Chương 17
PHẦN 1
Tần Chi đứng sững giữa khoảng không, ngón tay cô vẫn còn chạm nhẹ vào hõm má Lâm Hạ.
Cảm giác da thịt ấm nóng của anh dưới lòng bàn tay cô là thứ duy nhất còn lại từ thực tại vừa mới sụp đổ.
Ánh mắt cô trống rỗng, nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi đau cổ xưa, một vết nứt trong tâm trí mà cô đã cố gắng lấp đầy bằng những lời dối trá, giờ đây đang trỗi dậy với sức mạnh hủy diệt.
Không khí xung quanh họ bắt đầu biến dạng.
Những bức tường của hành lang nơi họ vừa đối mặt với những phiên bản dữ liệu bị xóa bắt đầu chuyển màu, từ xám xịt sang một tông màu tím nhạt, bệnh hoạn.
Đó là dấu hiệu của sự bất ổn trong niềm tin tập thể.
Khi Tần Chi nghi ngờ, thế giới xung quanh cô cũng bắt đầu nghi ngờ sự tồn tại của chính nó.
“…chính *anh* là người đã thuyết phục tôi quên.”
Lời nói của Tần Chi rơi xuống không gian ngột ngạt như những viên đá lạnh vào lòng chảo nóng.
Giọng cô không còn run rẩy hay hoảng loạn như trước.
Nó lạnh lẽo, phẳng lặng, mang theo một sự chắc chắn đáng sợ mà cô chưa từng có.
Lâm Hạ sững sờ.
Đôi mắt anh, vốn luôn giữ sự kiểm soát tuyệt đối và sự lạnh lùng tính toán, giờ đây mở to đầy kinh ngạc.
Môi anh run rẩy, cố gắng bật ra một nụ cười gượng gạo nhưng chỉ tạo nên một biểu cảm kỳ quặc, méo mó.
Nụ cười đó không mang lại sự an ủi, mà giống như một nỗ lực cuối cùng của một hệ thống đang cố gắng duy trì giao diện người dùng thân thiện khi phần lõi đã bị lỗi nghiêm trọng.
“Chi, em đang nói gì vậy?” Lâm Hạ hỏi, giọng anh cố giữ sự bình tĩnh nhưng có thể nghe thấy sự căng thẳng ở cuối câu.
Anh bước lùi lại một bước, bàn tay anh vô thức chạm vào chiếc áo khoác của mình, một thói quen khi anh cảm thấy mất kiểm soát.
“Em bị ảnh hưởng bởi những dữ liệu nhiễu.
Chúng ta cần rời khỏi đây.
Ngay bây giờ.”
Tần Chi không di chuyển.
Cô nhìn anh, nhìn kỹ từng biểu cảm trên khuôn mặt người đàn ông mà cô từng tin là người bạn thân duy nhất, người bảo vệ duy nhất của cô trong thế giới hỗn loạn này.
Cô nhớ lại những buổi sáng thức dậy trong phòng khách sạn, nơi không gian xung quanh cô thay đổi tùy thuộc vào cảm xúc của cô.
Cô nhớ lại cách Lâm Hạ luôn xuất hiện đúng lúc, luôn có lời giải thích hợp lý cho mọi sự bất thường.
“Không phải là dữ liệu nhiễu, Lâm Hạ,” Tần Chi nói, giọng cô trầm xuống.
“Đó là ký ức.
Và anh đã xóa chúng.
Anh không chỉ bảo vệ tôi khỏi Hội Đồng Định Hình.
Anh bảo vệ tôi khỏi chính tôi.”
Lâm Hạ nhíu mày, vẻ mặt anh trở nên sắc lạnh hơn.
“Em không hiểu gì cả.
Nếu em tiếp tục đắm mình trong những ảo tưởng này, thành phố sẽ sụp đổ.
Những con đường sẽ biến mất.
Những tòa nhà sẽ sụp đổ.
Và em sẽ chết.”
“Chết?” Tần Chi cười, một nụ cười chua chát.
“Hay là bị xóa?
Trong Runtime, không ai chết theo nghĩa đen.
Họ chỉ bị lãng quên.
Và khi bị lãng quên, họ biến thành những mảnh vỡ dữ liệu như những phiên bản tôi vừa gặp.”
Cô quay đi, bước ra khỏi hành lang.
Những bức tường xung quanh cô bắt đầu tan biến, thay vào đó là một khoảng không vô tận, màu trắng xóa.
Đó là dấu hiệu của sự cô lập.
Khi niềm tin của cô vào thực tại xung quanh tan vỡ, thế giới không còn lý do để tồn tại xung quanh cô.
Lâm Hạ đứng đó, nhìn bóng lưng cô khuất dần.
Anh biết rằng mình đã phạm một sai lầm.
Anh đã cố gắng che giấu sự thật quá lâu, và giờ đây, sự thật đang trở lại với sức mạnh của một cơn bão.
Anh không thể để Tần Chi đi lang thang như vậy.
Cô là ‘Lõi’ của sự bất ổn.
Nếu cô tiếp tục tìm kiếm sự thật, cô sẽ phá vỡ mọi thứ anh đã xây dựng.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh.
Anh phải dẫn cô trở lại.
Phải đưa cô đến một nơi an toàn.
Một nơi mà niềm tin có thể được tái thiết lập.
Một nơi mà anh có thể kiểm soát.
PHẦN 2
Lâm Hạ kéo Tần Chi rời khỏi trung tâm của sự hỗn loạn, dẫn cô đến một nơi ổn định nhất trong toàn bộ Thành phố Runtime: Quán cà phê “Góc Nhỏ”.
Đây không phải là một quán cà phê bình thường.
Nó được duy trì bởi niềm tin rằng đây là “oasis” của bình yên, một điểm neo trong đại dương hỗn loạn của các cảm xúc và ký ức.
Tuy nhiên, khi họ bước vào, không khí bên trong ngột ngạt.
Những chiếc ghế gỗ không còn màu nâu ấm áp mà trở nên xám xịt, như thể chúng đang mất đi ý nghĩa của sự nghỉ ngơi.
Những chiếc ly thủy tinh trên quầy bar rung động nhẹ, tạo ra những âm thanh chói tai.
Tần Chi ngồi xuống, nhìn những tờ giấy trắng bay lượn trong phòng.
Trong thế giới Runtime, giấy tờ là biểu tượng của sự thật được ghi chép, của những cam kết.
Nhưng những tờ giấy này trống trơn.
Chúng bay lượn quanh đầu cô, như những mảnh ký ức bị xóa, chờ đợi được lấp đầy.
“Tại sao nơi này lại như vậy?” Tần Chi hỏi, giọng cô vang lên trong sự tĩnh lặng đáng sợ.
Lâm Hạ đứng bên cạnh, tay anh đặt lên vai cô.
Anh không nhìn vào mắt cô.
“Vì niềm tin đang dao động.
Khi em nghi ngờ, mọi thứ xung quanh em cũng nghi ngờ.
Quán cà phê này tồn tại vì tôi tin rằng nó là nơi an toàn.
Nhưng nếu em không tin, nó sẽ sụp đổ.”
“Vậy thì anh hãy tin mạnh hơn,” Tần Chi nói, quay sang nhìn anh.
“Hoặc là anh hãy nói cho tôi biết sự thật.”
Lâm Hạ im lặng.
Anh biết rằng anh không thể giữ bí mật thêm được nữa.
Sự hiện diện của Tần Chi trong quán cà phê đang làm xói mòn nền tảng của nơi này.
Anh cần phải giải thích, nhưng không phải là giải thích mà cô muốn nghe.
Anh cần phải thuyết phục cô rằng sự thật cô đang tìm kiếm là một cái bẫy.
“Tần Chi,” anh bắt đầu, giọng anh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
“Em nghĩ rằng em đang khám phá bí ẩn.
Nhưng em đang bước vào một mê cung mà em không thể thoát ra.
Hội Đồng Định Hình không chỉ là những kẻ thù.
Họ là những người bảo vệ.
Họ bảo vệ chúng ta khỏi chính những ký ức đau khổ của chúng ta.”
“Bằng cách xóa bỏ chúng?” Tần Chi hỏi, giọng cô cao lên.
“Bằng cách biến chúng tôi thành những con rối?”
“Bằng cách tạo ra sự ổn định,” Lâm Hạ đáp lại.
“Em không hiểu được cái giá của sự tự do.
Em không hiểu được nỗi sợ của những người phải sống trong một thế giới mà mọi thứ đều có thể thay đổi tùy theo cảm xúc của họ.”
Tần Chi nhìn quanh quán cà phê.
Cô thấy những bóng người mờ ảo xuất hiện ở cửa sổ.
Họ không phải là khách hàng.
Họ là những mảnh vỡ của niềm tin, những ký ức bị loại bỏ của những người khác.
Họ đang nhìn cô, chờ đợi.
“Tôi không sợ nỗi sợ của họ,” Tần Chi nói.
“Tôi sợ sự im lặng của anh.
Tôi sợ những khoảng trống trong ký ức của tôi.
Tôi sợ rằng tôi đang sống trong một phiên bản thực tại được tạo ra để giữ tôi ở lại, để tôi không bao giờ biết được tôi thực sự là ai.”
Lâm Hạ cúi đầu.
Anh biết rằng anh đang thua.
Anh không thể thuyết phục cô bằng lý trí.
Anh phải dùng đến một phương pháp khác.
Một phương pháp mà anh đã chuẩn bị từ lâu, nhưng chưa bao giờ dám thực hiện.
PHẦN 3
Tần Chi đặt ly rượu xuống, tiếng vang chói tai trong căn phòng tĩnh lặng.
Ly rượu không có chất lỏng, chỉ có những bọt khí nhỏ li ti bay lên, mang theo mùi hương của hoa anh đào – mùi hương của những ký ức mùa xuân mà cô không nhớ rõ.
Cô nhìn Lâm Hạ với ánh mắt nghi ngờ, nhưng sâu thẳm trong lòng, một cảm giác quen thuộc đang trỗi dậy – sự tin tưởng mù quáng.
Cô tin rằng anh sẽ bảo vệ cô, ngay cả khi cô đang tự hủy hoại mình.
“Anh đang nói dối,” Tần Chi nói, đứng dậy.
“Không có ai hy sinh cả.
Trong Runtime, không ai chết.
Chỉ có ‘bị lãng quên’.
Và anh đang cố gắng lãng quên tôi.”
Lâm Hạ không đáp lại.
Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt anh đầy phức tạp.
Có sự yêu thương, có sự sợ hãi, và có một nỗi buồn sâu thẳm mà anh không thể diễn tả bằng lời.
“Tôi không thể để em tiếp tục,” anh nói, giọng anh khàn đặc.
“Em đang làm tổn thương chính mình.
Em đang làm tổn thương thành phố.”
“Thì sao?” Tần Chi hỏi, bước lại gần anh.
“Nếu sự tồn tại của tôi là một lỗi, thì hãy sửa nó.
Nhưng đừng cố gắng giấu nó.
Đừng cố gắng biến tôi thành một con rối.”
Lâm Hạ bỗng nhiên đứng dậy, đẩy nhẹ Tần Chi ra xa.
Ánh sáng trong quán cà phê bắt đầu nhấp nháy, những chiếc ghế tự động xếp chồng lên nhau, tạo thành một bức tường chắn giữa họ.
Đó là cơ chế tự bảo vệ của không gian này.
Khi niềm tin xung đột, không gian sẽ phản ứng lại.
“Đi đi, Tần Chi,” giọng anh bây giờ lạnh lẽo, khác hẳn với sự dịu dàng trước đó.
“Quay về nhà em.
Hãy để tôi giải quyết vấn đề này.”
“Anh không thể giải quyết nó,” Tần Chi nói, giọng cô run rẩy nhưng đầy quyết绝.
“Vì anh là một phần của vấn đề.”
Lâm Hạ nhắm mắt lại.
Anh biết rằng mình đã đến đường cùng.
Anh không thể tiếp tục che giấu sự thật.
Và anh cũng không thể để cô tự mình đối mặt với nó.
Anh phải hành động.
“Tần Chi,” anh nói, mở mắt ra.
Ánh mắt anh giờ đây không còn sự do dự.
Nó sắc bén, quyết liệt.
“Em muốn biết sự thật?
Nhưng em phải chuẩn bị tâm lý.
Vì sự thật này sẽ phá vỡ mọi thứ em tin tưởng.”
PHẦN 4
Tần Chi sững sờ.
Cô không ngờ rằng Lâm Hạ lại đồng ý.
Cô nghĩ rằng anh sẽ tiếp tục trốn tránh, tiếp tục che giấu.
Nhưng giờ đây, anh đang đứng trước cô, sẵn sàng đối mặt.
“Nói đi,” cô nói, giọng cô nhỏ run.
“Tôi sẵn sàng.”
Lâm Hạ bước qua bức tường ghế, tiến lại gần cô.
Anh đưa tay ra, chạm vào trán cô.
Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào tâm trí cô.
Không phải là những ký ức bị xóa.
Mà là những ký ức bị bóp méo.
Cô thấy mình đứng trước một chiếc gương.
Nhưng người trong gương không phải là cô.
Đó là một người phụ nữ khác, với đôi mắt màu xanh lá cây và mái tóc đen dài.
Người phụ nữ đó đang khóc.
Và cô biết rằng đó là cô.
Đó là phiên bản gốc của cô, trước khi Lâm Hạ can thiệp.
“Đó là em,” Lâm Hạ nói, giọng anh vang lên trong đầu cô.
“Trước khi em đến Runtime.
Trước khi em bị Hội Đồng Định Hình bắt giữ.
Em không phải là ‘Lõi’ của một vùng niềm tin bị lỗi.
Em là một ‘Người Định Hình’.
Một người có khả năng tạo ra thực tại từ suy nghĩ.”
Tần Chi run rẩy.
Cô không hiểu.
Cô chỉ là một người bình thường.
Cô không có sức mạnh đặc biệt nào.
“Em bị bắt vì sức mạnh của em,” Lâm Hạ tiếp tục.
“Hội Đồng muốn kiểm soát em.
Họ muốn dùng em để duy trì trật tự.
Nhưng em đã phản kháng.
Em đã tạo ra một vùng niềm tin riêng, một nơi mà em có thể tự do.
Và tôi đã giúp em.”
“Giúp tôi?” Tần Chi hỏi, giọng cô đầy nghi ngờ.
“Tôi đã xóa bỏ những ký ức đau khổ của em,” Lâm Hạ nói.
“Tôi đã tạo ra một phiên bản thực tại an toàn cho em.
Nơi em không phải đối mặt với quá khứ.
Nơi em có thể sống bình yên.”
“Bằng cách biến tôi thành một kẻ điên?” Tần Chi hét lên.
“Bằng cách bảo vệ em,” Lâm Hạ đáp lại.
“Nhưng giờ đây, em đã bắt đầu nhớ lại.
Và sự thật đang trở lại.
Và nó sẽ phá hủy mọi thứ.”
Tần Chi nhìn vào đôi mắt anh.
Cô thấy sự thật trong đó.
Cô thấy nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng, và cả sự yêu thương vô điều kiện.
Cô hiểu rằng anh đã hy sinh tất cả vì cô.
Nhưng cô không thể chấp nhận sự hy sinh đó.
“Tôi không cần sự bảo vệ này,” cô nói.
“Tôi cần sự thật.
Dù nó có đau đớn đến đâu.”
Lâm Hạ lắc đầu.
“Em không hiểu.
Nếu em chấp nhận sự thật, em sẽ mất đi danh tính.
Em sẽ trở thành một phần của hệ thống.
Em sẽ không còn là Tần Chi nữa.”
“Thì sao?” Tần Chi hỏi.
“Nếu sự tồn tại của tôi là một ảo ảnh, thì tôi thà chết trong sự thật còn hơn sống trong ảo tưởng.”
Lâm Hạ im lặng.
Anh biết rằng mình không thể thuyết phục cô thêm được nữa.
Anh phải để cô tự mình lựa chọn.
Và anh biết rằng lựa chọn của cô sẽ phá vỡ mọi thứ.
PHẦN 5 - HOOK
Tần Chi nhìn vào thiết bị “Khóa Nhớ” mà Lâm Hạ đưa ra.
Nó đang phát ra ánh sáng xanh nhạt, giống như màu mắt của Lâm Hạ trong ký ức mơ hồ kia.
Cô nhớ ra chi tiết cuối cùng: trong cơn bão dữ liệu, giọng nói vang lên bảo vệ cô không phải là giọng xa lạ, mà là giọng của chính cô ấy, nhưng lại gọi tên…
“Lâm Dư,” Tần Chi thì thầm, tiến lại gần anh.
Tên đó vang lên trong không gian, như một lời nguyền.
Lâm Hạ sững sờ.
Anh không ngờ rằng cô đã nhớ ra.
“Anh không phải là Lâm Hạ,” Tần Chi nói, giọng cô đầy đau khổ.
“Anh là Lâm Dư.
Người yêu cũ của tôi.
Người mà tôi đã yêu, và người mà tôi đã phản bội.”
Lâm Hạ – hay Lâm Dư – đứng đó, mặt mày tái mét.
Anh không thể nói nên lời.
Sự thật đã được phơi bày.
Và nó sẽ phá hủy mọi thứ.
Tần Chi cầm lấy thiết bị “Khóa Nhớ”.
Cô biết rằng nếu cô mở nó, cô sẽ nhớ lại tất cả.
Cô sẽ nhớ lại sự phản bội.
Cô sẽ nhớ lại nỗi đau.
Và cô sẽ nhớ tại sao Lâm Dư lại phải giả mạo danh tính để bảo vệ cô.
Nhưng cô không sợ.
Cô muốn biết sự thật.
Cô cắm thiết bị vào.
Và thế giới sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận