Chương 9

Lôi Vương không rút kiếm.

Hắn chỉ cười, một tiếng cười khô khốc vang vọng trong khoảng không tĩnh lặng đến rợn người, làm những chiếc lá vàng còn sót lại trên cành run rẩy và rụng xuống.

"Tiêu Hàn, ngươi tưởng rằng đốt sạch bằng chứng, ngươi có thể xóa đi tội danh phản bội?

Ngươi vừa tự cắt đứt cánh mình.

Bây giờ, ngươi là kẻ vô danh, vô tộc, và vô pháp."

Tiêu Hàn cảm thấy nhịp tim đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.

Đó là tiếng trống chiến của bản năng sinh tồn đang cảnh báo.

Hắn đứng giữa tàn tích của thư phòng gia tộc, nơi khói đen vẫn còn quẩn lại, mùi hương của giấy cháy và gỗ mục trộn lẫn với mùi máu tanh hăng.

Lôi Vương, với bộ võ công 'Lôi Âm Công' đã đạt đến cảnh giới Tông Sư sơ kỳ, đang nhìn xuống Tiêu Hàn như nhìn một con kiến đang cố gắng chống cự lại bước chân của một vị thần.

"Vô pháp?" Tiêu Hàn khẽ nhếch mép, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

"Trong giang hồ này, kẻ mạnh mới là luật pháp.

Lôi Vương đại nhân, ngài đến đây để thu dọn tàn tích, hay để thu dọn cả người đứng sau nó?"

Lôi Vương nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm như dao cứa vào không khí.

"Ngươi vẫn còn cái đầu cứng nhắc đó sao?

Gia tộc Tiêu đã phản bội Hoàng gia.

Cha ngươi là một tên phản bội, và ngươi là con đẻ của sự phản bội đó.

Ta không giết ngươi vì thù hận cá nhân.

Ta giết ngươi vì trật tự.

Vì hòa bình."

"Hòa bình?" Tiêu Hàn lặp lại từ đó, như thể đang nếm thử một thứ độc dược đắng chát.

"Nghe kìa, Lâm Phong.

Nếu ta là ngươi, ta sẽ không tin vào lời của một kẻ mặc áo bào trắng mà tay lại dính đầy máu của chính đồng môn." Hắn gọi tên người bạn đồng hành đang đứng nép sau tảng đá, nhưng giọng nói ấy vang lên trong đầu hắn, lạnh lùng và rõ ràng.

Nhân cách Ác đang cựa quậy, muốn hắn lao tới và xé toạc họng Lôi Vương, nhưng nhân cách Thiện lại kéo hắn lại, nhắc nhở rằng một cú đấm bây giờ chỉ là tự sát.

Lôi Vương không đáp.

Hắn chỉ giơ tay phải lên, năm ngón tay khép lại, từ từ mở ra.

Không gian xung quanh hắn bắt đầu rung chuyển, những tia điện xanh lợt loáng lách chạy dọc theo da thịt, phát ra âm thanh rít lên như ngàn con rắn nhỏ đang嘶嘶.

"Hãy chết đi, tên ngốc.

Chết trong trật tự, tốt hơn là chết trong hỗn loạn."



Khi Lôi Vương lao tới, tốc độ của hắn khiến không khí phát ra âm thanh nổ đom đóm, như một quả bom nhỏ kích nổ ngay trước mặt Tiêu Hàn.

Nhưng Tiêu Hàn không né.

Hắn đứng đó, nhìn thẳng vào lưỡi kiếm vô hình đang tiến gần đến yết hầu mình.

Trong khoảnh khắc đó, nhận thức của 'Hàn' mở ra.

Hắn không thấy Lôi Vương di chuyển nhanh, mà thấy từng sợi điện chạy dọc theo thân kiếm, thấy mồ hôi trên trán Lôi Vương bay lên thành những giọt nước li ti, treo lơ lửng trong không trung như những viên ngọc pha lê.

Thời gian chậm lại.

Đây là đặc quyền của những kẻ mạnh, nhưng cũng là nguyền rủa của họ.

Đối với Lôi Vương, đây là một cú đánh dứt khoát, nhanh như chớp.

Nhưng đối với Tiêu Hàn, đang đứng ở ngưỡng cửa của sự hiểu biết mới, thế giới này trở nên tĩnh lặng đến rợn người.

Hắn thấy ánh mắt của Lôi Vương, không có thù hận, chỉ có một sự trống rỗng, máy móc.

Một cỗ máy giết người được lập trình để tuân thủ mệnh lệnh.

"Đồ ngu," giọng nói của nhân cách Ác vang lên trong đầu, đầy khinh bỉ.

"Hắn đang để lộ sơ hở.

Điểm huyệt 'Khâu Khâu' trên ngực hắn đang trống rỗng vì hắn quá tự tin vào tốc độ."

"Không," giọng nói của nhân cách Thiện đáp lại, dịu dàng nhưng kiên quyết.

"Nếu ngươi tấn công, ngươi sẽ bị phản lực của Lôi Âm Công giết chết.

Chúng ta chưa đủ mạnh.

Hãy quan sát."

Tiêu Hàn nhắm mắt lại, rồi mở ra.

Hắn không nhìn vào Lôi Vương, mà nhìn vào những tàn tro đang bay lơ lửng xung quanh.

Những mảnh giấy cháy dở, những hạt bụi than đen.

Hắn nhận ra một quy luật.

Mỗi khi Lôi Vương di chuyển, luồng khí xung quanh hắn bị xé toạc, tạo ra những khoảng chân không nhỏ.

Và chính những khoảng chân không đó lại hút lấy các vật thể xung quanh.

"Thời gian không chỉ là tốc độ," Tiêu Hàn thì thầm.

"Nó là dòng chảy của năng lượng."

Hắn đưa tay ra, không phải để chặn kiếm, mà để chạm vào một luồng gió xoáy đang hình thành bên cạnh Lôi Vương.

Một cử động nhỏ, nhẹ nhàng như một con bướm đáp lên cánh hoa.

Nhưng trong thế giới chậm lại của Tiêu Hàn, cử động đó là một sự can thiệp tinh vi vào dòng chảy năng lượng.

Lôi Vương sững lại.

Hắn cảm thấy một lực lạ, không phải từ đối thủ, mà từ chính không khí xung quanh hắn, đang cản trở bước chân của hắn.

Lưỡi kiếm vô hình của hắn lệch đi chỉ một tấc, cứa vào không khí bên cạnh tai Tiêu Hàn, tạo ra một tiếng nổ lớn.

Lôi Vương gầm lên, cố gắng dùng nội lực 'Lôi Âm' để giải thoát.

Một đợt xung điện bắn ra, làm Tiêu Hàn tê dại cả cánh tay.

Tiêu Hàn buông tay, lùi lại vài bước, miệng phun ra một ngụm máu.

Việc kích hoạt nhận thức thời gian tiêu tốn quá nhiều năng lượng, và cơ thể hắn, mới chỉ ở cấp độ Luyện Cơ, không thể chịu đựng được áp lực đó lâu dài.

"Ngươi không thể thắng ta," Lôi Vương hét lên, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và sự thất bại.

"Ngươi đang chơi với lửa, tên nhóc.

Ta sẽ thiêu rụi ngươi thành tro bụi."

Tiêu Hàn lau máu trên môi, ánh mắt vẫn bình thản.

Hắn nhìn vào bàn tay run rẩy của mình.

"Ngài nói đúng.

Ta không thể thắng ngài bằng sức mạnh.

Nhưng ngài cũng không thể thắng ta bằng trật tự." Hắn chỉ vào đống tro tàn phía sau.

"Cha ta đã không để lại kiếm phổ.

Ông ấy để lại một câu hỏi."

Lôi Vương nhíu mày, bối rối.

"Câu hỏi?"

"Câu hỏi về giá của sức mạnh," Tiêu Hàn đáp.

"Ngài nghĩ rằng kiểm soát được thời gian, kiểm soát được võ công, là kiểm soát được thế giới.

Nhưng thực tế, ngài chỉ đang giam cầm chính mình trong một lồng sắt vô hình.

Ngài không thấy sao?

Ngài sợ hãi.

Sợ hãi hỗn loạn, sợ hãi bất định.

Đó là lý do tại sao ngài phải giết ta.

Vì ta là bất định."

Lôi Vương nghiến răng, nội lực trong người hắn bùng phát mạnh mẽ hơn.

Ta không có thời gian cho những triết lý vớ vẩn của ngươi!" Hắn vung tay, một cột điện khổng lồ phóng thẳng về phía Tiêu Hàn.

Lần này, hắn không giữ lại.

Hắn muốn kết thúc mọi thứ.

Tiêu Hàn không né.

Hắn bước tới.

Bước chân đầu tiên, hắn cảm thấy sự kháng cự của không khí.

Bước chân thứ hai, hắn cảm thấy sự nóng rát của dòng điện.

Bước chân thứ ba, hắn bước vào trong cột điện.

Nhân cách Ác hét lên trong đau đớn, nhưng nhân cách Thiện lại mỉm cười.

"Đừng chống cự," giọng nói của cha hắn vang lên, lần này rõ ràng hơn bao giờ hết.

"Hãy để nó đi qua ngươi.

Hãy để nó định hình lại ngươi."

Tiêu Hàn đóng mắt.

Hắn không dùng nội lực để chống lại, mà dùng cơ thể mình như một dòng dẫn điện.

Dòng điện của Lôi Vương chạy qua người hắn, đốt cháy da thịt, làm cháy tóc, nhưng không xuyên thủng tim phổi.

Hắn cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.

Không phải là sự thống trị, mà là sự cộng hưởng.

Và rồi, hắn mở mắt.

Đôi mắt của hắn giờ đây không còn là màu đen thông thường, mà là màu xanh lam điện giật, rực rỡ và đáng sợ.

Tiêu Hàn nhảy xuống hố sâu.

Lôi Vương lao theo, nhưng bị một luồng khí lạ từ dưới đáy hố đẩy lùi.

Đó không phải là nội lực, mà là một tần số rung động cực cao, phá vỡ sự cân bằng của 'Lôi Công'.

Trong bóng tối dưới đáy hố, Tiêu Hàn thấy những bức tường đá khắc đầy chữ.

Không phải là kiếm phổ, mà là những công thức toán học phức tạp, những sơ đồ giải phẫu cơ thể người, và những ghi chép về dòng chảy của thời gian.

Đây không phải là bí kíp võ công.

Đây là nhật ký của một nhà khoa học điên.

Tiêu Hàn chạm tay vào bức tường.

Những ký tự bắt đầu phát sáng, chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của hắn.

Hắn đọc được những dòng chữ đầu tiên: *"Thời gian không phải là một dòng sông thẳng tắp.

Nó là một mê cung.

Và những kẻ mạnh nhất là những kẻ biết cách lạc lối."*

Hắn tiếp tục đọc.

Những trang sau mô tả một thí nghiệm.

Một thí nghiệm nhằm tách rời ý chí con người khỏi cơ thể vật lý, để tồn tại vĩnh cửu trong dòng chảy thời gian.

Người thực hiện thí nghiệm đó chính là cha hắn.

Và đối tượng thí nghiệm...

chính là Tiêu Hàn.

"Không," Tiêu Hàn thốt lên, giọng nói nghẹn lại.

ông ấy đã biến con thành một thí nghiệm?"

Giọng nói của cha hắn vang lên, không còn bi thương, mà lạnh lùng, khách quan.

"Con không phải là thí nghiệm.

Con là kết quả.

Ta không thể đánh bại Võ Thần bằng sức mạnh.

Ta phải đánh bại hắn bằng sự hiểu biết.

Và để hiểu được hắn, con phải trở thành một phần của hắn."

Tiêu Hàn nhìn vào bàn tay mình.

Những vết cháy từ cú đánh của Lôi Vương đang lành lại với tốc độ chóng mặt.

Không phải do nội lực, mà do tế bào của hắn đang tái tạo lại, được dẫn dắt bởi một ý chí khác.

Ý chí của Võ Thần.

Nhân cách Ác trong đầu hắn cười, một nụ cười đầy chiến thắng.

"Nghe kìa, Tiêu Hàn.

Cha ngươi đã nói dối.

Ông ấy không hy sinh để phong ấn Võ Thần.

Ông ấy hy sinh để đưa Võ Thần vào trong ngươi.

Ngươi không phải là con đường thứ ba.

Ngươi là con đường duy nhất.

Con đường của sự hủy diệt."

Tiêu Hàn cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc đầu óc hắn.

Hai nhân cách trong hắn đang chiến đấu quyết liệt hơn bao giờ hết.

Thiện muốn giữ lấy nhân tính.

Ác muốn buông thả vào sức mạnh.

Và ở giữa, là sự thật tàn khốc: Hắn không thể chọn một bên.

Hắn phải chứa đựng cả hai.

Hắn nhìn lên phía trên, nơi Lôi Vương đang cố gắng trèo xuống, nhưng bị những luồng khí vô hình đẩy lùi.

"Ngươi không thể giết ta," Tiêu Hàn nói với chính mình.

"Vì ta đã chết.

Cái chết của Tiêu Hàn, con trai gia tộc Tiêu, đã xảy ra từ khi cha ta chết.

Người còn lại đây...

là một thứ gì đó khác."



Tiêu Hàn tỉnh lại trên một bãi đá khô cằn, xa điểm sụp đổ hàng dặm.

Hắn không nhớ mình đã đi thế nào.

Trên tay hắn, thanh kiếm gãy 'Hạo Thiên' đã biến mất.

Thay vào đó, là một mảnh đá đen nhỏ, ấm áp, nằm gọn trong lòng bàn tay.

Hắn đứng dậy, nhìn quanh.

Không có dấu vết của Lôi Vương.

Không có dấu vết của Hoàng gia.

Chỉ có gió hú qua những khe đá, tạo thành những âm thanh giống như tiếng khóc của trẻ con.

Hắn cúi xuống nhìn mảnh đá đen.

Trên đó, khắc một ký tự duy nhất: *'Nhật'*.

Nhưng không phải mặt trời của ban ngày, mà là mặt trời của mặt trăng, một biểu tượng của sự mâu thuẫn, của ánh sáng trong bóng tối.

Một giọng nói vang lên từ phía sau, lạnh lùng và quen thuộc.

"Phản bội cả hai phe.

Thú vị."

Tiêu Hàn quay đầu.

Một người đàn ông mặc áo choàng đen, mặt nạ sắt, đứng dưới gốc cây.

Hắn không thuộc Thiên Cơ Các, cũng không thuộc Hoàng gia.

Hắn là "Quỷ Huyết Hầu", kẻ thù truyền kiếp của gia tộc Tiêu, và cũng là người duy nhất biết toàn bộ sự thật về cái chết của cha Tiêu Hàn.

Hắn bước ra khỏi bóng tối, tay cầm một cây gậy trúc cũ kỹ.

Ánh mắt sau mặt nạ sắt nhìn thẳng vào Tiêu Hàn, đầy sự tò mò và...

"Ngươi đã tìm ra con đường thứ ba," Quỷ Huyết Hầu nói, giọng run rẩy.

"Nhưng ngươi có biết giá của nó không?

Ngươi đã đánh thức thứ gì đó không nên bị đánh thức."

Tiêu Hàn nhìn vào mảnh đá đen, rồi nhìn lên bầu trời đêm.

Trăng tròn treo lơ lửng, nhưng ánh sáng của nó không trắng, mà là màu đỏ thẫm, như máu.

"Ta biết," Tiêu Hàn nói, giọng lạnh lùng.

"Và ta sẵn sàng trả giá."

Quỷ Huyết Hầu cười.

Một nụ cười khô khốc, như tiếng lá rơi mùa thu.

"Vì ngươi sắp cần đến nó." Hắn vung cây gậy trúc lên, và một luồng gió mạnh quét qua, cuốn theo lá cây và bụi đất.

Tiêu Hàn cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè lên vai hắn, mạnh hơn bất kỳ kiếm khí nào của Thiên Cơ Các.

"Đây là thử thách cuối cùng," Quỷ Huyết Hầu nói.

"Chứng minh rằng ngươi xứng đáng với sức mạnh này.

Hoặc chết."

Tiêu Hàn siết chặt mảnh đá đen.

Hắn nhìn vào đôi mắt sau mặt nạ sắt, và thấy một sự trống rỗng, sâu thẳm.

"Ta sẽ không chết," hắn nói.

"Vì ta đã chết từ lâu.

Ta chỉ là một bóng ma, đang tìm kiếm sự thật."

Và rồi, hắn lao về phía trước, không phải để chiến đấu, mà để khám phá.

Khám phá bí ẩn cuối cùng, nằm sâu trong tim hắn, và trong trái tim của thế giới này.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập