Chương 7

Chợ đêm của thành Lạc Dương không ngủ.

Nó chỉ thở.

Hơi nước từ các nồi lẩu bốc lên, hòa quyện với mùi máu tanh từ lò mổ và mùi rượu thiu từ những quán chè ven đường, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, dính líu vào da thịt.

Tiêu Hàn đi chậm rãi, đôi chân trần của hắn dẫm lên những viên đá granite lạnh lẽo, cảm nhận từng vết nứt, từng hạt bụi.

Bên cạnh hắn, Lâm Phong đi với bước chân đều đặn, tay luôn đặt nhẹ trên chuôi kiếm, ánh mắt quét qua từng bóng tối như một con diều hâu săn mồi.

“Ngươi vẫn còn đau không?” Lâm Phong hỏi, giọng nói trầm thấp, cố gắng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.

Tiêu Hàn lắc đầu.

“Đau là cảm giác của người còn sống.

Còn tôi, hiện tại, tôi đang ở giữa ranh giới.”

Lâm Phong nhíu mày, không hiểu ý nghĩa sâu xa trong câu nói đó, nhưng hắn không dám hỏi thêm.

Trong đầu Tiêu Hàn, Hắc Hàn đang cười.

Một tiếng cười khô khốc, như tiếng lá rụng mùa thu.

*“Ranh giới,”* Hắc Hàn thì thầm, giọng nói vang vọng trong khoang sọ Tiêu Hàn, làm cho từng tế bào trong cơ thể hắn run rẩy.

*“Cha ngươi đã nhầm lẫn.

Ông ấy nghĩ rằng phong ấn là cách để bảo vệ.

Nhưng ông ấy không hiểu, sức mạnh không thể bị giam cầm.

Nó chỉ có thể được chuyển hóa.

Và bây giờ, con của ông ấy đang trở thành cái ống dẫn.”*

Tiêu Hàn nuốt nước bọt.

Cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn tay phải – nơi hắn vừa chặn kiếm của lão quản khách – vẫn còn đó.

Không phải là vết thương hở, mà là một vết sẹo vô hình, nơi dòng chảy thời gian bị rối loạn.

Hắn cảm thấy mình đang nhìn thấy thế giới theo một cách khác.

Những giọt nước rơi từ mái hiên không rơi thẳng xuống, mà treo lơ lửng trong không trung, cong cong như những viên ngọc trai bị kéo dãn.

Tiếng cười nói của người mua bán trở nên chậm chạp, kéo dài ra thành những âm thanh rè rẹt, như đĩa than bị xước.

“Chúng ta đi đâu?” Tiêu Hàn hỏi, cố gắng giữ giọng nói bình thản.

“Đến ‘Tàng Kinh Các’,” Lâm Phong đáp.

“Nơi lưu giữ những bộ sử cũ mà Tuyết Sơn Chủ không muốn ai biết đến.

Nếu có câu trả lời về cha ngươi, thì nó nằm ở đó.

Hoặc ít nhất, là manh mối.”

Tiêu Hàn nhìn lên bầu trời.

Mặt trăng bị che khuất bởi những đám mây dày đặc, tạo ra một bầu không khí u ám, như thể chính thiên địa cũng đang nín thở chờ đợi một sự kiện nào đó.

Hắn nhớ lại lời của lão quản khách: *“Cánh cửa đã mở.”*

Hắn không biết cánh cửa đó dẫn đến đâu.

Nhưng hắn biết rằng, một khi đã bước qua, hắn không bao giờ có thể quay lại.


Căn hầm tối om, ẩm ướt, mùi mốc meo và mùi đất sét cũ kỹ hòa quyện thành một hương vị đặc trưng của những nơi bị lãng quên.

Tiêu Hàn bước đi, đôi chân trần của hắn chạm vào mặt đất lạnh lẽo.

Mỗi bước chân đều vang lên một tiếng động nhỏ, như thể không gian này đang thở.

Hắn không cần ánh sáng.

Trong trạng thái Phi Phàm, giác quan của hắn mở rộng ra, vượt qua giới hạn của mắt thường.

Hắn có thể ‘nhìn’ thấy cấu trúc của tường đá, có thể ‘nghe’ thấy dòng chảy của nước ngầm sâu dưới lòng đất, và có thể ‘cảm’ thấy sự hiện diện của những bí mật được chôn giấu qua hàng thế kỷ.

Trước mặt hắn, một cánh cửa đá khổng lồ hiện ra.

Nó không có tay nắm, không có khóa, chỉ có một loạt các ký tự khắc sâu vào bề mặt.

Những ký tự đó không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào mà Tiêu Hàn từng biết.

Chúng trông giống như những vết nứt trên kính vỡ, hoặc như những đường gân trên lá cây khô.

Tiêu Hàn đưa tay chạm vào cánh cửa.

Làn lạnh từ đá lan vào lòng bàn tay hắn, nhưng lần này, nó không phải là sự đe dọa.

Nó là một lời chào hỏi.

“Ai đó đang chờ đợi,” một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

Không phải là tiếng nói của một người, mà là tiếng thì thầm của chính không gian này.

“Họ đã chờ đợi từ khi thế giới còn non trẻ.”

Tiêu Hàn không đáp.

Hắn đặt cả hai tay lên cánh cửa, đóng mắt lại.

Hắn không cố gắng mở nó bằng sức mạnh.

Hắn không cố gắng bẻ khóa nó bằng kỹ thuật.

Hắn chỉ đơn giản là… chấp nhận sự hiện diện của nó.

Và cánh cửa, như thể nhận ra ý định của hắn, bắt đầu di chuyển.

Không có tiếng creak, không có tiếng động.

Nó trượt sang một bên, mượt mà như nước chảy, để lộ ra một căn phòng nhỏ bên trong.

Bên trong căn phòng, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, một chiếc ghế, và một cuốn sách nằm trên bàn.

Cuốn sách đó không dày, bìa sách bằng da động vật, màu nâu sẫm, đã phai màu theo thời gian.

Trên bìa sách, không có chữ, chỉ có một hình ảnh khắc nổi: một con mắt đang mở, nhìn thẳng vào người xem.

Tiêu Hàn bước vào, đóng cánh cửa đá lại sau lưng.

Không gian bên trong yên tĩnh đến mức hắn có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của chính mình.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế, lấy cuốn sách ra.

Khi hắn mở trang đầu tiên, hắn không thấy chữ.

Hắn thấy hình ảnh.

Những hình ảnh đó không phải là minh họa.

Chúng là ký ức.

Ký ức của những người đã từng ngồi ở chiếc ghế này, trước khi hắn.

Ký ức của những người đã tìm kiếm câu trả lời, và cuối cùng, tìm thấy sự hủy diệt.

Tiêu Hàn nhìn vào trang thứ nhất.

Hình ảnh hiện ra là một chiến trường.

Khói lửa bao trùm, xác chết chất đống.

Một người đàn ông, giống hệt hắn về ngoại hình, nhưng mắt thì trống rỗng, đang đứng giữa đống đổ nát.

Người đàn ông đó đang cười.

Một nụ cười điên rồ, đầy đau khổ.

Tiêu Hàn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn lật sang trang tiếp theo.

Hình ảnh thay đổi.

Lần này, là một cung điện lộng lẫy.

Những người mặc áo bào màu tím đang nhảy múa, uống rượu, cười nói.

Nhưng trong góc tối của bức tranh, một bóng đen đang rình rập.

Bóng đen đó không có khuôn mặt, chỉ có một đôi mắt đỏ rực, đang nhìn chằm chằm vào những người đang vui vẻ.

Tiêu Hàn hít thở sâu.

Hắn hiểu ra.

Cuốn sách này không phải là hướng dẫn võ công.

Nó là bản án.

Bản án của những người đã đạt đến đỉnh cao sức mạnh, nhưng lại đánh mất nhân tính.

“Danh dự và ân oán,” Tiêu Hàn thì thầm, nhớ lại lời của sư phụ mình.

“Quan trọng hơn sức mạnh.”

Nhưng cuốn sách này đang nói ngược lại.

Nó nói rằng, khi bạn đạt đến đỉnh cao, danh dự và ân oán trở nên vô nghĩa.

Chỉ còn lại sự cô đơn.

Sự cô đơn của người đứng một mình ở đỉnh núi, nhìn xuống thế giới mà không ai có thể hiểu được cảm giác của bạn.

Tiêu Hàn lật sang trang cuối cùng.

Trang cuối cùng trống trơn.

Không có hình ảnh.

Không có chữ.

Chỉ có một mảng trắng tinh khiết.

Và rồi, từ trang trắng đó, một giọt mực đen rơi xuống.

Nó lan tỏa, tạo thành một hình ảnh mới.

Hình ảnh đó là chính Tiêu Hàn, đang ngồi ở chiếc ghế này, đang đọc cuốn sách này.

Hắn giật mình.

Hắn nhìn xung quanh.

Không có ai.

Chỉ có hắn và cuốn sách.

Nhưng hình ảnh trong cuốn sách đang chuyển động.

Hình ảnh của Tiêu Hàn trong sách đang nhìn lên, nhìn thẳng vào hắn.

Và rồi, hình ảnh đó mỉm cười.

Tiêu Hàn cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Hắn đóng cuốn sách lại, nhưng hình ảnh đó vẫn còn in hằn trong tâm trí hắn.

Hắn đứng dậy, rời khỏi căn phòng, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn còn đó.

Hắn biết, bí ẩn này chưa kết thúc.

Nó mới chỉ bắt đầu.

Và kẻ đang chờ đợi hắn, không phải là một con người.

Mà là chính bản thân hắn, ở một phiên bản khác của thực tại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập