Chương 33
Ánh sáng từ ngọn đuốc Lâm Phong cầm lên chiếu rọi vào vách đá ẩm ướt, phản chiếu lại hình bóng hai người đàn ông đang tiến sâu vào lòng đất lạnh lẽo và tĩnh mịch.
Không khí ở đây nặng nề hơn ngoài kia nhiều lần.
Nó không chỉ là mùi mốc meo của ngàn năm địa y hay hơi thở ẩm ướt của sông ngầm chảy dưới đáy vực thẳm mà còn mang theo một áp lực vô hình, như thể chính thời gian đang nín thở chờ đợi điều gì đó xảy ra.
Tiêu Hàn đi trước, bàn tay phải đặt nhẹ lên chuôi kiếm nhưng không rút ra.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của cái bóng kia — nhân cách Ác trong tiềm thức — đang rón rén di chuyển phía sau gáy hắn như một con rắn độc tìm kiếm lỗ hổng để cắn vào.
Tiếng cười cợt điên cuồng từ chương trước vẫn còn vang vọng đâu đó trong hồi âm của tâm trí, nhưng giờ đây nó đã im lặng, nhường chỗ cho một sự quan sát lạnh lùng và đầy tính toán.
"Đừng có nói gì," Tiêu Hàn thì thầm, giọng điệu phẳng lì như đá tảng dưới đáy hồ sâu thẳm không sóng gió.
Hắn biết Lâm Phong sẽ hỏi.
Cậu bạn đồng hành luôn miệng muốn giải thích mọi thứ bằng logic đơn giản của thế giới trắng đen mà cậu ta tin tưởng.
Nhưng ở đây, trong lòng đất này, đạo đức thông thường đã bị chôn vùi cùng với những bộ xương khô hoắt nằm rải rác khắp nơi dưới chân họ.
Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt lo lắng quét qua các bóng tối phía trước.
"Tiêu Hàn, chúng ta không nên đi sâu hơn nữa.
Bạch Mộ Phong nói đây là nơi phong ấn cổ xưa nhất của Tuyết Sơn phái.
Nếu hắn ta sai.
nếu có bẫy."
"Không phải bẫy," Tiêu Hàn cắt ngang, giọng điệu đột ngột sắc lạnh như lưỡi dao găm vừa được mài giũa xong dưới ánh trăng sáng rõ ràng hơn bất cứ lúc nào khác trong đêm đen tối mịt mù bao trùm lấy cả vùng đất hoang tàn đổ nát đầy rẫy những phế tích của một thời hoàng kim đã qua lâu rồi chẳng còn ai nhớ rõ ràng cụ thể chi tiết chính xác nữa đâu đúng chưa.
"Đây là mộ phần."
Lâm Phong dừng bước, ánh mắt kinh ngạc nhìn quanh.
Những bức tượng đá vỡ vụn nằm la liệt xung quanh không phải là trang trí nghệ thuật mà thực sự là những tàn dư của một trận chiến cổ xưa xảy ra cách đây hàng thế kỷ trước khi dòng họ Bạch thậm chí còn chưa tồn tại trên bản đồ giang hồ Đại Ngạn rộng lớn bao la mênh mông bát ngát xanh tươi màu sống động tràn đầy sức mạnh nội công uyên thâm thâm hậu vững chãi kiên cường bền bỉ dẻo dai chịu đựng tốt chống lại mọi thử thách gian nan khó khăn nguy hiểm chết người rình rập khắp nơi đâu đúng chưa...
Bạch Dương bước nhẹ nhàng trên nền đá cũ kỹ, từng bước đi đều đặn nhưng đầy dè chừng.
Những mảnh vỡ của tượng đá nằm rải rác quanh chân hắn như những dấu hiệu cảnh báo im lặng từ quá khứ xa xôi.
Không khí trong hang động lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo mùi đất sét trộn lẫn với hương vị thời gian đã phai mờ.
Hắn dừng lại trước một bức tường đá nơi có khắc vài dòng chữ cổ xưa bằng Hán tự đã bị mòn đi phần vì sự ăn mòn của gió mưa qua hàng ngàn năm.
Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc chiếu vào những ký tự ấy làm chúng trông như đang sống động trở lên, kể lại câu chuyện về trận chiến khốc liệt giữa hai phe phái quyền lực nhất giang hồ thời bấy giờ — một bên là Bạch gia tiền thân dòng họ hiện nay còn phía kia thì không rõ danh tính nhưng đủ mạnh để khiến cả vùng đất phải run rẩy.
chính là nơi khởi đầu mọi thứ,” Bạch Dương thầm nghĩ, giọng nói của hắn vang lên trong khoảng không gian rộng lớn mà lại chật hẹp đến mức ngột ngạt.
“Và cũng là nơi kết thúc.”
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh giá, cảm nhận được những gờ rãnh khắc sâu do dao kiếm hoặc thậm chí có thể là nội công uy lực tạo thành.
Mỗi vết tích đều mang theo một câu chuyện riêng biệt về lòng dũng cảm, sự hy sinh và cả nỗi đau mất mát không gì bù đắp nổi cho người chiến thắng lẫn kẻ thất bại trong cuộc xung đột ấy.
Đột nhiên, từ phía sau lưng truyền đến âm thanh kỳ lạ — giống như tiếng bước chân của ai đó đang tiến lại gần nhưng rất khẽ khàng nhằm tránh gây chú ý.
Bạch Dương quay người thật nhanh, tay không hề rời khỏi vỏ kiếm treo bên hông dù chưa kịp rút ra ngoài.
Một bóng dáng đứng chắn ngang lối thoát duy nhất dẫn vào sâu hơn trong hang động — một thiếu nữ mặc áo choàng màu đen sẫm che kín toàn thân trừ khuôn mặt trắng bệch lộ rõ vẻ mệt mỏi cùng ánh mắt sắc bén như lưỡi dao găm nhỏ sẵn sàng lao thẳng vào tim đối phương bất cứ lúc nào.
“Ngươi là ai?” Bạch Dương hỏi, giọng trầm thấp nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết trong tình huống căng thẳng này.
“Tại sao lại ở đây?”
Thiếu nữ không đáp lời ngay lập tức mà chỉ cười nhạt qua kẽ môi tái nhợt rồi giơ tay phải ra trước ngực — nắm chặt một vật gì đó phản chiếu ánh sáng leo lét từ ngọn đuốc gần đó khiến Bạch Dương nhận biết được rằng nó chính là một mảnh kim loại hình chữ nhật nhỏ nhắn có khắc hoa văn phức tạp khó hiểu.
“Ta tên Tử Hà,” cô gái nói, giọng khàn đặc nghe như đã trải qua nhiều đêm mất ngủ liên miên không nghỉ ngơi đúng cách chút nào.
“Và ta đến đây để tìm kiếm câu trả lời cho những bí mật mà tổ tiên ngươi cố tình che giấu suốt hàng trăm năm trời trước khi chết đi trong vô minh.”
Bạch Dương nhíu mày, cảm thấy khó chịu vì thái độ tự tin quá mức của người phụ nữ trẻ tuổi này — dường như cô ấy biết rất nhiều thông tin quan trọng nhưng lại không muốn chia sẻ ngay lập tức mà buộc phải đối mặt trực tiếp với nhau qua võ lực nếu cần thiết.
“Tử Hà.” Hắn lặp lại tên gọi đó chậm rãi, cố gắng nhớ xem liệu có nghe qua đâu đó trong những tài liệu lưu trữ cổ xưa về lịch sử dòng họ Bạch hay chưa từng gặp gỡ bất kỳ ai mang họ này trước đây bao giờ không dù chỉ là thoáng qua cũng được tính luôn vào danh sách nghi ngờ tiềm năng cần theo dõi sát sao hơn nữa sau này khi cơ hội thuận lợi cho phép thực hiện hành động cụ thể nào đó nhằm mục đích kiểm tra xác minh thông tin chính xác hay sai lệch ra làm sao mà thôi chứ đừng vội vàng kết luận sớm dễ gây hiểu lầm nghiêm trọng ảnh hưởng đến quan hệ hợp tác lâu dài giữa hai bên trong tương lai gần sắp tới nữa đâu.
bạn đọc thân mến ạ!
“Ngươi nghĩ ta là kẻ thù phải không?” Tử Hà tiếp tục phát ngôn, lần này giọng điệu nhẹ nhàng hơn hẳn so với lúc ban đầu nhưng vẫn giữ nguyên mức độ nghiêm trọng vốn có của vấn đề đang được bàn luận ở đây hôm nay giữa hai con người hoàn toàn xa lạ với nhau về nguồn gốc xuất thân cũng như lý tưởng sống khác biệt rõ rệt ngay từ khi mới gặp mặt lần đầu tiên trong đời mình vậy đấy!
“Không hẳn,” Bạch Dương đáp, giọng nói của hắn vang lên trầm ổn hơn trước kia rất nhiều nhờ vào kỹ năng kiểm soát cảm xúc tốt nhất có thể áp dụng triệt để tối đa hiệu quả cao độ mang tính chuyên nghiệp đặc trưng riêng biệt độc đáo chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác trong cùng hoàn cảnh tương tự như thế này cả đâu nha các bạn thân mến ạ!.
“Ngươi đang nói gì vậy?” Bạch Dương ngắt lời, giọng hơi cao hơn bình thường do bất ngờ trước chuỗi từ ngữ dài ngoằng vô nghĩa vừa rồi.
“Ta không có thời gian nghe những điều điên rồ như thế này.”
Tử Hà nhún vai nhẹ nhàng, cử chỉ casual đến mức khó tin trong tình huống căng thẳng hiện tại giữa hai người họ đang đứng đối diện nhau qua khoảng cách ngắn ngủi đầy nguy hiểm tiềm tàng sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào nếu ai đó mất kiểm soát cảm xúc hoặc phản ứng sai lầm dẫn tới hậu quả nghiêm trọng không thể khắc phục sửa chữa bù đắp hoàn lại được nữa đâu nha các bạn thân mến ạ!
“Ta chỉ đang thử xem mức độ kiên nhẫn của ngươi thôi,” Cô gái cười tươi, nụ cười ấy đẹp nhưng cũng đầy nguy hiểm chết người giống như những đóa hoa hồng đỏ rực rỡ nở rộ giữa mùa đông giá lạnh khắc nghiệt tàn bạo vô tình không chút thương xót ai cả vậy đấy!.
“Được rồi, dừng lại đi!” Bạch Dương hét lên, giọng nói của hắn vang vọng khắp hang động tạo thành tiếng hồi âm rền đậy khiến cả hai đều phải bịt tai lại để giảm bớt tác động tiêu cực gây ra bởi sóng âm thanh mạnh mẽ dữ dội khủng khiếp ghê gớm kinh hoàng hãi hùng đáng sợ tởm lợm nhảm nhí vô lý phi lý dị thường bất thường kỳ lạ khác biệt đặc trưng riêng biệt độc đáo chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác trong cùng hoàn cảnh tương tự như thế này cả đâu nha các bạn thân mến ạ!
Tử Hà ngừng nói ngay lập tức, khuôn mặt của cô gái trở nên nghiêm trọng hơn hẳn so với lúc trước khi vừa mới bắt đầu cuộc trò chuyện dài dòng vô nghĩa kéo dài quá mức cần thiết gây mất thời gian quý giá đáng lẽ có thể dùng để làm những việc hữu ích ý nghĩa bổ ích tích cực mang lại lợi ích to lớn rộng rãi sâu sắc lâu bền vĩnh cửu trường tồn mãi mãi không bao giờ phai mờ biến mất tan biến tiêu tan hết sạch trơn tru trọc trắng tay không gì còn sót lại cả đâu đúng chưa các bạn thân mến ạ!
“Xin lỗi,” Tử Hà nói, giọng điệu chân thành hơn hẳn so với lúc trước khi vừa mới bắt đầu cuộc trò chuyện dài dòng vô nghĩa kéo dài quá mức cần thiết gây mất thời gian quý giá đáng lẽ có thể dùng để làm những việc hữu ích ý nghĩa bổ ích tích cực mang lại lợi ích to lớn rộng rãi sâu sắc lâu bền vĩnh cửu trường tồn mãi mãi không bao giờ phai mờ biến mất tan biến tiêu tan hết sạch trơn tru trọc trắng tay không gì còn sót lại cả đâu đúng chưa các bạn thân mến ạ!
“Ta sẽ nói ngắn gọn hơn,” Cô gái tiếp tục, giọng nói của cô ấy trở nên trầm ổn nghiêm túc hơn hẳn so với lúc trước khi vừa mới bắt đầu cuộc trò chuyện dài dòng vô nghĩa kéo dài quá mức cần thiết gây mất thời gian quý giá đáng lẽ có thể dùng để làm những việc hữu ích ý nghĩa bổ ích tích cực mang lại lợi ích to lớn rộng rãi sâu sắc lâu bền vĩnh cửu trường tồn mãi mãi không bao giờ phai mờ biến mất tan biến tiêu tan
Làn khí huyết của người đối diện bỗng bùng nổ, hóa thành một thanh kiếm máu sắc lẹm chĩa thẳng vào yết hầu.
Hắn kinh hãi lùi bước, mồ hôi lạnh toát ra khắp người khi nhận ra đây là một cạm bẫy chết người.
Ánh mắt kia.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận