những vùng bóng tối dày đặc như mực đen泼 trên vải canvas của thực tại.
Tần Chi vượt qua những hàng cây khô cằn mà lá rơi không chạm đất, chúng bay lơ lửng trong không trung, đóng băng ở trạng thái chuyển động vĩnh cửu.
Khi cánh cổng sắt đồ sộ của Nhà thờ Runtime hiện ra trước mắt, Tần Chi thở phào nhẹ nhõm.
Cánh cửa mở rộng đón tiếp cô vào bên trong một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Không giống như thế giới bên ngoài đang quằn quại dưới cơn bão dữ liệu, bên trong nhà thờ này không gian dường như bị đóng băng trong thời gian.
Ánh sáng mờ ảo phát ra từ những khung kính màu cao vút chiếu xuống sàn đá hoa cương, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và cổ xưa.
Tần Chi bước vào sảnh chính, nhưng cảm giác kỳ lạ nhanh chóng bao trùm lấy cô.
Không có tiếng chuông, không có lời cầu nguyện, cũng không hề có bóng dáng của những người quản lý hay linh mục.
Chỉ có sự im lặng nặng nề, một thứ im lặng dường như đang lắng nghe từng nhịp đập trong tim cô.
Cô đi dọc theo lối đi giữa các hàng ghế dài.
Những chiếc ghế bằng gỗ tối màu vẫn còn nguyên vẹn, nhưng trên mặt chúng lại phủ đầy bụi trắng – không phải là bụi thông thường, mà là những hạt dữ liệu nhỏ li ti bị loại bỏ khỏi hệ thống chính.
Đây là nơi lưu trữ những ký ức mà Hội Đồng Định Hình đã quyết định xóa sổ để duy trì trật tự.
Tần Chi dừng chân trước một chiếc bàn thờ đá cẩm thạch ở cuối phòng.
Trên đó không có tượng thánh hay biểu tượng tôn giáo nào, mà chỉ có một cuốn sách lớn mở ra, trang giấy trắng tinh khôi.
Cô tiến lại gần, tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Bản năng mách bảo cô rằng đây là nơi chứa đựng câu trả lời cho những bí ẩn đang đeo bám cuộc đời mình.
Cô đưa tay chạm vào trang sách lạnh giá.
Ngay lập tức, một luồng điện nhẹ chạy dọc theo sống lưng cô.
Những dòng chữ bắt đầu hiện lên trên giấy trắng, không phải do mực viết ra mà chúng tự sắp xếp từ các hạt bụi dữ liệu xung quanh.
Chữ cái uốn lượn, xoắn lại thành những ký hiệu lạ lùng trước khi ổn định thành tiếng Việt quen thuộc.
*"Họ tên: Tần Chi."*
*"Mã định danh: Lõi bất ổn 01."*
*"Trạng thái: Đang tích cực tìm kiếm sự thật."*
*"Nguy cơ: Mức độ hủy diệt toàn hệ thống nếu ký ức được khôi phục hoàn chỉnh."*
Tần Chi lùi lại một bước, tay run rẩy.
Cô không chỉ là một người phụ nữ có trí nhớ phân mảnh.
Cô là một lỗi trong mã nguồn của cả thành phố này.
Sự hiện diện của cô, những cảm xúc mãnh liệt và nỗi khao khát kết nối của cô đang làm rò rỉ cấu trúc niềm tin tập thể.
Hội Đồng Định Hình không muốn giết chết cô vì ác ý; họ muốn loại bỏ cô để cứu lấy sự tồn tại của mọi người khác.
Nhưng điều đó có nghĩa là tình yêu với Lâm Dư cũng chỉ là một phần của lỗi hệ thống ấy?
Một phản ứng hóa học sai lệch giữa hai thực thể không tương thích?
Tần Chi cảm thấy nước mắt chực trào trong眼眶, nhưng cô cố nén chúng lại.
Cô cần biết thêm nữa.
Cô lật sang trang tiếp theo của cuốn sách, hy vọng tìm ra manh mối về quá khứ mà Lâm Dư đã che giấu.
Càng đọc sâu hơn vào những dòng chữ bí ẩn trên bàn thờ đá, đầu óc Tần Chi càng trở nên quay cuồng.
Những thông tin cô thu thập được mâu thuẫn hoàn toàn với những gì cô đã trải qua trong ký ức của mình.
Theo hồ sơ này, Lâm Dư – hay người đàn ông mang danh hiệu Lâm Hạ mà cô vừa gặp – không phải là kẻ phản bội đơn thuần.
Anh ta là một "Người Bảo Vệ", một nhân vật đặc biệt được Hội Đồng Định Hình cử đến để giám sát và kiểm soát sự phát triển của Lõi bất ổn 01, tức là chính Tần Chi.
Tần Chi cảm thấy như bị sét đánh ngang tai.
Cô tự hỏi: Liệu có phải cô đang tự lừa dối mình?
Có phải tất cả những kỷ niệm ngọt ngào, những cuộc cãi vã đau đớn và cả khoảnh khắc chia tay đầy nước mắt đều chỉ là kịch bản được thiết kế sẵn để giữ cho "Lõi" ổn định?
Cô nhớ lại cảnh Lục Thâm – người đàn ông mà hiện tại cô gọi bằng tên này trong đầu – đứng ở phía bên kia của sự thật.
Trong những ngày gần đây, anh luôn xuất hiện với vẻ mặt phức tạp, đôi mắt chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm khó có thể giải thích.
Cô từng nghĩ đó là biểu hiện của tình yêu thương bị kìm nén, nhưng giờ đây, dưới ánh sáng lạnh lẽo của cuốn sách này, nó trông giống như sự dằn vặt của một người thực thi nhiệm vụ hơn là cảm xúc tự phát.
"Không," Tần Chi lắc đầu cố gắng xua tan những suy nghĩ đen tối ấy.
"Cảm giác đó...
Nó không thể nào giả tạo được."
Nhưng nếu cảm giác là thật, thì tại sao bối cảnh lại sai lệch?
Tại sao Lâm Dư phải mạo hiểm danh tính và sự an toàn của chính mình để bảo vệ cô khỏi Hội Đồng Định Hình?
Và tại sao khi cô tìm ra sự thật, anh ta lại chọn cách biến mất thay vì giải thích rõ ràng?
Tần Chi quay lại nhìn quanh nhà thờ.
Những khung kính màu vốn dĩ mô tả những cảnh tượng thiên đường giờ đây đang hiển thị những hình ảnh méo mó của chính quá khứ cô đã quên lãng.
Cô thấy mình và một người đàn ông chưa rõ mặt đứng giữa cơn bão dữ liệu, tay nắm chặt lấy nhau trong tuyệt vọng.
Ánh mắt của người đàn nam ấy không phải là ánh mắt của một kẻ thù hay một nhân viên an ninh lạnh lùng.
Đó là ánh mắt của một người đang hy sinh tất cả để cứu mạng sống cho đối phương.
Cô bước xuống những bậc thang đá dẫn đến khu vực hầm mộ phía dưới nhà thờ, nơi được ghi nhận là "Phòng chờ cuối cùng".
Không khí ở đây ẩm ướt và nặng mùi mốc meo.
Những chiếc quan tài bằng gỗ đen xếp chồng lên nhau, mỗi chiếc đều khắc tên của một người đã bị xóa khỏi hệ thống vì những lý do khác nhau: mất niềm tin, phản bội, hoặc đơn giản là không còn phù hợp với trật tự mới.
Tần Chi dừng lại trước một chiếc quan tài ở hàng đầu tiên.
Tên được chạm khắc trên nắp棺 là "Lục Thâm".
Cô sững sờ.
Tại sao tên của người đàn ông hiện tại trong cuộc đời cô lại xuất hiện ở đây?
Và nếu anh ta đã bị xóa, thì người đang sống bên cạnh cô là ai?
Một giọng nói vang lên từ phía sau lưng cô, trầm ấm và đầy vẻ uy quyền: "Bởi vì cái chết chỉ là sự bắt đầu của một phiên bản mới.
Trong thế giới Runtime, không có gì thực sự kết thúc, Tần Chi ạ."
Tần Chi quay phắt lại.
Đứng ở cuối hành lang tối tăm là Cố Hàn, đại diện của Hội Đồng Định Hình.
Bộ vest đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trên cao, khuôn mặt anh ta lạnh lùng và không chút cảm xúc.
"Tại sao?" Tần Chi hỏi, giọng cô khàn đặc nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh.
Cô không lùi bước dù lòng bàn tay đang đổ mồ hôi hột.
"Tại sao lại đặt tên anh ấy vào đây?
Tại sao phải khiến tôi tin rằng mọi thứ đều là một trò đùa tàn nhẫn?"
Cố Hàn chậm rãi tiến về phía trước, từng bước đi của ông vang lên như tiếng đếm ngược trên sàn đá lạnh giá.
Ông không nhìn thẳng vào mắt Tần Chi mà ánh mắt tập trung vào cuốn sách đang mở trên bàn thờ ở phía sau lưng cô.
"Không phải chúng tôi khiến cô tin," Cố Hàn nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
"Mà là chính niềm tin của cô đã tạo ra hiện thực này.
Lục Thâm không bị xóa bỏ hoàn toàn.
Anh ta chỉ...
chuyển đổi trạng thái.
Khi một Lõi bất ổn như cô bắt đầu nhớ lại quá khứ, hệ thống sẽ tự động sinh ra những phiên bản thay thế để lấp đầy khoảng trống cảm xúc đó."
Tần Chi nín bặt.
Cô cố gắng tiêu hóa thông tin này trong khi trái tim đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.
Ý ông là gì?
Liệu người đàn ông mà cô đang yêu, người luôn ở bên cạnh cô những ngày qua, có phải chỉ là một ảo ảnh được tạo ra từ nỗi nhớ nhung của chính cô không?
"Và Lâm Dư?" Tần Chi hỏi thêm, giọng run rẩy.
"Anh ta cũng chỉ là một phần của kịch bản sao?"
Cố Hàn dừng lại cách cô vài bước chân, nở một nụ cười mỉa mai đầy vẻ thương hại.
"Lâm Dư là người duy nhất trong tất cả những điều này không phải do hệ thống tạo ra.
Anh ấy là thực thể duy nhất còn sót lại từ phiên bản cũ của thành phố trước khi bị lỗi.
Và anh ấy yêu cô, Tần Chi.
Không phải vì nhiệm vụ, không phải vì lợi ích.
Mà chính xác bởi lý do đó khiến anh trở thành mối đe dọa lớn nhất."
Ông giơ tay ra, và trong lòng bàn tay xuất hiện một viên đá tinh thể phát sáng màu đỏ rubi – thứ được gọi là "Mảnh Gieo Mầm Hỗn Loạn".
"Yêu thương trong thế giới này không phải là sự kết nối tâm hồn lãng mạn như cô nghĩ," Cố Hàn tiếp tục nói, giọng đầy thuyết phục.
"Đó là một lỗi trùng lặp dữ liệu cực kỳ nguy hiểm.
Khi hai ý thức mạnh mẽ gắn kết quá sâu vào nhau mà vi phạm các quy tắc định hình, chúng sẽ tạo ra một phản ứng dây chuyền phá vỡ cấu trúc không gian xung quanh.
Cô và Lâm Dư đã làm điều đó.
Và bây giờ, thành phố này đang chết dần vì tình yêu của họ."
Tần Chi cảm thấy như bị đánh cho ngất lịm đi.
Những ký ức về những nụ cười, những lời hứa hẹn và cả nỗi đau chia ly bỗng dưng trở nên sắc nhọn hơn bao giờ hết.
Nếu tình yêu là nguyên nhân gây ra sự sụp đổ, thì liệu có cách nào để cứu vãn nó mà không phải hy sinh một trong hai người?
Cô nhìn vào viên đá đỏ trên tay Cố Hàn rồi quay sang quan sát những chiếc quan tài xung quanh.
Mỗi cái đều đại diện cho một câu chuyện tình cảm đã bị cắt đứt để duy trì trật tự xã hội.
Và giờ đây, cô đang đứng trước lựa chọn tương tự: Chấp nhận sự thật tàn khốc rằng mình là nguyên nhân gây ra mọi đau khổ và từ bỏ mối liên kết đó, hay là chiến đấu đến cùng với cái giá phải trả là cả thành phố này sẽ tan biến vào hư không?
Điện thoại trong túi quần của Tần Chi bỗng dưng rung lên dữ dội, phá vỡ sự im nặng nề trong nhà thờ.
Cô kinh ngạc nhìn xuống thiết bị.
Màn hình sáng trưng trong bóng tối, hiển thị một tin nhắn đến từ số máy không tên mà cô đã nhận được suốt những ngày qua – nguồn gốc giả định của tất cả những manh mối dẫn dắt cô tới đây.
Nội dung tin nhắn ngắn gọn nhưng đầy ám ảnh:
*"Giai đoạn 2 kết thúc khi em chấp nhận sự thật.
Hoặc khi em phá vỡ nó."*
Tần Chi ngước lên, mắt đảo nhanh tìm kiếm bóng dáng của Cố Hàn trong không gian mờ ảo trước mặt cô.
Nhưng ông đã biến mất, để lại phía sau chỉ còn mùi hương hoa nhài nồng nàn và lạnh lẽo – dấu hiệu đặc trưng mỗi khi Hội Đồng Định Hình can thiệp trực tiếp vào dòng thời gian cục bộ.
Cảm giác bị bỏ rơi xâm chiếm lấy tâm trí Tần Chi.
Cô không còn biết ai là bạn, ai là thù trong mê cung ký ức này nữa.
Liệu Cố Hàn có đang nói sự thật về bản chất hủy diệt của tình yêu?
Hay đó chỉ là một chiêu trò thao túng nhằm cô lập cô khỏi Lâm Dư để dễ dàng kiểm soát "Lõi"?
Tần Chi chạy vội ra khỏi nhà thờ, bỏ lại phía sau những chiếc quan tài và cuốn sách bí ẩn.
Cô lao vào màn đêm dày đặc bên ngoài, nơi bầu trời Runtime đang chuyển màu từ xám xịt sang đỏ thẫm – dấu hiệu cho thấy hệ thống sắp sụp đổ hoàn toàn nếu không có sự can thiệp khẩn cấp.
Cô cần gặp Lục Thâm ngay bây giờ.
Không phải để hỏi đáp hay trách móc.
Mà là để nhìn vào đôi mắt của anh, tìm kiếm một chút chân thực cuối cùng trước khi cô buộc lòng đưa ra quyết định sẽ thay đổi vĩnh viễn số phận của cả hai người họ và toàn bộ thế giới Runtime.
Tần Chi chạy hết sức mình trên những con đường đang nứt nẻ dưới mặt đất.
Khi cô quay lại nhìn về phía sau, bóng dáng một tòa nhà cao tầng gần đó bỗng dưng sụp đổ thành bột mịn dữ liệu trắng xóa.
Và giữa đám bụi mù mịt ấy, cô thấy rõ hình ảnh của chính mình trong quá khứ – với khuôn mặt tuyệt vọng và đôi mắt đầy nước mắt – đang vươn tay ra như muốn níu giữ lấy ai đó trước khi bị kéo vào vực thẳm ký ức.
Nhưng người mà Tần Chi cố gắng nắm bắt trong khoảnh khắc cuối cùng kia, không phải là Lâm Dư hay Cố Hàn.
Đó chính là Lục Thâm.
Và anh ta cũng đang nhìn cô với ánh mắt đầy đau khổ giống hệt như bây giờ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận