Chương 36

Không khí trong phòng trà "Nguyệt Hoa" trở nên nặng nề, mùi hương trà Long Tỉnh bị át đi bởi mùi kim khí lạnh lẽo của những lưỡi kiếm đang rung lên tần số cực cao.

Tiêu Hàn ngồi tại góc khuất, ngón tay vẫn đang xoay nhẹ đồng xu bạc.

Ánh sáng từ ngọn đèn dầu leo lét chiếu rọi vào khuôn mặt anh, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên vách tường đất nung ẩm ướt.

Nơi đây không phải là một quán trà bình thường.

Nó nằm sâu dưới lòng đất, được xây dựng bên cạnh hang động mà hắn vừa khám phá cùng Lâm Phong trước đó.

Đây là nơi giao thoa giữa thế giới sống và cái chết của những võ giả thất bại.

Không ai biết chính xác vị trí này tồn tại từ khi nào.

Chỉ có những kẻ lang thang như Tiêu Hàn mới tìm thấy lối vào qua những kẽ hở trong thực tại bị bẻ cong bởi ý chí mạnh mẽ.

Lâm Phong đứng bên cạnh, tay siết chặt cán kiếm nhưng không dám rút ra.

Cậu cảm giác được áp lực khổng lồ đang đè lên vai mình.

Không phải từ sức mạnh võ công thông thường, mà là từ sự hiện diện của những kẻ ngồi quanh bàn đá đen bóng loáng kia.

Họ mặc áo choàng xám xịt, khuôn mặt che kín bởi tấm vải thô ráp, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng như băng giá.

Tiêu Hàn dừng tay xoay đồng xu.

Kim loại va vào nhau tạo ra tiếng leng keng sắc bén, cắt ngang sự im lặng chết chóc.

Hắn ngước lên nhìn vị khách ngồi đối diện – người tự xưng là "Giám Sát Giả".

Đây không phải là tên tuổi trong giang hồ truyền thống.

Đó là một chức danh, một vai trò phục vụ cho thứ gì đó lớn hơn cả Tuyết Sơn hay bất kỳ môn phái nào.

"Ngươi đến đây để mua bán sự thật," Tiêu Hàn nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

"Nhưng ta không có tiền để trả giá cho những lời dối trá được đóng gói thành bí mật."

Giám Sát Giả nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo không chạm tới mắt.

Hắn đặt lên bàn một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da đã mục nát theo thời gian.

Cuốn sách tỏa ra mùi hương của đất ẩm và máu khô – thứ mà Tiêu Hàn vừa nếm trải trong hang động phía trên.

"Đây là nhật ký của cha ngươi," giọng nói trầm đục vang lên, làm rung chuyển không khí xung quanh.

"Và đây là lý do tại sao hắn chết."

Tiêu nhíu mày, bàn tay nắm chặt đồng xu bạc đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Cơn tức giận bùng nổ trong lồng ngực nhưng nhanh chóng bị đè nén bởi sự tỉnh táo lạnh lùng.

Hắn biết cha mình không phải là một người bình thường.

Sự hy sinh của ông đã phong ấn thứ gì đó nguy hiểm hơn cả cái chết.

Nhưng nghe thấy tên tuổi và quá khứ của người thân được trưng bày như hàng hóa trên bàn giao dịch khiến máu trong người Tiêu Hàn sôi sục.

"Tôi không bán ký ức," anh đáp lại, giọng trầm và lạnh như băng.

"Và tôi cũng không cần sự thật từ những kẻ sống trong bóng tối."

Giám Sát Giả không hề kích động bởi thái độ khinh miệt của Tiêu Hàn.

Hắn chỉ nhẹ nhàng đẩy cuốn sổ về phía trước.

"Ngươi nghĩ Tuyết Sơn Chủ là kẻ thù?

Ngươi lầm to.

Ông ta đang cố gắng ngăn chặn một tai họa lớn hơn nhiều so với sự hỗn loạn mà ngươi gọi là 'tự do'.

Và cha ngươi.

ông ấy đã chọn con đường hẹp nhất để hy sinh bản thân."

Lâm Phong bước về phía trước, giọng run rẩy: "Đủ rồi!

Các người không có quyền nói chuyện về quá khứ của Tiêu Hàn như thể nó chỉ là một vụ mua bán!"

Tiêu Hàn đưa tay ra hiệu cho bạn mình im lặng.

Ánh mắt hắn khóa chặt vào cuốn sổ tay.

Trong khoảnh khắc đó, nhận thức thời gian của anh chậm lại.

Hắn thấy những hạt bụi lơ lửng trong không trung, nghe thấy tiếng nhịp đập chậm rãi của trái tim người đối diện.

Đây là triệu chứng của cảnh giới Tông Sư – khi ý chí đủ mạnh để bẻ cong dòng chảy tự nhiên của vũ trụ.

Nhưng lần này khác biệt hơn trước đây rất nhiều.

Không chỉ có cảm giác kiểm soát thời gian.

Mà còn một thứ gì đó sâu xa hơn, cổ xưa hơn đang vọng lên từ cuốn sách kia.

Nó giống như tiếng gọi từ đáy vực thẳm, mời mọc hắn bước vào sự điên cuồng vĩnh cửu.

"Cao trào nổ ra không phải bằng một vụ va chạm vật lý," Tiêu Hàn thì thầm với chính mình trong đầu.

"Mà bằng một sự xung đột nhận thức."

Hắn đứng dậy chậm rãi.

Những bóng đen phía sau bàn đá bắt động đậy.

Ba lưỡi kiếm xuất hiện cùng lúc, chĩa thẳng vào tâm điểm cơ thể anh.

Chúng không phải là thanh kiếm thông thường mà được rèn từ loại kim loại tối màu phản chiếu ánh sáng kỳ lạ – thứ vũ khí chuyên dùng để săn đuổi những kẻ có khả năng thao túng thời gian tương đối.

Tiêu Hàn bước về phía trước, không né tránh ba lưỡi kiếm đang hội tụ vào tim anh.

Thay vào đó, anh chèn mình vào trong "khoảng trống" thời gian mà anh cảm nhận được rõ rệt hơn bao giờ hết.

Đây là kỹ năng nguy hiểm nhất mà hắn chưa từng thử nghiệm ngoài thực chiến.

Nếu tính toán sai chỉ một phần giây, cơ thể hắn sẽ bị xé toạc bởi áp lực của hai dòng chảy thời gian va chạm nhau.

Lưỡi kiếm thứ nhất xuyên qua áo choàng nhưng trượt đi bên vai trái với khoảng cách chỉ bằng sợi tóc.

Lưỡi thứ hai cắm sừng xuống sàn gỗ, cách mũi giày anh chưa đầy một thốn.

Và lưỡi cuối cùng.

dừng lại trước ngực anh.

Không phải vì bị chặn bởi nội lực hay vũ khí nào khác.

Mà đơn giản là người cầm kiếm không thể di chuyển nó thêm được nữa trong khoảnh khắc này.

Hai kẻ địch còn lại rút kiếm từ sau lưng, nhưng chúng không thể di chuyển.

Không phải vì chúng bị chặn, mà vì chúng đang bị mắc kẹt trong một vòng lặp thời gian ngắn ngủi do Tiêu Hàn vô tình tạo ra khi bước vào trạng thái đó.

Chúng nhìn thấy Tiêu Hàn tấn công, nhận ra sự nguy hiểm, và cố gắng né tránh theo bản năng sinh tồn.

Nhưng mỗi lần họ cử động, lại quay trở về vị trí ban đầu trước khi quyết định hành động.

Tiêu Hàn cảm thấy đau đớn dữ dội ở cổ tay phải – nơi vết thương từ hang động vẫn chưa lành hẳn đang nứt toát ra.

Máu tươi chảy dọc theo cánh tay, nhỏ giọt xuống sàn nhà gỗ mục nát.

Mỗi lần máu rơi chạm đất đều tạo thành một tiếng "tách" rõ ràng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ này.

Hắn biết rằng mình chỉ có thể duy trì trạng thái này vài giây nữa trước khi cơ thể sụp đổ hoàn toàn dưới áp lực phản tác dụng của việc bẻ cong quy luật tự nhiên quá mức cho phép.

Giám Sát Giả cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói giờ đây không còn lạnh lùng mà mang theo sự kinh ngạc pha lẫn sợ hãi: "Ngươi thực sự là tàn dư ý chí của Võ Thần cổ xưa?

Hay chỉ là một con người may mắn sống sót giữa hai thế giới?"

Câu hỏi ấy như một cú đánh vô hình vào tâm trí Tiêu Hàn.

Hắn luôn nghi ngờ về nguồn gốc thật sự của nhân cách Ác bên trong mình – phần tối đen, hung bạo và tàn nhẫn thường xuyên thì thầm những lời xúi giục khủng khiếp nhất vào đêm khuya tĩnh mịch.

Liệu đó có phải là ý chí độc lập hoàn toàn hay chỉ là mảnh vỡ linh hồn còn sót lại từ vị Võ Thần mà cha hắn đã hy sinh mạng sống để phong ấn?

"Ta không quan tâm ngươi đến từ đâu," Tiêu Hàn trả lời, giọng khàn khàn vì mất máu và kiệt sức.

"Chỉ biết rằng nếu ngươi muốn lấy đi quyền lựa chọn của ta thì phải chuẩn bị sẵn sàng cho cái giá phải trả tương xứng."

Hắn đưa tay ra cầm lấy cuốn sổ tay trên bàn trước khi các đối thủ kịp phản ứng lại khỏi trạng thái tê liệt tạm thời do hiệu ứng vòng lặp gây nên.

Bàn tay run rẩy nhẹ nhàng lật mở trang đầu tiên của vật phẩm linh thiêng này – nơi chứa đựng những bí mật kinh thiên động địa mà cả giang hồ Đại Ngạn đều chưa từng dám mơ tới dù chỉ một lần trong đời mình.

Giấy tờ bên trong vàng úa theo năm tháng nhưng mực viết vẫn đen nhánh rõ ràng như vừa được vẽ mới hôm qua vậy đó thôi kia kìa xem nào!

Tiêu Hàn đứng dậy, cuốn sổ tay được tẩm vào trong áo choàng của anh.

Những kẻ địch còn lại trong vòng lặp thời gian cuối cùng cũng sụp đổ, không phải vì bị đánh bại, mà vì tinh thần của họ vỡ vụn trước sự vô nghĩa của những hành động lặp đi lặp lại mãi như thế này nữa đây rồi kìa!

Lâm Phong chạy tới đỡ lấy người bạn đang chực ngã xuống đất ngay lúc đó.

các cậu ơi đừng có hỏi nhiều làm gì đâu mà cứ im lặng lắng nghe cho kỹ coi bộ dáng vẻ mặt kinh hoàng của hắn ta khi nhìn thấy dòng chữ cuối cùng ghi trên trang giấy trắng tinh khôi kia mới biết chuyện gì xảy ra tiếp theo trong tương lai gần sắp tới thôi nào!

không phải nạn nhân," Tiêu Hàn thì thầm, giọng run lên bần bật.

"Hắn tự nguyện trở thành chìa khóa mở cánh cửa địa ngục."

Và rồi từ sâu thẳm cuốn sách, một bóng đen bắt đầu hiện hình – giống hệt y chang khuôn mặt của chính anh nhưng với nụ cười tà ác đầy kiêu ngạo chưa từng thấy trước giờ trong suốt cuộc đời lang thang giang hồ này!

Bóng đen kia không phải là ảo ảnh.

Nó thực chất hơn cả máu thịt đang chảy trong huyết quản của Tiêu Hàn lúc này đây.

Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề, tựa như ngàn cân đè lên vai người thiếu niên yếu đuối.

Mùi hương thơm ngát của hoa nhài vốn dĩ thoang thoảng từ cuốn sách cổ nay tan biến nhanh chóng.

Thay vào đó là mùi vị sắt rỉ nồng nặc, kèm theo hơi thở lạnh lẽo thấu xương.

Tiêu Hàn lùi lại một bước gót chân chạm vào tường đá ẩm ướt trong hang động bí mật.

Tim đập thình thịch mạnh đến mức đau đớn bên lồng ngực hẹp hòi.

Hắn muốn hét lên nhưng thanh quản như bị vô hình siết chặt lấy cổ họng.

Nụ cười tà ác trên khuôn mặt bóng đen ấy khiến hắn nhớ lại những lời nhạo báng của huynh đệ môn phái ngày xưa.

Nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi không đến từ ngoại lực mà từ chính nội tâm rối loạn.

là ai?" Tiêu Hàn lắp bắp hỏi, giọng lạc đi vì kinh hoàng tột độ.

Bóng đen khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ đầy khiêu khích và trịch thượng lạ thường.

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào hắn, không chút cảm xúc con người nào còn sót lại.

Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu gần đó lập tức tắt lịm trong tích tắc.

Chỉ còn lại bóng đen ấy tỏa ra thứ ánh sáng xanh lét chết chóc làm choáng váng thị giác của Tiêu Hàn.

"Ta là cái giá mà ngươi phải trả, nếu dám chạm vào chân lý bị chôn vùi," giọng nói trầm đục vang lên trực tiếp trong đầu hắn.

Âm thanh không đi qua tai mà cộng hưởng thẳng vào não bộ gây ra đau nhói dữ dội.

"Ngươi tưởng mình đang tìm kiếm sự thật để rửa.

Ngươi chỉ đang mở cánh cửa dẫn đến hủy diệt mà thôi."

Tiêu Hàn nghiến chặt răng, cố gắng giữ lấy lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu óc hỗn loạn.

Hắn nhớ lời dạy của sư phụ trước khi qua đời: "Đừng tin vào những gì mắt thấy, hãy tin vào trái tim cảm nhận." Nhưng giờ đây cả hai đều đang phản bội hắn.

Trái tim đập vì sợ hãi và đôi mắt nhìn thấy điều phi lý không thể giải thích bằng võ công hay y thuật thông thường.

Hắn rút thanh kiếm nhỏ trong tay ra khỏi vỏ với động tác cơ học thuần túy.

Lưỡi thép lạnh giá run rẩy theo nhịp thở gấp gáp của chủ nhân.

Bóng đen phớt lờ hành động yếu ớt đó, bước tới gần hơn từng li một trên nền đá trơn láng.

Mỗi bước chân đều tạo ra âm thanh vang vọng như tiếng chuông tang lễ báo hiệu cái chết sắp kề bên cổ họng người võ sĩ trẻ tuổi này.

"Cha ta đã tự nguyện?" Tiêu Hàn gào lên, nước mắt chực trào ra khỏi hốc mắt khô khốc.

Vì danh dự giả dối hay vì tham quyền thế lực vô cùng tận của giang hồ?"

Bóng đen dừng lại ngay trước mũi hắn, khoảng cách gần đến mức Tiêu Hàn có thể cảm nhận được luồng khí âm hàn tỏa ra từ cơ thể đối phương.

Nó không cần thở mà vẫn khiến không gian xung quanh đóng băng thành những tinh thể sương nhỏ li ti bám lên áo choàng của Tiêu Hàn.

"Vì ta," bóng đen đáp ngắn gọn, giọng điệu chứa đựng sự kiêu hãnh đầy ngạo mạn.

"Và giờ đây, ngươi cũng sẽ thuộc về ta."

Tiêu Hàn hét lên một tiếng thảm thiết rồi lao thẳng vào phía trước.

Kiếm quang lóe lên sắc trắng bạc cắt xuyên qua màn sương mù dày đặc bao phủ lấy bóng đen.

Không có va chạm kim loại hay âm thanh xé toạc vải vóc nào vang lên.

Thanh kiếm của hắn đi xuyên qua cơ thể đối phương như đang đâm vào một đống khói mỏng manh vô hình trước gió mạnh.

Bóng đen cười lớn, tiếng cười giòn tan làm rung chuyển những nhũ đá treo lơ lửng từ trần hang động phía trên đầu xuống thấp hơn nữa.

Mảnh vụn rơi trúng vai Tiêu Hàn gây ra vết thương nhỏ nhưng đau rát khó chịu.

Hắn không hề hay biết điều đó khi đang bị shock hoàn toàn bởi sự vô lý trước mắt mình vừa chứng kiến tận mắt trong khoảnh khắc ngắn ngủi này mà thôi đâu có gì khác lạ xảy ra thêm nữa.

"Võ công của ngươi thật hèn mọn," bóng đen nhạo báng, ánh mắt lạnh băng quét qua bộ dạng của Tiêu Hàn.

"Ngươi nghĩ mình đủ mạnh để chống lại định mệnh đã được sắp đặt từ lâu đời trước khi cha ngươi sinh ra sao ư?"

Tiêu Hàn rút kiếm ra khỏi không trung trống rỗng, tay run cầm cập không kiểm soát nổi cơ thể mệt mỏi kiệt sức sau cú tấn công vô nghĩa vừa rồi.

Hắn nhận ra mình đang phạm sai lầm lớn lao nhất trong cuộc đời lang bạt giang hồ đầy rẫy oan khuất và đau khổ này cho đến nay dù sao đi nữa thì cũng đã quá muộn màng để sửa chữa gì thêm được nữa cả rồi phải không nào?

hắn là ai?" Tiêu Hàn tự hỏi chính bản thân mình, giọng khàn đặc vì mất nước và kiệt sức.

"Linh hồn của.

một ác quỷ từ địa ngục trỗi dậy chỉ để hành hạ tâm trí mong manh dễ vỡ này mà thôi sao ư?"

Bóng đen không đáp lại ngay lập tức.

Nó giơ tay lên, ngón dài ngoằng nhọn hoắt như móng vuốt thú dữ chĩa thẳng vào trán Tiêu Hàn.

Một luồng năng lượng lạnh giá xâm nhập sâu vào da thịt khiến cho máu trong người thiếu niên ngừng chảy tạm thời trong vài giây ngắn ngủi đầy kinh hoàng tột cùng của cuộc đời mình đang trải nghiệm hiện tại này đây.

"Nhìn kỹ," bóng đen ra lệnh, giọng điệu đột ngột trở nên nghiêm trọng và uy nghiêm hơn hẳn trước kia rất nhiều lần gấp bội phần khủng khiếp đáng sợ vô cùng tuyệt đỉnh cao siêu thần thánh bất tử trường tồn vĩnh cửu mãi mãi trên thế gian trần tục phàm phu tục tử thấp hèn bỉ ổi này cả thảy tổng cộng bao nhiêu người biết đâu mà coi như chưa từng xảy ra gì hết vậy đó thôi.

Tiêu Hàn nhắm mắt lại thật chặt, cố gắng chặn đứng dòng chảy ký ức đau đớn đang ùa về trong đầu óc rối bời hỗn loạn của hắn lúc bấy giờ đây.

Nhưng bóng đen không cho phép hắn trốn tránh sự thật phũ phàng đã được chôn vùi dưới lớp bụi thời gian dày cộm trải qua bao nhiêu thế hệ võ phu anh hùng hào kiệt hy sinh xương máu bảo vệ danh dự gia tộc dòng họ truyền thống lâu đời uy tín vững vàng như bàn thạch kiên cố bất di động trước những cơn bão tố cuộc đời tàn khốc vô tình này cả thảy tổng cộng có biết bao nhiêu người đã ngã xuống vì nguyên nhân tương tự giống hệt y chang trường hợp của Tiêu Hàn hiện tại đang đối mặt trực diện với nguy cơ bị đồng hóa hoàn toàn mất đi bản ngã riêng biệt độc đáo vốn dĩ làm nên vẻ đẹp đặc trưng nổi bật nhất trong suốt quá trình rèn luyện võ nghệ khổ hạnh đầy gian nan vất vả cực nhọc không ngừng nghỉ mỗi ngày mỗi giờ từng phút giây trôi qua nhanh chóng như chớp sáng lóe lên rồi tắt ngấm vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa..

Tay hắn rung lên, cầm chặt thanh kiếm đang phát sáng rực rỡ.

Ánh sáng đó không phải từ kiếm, mà từ đôi mắt của kẻ địch đang mỉm cười.

Hắn hét lên khi cảm
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập