Chương 32

Mưa rơi ở trấn Nam Phong không giống như mưa nơi khác.

Nó nặng, lạnh và mang theo mùi sắt gỉ của những vết thương cũ chưa kịp lành.

Tiêu Hàn đứng dưới mái hiên một quán rượu bỏ hoang, ngón tay cái khẽ chạm vào cán kiếm bên hông.

Hắn cảm thấy nhịp đập trong lòng mình chậm lại, mỗi tiếng tim co bóp đều vang lên như một quả chuông đồng khổng lồ giữa đêm khuya tĩnh mịch.

Lâm Phong đi bước trước mặt hắn, dáng vẻ lo lắng nhưng cố giấu kín sự sợ hãi bằng cách liếc nhìn xung quanh liên tục.

Người bạn trẻ này vẫn chưa hiểu rằng, trong giang hồ Đại Ngạn, đôi khi im lặng còn đáng sợ hơn tiếng quát tháo của quân thù.

"Hàn huynh," Lâm Phong hạ giọng, ánh mắt dán chặt vào bóng tối phía trước con hẻm vắng vẻ mà họ vừa bước vào.

"Lão già kia nói đúng không?

Nơi này từng là kho tàng bí mật của môn phái đã thất truyền?"

Tiêu Hàn không trả lời ngay.

Hắn đang lắng nghe.

Không phải bằng tai, mà bằng sự nhạy bén của một võ giả đã từng chết đi sống lại trong tâm trí mình.

Âm thanh bước chân của họ trên nền đá ẩm ướt bị nuốt chửng bởi tiếng mưa rơi.

Nhưng có thứ gì đó khác.

Một tần số rung động cực thấp, như thể lòng đất đang thở đều đặn theo nhịp điệu riêng biệt với thế giới bên ngoài.

"Đừng hỏi những câu ngây thơ," Tiêu Hàn đáp, giọng trầm lạnh lùng nhưng không thiếu sự uyển chuyển của một người từng trải qua đủ mùi vị cay đắng của đời sống giang hồ.

"Trong giang hồ, bí mật thường được bảo vệ bằng máu.

Nếu nơi này an toàn như lời đồn, Tuyết Sơn Chủ đã chiếm lấy nó từ lâu rồi."

Hắn nói đúng.

Bạch Mộ Phong không phải là kẻ thích mạo hiểm vô ích.

Hắn ta xây dựng trật tự tuyệt đối dựa trên sự kiểm soát thông tin và sức mạnh áp đảo.

Việc một địa điểm bí mật tồn tại ngoài tầm kiểm soát của hắn nghĩa là nơi đó chứa đựng thứ gì đó nguy hiểm đến mức ngay cả Tuyết Sơn cũng e dè, hoặc là thứ gì đó mà Bạch Mộ Phong chưa kịp phát hiện ra trước khi phong tỏa khu vực này.

Hai người tiếp tục đi sâu vào con hẻm.

Những bức tường đá hai bên cao vút, phủ đầy rêu xanh thẫm và những ký tự khắc mờ nhạt theo thời gian.

Tiêu Hàn dừng lại trước một cánh cửa gỗ lớn đã mục rữa một nửa.

Cánh cửa không có khóa, nhưng khi hắn đưa tay ra để đẩy nó mở, một luồng khí lạnh buốt tỏa ra từ bên trong khiến lông ngó trên tay hắn dựng đứng lên.

"Thời Gian Tương Đối," Tiêu Hàn thầm nghĩ.

Cảm giác này quen thuộc đến kỳ lạ.

Giống như lúc anh đối mặt với cái chết của cha mình năm đó.

Nhưng lần này, nó không phải là ảo giác do adrenaline tạo nên.

Nó thực sự tồn tại ở đây, dày đặc và suffocating như một tấm vải liệm bao trùm lên cả căn phòng phía sau cánh cửa gỗ mục nát ấy kia vậy đó.

Hắn đẩy mạnh cánh cửa vào trong.

Tiếng gỗ gãy vang lên khô khốc, cắt ngang màn đêm tĩnh lặng.

Bên trong là một sảnh đường rộng lớn tối om, chỉ có vài tia sáng yếu ớt xuyên qua những khe nứt trên trần nhà đá vôi cao chót vọt.

Không khí ở đây nặng hơn bên ngoài gấp bội phần, mang theo mùi hương của sách cũ và bụi thời gian tích tụ hàng trăm năm trời trôi qua mà không ai disturbing nó chút nào đâu đúng chưa.

Lâm Phong nuốt khan một tiếng rõ rệt trong cổ họng khô khốc vì sợ hãi tột cùng đến mức suýt nữa thì bật thét lên thành tiếng giữa chốn hoang tàn đổ nát này đây rồi kia kìa!

Nhưng Tiêu Hàn chỉ phẩy tay ra hiệu cho hắn yên lặng.

Mắt anh quét qua những cột đá chạm trổ tinh xảo hình con rồng đang uốn lượn trong bóng tối, chúng dường như sống động hơn khi ánh trăng bạc trắng chiếu xuống từ trên cao thông qua lỗ hổng nhỏ xíu nằm ngay chính giữa đỉnh vòm trần nhà cũ kỹ lâu đời lắm rồi đó chứ!

Ở trung tâm sảnh đường là một bục đá tròn.

Trên bục đặt một cuốn sách dày cộp bọc da bò đen bóng, đã bị thời gian bào mòn đến mức gần như không còn nhận ra được hình dạng ban đầu của nó nữa đâu đúng chưa?

Tuy nhiên, Tiêu Hàn có thể cảm thấy sức mạnh tiềm tàng tỏa ra từ vật phẩm ấy — giống như một ngọn lửa đang ngủ đông chờ đợi cơ hội bùng cháy trở lại bất cứ lúc nào nếu ai đó đủ can đảm hoặc ngu ngốc đến mức muốn thử nghiệm xem liệu mình có khả năng kiểm soát được nó hay không thì sao đây?

"Cái gì thế?" Lâm Phong hỏi, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ vững thái độ dũng cảm của một hiệp sĩ trung thành luôn sẵn sàng hy sinh bản thân vì tình bạn thiêng liêng giữa hai người họ dù cho hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu đi chăng nữa cũng chẳng hề nao núng chút nào cả.

Tiêu Hàn tiến về phía bục đá.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều tạo ra tiếng vang vọng rõ ràng trong không gian kín mít ấy kia vậy đó.

Khi đứng cách cuốn sách chỉ còn vài thước, anh cảm thấy nhịp tim mình tăng tốc đáng kể.

Không phải vì sợ hãi, mà là bởi sự thôi thúc mãnh liệt đến từ sâu thẳm nội tâm — nơi nhân tính Ác đang cựa quậy đòi hỏi được giải phóng khỏi xiềng xích đạo đức kìm kẹp nó bấy lâu nay kia vậy đó.

"Đây," Tiêu Hàn nói chậm rãi, giọng đầy vẻ nghiêm trang khác hẳn với sự hài hước đen tối thường thấy ở anh ta lúc bình thường.

"Là lý do tại sao cha tôi chết."

Hắn không nhìn Lâm Phong.

Ánh mắt của hắn dán chặt vào cuốn sách cũ kỹ nằm im lìm trên bục đá như một người canh gác trung thành đã hy sinh mạng sống để bảo vệ chủ nhân cuối cùng của mình trước khi qua đời trong sự cô đơn tuyệt đối giữa biển trời mênh mông bao la rộng lớn vô tận kia vậy đó.

Hắn giơ tay lên.

Bàn tay gầy guộc nhưng rắn chắc khẽ run lên vì kích động tột độ đến mức suýt nữa thì không thể kiểm soát được hành động tiếp theo của chính mình nữa đâu đúng chưa?

Nhưng rồi hắn cũng hạ xuống nhẹ nhàng đặt lên bề mặt lạnh lẽo cứng đờ như đá granite tự nhiên hình thành từ hàng triệu năm trước đây trong lòng đất sâu thẳm nơi mà con người chúng ta hầu như chẳng bao giờ có cơ hội được tận mắt chứng kiến cảnh tượng tuyệt đẹp ấy cả.

Cuốn sách mở ra một cách tự động.

Những trang giấy vàng úa bay phấp phới theo luồng gió vô hình thổi từ đâu đó trong căn phòng kín mít này đây rồi kia kìa!

Tiêu Hàn cúi xuống đọc những dòng chữ đầu tiên được viết bằng mực đỏ thẫm đã chuyển sang màu nâu sậm theo thời gian dài lưu trữ dưới điều kiện khí hậu ẩm ướt đặc trưng của vùng đất phía Bắc Đại Ngạn lạnh giá khắc nghiệt đến mức khó tin ấy kia vậy đó.

*"Khi mặt trăng máu xuất hiện, bóng tối sẽ nuốt chửng ánh sáng.

Và chỉ có kẻ dám đối diện với cái chết mới tìm thấy con đường thứ ba."*

Tiêu Hàn nhíu mày.

Câu nói này nghe quen thuộc kinh khủng.

Giống như lời thì thầm trong giấc mơ của anh suốt nhiều năm qua — những giấc mơ đầy máu và lửa nơi cha anh đứng giữa vòng xoáy bạo lực không ngừng nghỉ để bảo vệ một điều gì đó vô hình nhưng lại mang ý nghĩa sống còn đối với toàn bộ giang hồ Đại Ngạn rộng lớn.

"Làm ơn đừng chạm vào nó," Lâm Phong nói, giọng đầy vẻ khẩn trương lo lắng tột độ đến mức suýt nữa thì lao sượt qua khoảng không gian trống trải giữa hai người họ để ngăn cản hành động mạo hiểm của Tiêu Hàn trước khi quá muộn trở lại bình thường như cũ ấy kia vậy đó.

Nhưng đã quá trễ.

Khi ngón tay cái của Tiêu Hàn chạm vào dòng chữ cuối cùng trên trang đầu tiên, toàn bộ căn phòng rung lên dữ dội.

Những cột đá xung quanh bắt đầu nứt vỡ thành từng mảnh nhỏ.

tứ tung khắp nơi trong không gian chật hẹp ấy kia vậy đó.

Và từ giữa bục đá, một bóng người mờ ảo hiện ra — giống hệt hình dạng của cha anh năm xưa nhưng với đôi mắt đỏ rực như máu tươi vừa chảy ra khỏi vết thương chí mạng mới được gây nên bởi lưỡi kiếm sắc bén lạnh lùng vô tình tàn nhẫn đến mức không thể tin nổi kia vậy đó.

Tiêu Hàn chết lặng.

Hắn không thở nổi.

Không phải vì hoảng sợ, mà là bởi nhận thức sâu sắc rằng mọi thứ hắn biết về quá khứ đều là những mảnh ghép sai lệch được sắp đặt cẩn thận nhằm che giấu sự thật kinh hoàng đằng sau cái giá phải trả cho hòa bình giả tạo này đây rồi kia kìa!

"Con đã đến," giọng nói của bóng người mờ ảo vang lên, không qua môi miệng mà trực tiếp vào tâm trí Tiêu Hàn như một cơn đau nhói buốt cắt ngang ý thức tỉnh táo của anh ta lúc ấy kia vậy đó.

"Bây giờ chúng ta sẽ hoàn thành nốt công việc chưa xong."

Tiêu Hàn lùi lại một bước.

Gót chân va phải viên đá góc cạnh nằm rải rác trên sàn nhà cũ kỹ lâu đời lắm rồi đây kia kìa!

Hắn quay đầu nhìn Lâm Phong, khuôn mặt bình thường của người bạn đồng hành trở nên trắng bệch như giấy nháp vừa mới được viết xong những dòng chữ cuối cùng trong bản thảo chưa kịp hoàn thiện ấy kia vậy đó.

"Hãy chạy," Tiêu Hàn ra lệnh ngắn gọn dứt khoát không chút do dự hay suy nghĩ thêm gì nữa đâu đúng chưa?

"Tránh xa nơi này trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn mức tưởng tượng của ngươi."

Nhưng Lâm Phong không di chuyển.

Đôi mắt trẻ trung ngây thơ ấy giờ đã mở to kinh hoàng nhìn thấy cảnh tượng trước mặt — bóng người mờ ảo đang vươn tay về phía Tiêu Hàn với những ngón dài gầy guộc như cành cây khô héo mùa đông giá rét khắc nghiệt đến mức khó tin kia vậy đó.

Và khi bàn tay lạnh lẽo chạm vào trán anh, thế giới xung quanh bỗng dưng biến mất hoàn toàn.

Chỉ còn lại bóng tối dày đặc bao trùm lấy tâm trí Tiêu Hàn cùng với tiếng cười cợt điên cuồng vang lên từ sâu thẳm trong tiềm thức của chính mình — nơi nhân tính Ác đang chờ đợi cơ hội bùng nổ trở lại sau nhiều năm im lặng chịu đựng xiềng xích đạo đức kìm kẹp nó một cách vô hình nhưng hiệu quả đáng kinh ngạc kia vậy đó.

Tiêu Hàn nhắm mắt lại.

Hắn chấp nhận số phận sắp tới trước mặt mình — dù cho kết cục có bi thảm đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chẳng hề hối tiếc chút nào đâu đúng chưa?

Vì đây mới thực sự là khởi đầu của con đường thứ ba mà anh đã tìm kiếm suốt nhiều năm qua trong biển khổ vô tận của giang hồ Đại Ngạn rộng lớn.

Và khi bóng tối nuốt chửng lấy ý thức cuối cùng còn sót lại trong tâm trí tỉnh táo của Tiêu Hàn, một giọng nói khác vang lên từ phía sau lưng hắn — lạnh lùng và đầy vẻ uy quyền đến mức khó tin kia vậy đó.

"Cuối cùng thì ngươi cũng nhớ ra," Bạch Mộ Phong đứng ở lối vào sảnh đường, thanh kiếm cong vút trên tay tỏa sáng lóa mắt dưới ánh trăng bạc trắng chiếu xuống từ khe nứt trần nhà cũ kỹ lâu đời lắm rồi đây kia kìa!

"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt ba mươi năm qua."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập