Chương 6

Nhát kiếm của Hắc Hàn không bay ra theo quy luật vật lý thông thường.

Nó là một mũi tên xuyên thủng bức màn mỏng manh của "Thời Gian Tương Đối".

Thanh kiếm lao về phía Thanh Nhân, người đang đứng yên như tượng đá, mắt mở to trong sự kinh hoàng tột độ.

Đối với một người thường, đây là khoảnh khắc chết chóc, nhưng với Tiêu Hàn, thế giới bên ngoài đột ngột "đóng băng".

Tiếng gió rít tắt lịm.

Bụi bay lơ lửng trong không trung như những hạt vàng kim bị đóng băng vĩnh cửu.

Gương mặt lão quản khách vẫn còn giữ nguyên biểu cảm hoảng loạn khi vừa quay đầu, cơ bắp cổ ông ta căng cứng nhưng chưa kịp chuyển động.

Tiêu Hàn cảm thấy cơ thể mình nặng trịch, không phải vì sức nặng của xương thịt, mà vì áp lực của thời gian đang chảy ngược lại.

*"Ngươi thấy đó,"* giọng nói của Hắc Hàn vang lên trong đầu, lạnh lùng như băng hà, *"Thế giới này chậm chạp đến mức buồn nôn.

Họ di chuyển như rùa bò trong bùn.

Chúng ta...

chúng ta là những vị thần bị giam cầm trong xác phàm."*

Tiêu Hàn nhíu mày.

Hắn không nhìn thấy Thanh Nhân.

Hắn nhìn thấy lưỡi kiếm của mình đang tiến chậm rãi, từng milimet, xuyên qua không khí đặc quánh như mật ong.

Hắn cố gắng rút kiếm lại, nhưng cơ thể phản ứng chậm hơn ý chí.

Đây không phải là sức mạnh, đây là một lỗi lầm trong quy luật.

Hắn đang cố ép cảnh giới Luyện Cơ của mình chạm vào ngưỡng cửa của Tông Sư, và cái giá phải trả là sự méo mó của nhận thức.

Lão quản khách cuối cùng cũng quay được đầu.

Mắt ông ta mở to, nhìn thấy lưỡi kiếm đang lơ lửng trước mũi Thanh Nhân, cách đó chưa đầy một tấc.

Một tiếng thở dài dài và mệt mỏi vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.

"Ngươi đang phá vỡ quy luật, Tiêu Hàn," lão quản khách nói, giọng nói không còn vẻ đe dọa, mà đầy sự thương cảm của một người già nhìn thấy trẻ con chơi với lửa.

"Thời gian không phải là thứ để ngươi tùy tiện bẻ cong.

Ngươi sẽ tự hủy hoại tâm thần của mình."

Tiêu Hàn nháy mắt.

Thế giới đột ngột quay lại tốc độ bình thường.

Tiếng gió rít trở lại.

Bụi rơi xuống đất.

Lưỡi kiếm của hắn, do quán tính, vẫn lao tới nhưng đã mất đi sức sát thương chết người, chỉ còn là một cú đâm nhẹ vào vai áo của Thanh Nhân.

Thanh Nhân giật mình, lùi lại một bước, nhìn xuống vết rách nhỏ trên áo choàng.

Cô ấy không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Trong mắt cô, Tiêu Hàn vừa rút kiếm ra rồi lại thu vào trong tích tắc, nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp.

ngươi làm gì vậy?" Thanh Nhân hỏi, giọng run rẩy.

Tiêu Hàn đứng đó, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng.

Trong đầu, Hắc Hàn đang cười, một nụ cười điên loạn và thỏa mãn.

Chúng ta cần mạnh hơn.

Chúng ta cần tốc độ của những kẻ đứng trên đỉnh."*

Lão quản khách lắc đầu, rút kiếm ra.

Thanh kiếm cũ kỹ của ông ta không tỏa sáng, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề.

"Ta đã nói, giao cô gái cho ta.

Hoặc ta sẽ giết cả hai.

Lần này, ta không đùa nữa."

Tiêu Hàn hít một hơi sâu.

Hắn cảm thấy hai nhân cách trong đầu đang tranh đấu.

Nhân cách Thiện muốn lui bước, muốn tìm cách hòa giải, muốn bảo vệ Thanh Nhân bằng cách chạy trốn.

Nhưng nhân cách Ác, Hắc Hàn, lại thôi thúc hắn tiến lên, dùng bạo lực để áp đặt trật tự, để chứng minh rằng sức mạnh mới là ngôn ngữ duy nhất của giang hồ.

"Ngươi nghĩ ngươi là kẻ giữ gìn trật tự?" Tiêu Hàn nói, giọng nói của hắn trở nên lạnh lẽo, pha lẫn sự mỉa mai của Hắc Hàn.

"Trật tự của ngươi chỉ là sự kiểm soát.

Ngươi giết những ai không tuân thủ luật lệ, kể cả khi họ vô tội.

Đó không phải là trật tự.

Đó là bạo chúa."

Lão quản khách nhíu mày.

"Hỗn loạn là nguồn gốc của đau khổ.

Chỉ có kiểm soát tuyệt đối mới mang lại hòa bình vĩnh cửu.

Ngươi quá trẻ, Tiêu Hàn.

Ngươi chưa hiểu được giá trị của sự yên tĩnh."

"Yên tĩnh của nghĩa địa sao?" Tiêu Hàn cười, một nụ cười đầy chết chóc.

"Tôi thích tiếng ồn.

Tiếng gào thét, tiếng kiếm chém, tiếng máu chảy.

Đó mới là âm thanh của sự sống."

Lão quản khách không đáp.

Ông ta bước tới, bước chân nhẹ nhàng như mèo, nhưng mỗi bước đều khiến mặt đất rung lên một chút.

Ông ta đã đạt đến cảnh giới Tông Sư.

Đối với Tiêu Hàn, ông ta bây giờ di chuyển chậm chạp, dễ đoán.

Nhưng đối với Thanh Nhân, ông ta biến mất và xuất hiện ngay trước mặt cô ấy trong tích tắc.

Thanh Nhân hét lên, nhưng tiếng hét bị chặn lại bởi bàn tay sắt đá của lão quản khách.

Ông ta nắm lấy cổ cô ấy, nâng cô ấy lên khỏi mặt đất.

"Giao hắn cho ta, hoặc cô ta sẽ chết," lão quản khách nói, ánh mắt sắc bén như dao cạo nhìn chằm chằm vào Tiêu Hàn.

Tiêu Hàn đứng yên.

Hắn cảm thấy máu trong người mình đang sôi sục.

Hắc Hàn đang đẩy hắn về phía trước.

*"Giết hắn.

Xé xác hắn.

Lấy lại cô gái.

Chứng minh rằng chúng ta mạnh hơn."*

Nhưng Tiêu Hàn không di chuyển.

Hắn nhìn vào đôi mắt của lão quản khách.

Hắn nhìn thấy sự mệt mỏi, sự cô đơn, và một nỗi đau sâu thẳm.

Lão quản khách không phải là một kẻ ác.

Ông ta là một nô lệ của niềm tin vào trật tự.

Ông ta tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, ngay cả khi phải giết người.

"Ngươi sai," Tiêu Hàn nói, giọng nói trầm ấm, khác hẳn với sự hung bạo của Hắc Hàn.

"Và ngươi cũng sai.

Cả hai phe đều sai.

Ngươi muốn kiểm soát bằng bạo lực.

Tôi muốn giải phóng bằng hỗn loạn.

Nhưng cả hai đều bỏ qua một thứ: sự lựa chọn."

Lão quản khách nhướng mày.

"Sự lựa chọn?

Trong giang hồ, chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu.

Không có lựa chọn."

"Sai," Tiêu Hàn nói.

"Có con đường thứ ba.

Con đường nơi võ giả không bị cô lập bởi sức mạnh của chính mình.

Nơi thời gian không phải là một bức tường ngăn cách, mà là một cầu nối."

Lão quản khách cười khẩy.

"Lời nói sáo rỗng của một kẻ yếu ớt.

Ngươi không thể thay đổi quy luật của thiên hạ.

Thời gian Tương Đối là định luật.

Ai mạnh hơn, người đó kiểm soát thời gian.

Ai yếu hơn, người đó phải chấp nhận số phận."

"Định luật có thể bị phá vỡ," Tiêu Hàn nói.

Hắn bước tới, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm.

"Và hôm nay, tôi sẽ phá vỡ nó."

Lão quản khách lắc đầu, tay siết chặt cổ Thanh Nhân hơn.

"Ngươi không đủ mạnh.

Cảnh giới Luyện Cơ của ngươi không thể sánh với Tông Sư.

Ngươi đang tự tìm đường chết."

Tiêu Hàn không đáp.

Hắn nhắm mắt lại.

Trong bóng tối của tâm trí, hắn đối diện với Hắc Hàn.

Hình ảnh một vị Võ Thần cổ xưa, tối tăm và đáng sợ, hiện ra trước mắt hắn.

*"Ngươi muốn sức mạnh của ta?"* Hắc Hàn hỏi, giọng nói vang vọng như sấm sét.

"Không," Tiêu Hàn nói.

"Tôi muốn hiểu ngươi.

Tôi muốn biết tại sao cha tôi lại hy sinh mình để phong ấn ngươi.

Và tại sao ngươi lại ở trong đầu tôi."

Hắc Hàn im lặng.

Một khoảng khắc dài trôi qua.

Sau đó, một luồng năng lượng đen kịt, lạnh lẽo và mạnh mẽ chảy từ Hắc Hàn vào cơ thể Tiêu Hàn.

Không phải là sự kiểm soát, mà là sự hợp nhất.

Tiêu Hàn mở mắt.

Đôi mắt của hắn không còn màu đen tối, mà là một màu xám tro, mờ ảo và khó nắm bắt.

Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhàng hơn, linh hoạt hơn.

Hắn không còn cố gắng ép buộc thời gian, mà là hòa nhập với nó.

Lão quản khách cảm nhận được sự thay đổi.

Ông ta lùi lại một bước, vẻ mặt nghiêm trọng.

ngươi đang làm gì?"

"Đang tìm con đường thứ ba," Tiêu Hàn nói.

Hắn bước tới.

Không nhanh, không chậm.

Nhưng mỗi bước chân của hắn đều khiến không khí xung quanh rung động.

Lão quản khách cố gắng di chuyển, nhưng ông ta cảm thấy như đang di chuyển trong nước đặc quánh.

Thời gian của ông ta, vốn đã chậm hơn người thường, bây giờ lại bị chậm lại thêm bởi áp lực từ Tiêu Hàn.

Thanh Nhân rơi xuống đất, nhưng Tiêu Hàn đã đỡ lấy cô ấy trước khi cô ấy chạm đất.

Cử động của hắn mượt mà, tự nhiên, không có chút gượng gạo nào.

Lão quản khách gầm lên, rút kiếm ra và chém một nhát về phía Tiêu Hàn.

Nhát kiếm mạnh mẽ, mang theo sức mạnh của một Tông Sư, có thể chém đứt sắt thép.

Nhưng Tiêu Hàn không né tránh.

Hắn đưa tay ra, bắt lấy lưỡi kiếm.

Không có tiếng va chạm.

Chỉ có một luồng khí công nhẹ nhàng, nhưng đủ mạnh để đẩy lùi lão quản khách.

Lưỡi kiếm của lão quản khách bị chặn lại bởi lòng bàn tay trần của Tiêu Hàn.

Máu chảy ra từ lòng bàn tay Tiêu Hàn, nhưng hắn không hề run rẩy.

"Ngươi không thể làm được điều này," lão quản khách nói, giọng nói run rẩy.

"Cảnh giới của ngươi quá thấp.

Đây là ảo thuật."

"Không phải ảo thuật," Tiêu Hàn nói, giọng nói bình thản.

"Đây là sự hiểu biết.

Ngươi dùng sức mạnh để áp đặt thời gian.

Tôi dùng sự hiểu biết để hòa nhập với nó.

Ngươi đang chiến đấu chống lại dòng chảy.

Tôi đang để mình trôi theo dòng chảy."

Lão quản khách cố gắng rút kiếm lại, nhưng lưỡi kiếm bị dính chặt vào lòng bàn tay Tiêu Hàn như bị nam châm hút.

Ông ta cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo truyền từ lòng bàn tay Tiêu Hàn vào cơ thể mình, làm tê liệt các kinh mạch.

ngươi là ai?" lão quản khách hỏi, giọng nói đầy sợ hãi.

"Tôi là Tiêu Hàn," Tiêu Hàn nói.

"Và tôi không phải là kẻ phá hoại trật tự.

Tôi là kẻ tái định nghĩa nó."

Hắn đẩy mạnh.

Lão quản khách bay lùi, va vào tường và ngã xuống đất, bất tỉnh.

Thanh kiếm rơi ra khỏi tay ông ta, nằm trên sàn nhà, rung lên từng chút một.

Tiêu Hàn nhìn xuống lòng bàn tay đang流血 của mình.

Máu chảy xuống, rơi xuống sàn nhà, tạo thành những vệt đỏ thẫm.

Hắn không đau.

Hắn chỉ cảm thấy một sự trống rỗng, một sự cô đơn sâu thẳm.

*"Ngươi đã làm tốt,"* Hắc Hàn nói trong đầu, giọng nói đầy vẻ tán thưởng, nhưng cũng đầy sự cảnh báo.

*"Nhưng ngươi đã đánh thức thứ gì đó.

Thứ gì đó lớn hơn cả chúng ta."*

Tiêu Hàn nhíu mày.

"Thứ gì?"

*"Vị Võ Thần cổ xưa,"* Hắc Hàn đáp.

*"Cha ngươi không chỉ phong ấn tôi.

Ông ấy phong ấn cả sự thức tỉnh của một kỷ nguyên mới.

Và bây giờ, cánh cửa đã mở."*

Tiêu Hàn nhìn ra cửa sổ.

Bầu trời đêm đen kịt, không có một vì sao nào.

Nhưng trong bóng tối, hắn cảm thấy một sự hiện diện lớn lao, đang quan sát hắn.

Một sự hiện diện cổ xưa, tàn bạo và đầy tham vọng.

Thanh Nhân đứng dậy, lau máu trên môi.

Cô ấy nhìn Tiêu Hàn với ánh mắt đầy kinh ngạc và sợ hãi.

ngươi là ai?"

Tiêu Hàn quay lại, mỉm cười.

Một nụ cười buồn bã và mệt mỏi.

"Tôi là người đang tìm kiếm sự thật.

Và có lẽ, sự thật này sẽ giết chết tôi."

Hắn bước ra khỏi phòng, để lại Thanh Nhân và lão quản khách bất tỉnh phía sau.

Hắn cần tìm ra nguồn gốc của sức mạnh này.

Hắn cần biết cha mình đã hy sinh để bảo vệ điều gì.

Và quan trọng hơn, hắn cần tìm ra cách để đóng lại cánh cửa mà hắn vừa mở ra, trước khi nó nuốt chửng cả giang hồ.

Khi hắn bước ra hành lang, một bóng người xuất hiện từ bóng tối.

Đó là Lâm Phong.

Hắn đang đứng đó, tay đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt nghiêm nghị.

"Tiêu Hàn," Lâm Phong nói, giọng nói trầm ấm.

"Tôi đã theo dõi ngươi.

Tôi thấy những gì ngươi vừa làm.

Ngươi đang đi trên con đường nguy hiểm."

Tiêu Hàn dừng lại.

"Ngươi là ai, Lâm Phong?

Một thám tử của Tuyết Sơn?

Hay một người bạn?"

Lâm Phong im lặng.

Sau đó, hắn thở dài.

"Tôi là cả hai.

Và bây giờ, tôi phải chọn một bên."

Tiêu Hàn mỉm cười.

"Hãy chọn bên của sự thật.

Dù sự thật có thể đau đớn hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào."

Lâm Phong nhìn chằm chằm vào Tiêu Hàn.

"Sự thật mà ngươi tìm kiếm có thể phá hủy tất cả những gì chúng ta tin tưởng.

Ngươi có chắc chắn rằng ngươi muốn biết nó?"

"Không," Tiêu Hàn nói.

"Nhưng tôi không có lựa chọn khác."

Lâm Phong gật đầu.

"Vậy thì, hãy đi cùng tôi.

Có một nơi mà ngươi cần đến.

Nơi đó có thể có câu trả lời cho tất cả những câu hỏi của ngươi.

Nhưng cũng có thể là mồ hôi cuối cùng của ngươi."

Tiêu Hàn nhìn vào đôi mắt của Lâm Phong.

Hắn nhìn thấy sự trung thực, sự lo lắng, và một quyết định khó khăn.

Hắn biết rằng Lâm Phong không hoàn toàn đáng tin.

Nhưng trong thế giới đầy dối trá này, sự trung thực của một kẻ thù đôi khi đáng tin hơn sự trung thành của một đồng minh.

"Hãy dẫn đường," Tiêu Hàn nói.

Lâm Phong bước ra trước, Tiêu Hàn đi sau.

Họ rời khỏi khách sạn, bước vào đêm tối của thành phố.

Phía sau họ, lão quản khách tỉnh lại, nhìn theo bóng dáng hai người đàn ông với ánh mắt đầy sự lo lắng.

"Thiên hạ đại loạn sắp nổ ra," lão quản khách thì thầm, giọng nói đầy sự bi ai.

"Và Tiêu Hàn chính là ngọn lửa đầu tiên."

Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đang tụ lại, che khuất mặt trăng.

Một cơn bão lớn đang đến.

Và không ai, không một ai, có thể tránh khỏi nó.

Tiêu Hàn cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua mặt mình.

Hắn nhớ lại lời của Hắc Hàn.

*"Cánh cửa đã mở."* Hắn không biết cánh cửa đó dẫn đến đâu.

Nhưng hắn biết rằng, một khi đã bước qua, hắn không bao giờ có thể quay lại.

Hắn bước tiếp, từng bước một, vào bóng tối.

Và trong bóng tối, những con mắt vô hình đang mở ra, quan sát hắn, chờ đợi khoảnh khắc hắn trượt ngã.

Chương 6 kết thúc với một câu hỏi treo lơ lửng trong không khí: Liệu Tiêu Hàn có thể kiểm soát được sức mạnh đang thức tỉnh trong mình, hay hắn sẽ trở thành nô lệ cho vị Võ Thần cổ xưa mà cha mình đã hy sinh để phong ấn?

Và quan trọng hơn, con đường thứ ba mà hắn đang tìm kiếm có thực sự tồn tại, hay chỉ là một ảo ảnh của sự tuyệt vọng?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập