Chương 1
Trong thế giới Đại Ngạn nơi quy luật vật lý bị ý chí võ công bẻ cong, việc chạy trốn khi đã bị khóa định vị là hành động của kẻ ngu ngốc.
Hắn đứng sững giữa con hẻm hẹp của khu ổ chuột Thanh Hà, hai chân dẫm chặt vào lớp bùn đen ngụa, bàn tay phải siết chặt chuôi kiếm gỉ sét.
Hơi thở của hắn nặng nề, không phải vì sợ hãi, mà vì hắn đang cố gắng giữ cho trái tim đập chậm lại.
Mỗi nhịp đập là một tiếng trống trong đầu, đánh thức hai kẻ đang tranh giành quyền kiểm soát cơ thể này.
"Hãy chạy đi, thằng ngốc," giọng nói thứ hai vang lên trong sọ não, lạnh lẽo và đầy khinh miệt.
Đó là Ác, tàn dư ý chí của một Võ Thần cổ xưa đang ngủ đông trong huyết mạch Tiêu Hàn.
"Máu của ngươi đang chảy, mùi vị của nó sẽ dẫn chúng ta đến chỗ chết.
Hãy để ta ra, ta sẽ xé xác chúng như xé giấy."
"Im lặng," Tiêu Hàn lẩm bẩm, giọng nói bình thản đến đáng sợ, như thể hắn đang nói chuyện với một con ruồi phiền toái hơn là một thực thể quỷ dữ.
"Nếu ngươi ra, chúng ta sẽ thành quái vật.
Nếu ta chạy, chúng ta sẽ thành con mồi.
Cả hai đều là lựa chọn của kẻ thua cuộc."
Bên ngoài hẻm nhỏ, ba bóng người dừng lại.
Dẫn đầu là một gã râu quai nón, y phục màu xám tro, trên ngực thêu huy hiệu tuyếtflake bạc — dấu hiệu của Tuyết Sơn Phái.
Hai gã còn lại đứng hai bên, tay cầm cung ngắn, mắt không chớp.
Gã râu quai nón nhìn xuống Tiêu Hàn, ánh mắt không có thù hận, chỉ có sự chán chường của một người thợ làm vườn đang định nhổ một đám cỏ dại.
"Tiêu Hàn, ngươi đã nhận được thư mời rồi," gã râu quai nón nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian hẹp.
"Tuyết Sơn Chủ Bạch Mộ Phong muốn gặp ngươi.
Không phải để giết, mà để 'giáo dục'.
Ngươi là dòng máu cuối cùng của Tiêu gia, một gia tộc đã phạm tội làm rối loạn trật tự thiên hạ.
Hãy quay về, tuân thủ luật lệ, và ngươi sẽ được an yên."
"Trật tự?" Tiêu Hàn nhếch mép, một nụ cười mỉa mai nở ra trên khuôn mặt nhợt nhạt.
"Các ngươi gọi sự diệt chủng là trật tự sao?
Cha ta chết không phải vì làm loạn, mà vì các ngươi sợ hắn biết quá nhiều."
"Cha ngươi chết vì hắn yếu," gã râu quai nón đáp lại, không hề nổi giận.
"Trong giang hồ, sức mạnh là đạo đức.
Yếu đuối là tội lỗi.
Bạch Mộ Phong tôn sư của ta đã dạy rằng, chỉ có kiểm soát tuyệt đối mới chấm dứt đau khổ.
Ngươi, với tư cách là người thừa kế của một 'tội nhân', cần được sửa chữa."
Tiêu Hàn cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.
Nhân cách Thiện trong hắn muốn tin vào lý trí, muốn tìm một lối thoát hòa bình.
Nhưng nhân cách Ác thì cười lớn, tiếng cười vang lên như sấm sét trong tâm trí, xé toạc mọi ảo tưởng về công lý đơn giản.
"Chúng sai," Tiêu Hàn thì thầm, nửa nói với chính mình, nửa nói với bóng tối trong đầu.
"Và chúng ta cũng sai nếu chỉ biết phòng thủ.
Hôm nay, ta sẽ vẽ một đường thứ ba."
Hắn hít sâu một hơi.
Không khí trong hẻm nhỏ trở nên tĩnh lặng đến rợn người.
Tiếng gió rít qua khe tường nghe như tiếng gào thét của ngàn linh hồn.
Tiêu Hàn từ từ rút kiếm.
Lưỡi kiếm gỉ sét, mờ ảo, nhưng bàn tay hắn cầm nó lại vững chãi như đá.
Hắn không nhìn vào đối thủ, mà nhìn vào khoảng trống giữa họ.
Khoảng trống nơi thời gian sắp bắt đầu bẻ cong.
Không có cảnh báo.
Gã râu quai nón đưa tay ra hiệu, hai tên sát thủ bên cạnh đồng loạt phóng cung.
Ba mũi tên bay ra với tốc độ khiến mắt thường khó có thể theo dõi.
Đối với người thường, đó là một chớp mắt.
Đối với Tiêu Hàn lúc này, thế giới đã thay đổi.
Không khí trở nên đặc quánh, như thể hắn đang bơi trong mật ong lạnh giá.
Những mũi tên treo lơ lửng trong không trung, mũi tên đầu tiên chỉ mới cách mũi tên thứ hai vài tấc.
Tiêu Hàn nhìn rõ từng sợi lông vũ trên đuôi tên, nhìn thấy giọt mồ hôi đang rơi từ trán gã râu quai nón nhưng chưa chạm đất.
Đây không phải là ma thuật.
Đây là kết quả của mười năm khổ luyện 'Tĩnh Tâm Quyết', một bộ công phu bị Tuyết Sơn Phái coi là dị端, nhưng lại là chìa khóa để chạm vào ngưỡng cửa của sự nhận thức tuyệt đối.
"Thời gian không dừng lại," Tiêu Hàn nhớ lại lời cha dạy trước khi chết, "nó chỉ chảy chậm hơn đối với những ai có ý chí đủ mạnh để nắm bắt nó."
Hắn di chuyển.
Trong thế giới chậm chạp này, bước chân của hắn nhẹ nhàng như gió.
Hắn không né tránh hoàn toàn, mà di chuyển vào khoảng trống chết của quỹ đạo các mũi tên.
Mũi tên đầu tiên xuyên qua vai áo hắn, xé toạc vải, nhưng không chạm vào da thịt.
Mũi tên thứ hai bay qua tai, làm bật vài sợi tóc.
Mũi tên thứ ba cắm phập vào bức tường gạch phía sau, rung lên lạo xạo.
Khi thời gian trở lại bình thường, ba tiếng "bụp" vang lên cùng lúc.
Hai tên sát thủ sửng sốt.
Chúng vừa bắn, nhưng mục tiêu đã đứng ở một vị trí khác, ngay trước mặt chúng, với lưỡi kiếm gỉ sét đang áp sát cổ họng gã sát thủ bên trái.
"Không thể nào..." gã sát thủ bên phải lắp bắp, tay run rẩy rút kiếm ra từ vỏ.
"Đừng lo," Tiêu Hàn nói, giọng bình thản như đang hỏi giá rau ở chợ.
"Ta không giết người vô cớ.
Nhưng các ngươi đã vi phạm quy tắc cơ bản nhất của giang hồ: không bao giờ tấn công khi đối phương chưa sẵn sàng.
Các ngươi đã bắn trước khi ta rút kiếm xong.
Đó là sự thiếu tôn trọng."
Gã râu quai nón bước tới, kiếm trong tay hắn phát ra âm thanh leng keng, như tiếng chuông gió.
"Tiêu Hàn, ngươi đang chơi đùa với lửa.
Cảnh giới Luyện Cơ của ngươi dù có lợi thế về nhận thức, nhưng thực lực chênh lệch là quá lớn.
Ta là Ngoại Môn Đệ Tử Tuyết Sơn, đã đạt cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ.
Một đường kiếm của ta có thể chém nát xương cốt ngươi."
"Thực lực?" Tiêu Hàn nhún vai.
"Thực lực không phải là sức mạnh cơ bắp, mà là sự hiểu biết về giới hạn.
Các ngươi nghĩ sức mạnh là để áp chế.
Ta nghĩ sức mạnh là để tồn tại trong kẽ hở."
Gã râu quai nón gầm lên, kiếm thế "Tử Nha" phát động.
Những đường kiếm bay ra, nhanh như tia chớp, bao phủ mọi góc độ.
Nhưng trong mắt Tiêu Hàn, chúng vẫn chậm.
Hắn thấy rõ sự kiêu ngạo trong từng động tác của đối thủ.
Gã này quá tin vào kỹ năng, quá tin vào uy danh của Tuyết Sơn Phái.
Hắn quên mất rằng, trong một con hẻm hẹp, không gian hạn chế chính là lợi thế của kẻ yếu.
Gã râu quai nón không ngờ đến sự phản công này.
Hắn liên tục tấn công, kiếm pháp "Tử Nha" của hắn nổi tiếng với tốc độ và sát thương, nhưng trong mắt Tiêu Hàn, những đường kiếm ấy đầy lỗ hổng.
Hắn không phòng thủ, hắn chỉ né.
Mỗi lần né, hắn lại tiến lại gần hơn một chút.
"Hàn, dừng lại!
Nếu ngươi giết họ, chú Lâm Phong sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi," giọng nói của Lâm Phong vang lên trong ký ức, nhưng thực tế, Lâm Phong không ở đây.
Hắn chỉ là một phần trong tâm trí Tiêu Hàn, đại diện cho sự ngây thơ và niềm tin vào công lý đơn giản mà Tiêu Hàn từng có.
"Không có ai tên là Lâm Phong ở đây cả," Tiêu Hàn đáp lại trong đầu, đồng thời nghiêng người tránh một nhát kiếm cứa ngang cổ.
"Và ta không định giết họ.
Ta định dạy họ một bài học."
Hắn đột ngột dừng lại, giữa màn kiếm của gã râu quai nón.
Một nhát kiếm nhắm thẳng vào tim.
Gã râu quai nón cười nhạo, nghĩ rằng kẻ này đã bị hoảng loạn.
Nhưng ngay khi mũi kiếm chạm vào lớp áo của Tiêu Hàn, hắn xoay người, dùng cán kiếm đánh mạnh vào khuỷu tay đối phương.
"Rách!"
Gã râu quai nón kêu lên, kiếm rơi xuống đất.
Tiêu Hàn không dừng lại.
Hắn dùng chân đá mạnh vào đầu gối gã, khiến hắn quỳ xuống.
Sau đó, hắn áp mũi kiếm gỉ sét vào cổ họng gã.
"Ngươi dám!" gã râu quai nón gào lên, mắt đỏ ngầu vì tức giận và sợ hãi.
"Tuyết Sơn Phái sẽ không bao giờ quên điều này!
Bạch Mộ Phong sẽ hủy diệt toàn bộ Thanh Hà!"
"Bạch Mộ Phong nghĩ rằng hỗn loạn là nguồn gốc của đau khổ," Tiêu Hàn nói, giọng lạnh lùng.
"Nhưng sự kiểm soát tuyệt đối của ngươi mới là nguồn gốc của nỗi sợ.
Ngươi giết cha ta không phải vì hắn làm loạn, mà vì hắn từ chối tuân theo mệnh lệnh mù quáng.
Và ta sẽ chứng minh điều đó."
Hắn nhìn vào đôi mắt của gã râu quai nón, thấy sự sụp đổ của niềm tin.
Gã này không phải là một tên sát thủ tàn bạo, mà là một nô lệ của trật tự.
Hắn tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.
Đó mới là điều đáng sợ nhất.
"Ta sẽ không giết ngươi," Tiêu Hàn nói, rút kiếm ra.
"Nhưng ta sẽ lấy thứ mà các ngươi muốn.
Và ta sẽ dùng nó để phá vỡ trò chơi của các ngươi."
Gã râu quai nón sững sờ.
Ngươi không biết ngươi đang đòi hỏi điều gì sao?
Đó là 'Thiên Uyển Bí Cảnh'.
Nó không dành cho kẻ yếu như ngươi.
Nó sẽ hủy diệt tâm trí ngươi."
"Thì tốt thôi," Tiêu Hàn cười, một nụ cười đen tối.
"Ta đã mệt mỏi với sự sống an toàn."
Hắn bước qua xác của hai tên sát thủ đang nằm bất động do bị chấn động kinh mạch, tiến tới lấy túi áo của gã râu quai nón.
Gã này không còn sức lực để chống cự, chỉ nhìn chằm chằm vào Tiêu Hàn với ánh mắt hỗn hợp giữa thù hận và kính sợ.
Tiêu Hàn quỳ xuống bên xác gã râu quai nón, tay run rẩy mở túi áo hắn ra, tìm kiếm cuốn "Thiên Uyển Bí Cảnh" mà hắn đã mang trên người từ ngày sinh.
Hắn nghĩ rằng đó là một cuốn sách cổ, một cuộn giấy trúc, hoặc một tấm ngọc bội.
Hắn đã nghe đồn rằng bí kíp này chứa đựng võ công tối thượng, có thể giúp võ giả vượt qua giới hạn của cảnh giới, thậm chí chạm vào ngưỡng cửa của Võ Thần.
Nhưng khi hắn mở ra, chỉ có một tờ giấy trắng.
Không có chữ.
Không có hình vẽ.
Chỉ có một tờ giấy trắng tinh, mỏng manh, nằm trong một chiếc hộp gỗ nhỏ được chạm khắc hoa văn tuyếtflake.
"Đây là gì?" Tiêu Hàn nhíu mày, cảm giác trống rỗng lan tỏa trong lòng.
Hắn lật tờ giấy lại.
Hắn ngửi mùi giấy.
Không có mùi mực, không có mùi thuốc.
Chỉ có mùi...
Một mùi máu khô, cũ kỹ, nhưng vẫn còn sót lại hương vị kim loại đặc trưng.
"Ác, ngươi thấy gì?" Tiêu Hàn hỏi trong đầu.
Lần đầu tiên, nhân cách Ác không đáp lại.
Thay vào đó, một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ tờ giấy trắng, thấm vào lòng bàn tay Tiêu Hàn.
Hắn cảm thấy như thể tờ giấy đang hút lấy nhiệt độ cơ thể hắn, hút lấy ký ức, hút lấy linh hồn.
Bỗng nhiên, những hình ảnh bắt đầu hiện ra trong đầu hắn.
Không phải từ tờ giấy, mà từ chính tâm trí hắn.
Hắn thấy một ngôi đền cổ, sụp đổ dưới chân một vị thần khổng lồ.
Hắn thấy cha mình, không phải chết trong đau đớn, mà đang mỉm cười, tay ấn vào một con dấu phong ấn trên ngực vị thần đó.
Và hắn thấy chính mình, nhưng không phải là Tiêu Hàn hiện tại.
Hắn là một bóng đen, cuồn cuộn, đầy sát khí, đang cười nhạo tất cả.
"Thiên Uyển Bí Cảnh không phải là sách," giọng nói của Ác vang lên, nhưng lần này, nó không còn lạnh lùng nữa.
Nó đầy đau khổ.
"Nó là một chiếc gương.
Nó phản chiếu những gì sâu thẳm nhất trong tâm hồn ngươi.
Và ngươi, Tiêu Hàn, có một tâm hồn đầy rẫy những bí mật mà ngay cả chính ngươi cũng không biết."
Tiêu Hàn ném tờ giấy xuống đất.
Hắn cảm thấy chóng mặt, như thể vừa uống một ly rượu độc.
Hắn nhìn vào tờ giấy trắng, và lần đầu tiên, hắn thấy những dòng chữ mờ nhạt hiện ra trên đó, viết bằng máu của chính hắn.
*"Đừng tin vào bất kỳ ai.
Kể cả chính mình."*
Hắn run rẩy đứng dậy.
Gã râu quai nón vẫn nằm đó, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào tờ giấy.
"Ngươi đã đọc được rồi," gã râu quai nón thì thầm, giọng đầy kinh hãi.
"Bây giờ, ngươi là một phần của nó.
Và Tuyết Sơn Phái sẽ không bao giờ để ngươi sống."
Tiêu Hàn nhìn xuống tay mình.
Những ngón tay hắn đang chuyển màu xanh đen, như thể bị băng giá xâm thực.
Hắn không cảm thấy đau.
Hắn chỉ cảm thấy...
trống rỗng.
"Ta không cần sống," Tiêu Hàn nói, giọng vang vọng trong hẻm nhỏ.
"Ta cần biết sự thật.
Và sự thật, luôn có giá."
Tiêu Hàn bước ra khỏi con hẻm, tờ giấy trắng vẫn nằm trong tay.
Ánh sáng của ngọn đèn dầu bên đường chiếu xuống, tạo nên những vệt vàng cam trên nền đất bùn.
Hắn nhìn vào vũng máu dưới chân, nơi gã râu quai nón đang nằm bất động.
Trong ánh sáng mờ ảo, bóng của hắn đổ xuống tường.
Nhưng kỳ lạ thay, bóng của hắn không giống hình dáng của một người đang mệt mỏi.
Nó thẳng đơ, oai phong, và có hai đầu.
Một đầu là Tiêu Hàn, người hiệp sĩ trẻ tuổi với đôi mắt trong sáng, đang bước đi với vẻ mặt bình thản.
Đầu kia là một bóng đen cuồn cuộn, dài và nhọn, giống như một lưỡi kiếm khổng lồ, đang vươn lên cao, chạm vào bầu trời đêm.
Bóng đen đó không di chuyển theo bước chân của Tiêu Hàn.
Nó đứng yên, nhìn thẳng vào hắn, và môi nó cử động.
"Chúng ta sắp gặp nhau rồi, cha," bóng đen thì thầm, tiếng nói vang lên trong đầu Tiêu Hàn, rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Và lần này, con sẽ không để con chết một mình."
Tiêu Hàn dừng bước.
Hắn không quay lại.
Hắn chỉ nhìn thẳng về phía trước, nơi những ngọn núi tuyết xa xôi đang ẩn hiện trong sương mù.
Hắn biết rằng, từ giây phút này, cuộc đời hắn đã không còn thuộc về hắn nữa.
Hắn thuộc về quá khứ, và thuộc về một tương lai đầy máu lửa.
Và ở đâu đó, trên đỉnh Tuyết Sơn, một người đàn ông mặc áo trắng đang nhìn xuống khu ổ chuột Thanh Hà, tay cầm một tách trà nóng.
Hắn mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy tính toán.
"Con chim nhỏ đã bay ra khỏi lồng," Bạch Mộ Phong nói với bóng tối.
"Bây giờ, trò chơi mới bắt đầu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận