Chương 3

Tiêu Hàn đứng giữa đống đổ nát của võ đường "Thạch Tâm".

Không khí xung quanh dường như đặc quánh lại, nặng trĩu mùi máu tanh và tro tàn.

Đối với hắn, khoảnh khắc đó đã kéo dài vô tận, đủ để hắn đếm từng hạt bụi bay lơ lửng trong không trung.

Nhưng đối với những người chứng kiến từ xa, chỉ mới trôi qua vài nhịp thở.

Một cái chớp mắt.

Cơ thể hắn run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì hai ý thức trong đầu đang giằng co dữ dội.

Nhân cách Ác cười khẩy, giọng nói vang lên trong đầu như tiếng kim loại cọ xát.

"Ngươi đã làm tốt lắm, kẻ yếu đuối.

Ngươi đã giết hắn.

Giờ thì máu đã bám đầy tay ngươi, ngươi không thể quay đầu lại được nữa."

Tiêu Hàn nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.

Hắn cảm thấy lạnh.

Loại lạnh thấu xương, không phải từ gió đêm, mà từ sâu thẳm trong tủy sống.

Hắn cúi xuống, nhặt lên một mảnh vỡ của thanh kiếm vừa gãy.

Lưỡi kiếm sắc bén cắt vào lòng bàn tay, máu chảy ra, đỏ thẫm trên nền đá xám xịt.

"Đau," Tiêu Hàn lầm bầm, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

"Đau là dấu hiệu của sự sống.

Nếu không đau, có lẽ ta đã chết từ lâu."

Nhân cách Ác im lặng.

Nó thích sự tàn bạo, nhưng nó cũng kính nể sự kiên cường.

Tiêu Hàn lau máu bằng vạt áo, ánh mắt quét qua xác chết của tên thủ hạ phe Hồng Y.

Người đàn ông đó vẫn mở to hai con mắt, vẻ mặt kinh hoàng bị đóng băng vĩnh viễn.

Trong khoảnh khắc thời gian bị kéo dãn, Tiêu Hàn đã nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt hắn trước khi lưỡi kiếm xuyên qua tim.

Đó không phải là sự sợ hãi trước cái chết, mà là sự sợ hãi trước sự vô nghĩa của cuộc đời.

Tiêu Hàn bước ra khỏi võ đường.

Bước chân của hắn nặng nề, nhưng vững chãi.

Hắn không nhìn lại.

Quá khứ là một kẻ thù nguy hiểm hơn bất kỳ thanh kiếm nào.

Hắn cần tìm nơi ẩn náu, ít nhất là cho đến khi cơn bão qua đi.

Nhưng trong giang hồ này, không có nơi nào thực sự an toàn.

Chỉ có những nơi mà kẻ thù chưa phát hiện ra.

**

Trên đỉnh Tuyết Sơn, Bạch Mộ Phong đứng trước cửa sổ, nhìn xuống thung lũng phía dưới.

Tay hắn cầm một tách trà nóng, hơi nước bay lên tạo thành những vòng xoáy nhỏ.

Hắn không nói gì, chỉ quan sát.

"Ông chủ," một bóng đen xuất hiện sau lưng, quỳ xuống.

"Tiêu Hàn đã thoát.

Hắn đang di chuyển về phía Bắc."

Bạch Mộ Phong nhướng mày.

Hướng về phía thành trì của chúng ta.

Interessante.

Hắn muốn tự tìm đến cái chết của mình."

"Chúng ta có nên cử người đi chặn hắn không?" bóng đen hỏi.

"Không," Bạch Mộ Phong đáp, giọng lạnh lùng như băng.

"Hãy để hắn đến.

Sự hỗn loạn cần phải được kiểm soát, nhưng trước hết, nó cần phải được hiểu.

Tiêu Hàn là một biến số thú vị.

Hắn mang trong mình di sản của cha hắn, nhưng cũng mang trong mình mầm mống của sự hủy diệt.

Hãy để hắn phát triển.

Khi hắn đủ mạnh, chúng ta sẽ thu hoạch."

Bóng đen gật đầu, rồi biến mất vào bóng tối.

Bạch Mộ Phong đưa tách trà lên môi, nhấp một ngụm.

Vị trà đắng chát, nhưng hắn thích nó.

Đắng là vị của sự thật.

Và sự thật, dù có đau đớn đến đâu, cũng cần phải được nếm trải.

Hắn nhìn ra xa, nơi những đám mây đang tụ lại, báo hiệu một cơn bão sắp tới.

"Thiên đạo vô tình," hắn thì thầm.

"Nhưng con người lại có tình.

Và chính sự mâu thuẫn đó sẽ dẫn đến sự hủy diệt hoặc tái sinh."

**

Họ dừng chân tại một ngôi đền bỏ hoang bên vệ đường.

Đền thờ đã xuống cấp, mái ngói sụp đổ, tượng thần bị vỡ nát.

Nhưng nơi đây vẫn mang lại một cảm giác an toàn tương đối.

Tiêu Hàn ngồi xuống, lấy ra cuốn sổ tay cũ kỹ từ trong túi áo.

Hắn mở ra, trang đầu tiên hiện lên dòng chữ: *"Cha ngươi không chết.

Hắn đang ngủ."*

Lâm Phong nhìn thấy dòng chữ, mắt mở to.

Ngươi nói cha ngươi đang ngủ?"

Tiêu Hàn gật đầu.

"Đó là điều tôi tìm thấy trong hang động.

Nhưng tôi không hiểu nghĩa của nó.

Trong giấc mơ?

Hay trong một trạng thái nào đó khác?"

Nhân cách Ác thì thầm: "Hắn đang ngủ trong bóng tối.

Trong tâm trí của ngươi.

Hắn đang chờ đợi ngươi thức tỉnh."

Tiêu Hàn đóng cuốn sổ lại.

Hắn cảm thấy đầu mình đau nhói.

Những ký ức rời rạc bắt đầu quay cuồng trong đầu.

Một giọng nói xa xôi, một cảm giác lạnh lẽo, và một hình ảnh của một vị thần khổng lồ đang mở mắt.

"Chúng ta cần nghỉ ngơi," Tiêu Hàn nói, giọng mệt mỏi.

"Ngày mai, chúng ta sẽ tiếp tục."

Lâm Phong gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Hàn.

Hắn nhìn về phía bầu trời đêm, nơi những vì sao đang lấp lánh.

Hắn cảm thấy sợ hãi, nhưng cũng cảm thấy một sự kỳ vọng kỳ lạ.

Cuộc hành trình này sẽ không dễ dàng.

Nó sẽ đầy rẫy nguy hiểm và bí ẩn.

Nhưng hắn biết rằng, bất kể điều gì xảy ra, hắn sẽ không bao giờ quên những gì mình đã thấy ở đây.

Tiêu Hàn nhắm mắt lại, nhưng hắn không ngủ.

Hắn lắng nghe tiếng gió, tiếng côn trùng, và tiếng đập của trái tim mình.

Và trong sự im lặng đó, hắn nghe thấy một giọng nói khác, một giọng nói cổ xưa, đang gọi tên hắn.

*"Tiêu Hàn...

con trai ta...

thức dậy..."*

Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm.

Hắn biết rằng, giấc ngủ của cha hắn sắp kết thúc.

Và khi đó, thế giới sẽ phải thay đổi.

Bên ngoài, cơn bão bắt đầu đổ xuống.

Mưa rơi xối xả, đánh vào mái đền bỏ hoang, tạo nên một âm thanh ầm ầm như tiếng trống chiến trận.

Tiêu Hàn nhìn ra ngoài, nhìn vào màn mưa dày đặc.

Hắn biết rằng, đây chỉ là khởi đầu.

Trò chơi mới đã bắt đầu.

Và quân bài tiếp theo, sẽ là sự thật về gia tộc của hắn.

Hắn nắm chặt cuốn sổ tay, cảm giác giấy tờ ráp dưới lòng bàn tay.

"Ba ngày," hắn tự nhủ.

"Đủ để ta tìm ra con đường thứ ba.

Hoặc đủ để ta chết."

Và ở đâu đó, trên đỉnh Tuyết Sơn, Bạch Mộ Phong đang mỉm cười.

Hắn biết rằng, con chim nhỏ đã bay ra khỏi lồng.

Và bây giờ, hắn sẽ xem nó có thể bay cao đến đâu trước khi rơi xuống vực thẳm.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập