Chương 4
Tiếng sấm nổ rền, nhưng không ai dám nhìn lên trời.
Không khí trong sảnh lớn của Hội Quán Kiếm khách ngưng đọng lại, nặng trĩu như chì, khiến cho từng hơi thở trở nên khó khăn, thô ráp.
Nụ cười nửa thiện nửa ác trên môi Tiêu Hàn chưa kịp tàn lụi, nhưng ánh mắt chàng đã thay đổi hoàn toàn.
Con ngươi bên trái vẫn trong trẻo, bình thản như hồ nước mùa thu, còn con ngươi bên phải thì đen sẫm, sâu thẳm như vực thẳm, tràn đầy sát khí lạnh lẽo.
Thanh Nhân lùi bước, tay run rẩy nắm chặt vỏ kiếm, mồ hôi lạnh lưng.
Cô không hiểu tại sao chỉ trong tích tắc, khí chất của Tiêu Hàn lại biến đổi từ một thiếu niên nhu mì sang một cỗ máy giết người tàn nhẫn.
"Tiêu huynh, ngươi..." Thanh Nhân cố gắng gọi tên chàng, nhưng giọng nói bị nghẹn lại bởi áp lực vô hình.
Tiêu Hàn không đáp.
Anh ta — hay đúng hơn là nhân cách "Ác" đang kiểm soát cơ thể — nhẹ nhàng đưa tay lên, chỉnh lại cổ tay áo.
Hành động đó bình thường đến mức nhàm chán, nhưng lại tạo ra một sự tương phản kinh hoàng với không khí căng thẳng đến đứt dây.
Hắn nháy mắt, không phải với Thanh Nhân, mà với chính mình trong tâm trí.
*“Hắn đang ngủ trong bóng tối.
Trong tâm trí của ngươi.
Hắn đang chờ đợi ngươi thức tỉnh,”* giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang lên trong đầu, như tiếng cạo đá trên kính.
Tiêu Hàn hít một hơi sâu.
Không khí ẩm mốc của tửu lâu hòa quyện với mùi máu tanh từ sàn nhà nơi刚才 xảy ra cuộc ẩu đả.
Hắn bước về phía trước.
Mỗi bước chân đặt xuống sàn gỗ đều không tạo ra tiếng động, nhưng lại như in sâu vào tâm trí mọi người trong phòng.
Những kiếm khách đang ngồi uống rượu ngừng lại, ly rượu treo giữa không trung, rượu vang rớt ra nhưng họ không hề hay biết.
Đối với họ, thời gian như bị kéo dãn ra, nhưng đối với Tiêu Hàn, thế giới xung quanh đang chậm lại một cách kỳ lạ.
Lâm Phong đứng cạnh Tiêu Hàn, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Hắn cảm thấy trái tim mình đập thình thịch, nhưng khi nhìn về phía Tiêu Hàn, hắn thấy một sự bình thản đến đáng sợ.
Tiêu Hàn không hề run rẩy.
Hắn chỉ đơn giản là...
đang quan sát.
Quan sát những con người xung quanh như thể họ là những con bọ đang bò chậm chạp trên mặt đất.
"Ngươi ổn chứ?" Lâm Phong thì thầm, giọng run rẩy.
Tiêu Hàn quay đầu lại, nụ cười trên môi vẫn chưa biến mất, nhưng ánh mắt thì trống rỗng.
"Ta chỉ đang đếm nhịp thở của họ," Tiêu Hàn nói, giọng điệu bình thản như đang bàn về thời tiết.
"Ba trăm sáu mươi nhịp cho một người bình thường.
Nhưng với Bạch Mộ Phong...
ta đoán là chỉ có mười."
Lâm Phong nuốt nước bọt.
Hắn không hiểu ý nghĩa của câu nói đó, nhưng cảm giác nguy hiểm tỏa ra từ Tiêu Hàn khiến hắn muốn chạy trốn.
Tuy nhiên, bản năng bảo vệ bạn bè đã giữ chân hắn lại.
Hắn nhìn về phía cửa ra vào, nơi những bóng đen đang dần hiện ra.
Đó là thủ hạ của Tuyết Sơn.
Họ mặc áo choàng trắng, mặt đeo mặt nạ bạc, tay cầm kiếm dài.
Số lượng lên đến ba mươi người.
"Ta không muốn giết ai cả," Tiêu Hàn tự nhủ, nhưng giọng nói của nhân cách Ác lại cười nhạo: *"Ngươi nói dối.
Ngươi thích cảm giác này.
Cảm giác được đứng trên đỉnh, nhìn xuống những kẻ蝼蚁 dưới chân.
Đó là bản năng của ngươi.
Bản năng của cha ngươi."*
Tiêu Hàn nhíu mày.
Đầu anh đau nhói.
Ký ức về vị thần khổng lồ đang mở mắt lại hiện về, mờ ảo nhưng đầy áp lực.
Hắn gạt bỏ suy nghĩ đó, tập trung vào hiện tại.
Ba mươi tên thủ hạ Tuyết Sơn đã bao vây lấy tửu lâu.
Họ không nói lời nào, chỉ đứng đó, tạo thành một vòng tròn kín mít.
Áp lực từ khí công của họ khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Một người đàn ông bước ra từ giữa đám đông.
Hắn mặc áo choàng trắng tinh tươm, tóc bạc phơ, khuôn mặt lạnh lùng như băng giá.
Đó là một trong những cao thủ Tuyết Sơn, cấp độ Tông Sư.
Hắn nhìn Tiêu Hàn với ánh mắt khinh miệt, như thể nhìn một con kiến.
"Tiêu Hàn," người đàn ông nói, giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc.
"Bạch Mộ Phong chờ ngươi.
Ngươi đã làm đủ điều gây rối.
Bây giờ là lúc trả giá."
Tiêu Hàn nhún vai.
"Ta không có tiền trả rượu.
Có lẽ hắn nên gửi hóa đơn cho ta trước khi bắt ta đi."
Người đàn ông Tông Sư nhíu mày, dường như không hiểu tại sao đối phương lại bình thản đến vậy.
Hắn vung tay, một luồng khí công mạnh mẽ lao về phía Tiêu Hàn.
Luồng khí đó đủ sức thổi bay một tảng đá lớn, nhưng Tiêu Hàn không hề né tránh.
Hắn chỉ đơn giản là đứng đó, chờ đợi.
Và rồi, điều kỳ lạ xảy ra.
Khi luồng khí công gần chạm vào người Tiêu Hàn, thời gian như bị bóp méo.
Đối với người đàn ông Tông Sư, cú đấm của hắn vừa mới rời khỏi tay.
Nhưng đối với Tiêu Hàn, hắn có thể nhìn thấy từng phân tử không khí xung quanh luồng khí công.
Hắn có thể thấy những hạt bụi bay lơ lửng, những giọt mồ hôi trên trán đối thủ, và thậm chí là sự lo lắng thoáng qua trong ánh mắt của đối thủ.
Tiêu Hàn bước sang một bên.
Chỉ một bước nhỏ, nhưng đủ để luồng khí công bay vút qua, đập vào bức tường phía sau, tạo ra một cái lỗ thủng rộng lớn.
Bụi bặm bay lên mù mịt.
Người đàn ông Tông Sư sững sờ.
Hắn không hiểu mình đã bị né tránh như thế nào.
Hắn cảm thấy như thể mình đang di chuyển chậm chạp, còn đối phương thì nhanh như chớp.
Nhưng hắn là Tông Sư!
Hắn đã luyện tập võ công suốt ba mươi năm!
Làm sao một kẻ Luyện Cơ như Tiêu Hàn có thể nhanh hơn hắn?
"Thời gian tương đối," Tiêu Hàn nói, giọng điệu bình thản.
"Khi ngươi đạt đến cảnh giới cao, ngươi nhìn thấy thế giới chậm lại.
Nhưng khi ngươi đối mặt với một kẻ mạnh hơn, thế giới của ngươi sẽ chậm lại hơn nữa.
Và nếu kẻ đó mạnh hơn ngươi rất nhiều...
thì ngươi gần như đứng yên."
Người đàn ông Tông Sư mặt mày tím bầm, sự tự tôn của hắn bị xúc phạm nặng nề.
Hắn rút kiếm ra, lưỡi kiếm sáng lòa, phát ra âm thanh vi vu.
Hắn tấn công liên tục, những chiêu thức nhanh như mưa, nhưng với Tiêu Hàn, chúng chậm chạp đến mức nhàm chán.
Hắn dễ dàng né tránh từng chiêu, đôi khi còn chạm nhẹ vào cánh tay đối thủ, khiến đối thủ mất thăng bằng.
Sau mười giây — hoặc có lẽ là một giờ, đối với người đàn ông Tông Sư — hắn gục xuống, kiếm rơi khỏi tay.
Hắn nhìn Tiêu Hàn với ánh mắt đầy sợ hãi và kính nể.
ngươi là ai?"
Tiêu Hàn cúi xuống, nhặt lấy thanh kiếm của đối thủ.
"Ta là Tiêu Hàn.
Và ta đang tìm kiếm sự thật."
Hắn quay lại nhìn Lâm Phong.
"Chúng ta phải đi.
Nơi đây không còn an toàn."
Lâm Phong gật đầu, nhưng trong lòng hắn đầy thắc mắc.
Hắn nhìn Tiêu Hàn, người bạn của mình, với một ánh mắt mới.
Hắn nhận ra rằng Tiêu Hàn không chỉ là một kiếm khách bình thường.
Hắn là một bí ẩn, một mối nguy hiểm, và có lẽ, là chìa khóa cho một cuộc cách mạng trong giang hồ.
Họ rời khỏi tửu lâu, bước ra giữa màn mưa dày đặc.
Mưa rơi xối xả, nhưng Tiêu Hàn dường như không cảm thấy lạnh.
Hắn nhìn về phía xa, nơi đỉnh Tuyết Sơn hiện lên mờ ảo trong sương mù.
Hắn biết rằng, Bạch Mộ Phong đang chờ đợi.
Và cuộc đối đầu sắp tới sẽ không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về triết lý, về sự thật, và về con đường mà Tiêu Hàn sẽ chọn.
"Ngươi tin vào công lý đơn giản," Tiêu Hàn nói với Lâm Phong, giọng điệu nhẹ nhàng.
"Nhưng công lý đôi khi là một lưỡi kiếm hai lưỡi.
Nó có thể bảo vệ ngươi, nhưng cũng có thể cắt đứt những mối liên kết quan trọng nhất."
Lâm Phong im lặng.
Hắn không biết phải trả lời thế nào.
Hắn chỉ biết rằng, bất kể điều gì xảy ra, hắn sẽ không rời bỏ Tiêu Hàn.
Không phải vì nhiệm vụ, mà vì tình bạn.
Họ đi vào trong đêm, bóng dáng nhỏ bé giữa màn mưa và bóng tối.
Phía sau họ, tửu lâu "Thiên Hạ Đệ Nhất" vẫn còn trong tình trạng hỗn loạn, những kiếm khách vẫn đang cố gắng hiểu những gì vừa xảy ra.
Và ở đâu đó, trên đỉnh Tuyết Sơn, Bạch Mộ Phong mỉm cười.
Hắn biết rằng, trò chơi mới đã bắt đầu.
Và quân bài tiếp theo, sẽ là sự thật về gia tộc Tiêu Hàn.
Mưa rơi, rửa sạch những vết máu trên đường phố, nhưng không thể rửa sạch những bí ẩn đang ẩn náu trong bóng tối.
Tiêu Hàn cảm thấy nhịp đập của trái tim mình chậm lại.
Hắn đang tiến gần hơn đến sự thật, nhưng cũng đang tiến gần hơn đến vực thẳm.
Và hắn không biết liệu mình có thể quay lại hay không.
"Ba ngày," hắn tự nhủ.
"Đủ để ta tìm ra con đường thứ ba.
Hoặc đủ để ta chết."
Và trong bóng tối, một giọng nói cổ xưa lại vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền: *"Tiêu Hàn...
con trai ta...
thức dậy..."*
Tiêu Hàn dừng bước.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đen đang cuộn xoáy.
Hắn biết rằng, giấc ngủ của cha hắn sắp kết thúc.
Và khi đó, thế giới sẽ phải thay đổi.
Nhưng liệu sự thay đổi đó sẽ mang lại hòa bình, hay hủy diệt?
Đó là câu hỏi mà chỉ có thời gian mới trả lời được.
Họ tiếp tục đi, bước vào trong màn đêm dày đặc.
Phía trước là Tuyết Sơn, nơi lạnh lẽo và chết chóc.
Nhưng đối với Tiêu Hàn, đó là nơi mà sự thật đang chờ đợi.
Và hắn sẽ không ngừng bước, cho đến khi tìm ra nó.
Dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Mưa vẫn rơi, không ngừng nghỉ.
Như những giọt nước mắt của thiên địa, khóc cho những số phận bi thảm, và hy vọng cho một tương lai mới.
Tiêu Hàn nắm chặt tay, cảm thấy sức mạnh của nhân cách Ác đang蠢蠢欲 động trong tâm trí.
Hắn không sợ hãi.
Hắn chỉ đơn giản là...
Sẵn sàng cho cuộc chiến cuối cùng.
Sẵn sàng cho sự thật.
Và sẵn sàng cho cái chết, nếu cần thiết.
Vì trong giang hồ, danh dự và ân oán quan trọng hơn sức mạnh.
Và Tiêu Hàn sẽ bảo vệ danh dự của mình, dù phải đối mặt với chính bản thân mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận