Chương 35
Đó là mùi của sự thối rữa lâu năm, pha trộn với khí lạnh thấu xương tỏa ra từ những chiếc thùng gỗ ở góc kho.
Lâm Phong đứng sững người phía sau, ngọn đuốc trong tay anh rung lên bần bật.
Ánh sáng le lói chiếu vào khuôn mặt tái nhợt của Tiêu Hàn, làm nổi bật vẻ mệt mỏi đến tận cùng (tủy cốt) trên dung mạo trẻ tuổi kia.
Nhưng đáng sợ hơn cả là ánh mắt hắn.
Đôi mắt đen láy đó không còn sự hỗn loạn hay điên cuồng nữa mà thay vào đó là một khoảng trống vô cực, như thể linh hồn vừa tạm thời rời khỏi xác thịt để quan sát từ một chiều khác.
“Đừng chạm vào nó,” Lâm Phong thốt lên, giọng run rẩy.
Anh cảm giác có gì đó sai trái trong không khí này.
Không phải sự đe dọa của tử sĩ Hắc Long Hội đang nằm bất tỉnh ở ngoài kia, mà là chính hang động này.
Nó giống như một cái miệng khổng lồ, há ra chờ đợi con mồi bước vào.
Tiêu Hàn khẽ cười, nụ cười đầy mỉa mai và đen tối.
Hắn chậm rãi đứng dậy, khớp xương phát ra những tiếng nổ lách tách rõ ràng trong sự im lặng chết chóc.
“Lâm Phong, đôi khi cái chết không đến từ kiếm sắc,” hắn nói, giọng trầm thấp như tiếng thì thầm của gió qua khe đá.
“Nó đến từ sự tò mò.”
Hắn tiến về phía chồng thùng gỗ kia.
Mỗi bước chân là một thử thách với nội lực đang kiệt quệ trong người.
Những vết thương do Huyệt Thời Gian gây ra vẫn đang âm ỉ đau nhói, nhưng cảm giác ấy giờ đây lại trở thành la chỉ dẫn đường cho hắn.
Hắn không đi theo bản năng sinh tồn, mà đi theo sự thôi thúc của những mảnh ký ức linh tinh từ nhân cách Ác bên trong đầu mình.
Khi ngón tay Tiêu Hàn chạm vào bề mặt gỗ sần sùi của chiếc thùng trên cùng, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng hắn.
Không phải là ma pháp, không phải tà khí, mà là sự ngưng tụ cực độ của nội lực võ công cổ đại.
Loại nội lực này đã bị giang hồ lãng quên từ hàng trăm năm trước, khi những vị Tông Sư chưa biết cách kiểm soát thời gian tương đối trong chiến đấu.
“Đây là…” Lâm Phong nheo mắt nhìn kỹ hơn dưới ánh sáng leo lét.
“Trên thùng có khắc chữ.”
Tiêu Hàn cúi xuống, dùng tay áo lau đi lớp bụi dày cộm.
Những ký tự cổ xưa lộ ra, mòn hoen gỉ theo thời gian nhưng vẫn giữ được nét bút kiên quyết của người viết chúng.
Hắn đọc thầm trong lòng, từng con chữ như những lưỡi dao nhỏ xẻ qua tâm trí hắn: *Võ Thần Không Gian – Phong Ấn Thứ Ba.*
Tim Tiêu Hàn đập mạnh một cái thật đau.
Thông tin này không khớp với bất kỳ ghi chép nào mà cha anh để lại.
Cha anh nói rằng Võ Thần là kẻ phá hủy, nhưng phong ấn thứ ba?
Điều đó có nghĩa là đã có hai lần trước đó thế giới gần như sụp đổ và được ngăn chặn bằng cách hy sinh những võ giả mạnh nhất thời đại của họ.
Và cái tên khắc bên dưới dòng chữ kia lại càng khiến máu trong người Tiêu Hàn lạnh toát: *Đan Lương.*
Không phải Đan Lương, một nhân vật lịch sử xa vời nào đó.
Mà là chính cha hắn.
Người đàn ông mà hắn luôn tin rằng đã chết oan uổng vì bị phản bội.
Sự thật đang phơi bày trước mắt, tàn khốc hơn bất kỳ thanh kiếm nào.
Cha hắn không chỉ biết về Võ Thần cổ xưa.
Hắn còn là người trực tiếp phong ấn nó.
Và cái giá phải trả không chỉ là mạng sống của một mình hắn ta.
Tiêu Hàn hít sâu một hơi dài, cố gắng giữ cho lý trí khỏi sụp đổ trước khối lượng thông tin khổng lồ này.
Nhân cách Ác bên trong đầu hắn bắt đầu gầm gừ kích động, đòi hỏi được giải phóng để tiêu diệt tất cả những gì liên quan đến cái chết của cha mình.
Nhưng Tiêu Hàn đè nén nó xuống bằng ý chí sắt đá.
Giờ không phải lúc cho sự trả thù mù quáng.
Đây là lúc cần sự tỉnh táo tuyệt đối.
“Lâm Phong,” hắn gọi tên người bạn đồng hành, giọng nói bình thản một cách đáng sợ.
“Đem đuốc lại đây.”
Anh trai Tuyết Sơn Chủ do dự nửa khắc rồi bước tới, đặt ngọn đuốc xuống cạnh chiếc thùng gỗ.
Ánh sáng mạnh hơn chiếu trực tiếp vào bề mặt gỗ làm lộ ra những vết nứt li ti chạy dọc theo đường viền đậy nắp.
Bên trong không có vũ khí, cũng không có dược liệu quý giá như hắn đã nghĩ ban đầu.
Tiêu Hàn dùng lực nhẹ nhàng bẩy mở tấm ván trên cùng.
Một luồng khí lạnh giá xộc lên mũi, mang theo mùi hương của tuyết ngàn năm và… máu đông lại từ lâu đời.
Bên trong chiếc thùng là một bộ giáp sắt đen nhánh, bị oxy hóa nặng nề ở các khớp nối.
Nhưng điểm thu hút sự chú ý nhất không phải là bộ giáp, mà là cuốn sách da cũ kỹ nằm ngay trên ngực nó.
Bìa sách đã mục rữa, chỉ còn lại những trang giấy vàng khét, mỏng manh như cánh bướm.
Tiêu Hàn cẩn thận lấy cuốn sách ra.
Trọng lượng của nó nhẹ hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, nhưng áp lực tâm lý mà nó gây ra thì nặng trĩu vô cùng.
Hắn lật mở trang đầu tiên.
Không phải là bí kíp võ công cao siêu hay bản đồ kho báu.
Những dòng chữ được viết bằng mực đỏ thẫm – thứ máu tươi đã khô từ lâu – mô tả chi tiết quy trình phong ấn một thực thể không thuộc về thế giới của những người sống.
Và tên của vị Võ Thần đó lại càng khiến Tiêu Hàn kinh hãi: *Tử Hà.*
Tên của hắn.
Không phải trùng hợp ngẫu nhiên.
Hắn sinh ra với cái tên này, được đặt bởi cha mình trước khi qua đời.
Nhưng tại sao?
Tại sao một đứa trẻ vô tội lại mang tên của một quái vật cần bị phong ấn?
Cảm giác chóng mặt ập đến.
Tiêu Hàn cảm thấy như toàn bộ thế giới đang quay ngược chiều kim đồng hồ.
Những ký ức rời rạc trong đầu hắn bắt đầu kết nối với nhau thành những chuỗi logic đáng sợ.
Nhân cách Ác không phải là kẻ xâm nhập ngoại lai.
Nó là phần di sản được thừa kế, một lời nguyền truyền đời mà cha anh đã cố gắng cắt đứt nhưng thất bại.
“Tiêu Hàn?” Lâm Phong gọi tên anh, giọng đầy lo lắng khi thấy sắc mặt bạn mình trắng bệch như giấy tiền.
“Cậu có sao không?
Cậu đang run lên.”
Hắn lắc đầu nhẹ, gạt đi bàn tay đưa ra của Lâm Phong.
Không phải vì khước từ sự giúp đỡ, mà là để che giấu những giọt nước mắt mặn chát đang chảy xuống khóe miệng hắn – một biểu hiện hiếm hoi của nỗi đau nội tâm sâu sắc nhất.
Hắn không thể nói cho Lâm Phong biết rằng mình vừa khám phá ra bí mật kinh thiên động địa này: Giang hồ Đại Ngạn không phải nơi dành cho anh hùng cứu (thế gian).
Nó là nhà tù giam giữ những tội nhân vĩ đại nhất lịch sử loài người.
Hắn đóng cuốn sách lại thật chặt, như thể đang cố gắng phong kín lại sự thật khủng khiếp vừa được hé lộ.
Nhưng quá muộn rồi.
Một khi biết được sự thật thì không ai có thể quay trở về với cuộc sống bình thường trước kia nữa.
Con đường thứ ba mà hắn hằng khao khát xây dựng giờ đây trông giống như một ảo tưởng xa xỉ.
Làm sao có thể tạo ra hòa bình khi chính nền tảng của nó là sự dối trá và hy sinh?
Đột nhiên, từ phía ngoài hang động truyền vào tiếng bước chân nặng nề.
Không phải của những tên tử sĩ Hắc Long Hội yếu đuối kia.
Những bước đi này mang theo sức nặng của một người đàn ông trưởng thành, từng bước như đóng đinh xuống mặt đất.
Và kèm theo đó là mùi hương đặc trưng của tuyết lạnh và kim khí – dấu hiệu nhận dạng không thể nhầm lẫn của gia tộc Bạch Mộ Phong trên đỉnh Tuyết Sơn.
Tiêu Hàn ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc lẫn cảnh giác.
Hắn quay nhìn Lâm Phong, người bạn đồng hành vừa mới trở thành kẻ giám sát bí mật được cử đến đây để theo dõi hắn.
Bây giờ thì mọi thứ đều rõ ràng rồi.
Sự xuất hiện của Lâm Phong không phải là ngẫu nhiên.
Nó là một phần trong kế hoạch kiểm soát lớn hơn mà Tuyết Sơn Chủ đang ấp ủ.
“Lâm Phong,” Tiêu Hàn hỏi, giọng nói lạnh băng như giá rét mùa đông trên núi cao.
“Ngươi đến đây để bảo vệ ta?
Hay để kết liễu ta?”
Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí ẩm ướt của hang động, nặng nề hơn cả thanh kiếm đang kề cổ họng bất kỳ ai dám bước vào phạm vi ba trượng này.
Lâm Phong mở miệng định trả lời nhưng chợt sững lại khi nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt Tiêu Hàn.
Đó không phải là sự thù hận hay sợ hãi.
Nó là một thứ gì đó sâu sắc và phức tạp hơn nhiều, giống như ánh mắt của một người vừa chứng kiến tận mắt cái chết của chính linh hồn mình.
Và rồi, từ bóng tối phía sau hai chàng trai trẻ kia, một giọng nói trầm đục vang lên, phá tan sự im lặng ngột ngạt: “Ta đến để nhắc nhở các ngươi rằng, thời gian không chờ đợi bất kỳ ai.”
Ánh mắt cậu mở to, kinh hoàng nhận ra đó là giọng điệu của chính mình trước khi chết.
Hơi thở bị nghẹn lại, máu trong người như đóng băng trong tích tắc.
Đôi bàn tay xương xác từ bóng tối thọc thẳng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận