Chương 5

Máu của Thanh Nhân loang ra trên sàn gỗ, tạo thành những vết đỏ tươi rói như hoa anh đào nở giữa đêm đông.

Tiếng tim Tiêu Hàn đập như trống trận, nhưng với Hắc Hàn đang nắm quyền kiểm soát, mọi âm thanh quanh co đều bị kéo dài, biến thành những tiếng gầm rú trầm thấp, ngột ngạt.

Thế giới trước mắt Hắc Hàn chậm lại đáng sợ.

Giọt máu của Thanh Nhân bay lơ lửng trong không trung, từng hạt nhỏ li ti lấp lánh dưới ánh đèn dầu leo lét, như thể thời gian đã bị đóng băng bởi ý chí tàn bạo đang chiếm hữu cơ thể Tiêu Hàn.

Hắn nhìn thấy thanh kiếm của đối thủ còn treo lơ lửng, mũi kiếm cách cổ Thanh Nhân chỉ còn ba tấc.

Ba tấc đó, trong mắt người thường là khoảng cách của cái chết tức thì, nhưng với Hắc Hàn, đó là một đại dương rộng lớn.

Hắn có đủ thời gian để đếm từng sợi tóc bay lên do luồng khí công xung kích, đủ thời gian để ngắm nhìn sự kinh hoàng khắc họa trên khuôn mặt kẻ giết người – một tên đao phủ mặc áo đen với đôi mắt trắng bệch.

"Chậm quá," Hắc Hàn thầm thì, giọng nói không phát ra từ miệng mà vang lên trực tiếp trong não bộ, lạnh lẽo và đầy khinh miệt.

"Ngươi tưởng ngươi là tử thần, nhưng ngươi chỉ là một con bọ chét đang cố gắng cắn một tảng đá."

Hắc Hàn di chuyển.

Không phải bước đi, mà là trượt qua không gian.

Cơ bắp của Tiêu Hàn co duỗi theo một nhịp điệu phi tự nhiên, gân cốt phát ra những tiếng nổ lép bép như dây thừng căng đứt.

Tên đao phủ chưa kịp thu kiếm, thì Hắc Hàn đã đứng ngay trước mặt hắn.

Bàn tay phải của Tiêu Hàn, ngón tay uốn cong như vuốt thú, ấn nhẹ vào huyệt đạo ở cổ tay đối phương.

Tên đao phủ mở to mắt, miệng há ra trong sự bất lực tột cùng.

Hắn cảm thấy lực lượng của mình như bị rút cạn, thanh kiếm trong tay rơi xuống, va vào sàn gỗ với một tiếng "cộc" vang lên như tiếng chuông báo tử.

Hắc Hàn không giết hắn.

Hắn chỉ cần vô hiệu hóa.

Giết chết một kẻ thù yếu kém là thiếu danh dự, và hơn hết, Hắc Hàn muốn thấy sự sợ hãi lan tỏa trong mắt kẻ địch trước khi chúng bị nghiền nát.

Hắn quay sang nhìn Thanh Nhân.

Cô gái nằm bất động, ngực phập phồng yếu ớt.

Hắc Hàn cúi xuống, ánh mắt quét qua vết thương trên bụng cô.

Máu vẫn đang chảy, nhưng trong nhận thức chậm chạp của hắn, dòng máu ấy trôi như sông băng.

Hắn đưa tay lên, ngón tay cái ấn nhẹ vào huyệt đạo cổ tay Thanh Nhân, dùng nội lực thô bạo nhưng chính xác để tạm thời ngăn dòng máu chảy ra.

Đây không phải là chữa lành, mà là một biện pháp khẩn cấp, như đóng nắp lại cho một cái bình đang vỡ.

"Cảm ơn ta," Hắc Hàn cười nhạt, nụ cười cong vênh đầy mỉa mai.

"Hoặc hận ta.

Nhưng đừng chết bây giờ.

Ta chưa tìm ra con đường thứ ba, ngươi chưa thể chết."

Hắn đứng dậy, quay lại nhìn tên đao phủ đang nằm co quắp trên sàn, mồ hôi lạnh túa ra như suối.

Hắc Hàn dẫm lên vai hắn, bước chậm rãi ra khỏi phòng.

Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như thể hắn đang mang theo cả trọng lượng của những tội ác đã được phạm phải.

Khi cánh cửa đóng lại, thế giới bên ngoài trở lại tốc độ bình thường.

Tiếng cười nhạo của Hắc Hàn tắt lịm, để lại một sự im lặng chết chóc và mùi máu tanh nồng nặc.

**

Tiêu Hàn trở về phòng, đóng chặt cửa.

Hắn cần suy nghĩ.

Hai phe đang ép hắn.

Phe 1: Thiên Đạo Sect.

Họ muốn Thanh Nhân chết vì một lý do nào đó liên quan đến quá khứ của cô.

Họ có quyền lực, có thông tin, và có vẻ như đã kiểm soát khách sạn này.

Họ coi Tiêu Hàn là một trở ngại cần được loại bỏ, hoặc một công cụ cần được sử dụng.

Phe 2: Những người bạn cũ của Tiêu Hàn, những người tin rằng hắn là kẻ thù của trật tự.

Lâm Phong, người bạn đồng hành trung thực nhưng ngây thơ của hắn, hiện đang ở đâu?

Hắn có biết gì về điều này không?

Tiêu Hàn nghi ngờ rằng Lâm Phong cũng đang bị cuốn vào trò chơi này, dù có thể hắn không hề hay biết.

Và rồi có phe thứ ba.

Phe của Tiêu Hàn.

Một con đường thứ ba, nơi hắn không phải là công cụ của ai, cũng không phải là kẻ thù của ai.

Hắn là chính mình.

Nhưng để đứng vững trên con đường đó, hắn cần sức mạnh.

Không phải sức mạnh của võ công thông thường, mà là sức mạnh của sự hiểu biết.

Hiểu về cha mình, hiểu về Hắc Hàn, và hiểu về thế giới này.

Hắn nhìn vào chiếc hộp gỗ hồng ngọc.

Ánh mắt hắn sắc lẹm.

Hắn nhớ lại lời nói của cha mình trước khi chết: *"Hàn nhi, con đường thứ ba không nằm ở kiếm, mà nằm ở tim.

Nhưng tim của con đang bị chia xé.

Hãy tìm ra cách để hòa giải chúng, hoặc chúng sẽ hủy diệt con."*

Hòa giải?

Làm sao để hòa giải giữa thiện và ác, giữa lý trí và bản năng?

Tiêu Hàn lắc đầu.

Đó là một câu hỏi không có lời giải đáp dễ dàng.

Nhưng hắn không sợ hãi.

Hắn đã chấp nhận cái chết từ lâu.

Cái hắn sợ là sống trong sự ngu dốt, trong sự mù quáng.

Hắn đặt tay lên nắp hộp.

Làn da của hắn run rẩy, nhưng ý chí của hắn thì vững chãi như đá.

Hắn hít một hơi thật sâu, đóng mắt lại.

Trong đầu, giọng nói của Hắc Hàn vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy đe dọa.

*"Mở nó ra, Tiêu Hàn.

Sự thật sẽ giải phóng chúng ta.

Hoặc hủy diệt chúng ta.

Nhưng ít nhất, chúng ta sẽ không còn phải sống trong bóng tối nữa."*

Tiêu Hàn mở mắt.

Ánh mắt hắn quyết liệt.

Hắn mở nắp hộp.

Bên trong không có kim cương, không có bảo vật, cũng không có thư từ.

Chỉ có một mảnh giấy mỏng, vàng ố theo thời gian.

Trên mảnh giấy ấy, chỉ có một dòng chữ viết bằng mực đen, nét chữ uyển chuyển nhưng đầy sức nặng: *"Võ Thần thức tỉnh khi huyết thống cuối cùng bị tiêu diệt.

Hoặc được giải phóng."*

Tiêu Hàn cầm mảnh giấy, tay run rẩy.

Huyết thống cuối cùng?

Có nghĩa là hắn là người cuối cùng trong gia tộc Tiêu Hàn?

Và "tiêu diệt" hay "giải phóng"?

Nếu hắn chết, Võ Thần sẽ thức tỉnh và hủy diệt thế giới?

Hay nếu hắn chấp nhận Hắc Hàn, Võ Thần sẽ được giải phóng và mang lại trật tự mới?

Đây là một lựa chọn chết chóc.

Một lựa chọn mà không ai muốn phải đối mặt.

Nhưng Tiêu Hàn không có lựa chọn khác.

Hắn phải đi tiếp.

Dù là vào vực thẳm.

***

Tiêu Hàn quyết định di chuyển Thanh Nhân.

Hắn bế cô dậy, nhẹ nhàng nhưng quyết liệt.

Cô đang ngủ say, nhưng trên khuôn mặt vẫn còn vẻ hoảng sợ.

Mồ hôi lạnh phủ kín trán cô.

Tiêu Hàn cảm thấy trái tim mình thắt lại.

Cô chỉ là một cô gái vô tội, bị cuốn vào một trò chơi của những kẻ quyền lực.

Hắn sẽ không để cô chết.

Dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình.

Hắn bước ra cửa, chuẩn bị rời khỏi khách sạn.

Hắn cần đưa cô đến một nơi an toàn, nơi Thiên Đạo Sect không thể tìm thấy.

Nhưng khi hắn vừa bước ra cửa, một giọng nói vang lên từ bóng tối.

"Đừng làm vậy, Tiêu Hàn."

Hắn dừng lại.

Người nói là lão quản khách.

Nhưng lần này, lão không còn lưng còng.

Lão đứng thẳng người, ánh mắt sắc bén như dao cạo.

Tay lão đặt lên chuôi kiếm, một thanh kiếm cũ kỹ nhưng tỏa ra một luồng khí công mạnh mẽ, đáng sợ.

Tiêu Hàn nhíu mày.

Lão quản khách?

Một người già yếu, luôn cười khì và chào hỏi thân thiện?

Hắn đã bị đánh lừa.

Lão không phải là một người vô hại.

Lão là một võ giả ẩn náu, một kẻ săn mồi đang chờ đợi con mồi tự bước vào bẫy.

"Lão là ai?" Tiêu Hàn hỏi, giọng lạnh lùng.

Lão quản khách cười, nụ cười đầy mỉa mai.

"Ta là kẻ giữ gìn trật tự.

Và ngươi, Tiêu Hàn, là kẻ phá hoại trật tự đó.

Giao cô gái cho ta, hoặc ta sẽ giết cả hai."

Tiêu Hàn nhìn Thanh Nhân, rồi nhìn lão quản khách.

Trong đầu, Hắc Hàn cười vang.

*"Cuối cùng thì cũng đến lúc này.

Hãy để tôi ra, Tiêu Hàn.

Tôi sẽ giải quyết nó."*

Tiêu Hàn nhắm mắt lại.

Khi hắn mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt đã biến mất.

Thay vào đó là một màu đen tối, sâu thẳm và đáng sợ.

Hắn không còn là Tiêu Hàn nữa.

Hắn là Hắc Hàn.

"Giết cả hai?" Hắc Hàn lặp lại, giọng nói trầm thấp và đầy uy lực.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể làm được điều đó sao?"

Lão quản khách lùi lại một bước, cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ cơ thể Tiêu Hàn.

Hắn rút kiếm ra, lưỡi kiếm sáng ngời dưới ánh đèn dầu.

"Hãy thử xem."

Hai người đối峙 trong hành lang tối tăm.

Không khí căng thẳng như dây cung sắp đứt.

Ai sẽ là người ra đòn đầu tiên?

Và khi kiếm xuất鞘, liệu sự thật có được phơi bày, hay chỉ là một cuộc tàn sát vô nghĩa nữa?

Tiêu Hàn – hay Hắc Hàn – mỉm cười.

Một nụ cười đầy chết chóc.

"Vậy thì, hãy bắt đầu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập