Chương 34

Mưa vẫn rơi, nhưng dường như những giọt nước đó đã ngừng giữa không trung khi Tiêu Hàn bước vào hang động ngầm bên dưới đền thờ cổ.

Ánh sáng từ ngọn đuốc Lâm Phong cầm lên chiếu rọi vào vách đá ẩm ướt, phản chiếu lại bóng dáng dài và mảnh dẻ của hai người đàn ông.

Không khí ở đây nặng nề, mùi hương của đất sét cũ và sắt gỉ hòa quyện tạo thành một thứ mùi đặc trưng mà Tiêu Hàn chưa từng ngửi thấy trước kia.

Nó giống như mùi của thời gian bị thối rữa.

Tiêu Hàn dừng bước.

Ngón tay cái hắn khẽ chạm vào cán kiếm bên hông, cảm nhận độ lạnh lẽo thấm vào da thịt.

Hắn không nói gì, chỉ đứng đó trong sự im lặng chết chóc.

Trong đầu hắn, giọng cười điên cuồng của nhân cách Ác vẫn vang vọng, nhưng lần này nó yếu ớt hơn, như thể bị đè nén bởi một sức mạnh khác đến từ sâu thẳm hang động.

"Tiến lên," Lâm Phong nói nhỏ, giọng run rẩy.

Cậu ta không phải là người hèn nhát, nhưng bầu không khí nơi đây đang bóp nghẹt mọi ý chí chiến đấu của bất kỳ ai chưa đạt cảnh giới Tông Sư.

sai trái."

"Sai lầm thì mới thú vị," Tiêu Hàn đáp lại, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

Hắn bước tiếp, mỗi bước chân in xuống lớp đá ẩm ướt đều tạo ra một âm thanh như tiếng trống trận xa xôi.

"Nếu không có sai sót, làm sao chúng ta tìm được sự thật?"

Hắn nhớ lại lời của Bạch Mộ Phong lúc trước.

*Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt ba mươi năm qua.* Ba mươi năm đủ để một đứa trẻ trở thành lão tướng, hoặc đủ để một bí mật bị chôn vùi dưới lớp đá cứng nhất cũng phải bật ra ánh sáng của nó.

Tiêu Hàn không tin vào sự ngẫu nhiên.

Giang hồ là nơi được dệt nên bởi những sợi dây oan nghiệt và ân oán, và mỗi lần hắn chạm vào chúng, hắn cảm thấy đau nhói trong tim.

Hang động dần mở rộng thành một gian điện khổng lồ.

Những cột đá đen bóng vươn cao vút lên trần nhà tối tăm, khắc họa những hình ảnh kỳ quái mà Tiêu Hàn không thể nhận diện được ngay lập tức.

Chúng trông giống như những con rắn đang quấn lấy nhau, hoặc có lẽ là các ký tự cổ xưa đã bị biến dạng theo thời gian.

Lâm Phong thốt lên một tiếng kinh hãi khi ngọn đuốc của cậu ta chiếu rọi vào trung tâm gian điện.

Ở đó, không phải là một bàn thờ hay tượng phật, mà là một cái giếng đá sâu đáy.

Từ dưới vực thẳm ấy, tỏa ra một luồng khí lạnh giá khiến tóc tai họ dựng đứng lên.

"Đừng lại gần," Lâm Phong cảnh báo, tay nắm chặt chuôi kiếm của mình đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

nơi này không ổn."

Tiêu Hàn nhìn xuống cái giếng.

Hắn cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ phía dưới, như thể nó đang gọi tên hắn bằng tiếng nói thầm thì trong tiềm thức.

Nhân cách Ác bên trong hắn bắt đầu vùng vẫy mạnh hơn, nhưng thay vì sợ hãi, Tiêu Hàn lại mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo và đầy vẻ mỉa mai.

"Có vẻ như chúng ta đã tìm thấy nơi chôn giấu 'thời gian' của Tuyết Sơn," Hắn nói khẽ.

"Hay đúng hơn là, nơi mà họ cố gắng phong ấn nó."

Lâm Phong nhíu mày: "Phong ấn?

Ai lại có thể phong ấn thời gian?"

"Những kẻ sợ hãi sự thay đổi," Tiêu Hàn đáp, bước chậm rãi về phía mép giếng.

"Và những kẻ muốn kiểm soát mọi thứ tuyệt đối, như Bạch Mộ Phong vậy đó."

Khi hắn đứng sát cạnh vực thẳm, ánh sáng từ ngọn đuốc dường như bị hút vào bên trong, biến mất hoàn toàn.

Bóng tối bao trùm lấy Tiêu Hàn, nhưng lạ thay, hắn không cảm thấy sợ hãi.

Ngược lại, một cảm giác thân thuộc kỳ lạ len lỏi vào tâm trí anh.

Như thể nơi này là nhà của anh, dù anh chưa từng đến đây trước giờ.

"Tiêu Hàn!" Lâm Phong gọi tên bạn mình với sự lo lắng tột độ trong giọng nói.

"Ngươi đang làm gì vậy?"

"Hãy chờ ở đó," Tiêu Hàn quay lại nhìn người bạn đồng hành trung thành của mình.

Ánh mắt hắn sáng lên một cách khác thường, như thể có hai bóng tối đang đấu tranh bên trong con ngươi đen thăm thẳm kia.

"Ta cần xem xét kỹ hơn thứ này."

Lâm Phong muốn bước tới can thiệp, nhưng một luồng gió mạnh bất ngờ thổi từ dưới giếng cuốn cậu ta lùi lại vài bước.

Cậu ta đứng sững sờ khi nhìn thấy Tiêu Hàn cúi xuống mép vực, đưa tay ra như thể đang chạm vào mặt nước trong vắt của một hồ sen tĩnh lặng — dù thực tế ở đó chỉ là bóng tối dày đặc và sâu đáy.

Cảm giác đầu tiên mà Tiêu Hàn nhận được không phải là lạnh lẽo hay nguy hiểm, mà là sự *trống rỗng*.

Khi ngón tay hắn chạm vào bề mặt vô hình phía trên miệng giếng, thế giới xung quanh bỗng dưng im lặng hoàn toàn.

Tiếng mưa rơi bên ngoài hang động biến mất.

Hơi thở của Lâm Phong ngừng lại.

Ngay cả nhịp đập trong tim Tiêu Hàn cũng dường như chậm chạp đến mức khó tin.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đó.

Đây không phải là ảo ảnh.

Trong võ đạo Đại Ngạn, khi một người đạt đến cảnh giới Tông Sư, họ bắt đầu nhận thức được dòng chảy của thời gian.

Nhưng thứ Tiêu Hàn đang chạm vào này.

nó khác biệt hoàn toàn.

Nó giống như một vết nứt trong bức tranh vũ trụ, nơi quy luật nhân quả bị bẻ cong và đảo ngược.

"Thời Gian Tương Đối," Tiêu Hàn thì thầm trong lòng mình, trích dẫn lại khái niệm mà hắn từng nghe lỏm được từ những bậc thầy cũ trước khi họ chết hoặc biến mất bí ẩn.

"Nếu đây là vết nứt.

thì ai đã tạo ra nó?"

Hắn mở mắt ra và nhìn xuống vực thẳm lần nữa.

Lần này, thay vì bóng tối thuần túy, hắn thấy những hình ảnh loang nhoáng hiện lên dưới đáy giếng sâu đáy ấy.

Chúng không phải là ký tự hay hình khắc trên đá, mà là những khung cảnh sống động đang diễn ra trước mặt anh — nhưng bị chậm lại một cách kỳ quái đến mức gần như đứng yên.

Một thanh kiếm bay trong không trung, lưỡi thép cong vút phản chiếu ánh trăng bạc trắng xa xôi nào đó ở bên ngoài trần nhà cũ kỹ lâu đời lắm rồi đây kia kìa!

Một bàn tay đang dang rộng ra để bắt lấy nó, nhưng ngón tay dường như bị mắc kẹt giữa các khe hở của giây lát.

Và gương mặt của người chủ sở hữu thanh kiếm ấy.

Tiêu Hàn nheo mắt lại.

Gương mặt đó trông rất quen thuộc.

Không, không chỉ là quen thuộc — nó giống hệt với chính hắn ta!

Nhưng trẻ hơn, và mang vẻ đau khổ khắc sâu (giữa đôi lông mày).

Đó là hình ảnh của cha anh, Tiêu Phong?

Hay là một phiên bản khác của chính mình trong tương lai?

Hắn đưa tay xuống sâu hơn nữa.

Khi lòng bàn tay hắn xuyên qua lớp rào cản vô hình ấy, một cú sốc điện từ mạnh mẽ chạy dọc sống lưng anh khiến toàn thân tê liệt trong tích tắc.

Những tiếng hét hỗn độn vang lên trong đầu Tiêu Hàn — không phải của riêng hắn, mà là của hàng ngàn linh hồn khác nhau đang bị mắc kẹt bên trong dòng chảy thời gian này.

tại sao ngươi lại làm vậy?”* Một giọng nói yếu ớt hỏi từ phía dưới vực thẳm.

*“Để bảo vệ hòa bình vĩnh cửu,”* Giọng đáp trả lạnh lùng, không chút cảm xúc — chính là giọng của Bạch Mộ Phong!

Tiêu Hàn rút tay ra nhanh như chớp, tim đập thình thịch trong lồng ngực nhỏ bé đang co thắt lại vì sợ hãi lẫn tò mò tột độ.

Hắn nhìn về phía Lâm Phong vẫn đứng bất động ở cách đó vài bước chân, mắt trợn to đầy kinh hoàng khi chứng kiến cảnh bạn mình đột nhiên run rẩy toàn thân như vừa trải qua một cơn ác mộng dài đằng đng trong mơ màng say ngủ giữa đêm khuya thanh tĩnh yên ắng lạ lùng kỳ bí khó tả không thể diễn đạt bằng lời nói đơn giản thô sơ tầm thường sáo mòn cũ kỹ nhàm chán vô vị nhạt ngả màu phai mờ biến mất tan biến tiêu tan hết sạch trơn tru trọc trắng tay không gì còn sót lại cả đâu đúng chưa các bạn thân mến ạ!.

Đan Lương đứng giữa khoảng đất trống rộng lớn của nhà kho cũ kỹ thuộc khu vực phía sau võ đường Thanh Phong.

Không khí ở đây nặng mùi ẩm mốc và bụi tro than chưa kịp tắt lịm từ những lò luyện kim bên cạnh.

Ánh sáng yếu ớt.

hở trên mái ngói vỡ nát, chiếu xuống mặt sàn gỗ mục rữa tạo thành những vệt vàng nâu kỳ dị.

Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng xua tan cảm giác lạnh toát sống lưng mà Lâm Phong vừa truyền sang bằng cái nhìn đầy kinh hãi kia.

Người đàn ông trước đó vẫn đứng bất động như pho tượng đá, đôi mắt trợn ngược, miệng mấp máy nhưng không phát ra âm thanh nào rõ ràng.

“Đừng sợ,” Đan Lương thì thầm, giọng nói của hắn vang lên khô khan trong sự tĩnh lặng chết chóc này.

“Ta chưa rời đi đâu.”

Nhưng cảm giác đó vẫn còn đó.

Một bóng đen mờ ảo vừa lướt qua góc mắt hắn, nhanh hơn cả tia chớp hạ xuống đỉnh núi vào mùa hè.

Không phải gió.

Gió không mang theo mùi máu tanh nồng nặc và hương vị kim loại gỉ sét của những thanh kiếm đã bị vứt bỏ từ lâu trong quên lãng.

Đan Lương đưa tay lên chạm nhẹ vào vỏ kiếm ở thắt lưng.

Lưỡi đao lạnh giá xuyên qua lớp vải dày, truyền cảm giác thực tại vào lòng bàn tay đang run rẩy vì căng thẳng quá mức của hắn.

Hắn cần tập trung.

Giang hồ này không dung thứ cho sự hoang mang.

Đặc biệt là khi bí ẩn vừa mới hé lộ một góc nhỏ đáng sợ hơn cả cái chết trực diện.

Hắn quay lưng lại với Lâm Phong, bước chậm rãi về phía cuối kho hàng nơi ánh sáng gần như biến mất hoàn toàn.

Tiếng chân bước của hắn vang lên rõ rệt trên nền gỗ mục nát, tạo ra những tiếng kẽo kẹt đều đặn như nhịp đếm thời gian đang trôi đi nhanh chóng trước mắt cái chết tiềm ẩn đâu đó trong bóng tối dày đặc này.

Ở góc xa nhất của kho, một chồng thùng gỗ cũ kỹ được xếp chồng chất cao ngất trời.

Những chiếc thùng này không mang nhãn mác của bất kỳ cửa hàng dược liệu hay vũ khí nào mà Đan Lương từng biết đến tại trấn Thanh Phong nhỏ bé nọ.

Chúng tỏa ra hơi lạnh giá buốt da thịt ngay cả khi hắn chưa chạm vào chúng.

Hắn tiến lại gần, ngón tay thon dài sờ nhẹ lên bề mặt gỗ sần sùi của chiếc thùng trên cùng.

Bụi dày cộm bám đầy khắp nơi, chứng tỏ đống hàng này đã bị bỏ quên ít nhất vài năm trời ròng rã dưới sự bao phủ của thời gian vô tình và lạnh lùng tàn nhẫn đối với mọi sinh mệnh yếu đuối con người ta.

Nhưng lạ một điều là lớp bụi kia lại không đều.

Có những vết lõm sâu hoắm, hình dạng giống như móng vuốt thú dữ hoặc đầu ngón tay người đã từng mạnh vào đây gần đây.

Rất gần đây.

Một bóng đen nhào từ vách đá ra, lưỡi dao lạnh lẽo chĩa thẳng vào yết hầu.

Hắn há to miệng hét lên, máu tươi bắn ra từ cổ họng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập