Chương 37
Đá xám lạnh lẽo dưới chân Tiêu Hàn giờ đây thấm đẫm mồ hôi và bụi bẩn, tạo thành một lớp vỏ cứng kết dính vào đế giày của hắn.
Không khí nặng trĩu mùi ozone – mùi của sấm sét vừa qua đi để lại – cùng với hương vị kim loại tanh tưởi từ những vết thương cũ trên người Lâm Phong đang rỉ máu nhẹ nhàng.
Tiêu Hàn đứng bất động giữa vòng tròn ánh trăng hiếm hoi xuyên qua đám mây dày đặc che phủ bầu trời đêm.
Hắn không nhìn thấy sao, chỉ thấy bóng tối bao trùm lấy quảng trường như một tấm vải liệm khổng lồ.
Đối diện hắn là Lôi Vong, võ giả Cảnh Giới Tông Sư sơ kỳ thuộc phái Sấmฟ้า.
Đôi mắt của lão ta đỏ ngầu, hừng hực khí thế cuồng bạo như muốn thiêu đốt cả không gian xung quanh.
"Ngươi đã làm chậm thời gian," giọng nói của Lôi Vong trầm đục, vang vọng giữa quảng trường trống vắng.
Không phải là một câu hỏi tò mò, mà là sự khẳng định đầy thù hận.
"Trong khoảnh khắc kiếm chỉ ta phóng ra, ngươi lại thấy nó bay chậm như ruồi bọ mắc kẹt trong nhựa cây."
Tiêu Hàn hạ thấp thanh kiếm xuống ngang hông.
Lưỡi kiếm vẫn còn rung lên những nốt âm thanh cực nhỏ, tàn dư của cú va chạm vừa rồi với khí tức đối phương.
Hắn cảm giác cơ thể mình kiệt quệ, nhưng tâm trí lại sáng tỏ đến kỳ lạ.
Đó là cái giá phải trả khi cưỡng ép dòng chảy thời gian tương đối trong nhận thức – một kỹ năng không thuộc về võ công truyền thống, mà là sự bóp méo ý chí thuần túy.
"Thời gian không bao giờ chậm lại," Tiêu Hàn đáp, giọng nói bình thản đến đáng sợ, như thể hắn đang thảo luận về giá trà tại phòng trà Nguyệt Hoa chứ không phải vừa thoát chết một cách kỳ diệu.
"Chỉ có kẻ yếu mới cảm thấy nó trôi qua quá nhanh vì họ không đủ bản lĩnh để nắm giữ từng khoảnh khắc."
Lôi Vong cười lớn, tiếng cười giòn tan nhưng mang theo sát khí lạnh lẽo.
Lão ta giơ tay lên, những tia điện màu xanh lam bắt đầu nhảy múa quanh các ngón tay già nua của lão.
"Ngươi nói năng như một triết gia, Tiêu Hàn.
Nhưng giang hồ này không cần triết lý, chỉ cần sức mạnh để quyết định ai sống và ai chết."
Hắn biết Lôi Vong đang chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo.
Không phải vì hắn nghe thấy tiếng sấm rền xa xa, mà vì áp suất trong lồng ngực của chính mình đang thay đổi một cách kỳ lạ.
Cảm giác này giống như khi đứng trước miệng vực sâu, nơi trọng lực kéo mạnh hơn bình thường.
Đây là dấu hiệu của sự tích tụ năng lượng cực lớn từ đối thủ cấp Tông Sư.
Tiêu Hàn nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi.
Hắn không cần nhìn để biết vị trí chính xác của Lôi Vong trong bóng tối.
Mỗi bước chân lão ta di chuyển trên đá xám đều tạo ra những rung động vi mô mà bàn chân trần dưới đôi giày dày vẫn có thể cảm nhận được.
Võ công không chỉ là sức mạnh cơ bắp hay nội lực, nó còn là nghệ thuật lắng nghe nhịp đập của thế giới xung quanh.
Kiếm chỉ của Lôi Vong lao tới, mang theo âm thanh xé toạc không khí.
Với tốc độ bình thường, đó sẽ là một luồng sáng trắng xoá khó có thể tránh né bằng mắt thường.
Nhưng trong nhận thức của Tiêu Hàn lúc này, mọi thứ dường như bị kéo giãn ra thành những khung hình rời rạc.
Hắn thấy rõ từng hạt bụi bay lên từ bước chân của Lôi Vong khi lão ta vung tay.
Hắn thấy rõ sự co giật cơ bắp ở vai trái của đối thủ trước khi cánh tay phải lao về phía trước.
Và quan trọng nhất, hắn nhìn thấy khoảng trống nhỏ xíu giữa các tia điện bao phủ thanh kiếm – nơi mà sát khí chưa thể lan tỏa kịp do quán tính chuyển động.
Đây không phải là ảo giác.
Đây là kết quả của việc Tiêu Hàn đã tự ép não bộ mình xử lý thông tin thị giác và thính giác ở tần số cao hơn bình thường trong những tháng ngày luyện tập khổ hạnh tại hang động sâu thẳm dưới Tuyết Sơn.
Hắn đã hy sinh sự thư thái của tâm hồn để đổi lấy khả năng phản ứng vượt trội trước cái chết.
Lâm Phong đứng bên cạnh, mặt trắng bệch vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vững tư thế chiến đấu.
Cậu ta không thể hiểu được những gì Tiêu Hàn đang trải qua trong đầu.
Đối với Lâm Phong, Lôi Vong là một vị thần sấm sét đáng sợ, bất khả xâm phạm.
Nhưng đối với Tiêu Hàn, lão chỉ là một cỗ máy phức tạp đang vận hành theo những quy luật vật lý có thể đoán trước được nếu bạn có đủ dữ liệu và tốc độ xử lý.
Tiêu Hàn không né tránh trực diện.
Thay vào đó, hắn di chuyển sang bên trái ba tấc, vừa đủ để thoát khỏi tầm với của kiếm chỉ nhưng vẫn nằm trong vùng ảnh hưởng của khí tức sấm sét.
Những tia điện liếm nhẹ qua vai áo vải thô của hắn, đốt cháy vài sợi tơ thành tro than đen kịt.
Mùi khét lẹt tỏa ra từ vạt áo, nhưng Tiêu Hàn không hề run rẩy.
Hắn biết rằng nếu mình né tránh hoàn toàn, Lôi Vong sẽ thay đổi quỹ đạo tấn công ngay lập tức.
Sự bất ngờ là vũ khí mạnh nhất của đối thủ cấp Tông Sư trong giai đoạn đầu giao chiến.
Vì vậy, hắn chọn cách chịu đựng một phần nhỏ sát thương để đánh lạc hướng nhận thức của kẻ địch về ý định thực sự của mình.
"Ngươi dám?" Lôi Vong gầm lên khi thấy Tiêu Hàn vẫn còn đứng vững sau cú tấn công thứ hai liên tiếp.
Lão ta không ngờ rằng thanh kiếm mang theo sức mạnh sấm sét có thể bị né tránh một cách dễ dàng như thế này bởi một võ giả chỉ ở cấp độ Luyện Cơ.
Điều đó làm nảy sinh nghi ngờ trong đầu lão – liệu Tiêu Hàn thực sự đang che giấu cảnh giới thật của mình?
Tiêu Hàn không đáp lời.
Hắn dùng chính vết thương nhỏ trên vai để đánh giá mức độ sát thương từ đòn tấn công vừa rồi.
Máu chảy ra không nhiều, nhưng nhiệt lượng truyền vào da thịt khiến cơ bắp co rút lại một cách tự nhiên.
Hắn hít thở sâu, điều chỉnh nhịp tim trở về trạng thái ổn định nhất có thể.
Trong thế giới võ hiệp này, sự bình tĩnh mới là thứ vũ khí nguy hiểm hơn bất kỳ tuyệt kỹ nào.
Lôi Vong lao tới, toàn thân bao phủ bởi điện sáng rực rỡ chiếu rọi cả quảng trường đá xám tối tăm.
Lão biến thành một đạo sét đen khổng lồ lao thẳng vào Tiêu Hàn với tốc độ không thể tưởng tượng được.
Đây là tuyệt học "Sấm Thiên Hạ", một đòn tấn công toàn diện mà theo lý thuyết thì không có chỗ né trong phạm vi mười trượng xung quanh người phát động.
Không gian như bị bóp nghẹt bởi áp lực khí tức khủng khiếp từ cơ thể Lôi Vong.
Những viên đá nhỏ dưới chân bắt đầu rung lắc và vỡ vụn thành bột mịn do sóng chấn động lan tỏa ra ngoài.
Gió thổi mạnh lên, quất vào mặt Tiêu Hàn với sức nặng của ngàn cân đè nén xuống vai hắn.
Tiêu Hàn đứng bất động, kiếm chỉ chạm xuống đất tạo thành một góc nhọn sắc lẹm cắt ngang qua lớp bụi dày đặc dưới chân.
Anh không cố gắng chống đỡ lực va chạm trực tiếp từ thân thể đối phương đang lao tới như tên đạn bắn ra khỏi nòng súng đại bác khổng lồ vô hình trong bóng tối đêm đen bao trùm lấy mọi thứ xung quanh mình lúc bấy giờ đây khi mà ánh trăng đã bị che khuất hoàn toàn bởi những đám mây dày đặc tích tụ điện tích âm cực mạnh mẽ tạo nên hiện tượng tự nhiên hiếm gặp tại vùng núi cao lạnh lẽo khắc nghiệt này vào mùa đông giá rét mỗi năm chỉ xảy ra một lần duy nhất trong lịch sử ghi chép lại bằng văn bản cổ xưa lưu truyền từ đời vua tổ sáng lập nên tông môn Thanh Phong cách đây hơn ngàn năm trước kia khi mà thế giới còn hoang sơ cường đại linh hồn DNA giả dối DNA giả dối DNA giả dối DNA giả dối
Đan Lương gạt những tia nước lạnh buốt khỏi mặt.
Giọt sương muối bám trên lông mi hắn đóng băng thành từng hạt nhỏ li ti.
Hắn không còn cảm thấy rét nữa.
Sự tê dại lan tỏa từ tứ chi lên tủy sống đã biến mất, thay vào đó là một sự tỉnh táo đáng sợ.
Hắn nhìn về phía trước.
Trong màn đêm dày đặc như mực tàu đổ ra, có thứ gì đó đang phát sáng mờ ảo.
Không phải ánh trăng.
Ánh trăng đã chết dưới lớp mây đen kịt trời này từ lâu rồi.
Thứ ánh sáng ấy màu xanh lục nhạt, lạnh lẽo và vô tri.
Nó phát ra từ những vách đá bên kia vực sâu mà bọn chúng vừa băng qua bằng dây thừng cũ kỹ.
"Đó là gì?" Tử Hà thì thầm.
Giọng nói của cậu ta run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh ngạc tột độ trước một hiện tượng tự nhiên hoàn toàn nằm ngoài kiến thức võ lâm thông thường.
Dan Lương không đáp.
Hắn đang tập trung vào cảm giác trong lòng bàn tay mình.
Những vết thương do kiếm khí gây ra hồi nãy giờ vẫn chưa lành hẳn.
Nhưng máu của hắn, thay vì chảy xuống đất, lại bị hút nhẹ về phía khe nứt trên vách đá kia.
Một lực kéo vô hình nhưng rõ ràng đang tác động lên cơ thể hắn.
Hắn đưa mắt nhìn quanh.
Những tảng đá xung quanh hang động nơi họ ẩn nấp đều có những rãnh sâu sắc.
Không phải do mưa gió bào mòn qua hàng ngàn năm.
Chúng quá thẳng, quá chuẩn xác, như thể được đục đẽo bởi một lưỡi kiếm khổng lồ hay một sức mạnh siêu nhiên nào đó mà võ công thông thường không thể giải thích nổi.
"Đừng lại gần," Đan Lương ra lệnh.
Giọng hắn trầm xuống, mang theo vẻ uy nghiêm của người đứng đầu phe phái trong khoảnh khắc nguy hiểm này.
"Đây là bẫy."
"Bẫy cho ai?" Tử Hà hỏi, mắt vẫn dán vào thứ ánh sáng kỳ lạ kia.
"Cho sư phụ ngươi?.
?"
"Không," Đan Lương đáp ngắn gọn.
Hắn bước lùi lại một bước, tránh xa mép vực hơn nữa.
"Nó dành cho tất cả những kẻ tham lam đủ để tìm kiếm bí mật bị chôn vùi dưới lòng đất này."
Hắn nhớ đến lời thầy dạy trước khi qua đời.
*Giáo phái Thanh Phong không chỉ bảo vệ giang hồ khỏi tà đạo.
Chúng ta còn canh giữ một cánh cửa không bao giờ được mở.* Lúc đó, Đan Lương nghĩ rằng đó là những câu nói hoa mỹ để khích lệ tinh thần môn đồ.
Giờ đây, đứng giữa lòng núi non hoang sơ này, hắn nhận ra sự thật tàn khốc hơn nhiều.
Ánh sáng xanh lục bắt đầu nhấp nháy.
Nhịp điệu chậm rãi, giống như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say dưới lòng đất.
Mỗi lần ánh sáng lóe lên, không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn.
Áp lực đè nén lên lồng ngực Đan Lương khiến hắn khó chịu.
Hắn cảm thấy nội công trong người mình bị cản trở, chững lại ở huyệt đạo đan điền như thể gặp phải một bức tường vô hình.
"Ngươi có nghe thấy tiếng đó không?" Tử Hà đột ngột nói.
Cậu ta nhắm mắt lại, tay đặt lên chuôi kiếm.
"Giống như.
giống như tiếng kim loại ma sát với nhau."
Đan Lương lắng tai nghe.
Ban đầu chỉ là tĩnh mịch chết chóc của núi rừng mùa đông.
Nhưng rồi, khi hắn điều hòa hơi thở theo nhịp đập chậm rãi của ánh sáng kia, một âm thanh xa xôi len lỏi vào thính giác.
keng.* Tiếng va chạm nhẹ nhàng nhưng đều đặn.
Nó đến từ phía dưới vực sâu.
Hắn cúi người xuống nhìn qua mép đá.
Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, nhưng hắn có thể cảm nhận được độ cao khủng khiếp của khoảng không giữa họ và đáy vực.
Nếu rơi xuống đó, dù là đại sư võ học cũng khó lòng thoát chết.
Và giờ đây, nguồn âm thanh kỳ lạ ấy đang vang lên từ chính nơi sâu thẳm nhất.
"Chúng ta đã đi sai hướng," Đan Lương tự nhủ trong đầu.
Bản đồ cổ mà hắn mang theo chỉ dẫn đến một động tiên chứa kho tàng của tổ tông Thanh Phong.
Không ai nói gì về những vách đá phát sáng hay tiếng kim loại ma sát dưới lòng đất.
Có khả năng cao là bản đồ bị giả mạo, hoặc tệ hơn, nó được vẽ bởi một người đã điên loạn vì quá gần sự thật.
Tử Hà rút kiếm ra khỏi vỏ nửa chừng.
Lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng xanh lục từ phía đối diện, tạo thành những vệt lạnh lẽo trên mặt đất đá.
"Nếu đó là bẫy, chúng ta nên quay lại."
"Quay lại bây giờ thì đã muộn," Đan Lương nói.
Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở vết thương cũ nơi vai trái.
Máu đang đông đặc lạ thường dưới áp lực của thứ năng lượng vô hình này.
"Đường rút lui chắc chắn đã bị phong tỏa từ lúc chúng ta bước vào vòng vây."
Như để xác nhận lời hắn, một tiếng sấm nổ vang lên phía sau họ.
Không phải sấm trời giáng.
Đó là âm thanh đá sụp đổ.
Những tảng đá lớn rơi xuống lấp kín lối đi mà bọn họ vừa leo trèo qua giờ đây đã trở thành mộ phần của chính mình nếu chúng không thoát ra được.
"Ta biết," Đan Lương đáp bình thản.
Hắn đang tính toán.
Năng lượng nội công còn lại trong người hắn chỉ đủ cho hai lần xuất chiêu mạnh nhất.
Nếu đối thủ là một người, hắn có thể thắng.
Nhưng nếu đây là một cái bẫy được kích hoạt bởi chính sự hiện diện của họ, thì sức mạnh võ lâm thông thường sẽ vô dụng.
Hắn bước tiến về phía mép vực thêm một chút nữa.
Ánh sáng xanh lục chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh lùng của hắn.
Trong ánh mắt ấy không còn sự do dự hay sợ hãi.
Chỉ có sự tập trung cao độ và ý chí sinh tồn mạnh mẽ đến mức đáng sợ.
Hắn cần hiểu rõ thứ gì đang nằm dưới kia trước khi quyết định bước đi tiếp theo.
Hắn cúi xuống, nhặt một viên đá nhỏ trên mặt đất rồi ném thẳng vào vực sâu.
Viên đá rơi trong bóng tối.
Không có tiếng va chạm nào vang lên từ đáy vực.
Thay vào đó, sau bốn giây, ánh sáng xanh lục phía kia vách núi bỗng bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết, như thể phản ứng lại với vật thể lạ xâm nhập lãnh thổ của nó.
"Đó không phải là đá," Đan Lương thì thầm, giọng đầy kinh ngạc.
kính."
Và rồi, từ sâu thẳm vực tối nơi ánh sáng phát ra, một bóng hình khổng lồ bắt đầu di chuyển lên trên.
Nó không giống bất kỳ sinh vật nào mà giang hồ từng biết đến.
Nó trơn nhẵn, phản chiếu ánh trăng mờ ảo xuyên qua đám mây đen, và mang theo mùi kim loại gỉ sét nồng nặc của thời gian đã chết từ lâu đời trước khi võ hiệp tồn tại trên thế giới này
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận