Chương 8
Tiêu Hàn không né.
Hắn đứng yên như một bức tượng đá giữa trận mưa kiếm, đôi mắt trắng đục mở to, nhìn thẳng vào tử thần đang lao tới với tốc độ ánh chớp.
Trong thế giới của người thường, khoảnh khắc này chỉ kéo dài một phần nghìn giây.
Nhưng với Tiêu Hàn, thời gian đã bị bẻ cong, dãn ra thành một dòng sông quạnh quẽ và chậm chạp.
Hắn nhìn thấy từng sợi tóc của tên kiếm khách phía trước bay lên do áp lực khí thế, nhìn thấy giọt mồ hôi đọng trên lông mày đối phương vỡ ra thành những hạt nước li ti, lơ lửng trong không trung như những viên kim cương nhỏ bé.
“Chậm quá,” một giọng nói vang lên trong đầu hắn, lạnh lẽo và đầy khinh bỉ.
Đó là nhân cách Ác, tàn dư của Võ Thần cổ xưa.
“Họ đang cố gắng giết một bóng ma bằng kiếm sắt.
buồn cười.”
Tiêu Hàn hít một hơi sâu.
Không khí trong lồng ngực hắn lạnh như băng, nhưng ý chí lại nóng rực.
Hắn bước thêm một bước.
Không phải bước chân vật lý, mà là bước vào khe hở của nhận thức.
Hắn di chuyển qua những khoảng trống vi mô giữa các luồng kiếm khí, nơi mà sự chú ý của đối thủ bị phân tán.
Lưỡi kiếm đầu tiên chém xuống, nhắm vào cổ hắn.
Trong mắt Tiêu Hàn, lưỡi kiếm ấy di chuyển chậm rãi như một chiếc lá rơi.
Hắn nghiêng đầu nhẹ, chỉ một milimet.
Lưỡi kiếm lướt qua tai hắn, cắt đứt một缕 tóc, và cắm sâu vào gốc cây cổ thụ phía sau, tạo ra một tiếng nổ沉闷 như sấm sét.
Tên kiếm khách sững sờ.
Hắn không hiểu tại sao thanh kiếm của mình lại bị chặn đứng bởi không khí.
Đối với hắn, hắn vừa chém ra một nhát kiếm nhanh như chớp, nhưng mục tiêu vẫn còn đứng đó, bình thản đến đáng sợ.
“Ngươi...” Tên kiếm khách mở miệng, nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ.
Tiêu Hàn không đáp.
Hắn quay sang bên phải, nơi hai kiếm khách khác đang lao tới.
Hắn giơ tay, không phải để đánh, mà để chỉ.
Một ngón tay thon dài, trắng bệch, chỉ vào khoảng trống giữa hai người họ.
“Ở đây,” Tiêu Hàn nói, giọng nói trầm thấp, vang lên như tiếng chuông đồng cổ.
Hai kiếm khách kia, bị惑惑 bởi sự bình thản kỳ lạ của đối phương, vô thức điều chỉnh hướng công kích, đâm vào khoảng trống đó.
Và ngay khi họ giao kiếm, Tiêu Hàn đã xuất hiện.
Hắn không dùng kiếm.
Hắn dùng khuỷu tay, đánh vào huyệt đạo cổ tay của cả hai.
Một cái va chạm nhẹ, nhưng đủ để làm tê liệt thần kinh.
Hai thanh kiếm rơi lả tả, hai thân người quỵ xuống, không chút kháng cự.
Hơi thở của Tiêu Hàn vẫn đều đặn.
Không có cảm giác chiến thắng, chỉ có sự mệt mỏi tột cùng.
Mỗi lần hắn sử dụng khả năng này, nhân cách Ác lại cào cấu vào ý thức của hắn, như một con sâu đục khoét vào tâm can.
“Tiết kiệm sức lực,” giọng nói trong đầu thì thầm.
“Chúng ta còn nhiều việc phải làm.
Cái chết của cha ngươi chưa được giải đáp.
Và cái giá cho sự tự do này...
sẽ đắt hơn ngươi nghĩ.”
Tiêu Hàn nhắm mắt lại một giây, đẩy cảm giác đau đớn về phía sau.
Hắn biết mình không thể đánh bại cả Thiên Cơ Các.
Sức mạnh của hắn là một con dao hai lưỡi, và lưỡi kia đang hướng vào chính tim hắn.
Hắn cần một lối thoát.
Không phải chạy trốn, mà là tìm ra gốc rễ của vấn đề.
Hắn quay lưng lại với những kẻ đang cố gắng đứng dậy, và lao thẳng vào khu rừng rậm phía sau đền thờ.
Cành cây quật vào mặt hắn, gai nhọn xé rách áo vải, nhưng hắn không hề lưu tâm.
Bản đồ cổ của gia tộc Tiêu, thứ mà hắn đã học thuộc lòng từ nhỏ, chỉ rõ một địa điểm ở sâu trong khu rừng này: “Lăng Mộ Hoàng Gia Bị Quên”.
Đó không phải là lăng mộ của một vị vua.
Đó là nơi chôn cất những bí mật mà lịch sử chính thống không dám nhắc đến.
Và theo ghi chép, đó cũng là nơi cha hắn, Tiêu Vô Kỵ, đã biến mất vào đêm trước khi cái chết của ông được công bố là tự vẫn.
Cây cối trở nên dày đặc hơn, ánh sáng mặt trời bị che khuất bởi những tán lá khổng lồ.
Không khí trở nên ẩm ướt, nặng nề, mang theo mùi đất ẩm và mùi thối rữa của những thứ bị lãng quên.
Tiêu Hàn cảm thấy da thịt mình nổi gai ốc.
Không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác quen thuộc, giống như khi hắn nhìn vào gương và thấy đôi mắt trắng đục của chính mình.
Hắn dừng lại trước một tảng đá khổng lồ, phủ đầy rêu xanh.
Trên tảng đá, không có bia ký, chỉ có một vết nứt lớn, chạy dọc từ đỉnh xuống chân, như thể có ai đó dùng một thanh kiếm khổng lồ chém vào đó.
“Cha,” Tiêu Hàn thì thầm, đặt tay lên vết nứt.
“Ngươi để lại dấu vết này cho con sao?”
Vết nứt bắt đầu phát ra một ánh sáng mờ nhạt, xanh lá cây.
Nó không phải là ánh sáng tự nhiên, mà là năng lượng võ công, đã bị phong ấn trong hàng thế kỷ.
Tiêu Hàn cảm thấy một luồng sức mạnh cổ xưa lan truyền từ lòng bàn tay vào cơ thể hắn, xung đột với khí công hiện tại của hắn.
Nhân cách Ác cười lớn trong đầu.
“Cuối cùng, chúng ta cũng tìm thấy nó.
Lăng mộ của sự thật.”
Tiêu Hàn nhắm mắt lại, để cho luồng năng lượng ấy cuốn trôi ý thức của hắn.
Khi hắn mở mắt ra, tảng đá đã biến mất.
Thay vào đó là một lối đi xuống, hẹp và tối om, dẫn vào lòng đất.
Hắn bước vào.
Tiêu Hàn bước ra khỏi lăng mộ.
Ánh sáng mặt trời chói chang khiến hắn chói mắt.
Hắn đứng trên một quả đồi nhỏ, nhìn xuống khu rừng rậm phía dưới.
Phía xa, hắn có thể thấy những bóng người của Thiên Cơ Các đang bao vây khu vực.
Hắn biết mình không thể trốn tránh mãi.
Hắn phải đối mặt với họ.
Nhưng lần này, không phải để chiến đấu, mà để chứng minh.
Hắn rút thanh kiếm gãy từ trong lòng áo.
Lưỡi kiếm sắc bén, nhưng đã gãy ở giữa.
Hắn cầm nó bằng hai tay, đặt lên vai.
“Ra đây,” hắn hét lên, giọng nói vang vọng khắp khu rừng.
“Ta ở đây.”
Những bóng người từ trong rừng bước ra.
Hàng chục, rồi hàng trăm.
Tất cả đều mặc áo bào trắng của Thiên Cơ Các.
Ở giữa họ là Trưởng lão Thiên Cơ, một người đàn ông già nua, nhưng khí thế lại mạnh mẽ như một con hổ.
“Tiêu Hàn,” Trưởng lão nói, giọng lạnh lùng.
“Ngươi đã chạy đủ lâu chưa?
Hãy quay về.
Chúng ta có thể tha thứ cho ngươi, nếu ngươi giao nộp bí mật của gia tộc Tiêu.”
Tiêu Hàn cười.
Một nụ cười buồn bã, đầy mỉa mai.
Bí mật duy nhất là các ngươi đã nhầm lẫn giữa sức mạnh và quyền lực.
Các ngươi nghĩ rằng các ngươi đang bảo vệ hòa bình, nhưng các ngươi chỉ đang xây dựng một nhà tù.”
Trưởng lão nhíu mày.
“Ngươi nói nhảm.
Nếu không có trật tự, thiên hạ sẽ hỗn loạn.”
“Và nếu không có tự do, con người chỉ là những con rối,” Tiêu Hàn đáp.
Trưởng lão gật đầu.
“Giết hắn.”
Hàng trăm kiếm khí lao tới, bao vây Tiêu Hàn từ mọi phía.
Không gian trở nên ngột ngạt, áp lực đè nặng lên vai hắn.
Tiêu Hàn nhắm mắt lại.
Hắn không còn sợ hãi.
Hắn cảm thấy sự hiện diện của nhân cách Ác, mạnh mẽ và hung bạo, và sự hiện diện của nhân cách Thiện, dịu dàng và lý trí.
“Hãy cùng nhau,” hắn nói trong đầu.
“Không phải để chiến đấu.
Mà để sống.”
Hắn mở mắt ra.
Đôi mắt trắng đục của hắn giờ đây lấp lánh một ánh sáng kỳ lạ, xanh lam và đỏ thẫm đan xen.
Hắn giơ thanh kiếm gãy lên, và bắt đầu di chuyển.
Không phải né tránh.
Không phải tấn công.
Mà là nhảy múa.
Hắn di chuyển giữa những luồng kiếm khí, như một con bướm giữa biển lửa.
Mỗi bước chân của hắn đều chính xác, mỗi cử động đều mượt mà.
Hắn không chạm vào bất kỳ lưỡi kiếm nào, nhưng hắn khiến chúng va chạm vào nhau, tạo ra những tiếng nổ lớn, làm choáng váng đối thủ.
Nhân cách Ác cung cấp sức mạnh và bản năng.
Nhân cách Thiện cung cấp sự kiểm soát và lý trí.
Hai nhân cách này, vốn dĩ đối lập, giờ đây hòa quyện thành một.
Tiêu Hàn cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Hắn không còn là một kẻ cô độc.
Hắn là sự thống nhất của hai mặt đối lập.
Trưởng lão Thiên Cơ sững sờ.
Hắn chưa từng thấy một võ công nào như thế.
Nó không thuộc về bất kỳ trường phái nào.
Nó tự do, hỗn loạn, nhưng lại đầy trật tự.
“Đừng di chuyển nữa!” Trưởng lão hét lên, ra lệnh cho tất cả dừng lại.
Tiêu Hàn dừng lại.
Hắn đứng giữa vòng vây, thanh kiếm gãy vẫn cầm trên tay.
Hắn nhìn Trưởng lão, với một ánh mắt bình thản.
“Các ngươi không thể giết được ta,” Tiêu Hàn nói.
“Vì ta không còn là một mục tiêu.
Ta là một ý tưởng.
Và ý tưởng không thể bị giết.”
Trưởng lão nghiến răng.
“Ngươi đã điên rồi.”
“Có lẽ,” Tiêu Hàn cười.
“Nhưng ít nhất, ta là chính mình.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận