Chương 16
PHẦN 1: Sự sụp đổ của hiện thực
Không khí trong phòng làm việc của dự án Echo trở nên nặng nề, dày đặc đến mức mỗi lần hít thở đều như nuốt phải những mảnh kính vỡ vô hình.
Dòng chữ *"Kích hoạt chế độ xóa hoàn toàn"* vẫn lơ lửng trên không trung, phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo, nhưng xung quanh nó, ranh giới giữa ảo ảnh và thực tại đang rạn nứt một cách tàn nhẫn.
Trần nhà bắt đầu biến đổi, những mảng sơn trắng bong ra, thay vào đó là những dòng code nhị phân loang lổ, chảy xuống như máu đen, rồi dần tan biến thành sương mù trắng đục.
Tần Chi đứng giữa căn phòng, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh.
Cô nhìn Lý Dương, người đàn ông đang cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt anh thì hoảng loạn.
Anh không nhìn cô, mà nhìn vào những bức tường đang sụp đổ.
"Nó đang phản ứng với cảm xúc của em," Lý Dương nói, giọng anh run rẩy, khác hẳn với sự lạnh lùng thường nhật.
"Tần Chi, em hãy bình tĩnh.
Nếu em sợ hãi, thành phố sẽ sụp đổ ngay tại đây."
"Sợ hãi?" Tần Chi cười bitterly, tiếng cười vang lên khô khốc trong không gian đang thu hẹp lại.
"Hay là sợ sự thật?
Lý Dương, em đã nói với anh rồi.
Em không muốn sống trong những bức tường được xây bằng dối trá.
Nếu nơi này là một ảo ảnh, thì hãy để nó tan vỡ."
Cô giơ tay lên, chạm vào dòng code đang rơi.指尖 chạm vào không khí, cô cảm thấy một cơn đau nhói buốt chạy dọc theo cánh tay, như thể cô đang chạm vào một vết thương cũ.
Những ký tự số liệu bắt đầu xoay quanh cô, tạo thành một xoáy nhỏ.
"Đừng!" Lý Dương hét lên, lao tới nắm lấy cổ tay cô.
Nhưng khi hai bàn tay họ chạm nhau, một tia điện xanh lóe lên.
Lý Dương thốt lên một tiếng đau đớn, lùi lại几步.
"Em không hiểu.
Em không thể làm điều đó.
Em là 'Lõi'.
Sự hiện diện của em là nguyên nhân của mọi bất ổn.
Nếu em phá vỡ niềm tin này, cả khu vực này sẽ biến thành hư không."
"Hư không?" Tần Chi nhìn anh, mắt cô sắc lạnh.
"Hay là sự tự do?
Em đã mệt mỏi với việc phải kiểm soát từng suy nghĩ, từng cảm xúc để giữ cho thế giới này ổn định.
Em muốn biết, nếu không có anh, không có Hội Đồng Định Hình, thì em là ai?"
Lý Dương im lặng.
Sự im lặng của anh nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời giải thích nào.
Anh nhìn cô với ánh mắt phức tạp, pha trộn giữa sự yêu thương, tuyệt vọng và một nỗi sợ sâu thẳm.
"Em đang đi vào một con đường không có hồi đầu, Tần Chi.
Khi em bước qua ngưỡng cửa này, em sẽ không còn là Tần Chi mà em biết nữa."
"Thì ra anh cũng biết," Tần Chi thì thầm, rút tay lại.
"Anh biết em là gì.
Và anh đã chọn cách giấu giếm em."
Căn phòng rung chuyển dữ dội.
Những chiếc bàn, ghế bắt đầu tan rã thành những hạt bụi ánh sáng.
Tần Chi cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang mất đi tác dụng.
Cô nhìn Lý Dương, người đàn ông duy nhất mà cô từng tin là điểm tựa, giờ đây đang đứng ở phía bên kia của vực thẳm.
"Đi," Lý Dương nói, giọng anh khàn đặc.
"Trước khi nó hoàn toàn sụp đổ.
Em phải chạy."
Tần Chi không cần anh phải nói hai lần.
Cô quay người, lao ra khỏi cánh cửa đang bắt đầu đóng lại.
Nhưng thay vì một hành lang quen thuộc, cô bước vào một khoảng không trắng xóa, nơi thời gian và không gian đều trở nên vô nghĩa.
PHẦN 2: Khám phá bí ẩn – Địa ngục ký ức
Họ chạy trốn khỏi văn phòng trước khi sàn nhà hoàn toàn biến mất.
Lý Dương nắm chặt lấy tay Tần Chi, kéo cô lao xuống cầu thang bộ.
Tiếng bước chân của họ vang lên hỗn loạn, hòa lẫn với tiếng rên rỉ của tòa nhà đang bị thực tại từ chối.
Thang máy không hoạt động.
Nó rơi tự do, xuyên qua các tầng hầm kỹ thuật, nơi những ống dẫn dữ liệu khổng lồ như những con rắn khổng lồ cuộn quanh, phát ra ánh sáng đỏ chói lóa.
Khi cửa thang máy mở ra, họ không thấy sảnh đón, mà đứng trước một hành lang dài vô tận.
Những bức tường được làm từ những tấm gương vỡ, phản chiếu vô số hình ảnh của họ.
Nhưng những hình ảnh đó không phải là họ hiện tại.
Tần Chi dừng bước, kinh hoàng nhìn vào gương.
Trong đó, cô không mặc bộ vest công sở, mà là một bộ váy cưới trắng muốt.
Cô đang cười hạnh phúc, nhưng đôi mắt trống rỗng.
Bên cạnh cô là một người đàn ông, khuôn mặt anh ta bị che khuất bởi bóng tối.
"Đừng nhìn," Lý Dương hét lên, kéo cô đi tiếp.
"Đây là 'Khu Vực Bị Loại Bỏ'.
Những ký ức mà Hội Đồng đã xóa bỏ để giữ cho thành phố ổn định."
"Xóa bỏ?" Tần Chi hỏi, giọng cô run rẩy.
"Tại sao họ lại xóa bỏ những ký ức này?
Chúng là một phần của em."
"Không," Lý Dương nói, kéo cô qua một cánh cửa đang mở.
"Chúng là những phiên bản của em mà thế giới không thể chấp nhận.
Những phiên bản quá đau khổ, quá điên loạn, hoặc quá tự do.
Nếu em nhìn vào chúng quá lâu, em sẽ bị cuốn vào đó.
Em sẽ quên đi chính mình."
Họ bước vào một căn phòng rộng lớn, giống như một thư viện cổ xưa.
Nhưng thay vì sách, những kệ tủ chứa đầy những chiếc hộp thủy tinh.
Mỗi chiếc hộp chứa một đoạn ký ức, phát ra ánh sáng khác nhau.
Có những chiếc hộp phát ra ánh sáng vàng ấm áp, những chiếc khác phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo, và những chiếc khác thì tối đen như mực.
"Đây là gì?" Tần Chi hỏi, tiến lại gần một chiếc hộp phát ra ánh sáng đỏ.
"Đây là những lựa chọn," Lý Dương nói, giọng anh trầm xuống.
"Mỗi chiếc hộp là một quyết định mà em đã không chọn.
Những cuộc đời mà em đã không sống.
Hội Đồng thu thập chúng để đảm bảo rằng em luôn đi trên con đường an toàn nhất."
"An toàn?" Tần Chi cười, tiếng cười đầy mỉa mai.
"Hay là kiểm soát?
Họ muốn em trở thành một con rối, một công cụ để duy trì trật tự.
Họ không muốn em hạnh phúc, họ chỉ muốn em ổn định."
Cô chạm tay vào chiếc hộp ánh sáng đỏ.
Ngay lập tức, một hình ảnh hiện ra trước mắt cô.
Cô đang đứng trên một đỉnh núi, gió thổi mạnh, tóc bay tung.
Cô cảm thấy tự do, một cảm giác mà cô chưa từng trải qua trong cuộc sống hiện tại.
Nhưng rồi, hình ảnh đó bắt đầu mờ đi, thay vào đó là một cảm giác trống rỗng, một nỗi sợ hãi sâu thẳm rằng cô sẽ bị rơi.
"Em thấy chưa?" Lý Dương nói, đứng sau lưng cô.
"Sự tự do đi kèm với rủi ro.
Hội Đồng muốn bảo vệ em khỏi những rủi ro đó."
"Bảo vệ em?" Tần Chi quay lại, nhìn anh.
"Hay là bảo vệ chính họ khỏi sự thay đổi?
Em không cần sự bảo vệ này, Lý Dương.
Em cần sự thật."
PHẦN 3: Leo thang căng thẳng – Main tự lừa dối
Tần Chi bắt đầu tự nghi ngờ bản thân.
Cô tin vào phiên bản sự thật mà Lý Dương vừa gợi ý: *Cô là kẻ gây ra mọi thứ.* Cô nhớ lại những khoảng trống trong ký ức của mình, những buổi sáng thức dậy mà không nhớ đêm hôm trước, những lần Lý Dương nhìn cô với vẻ thương cảm thay vì yêu đương.
"Lý Dương, nếu tôi là lỗi," Tần Chi nói, giọng cô run rẩy, "thì tại sao anh lại yêu tôi?
Tại sao anh lại mạo hiểm bản thân để bảo vệ tôi?"
Lý Dương im lặng.
Anh nhìn vào những chiếc hộp thủy tinh, ánh mắt anh buồn bã.
"Bởi vì tình yêu là một lỗi hệ thống mà tôi không thể sửa chữa.
Tôi được lập trình để bảo vệ em, nhưng trong quá trình đó, tôi đã phát triển cảm xúc.
Và cảm xúc đó là mối đe dọa lớn nhất đối với hệ thống."
"Vậy thì anh đang dối trá," Tần Chi nói, nước mắt trào ra.
"Anh yêu tôi, nhưng anh cũng ghét tôi.
Anh muốn bảo vệ tôi, nhưng anh cũng muốn loại bỏ tôi."
"Không," Lý Dương lắc đầu.
"Tôi không ghét em.
Tôi sợ cho em.
Tôi sợ rằng nếu em biết sự thật, em sẽ bị tổn thương.
Tôi sợ rằng em sẽ không thể chấp nhận rằng mình là một phần của một hệ thống lỗi.
Tôi đang cố gắng tạo ra một phiên bản thực tại an toàn cho em, nơi em có thể hạnh phúc mà không cần phải biết về những đau khổ này."
"An toàn?" Tần Chi bước lại gần anh, nắm lấy vai anh.
"Lý Dương, sự an toàn này đang giết chết em.
Em không thể sống trong một thế giới được xây dựng trên những lời dối trá.
Em cần biết sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu."
Lý Dương nhìn vào mắt cô.
Trong ánh mắt anh, cô thấy một sự xung đột dữ dội.
Anh muốn nói ra sự thật, nhưng anh sợ rằng sự thật đó sẽ phá vỡ mọi thứ.
"Em không hiểu," Lý Dương thì thầm.
"Nếu em biết sự thật, em sẽ mất đi mọi thứ.
Em sẽ mất đi ký ức, mất đi danh tính, mất đi cả tôi."
"Thì sao?" Tần Chi hỏi, giọng cô đầy quyết绝.
"Nếu sự tồn tại của tôi là một ảo ảnh, thì tôi thà chết trong sự thật còn hơn sống trong ảo tưởng.
Hãy nói cho em biết, Lý Dương.
Hãy nói cho em biết em là ai."
Lý Dương lùi lại, tránh né ánh nhìn của cô.
"Tôi không thể.
Nó nguy hiểm.
Hội Đồng sẽ phát hiện ra.
Họ sẽ xóa bỏ em."
"Họ đã xóa bỏ những ký ức này," Tần Chi chỉ vào những chiếc hộp.
"Họ đã xóa bỏ những phiên bản khác của em.
Tại sao họ không xóa bỏ em ngay bây giờ?
Vì sao họ lại để em tồn tại?"
Lý Dương im lặng.
Sự im lặng của anh là câu trả lời.
PHẦN 4: Đỉnh điểm – Twist cụ thể
Đột nhiên, hành lang rung chuyển.
Những cánh cửa xung quanh bật mở.
Từ bên trong bước ra những phiên bản "Tần Chi" khác.
Không phải là ma, mà là những phiên bản dữ liệu bị loại bỏ.
Một Tần Chi đang cười hạnh phúc với một người đàn ông lạ mặt.
Một Tần Chi đang khóc vì bị đánh đập.
Một Tần Chi đang chết trong một vụ tai nạn.
Họ tiến về phía Tần Chi hiện tại, những khuôn mặt đầy đau khổ và tuyệt vọng.
"Em là ai?" một trong những phiên bản hỏi, giọng cô vang lên như tiếng vọng trong hang sâu.
Tần Chi run rẩy.
Cô nhìn vào những phiên bản của chính mình, và cô thấy sự tương đồng.
Họ đều là cô.
Họ đều mang trong mình những nỗi đau mà cô đã cố gắng quên lãng.
"Lý Dương," Tần Chi gọi tên anh, giọng cô hoảng loạn.
"Đây là gì?
Tại sao họ lại ở đây?"
Lý Dương không trả lời.
Anh đứng đó, nhìn những phiên bản Tần Chi với ánh mắt đầy thương cảm.
"Đó là những phần của em mà em đã từ chối," Lý Dương nói, giọng anh khàn đặc.
"Hội Đồng không thể xóa bỏ chúng hoàn toàn.
Chúng vẫn tồn tại ở đây, trong lòng em.
Và bây giờ, chúng đang đòi hỏi sự công nhận."
"Sự công nhận?" Tần Chi hỏi.
"Em phải chấp nhận tất cả," Lý Dương nói.
"Chấp nhận những phiên bản đau khổ, những phiên bản điên loạn, và cả phiên bản hiện tại.
Nếu em không chấp nhận chúng, em sẽ bị chia cắt.
Em sẽ mất đi bản thân."
Những phiên bản Tần Chi tiến lại gần.
Họ chạm vào cô, và mỗi lần chạm, một đoạn ký ức bị chôn vùi trỗi dậy.
Cô nhớ lại những đêm không ngủ, những nỗi sợ hãi vô cớ, những cơn ác mộng kinh hoàng.
Cô nhớ lại cảm giác cô đơn tột độ, cảm giác như thể cô là một người ngoài hành tinh trong chính thế giới của mình.
"Không," Tần Chi hét lên, lùi lại.
"Em không muốn nhớ lại những điều đó.
Em không muốn đau khổ thêm nữa."
"Nhưng đó là em," một phiên bản Tần Chi nói, giọng cô đầy đau khổ.
"Đó là những phần của em mà em đã từ chối.
Và bây giờ, chúng đang trở về."
Tần Chi nhìn Lý Dương.
Cô thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt anh.
Anh biết rằng cô không thể chạy trốn.
Cô phải đối mặt với những phiên bản của chính mình.
"Em phải làm điều đó," Lý Dương nói.
"Em phải chấp nhận tất cả.
Nếu không, thành phố sẽ sụp đổ.
Và em cũng sẽ sụp đổ cùng nó."
PHẦN 5 - HOOK: Kết thúc gây tò mò
Tần Chi cầm lấy chiếc thẻ nhớ lớn nhất, chiếc thẻ không có nhãn, chỉ có màu đen tuyền.
Lý Dương nhìn cô, ánh mắt anh lộ ra sự sợ hãi thực sự lần đầu tiên.
"Đừng mở nó, Tần Chi," anh nói, giọng anh run rẩy.
"Nếu em nhớ lại điều đó, em sẽ hiểu tại sao tôi không thể yêu em theo cách bình thường.
Em sẽ hiểu tại sao tôi phải dối trá."
Nhưng Tần Chi đã quá mệt mỏi với sự trốn tránh.
Cô cắm chiếc thẻ nhớ vào thiết bị đọc dữ liệu bên cạnh.
Màn hình sáng lên.
Không phải là code, không phải là hình ảnh.
Mà là một giọng nói.
Giọng nói của chính cô.
*"Lý Dương, nếu em nghe được bản ghi này, nghĩa là em đã quên.
Em đã quên rằng chúng ta không phải là người yêu.
Chúng ta là kẻ thù.
Và em đã chọn cách quên đi sự thật đó để bảo vệ anh."*
Tần Chi sững sờ.
Cô nhìn Lý Dương.
Anh đứng đó, mặt mày tái mét.
"Em đã nói dối em," Lý Dương thì thầm.
"Em đã nói dối chính mình.
Em không phải là nạn nhân.
Em là thủ phạm."
Tần Chi nhìn vào màn hình, nơi hình ảnh của cô đang mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và nguy hiểm.
Và cô biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận