Chương 2
Hắn không biết mình đã đi được bao xa, chỉ biết đôi chân đang bước trên những tảng đá lạnh lẽo, gồ ghề của sườn núi Thanh Hà.
Cảm giác trong đầu nặng trịch như thể vừa nuốt trọn một cục sắt nóng chảy.
Cơn đau đầu dữ dội từ đêm qua chưa tan biến, thay vào đó là một sự "trầm trọng" lạ thường, như thể linh hồn hắn đang bị kéo xuống đáy biển sâu.
Hắn cố gắng điều chỉnh hơi thở, áp dụng bài tập *Thái Cực Lão Quân* mà lão sư phụ từng dạy, giọng điệu khô khan vang lên trong trí nhớ: *"Tâm tĩnh thì khí hòa, khí hòa thì thần định.
Đừng để sóng gió ngoài kia làm vỡ chiếc thuyền nhỏ trong lòng."* Tiêu Hàn hít một hơi sâu, không khí lạnh buốt xộc vào phổi, làm se lại những lỗ chân lông đang run rẩy.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào từng nhịp đập của tim.
Nhịp điệu chậm rãi, đều đặn, như một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược.
Nhưng có thứ gì đó sai lệch.
Khi hắn mở mắt ra, thế giới xung quanh dường như bị kéo giãn.
Một con chim cánh cụt đang bay qua đầu hắn, nhưng cánh của nó đập rất chậm, chậm đến mức hắn có thể đếm từng sợi lông vũ đang rung động trong gió.
Tiếng gió rít qua khe núi trở nên trầm thấp, kéo dài như tiếng thở dài của một gã khổng lồ sắp chết.
Tiêu Hàn nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay xanh đen kia không còn chuyển động nữa, nhưng màu đen đang lan tỏa, như mực tàu đổ vào ly nước trong, từ từ xâm thực vào da thịt, vào mạch máu.
"Điên rồi," một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu hắn, giọng nói của nhân cách Ác.
"Ngươi đang nhìn thấy thế giới qua con mắt của kẻ chết.
Hoặc là kẻ sắp chết."
Tiêu Hàn nhíu mày, cố gắng gạt bỏ ảo giác.
Hắn biết đây không phải là ảo giác.
Đây là di chứng của "Võ Thần" đang ngủ quên trong tiềm thức hắn.
Sức mạnh đó không ban phước lành, nó chỉ ban sự cô lập.
Hắn bước tiếp, mỗi bước chân đều nặng nề hơn bước trước, như thể hắn đang đi trong bùn lầy đặc quánh.
***
Hắn lủi vào một hang đá nhỏ bên sườn núi, nơi có một gốc cây cổ thụ đã chết khô từ lâu, rễ cây ngoằn ngoèo như những con rắn đang cuộn mình.
Dưới gốc cây, một bóng người đang ngồi thiền, khoác lên mình chiếc áo choàng màu xám xịt, phủ đầy bụi đất.
Đó không phải là kẻ thù, mà là Ma Khôi, tên buôn lậu vũ khí và dược liệu từng cung cấp thuốc giải độc cho môn phái của Tiêu Hàn trước khi nó bị tiêu diệt.
Ma Khôi mở mắt, đôi mắt nhỏ bé nhưng tinh anh như cáo.
Hắn nhìn chằm chằm vào Tiêu Hàn, nụ cười méo xệch hiện lên trên khuôn mặt đầy sẹo.
"Ngươi đến sớm hơn dự kiến, Tiêu thiếu gia.
Hay nói chính xác hơn, ngươi đến đúng lúc chết."
Tiêu Hàn không đáp.
Hắn ngồi xuống đối diện Ma Khôi, giữ khoảng cách an toàn.
"Ta không cần thuốc giải.
Ta cần thông tin.
Ai đứng sau vụ việc này?
Không phải Tuyết Sơn Phái.
Họ quá sạch sẽ, quá trật tự để làm ra loại 'độc' này."
Ma Khôi bật cười, tiếng cười khàn khàn,刺耳.
Tuyết Sơn Phái là những kẻ dọn dẹp rác rưởi.
Nhưng rác rưởi thì luôn có nguồn gốc.
Ngươi nghĩ cha ngươi chết oan?
Trong giang hồ này, không có cái gọi là oan khuất.
Chỉ có những giao dịch mà ngươi không đủ tiền để mua."
Ma Khôi rút ra một ống tre nhỏ, ném cho Tiêu Hàn.
"Đây là *Băng Tâm Đan*.
Nó sẽ làm chậm quá trình lan tỏa của độc tố trong người ngươi.
Nhưng nhớ kỹ, nó chỉ mua cho ngươi thêm ba ngày.
Ba ngày để tìm ra sự thật, hoặc ba ngày để chờ chết."
Tiêu Hàn cầm lấy viên đan dược nhỏ bé, lạnh như băng.
"Tại sao ngươi giúp ta?
Ma Khôi, ngươi là người của Hắc Ám Các.
Họ là tay sai của Tuyết Sơn Phái."
Ma Khôi nhìn xa xăm, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai.
"Ta giúp ngươi vì ta ghét Bạch Mộ Phong.
Hắn ta tin vào trật tự tuyệt đối.
Nhưng trật tự tuyệt đối nghĩa là không có không gian cho những kẻ như chúng ta sống.
Ngươi là một biến số.
Một lỗi trong hệ thống.
Và ta thích chơi với những con bài rác rưởi, vì chúng thường lật ngược ván cờ."
Tiêu Hàn nuốt chửng viên đan dược.
Vị đắng chát lan tỏa khắp khoang miệng, làm hắn muốn nôn mửa.
Nhưng hắn không làm vậy.
Hắn cần sự tỉnh táo.
"Ba ngày," Tiêu Hàn lặp lại, giọng nói bình thản đến đáng sợ.
"Đủ để ta tìm ra con đường thứ ba."
***
Không khí trong hang đột ngột thay đổi.
Không phải là sự chậm chạp của nhận thức, mà là sự hiện diện của những kẻ săn mồi.
Từ phía sau gốc cây chết, năm bóng người bước ra.
Họ mặc áo đen, đeo mặt nạ sắt hình mặt cười, ánh mắt lạnh băng lóe lên qua những khe hở.
Hắc Ám Các.
"Tiêu Hàn,"为首 của nhóm nói, giọng vang vọng trong hang động, tạo thành tiếng vang rợn người.
"Cảm ơn ngươi đã tự mình đến đây.
Bạch chủ nhân rất thích sự thuận tiện."
Tiêu Hàn không đứng dậy.
Hắn vẫn ngồi đó, đôi mắt nhìn thẳng vào tên thủ lĩnh.
"Ngươi đến để giết ta?
Hay để hỏi chuyện?"
"Cả hai," tên thủ lĩnh cười, tiếng cười kim loại lạnh lẽo.
"Bạch chủ nhân muốn biết ngươi đã thấy gì trong hẻm nhỏ đó.
Và sau đó, ngươi sẽ chết.
Chết là cách tốt nhất để giữ bí mật."
Năm tên sát thủ đồng loạt rút kiếm.
Lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ miệng hang, tạo thành năm tia sáng trắng xóa.
Tiêu Hàn cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, nhưng cơ thể lại hoàn toàn tĩnh lặng.
Nhân cách Ác trong đầu hắn càu nhàu: *"Chúng yếu.
Yếu như ruồi muỗi.
Nhưng chúng đông.
Và chúng muốn máu."*
Tiêu Hàn hít một hơi sâu.
Hắn nhớ lại lời của Ma Khôi: *"Ba ngày."* Hắn không có thời gian để sợ hãi.
Hắn chỉ có thời gian để sống sót.
"Đánh đi," Tiêu Hàn nói, giọng điệu như thể đang mời khách dùng trà.
Tên thủ lĩnh ra hiệu.
Năm lưỡi kiếm đồng loạt lao tới, tạo thành một mạng lưới tử thần bao vây lấy Tiêu Hàn.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới của Tiêu Hàn lại chậm lại.
Những lưỡi kiếm bay chậm như những con rắn độc đang trườn mình.
Hắn có thể thấy từng giọt mồ hôi rơi từ trán kẻ thù, từng sợi vải áo của chúng bay phấp phới trong luồng khí xung kích.
***
Trong khi Tiêu Hàn vật lộn với cơ thể mình, một tên Hắc Ám Các khác — kẻ nhanh nhẹn nhất — vung đao chém xuống vai hắn.
Trong nhận thức bình thường, đây là một đòn chí mạng.
Nhưng trong "thế giới chậm" của Tiêu Hàn, hắn có đủ thời gian để phân tích đường đi của lưỡi đao.
Hắn thấy vết nứt nhỏ trên lưỡi đao, một vết nứt do va chạm trước đó.
Hắn thấy sự căng thẳng trong bắp tay kẻ địch, sự thiếu ổn định trong bước chân.
Và quan trọng nhất, hắn thấy cơ hội.
Tiêu Hàn không né tránh.
Hắn bước vào trong tầm đánh.
Tên sát thủ kinh hãi, cố gắng rút đao lại, nhưng quá muộn.
Tiêu Hàn đưa tay ra, nắm chặt vào cán đao, dùng lực đạo *Thái Cực* để dẫn hướng.
Lưỡi đao trượt qua vai hắn, chỉ làm rách một ít vải áo, nhưng không chạm vào da thịt.
Tiêu Hàn xoay người, dùng khuỷu tay đập mạnh vào huyệt đạo cổ họng kẻ địch.
*Đập.*
Tiếng xương vỡ vang lên, nhỏ bé nhưng rõ ràng.
Tên sát thủ ngã nhào ra sau, hai mắt trợn ngược, không thể thốt lên lời.
Bốn tên còn lại dừng lại, nhìn đồng đội của mình với vẻ kinh hoàng.
"Cái quái gì vừa xảy ra?" một người trong bọn họ lắp bắp.
Tiêu Hàn đứng dậy, phủi bụi trên áo.
Hắn nhìn bốn tên sát thủ còn lại, nụ cười lạnh lùng hiện lên trên môi.
"Đó là võ công," hắn nói đơn giản.
"Và các ngươi vừa học bài học đầu tiên: Đừng bao giờ đánh giá thấp một kẻ đang chết dần."
Tên thủ lĩnh gầm lên, ra lệnh tấn công.
Bốn lưỡi kiếm lao tới cùng lúc.
Tiêu Hàn không còn giữ lại.
Hắn di chuyển như một bóng ma, mỗi bước chân đều chính xác, mỗi cú đấm đều nhắm vào điểm yếu.
Hắn không dùng sức mạnh, hắn dùng sự hiểu biết về cơ thể con người.
Hắn biết nơi nào xương mỏng nhất, nơi nào mạch máu nhạy cảm nhất.
Một tên sát thủ bị đánh bay ra xa, va vào vách đá, gục xuống bất tỉnh.
Một tên khác bị nắm lấy cổ, bị quật mạnh xuống đất.
Chỉ trong vài giây, bốn tên sát thủ đã nằm ngổn ngang dưới đất, thở hồng hộc, không còn khả năng chiến đấu.
Tên thủ lĩnh cuối cùng run rẩy, rút kiếm ra, nhưng tay hắn không còn vững vàng.
ngươi là ai?" hắn lắp bắp.
Tiêu Hàn bước tới, đứng trước mặt hắn.
Hắn nhìn vào đôi mắt sợ hãi của tên thủ lĩnh, và trong khoảnh khắc đó, hắn thấy chính mình.
Và tuyệt vọng.
"Ta là Tiêu Hàn," hắn nói, giọng nói vang lên trong hang động, lạnh lẽo như băng.
"Và ta sẽ đến Tuyết Sơn.
Để hỏi Bạch Mộ Phong một câu hỏi."
Tên thủ lĩnh cố gắng rút lui, nhưng Tiêu Hàn nắm lấy cổ tay hắn.
Ta sẽ không giết ngươi.
Ta cần ngươi sống để mang tin."
"Thưa...
thưa ngài?" tên thủ lĩnh lắp bắp.
"Ngươi nói với Bạch Mộ Phong rằng: Ta đến để giải quyết ân oán.
Và ta không mang theo kiếm, nhưng ta mang theo sự thật." Tiêu Hàn thả tay ra, đẩy tên thủ lĩnh ngã xuống.
Trước khi ta đổi ý."
Tên thủ lĩnh không cần nói thêm lời nào.
Hắn lê từng bước chân run rẩy, bỏ chạy ra khỏi hang động, để lại bốn đồng đội bất động và Tiêu Hàn đứng một mình trong bóng tối.
***
Tiêu Hàn ngồi xuống, thở dài.
Cơ thể hắn bắt đầu run rẩy, độc tố trong người đang phản ứng lại với sự vận động刚才.
Hắn lấy ra một tờ giấy trắng từ trong túi áo, tờ giấy mà hắn đã tìm thấy trong hẻm nhỏ.
Trên tờ giấy không có chữ viết, chỉ có một hình vẽ đơn giản: một vòng tròn, và một mũi tên đâm xuyên qua nó.
"Vòng tròn là trật tự," nhân cách Ác thì thầm trong đầu.
"Mũi tên là sự hỗn loạn.
Cha ngươi đã chọn mũi tên.
Và giờ, ngươi cũng phải chọn."
Tiêu Hàn nhìn vào hình vẽ, cảm giác trống rỗng trong lòng lại dâng lên.
Hắn không biết mình có đang làm đúng hay không.
Hắn không biết sự thật mà cha hắn hy sinh để bảo vệ là gì.
Nhưng hắn biết một điều: hắn sẽ không để mình trở thành một con rối trong bàn cờ của Bạch Mộ Phong.
Hắn gấp tờ giấy lại, cất vào người.
Bên ngoài hang động, tiếng gió rít lên dữ dội, như thể đang báo hiệu một cơn bão sắp tới.
Tiêu Hàn đứng dậy, bước ra khỏi hang.
Ánh sáng của mặt trăng chiếu xuống, tạo nên những vệt sáng bạc trên nền đất đá.
Hắn nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi tuyết trắng xóa đang ẩn hiện trong sương mù.
"Ba ngày," hắn tự nhủ.
"Đủ để ta tìm ra con đường thứ ba.
Hoặc đủ để ta chết."
Hắn bắt đầu bước đi, từng bước một, hướng về phía Tuyết Sơn.
Bóng dáng của hắn nhỏ bé, đơn độc, nhưng vững chãi như một tảng đá giữa dòng nước lũ.
Và ở đâu đó, trên đỉnh Tuyết Sơn, Bạch Mộ Phong đang nhìn xuống, tay cầm tách trà nóng, nụ cười lạnh lẽo vẫn chưa tắt.
"Con chim nhỏ đã bay ra khỏi lồng," Bạch Mộ Phong nói với bóng tối.
"Bây giờ, trò chơi mới bắt đầu."
Nhưng Tiêu Hàn không biết rằng, trong túi áo của Ma Khôi, có một thứ khác mà hắn chưa kịp nói.
Một cuốn sổ tay cũ kỹ, ghi lại những bí mật về gia tộc của Tiêu Hàn.
Và trang đầu tiên của cuốn sổ ấy, có dòng chữ: *"Cha ngươi không chết.
Hắn đang ngủ."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận