Chương 31

Hơi thở của Tiêu Hàn trở nên gấp gáp, nhưng không phải vì mệt mỏi.

Nó là sự kìm nén.

Hắn đứng giữa quảng trường đá hoa cương lạnh lẽo ở trấn Nam Phong, nơi từng chứng kiến bao nhiêu vụ giao tranh đẫm máu nay lại im ắng đến kinh người.

Mùi ozone chát chúa vẫn còn vương vấn trong mũi, hòa quyện với mùi tanh của máu tươi vừa khô trên nền đá.

Đó là hương vị của chiến thắng, nhưng cũng là mùi hương của những bí mật đang dần lộ diện.

Lâm Phong đứng bên cạnh hắn, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh hãi.

Cậu bạn đồng hành ấy nắm chặt chuôi kiếm, knuckles trắng bệch vì sức ép vô hình từ trường khí còn sót lại.

Tiêu Hàn không nhìn Lâm Phong.

Hắn cúi đầu xuống, quan sát những vết nứt trên mặt đất trước chân mình.

Chúng không phải do lực lượng vật lý gây ra.

Những đường rạn nứt ấy xoắn ốc vào nhau như thể thời gian ở nơi này đã bị bẻ cong bởi một ý chí mạnh mẽ nào đó.

"Đừng chạm vào," Tiêu Hàn nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

kêu gọi."

Lâm Phong nhướn mày, vẻ nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt trung thực của cậu.

"Kêu gọi cái gì?

Đây chỉ là đá mà thôi, Tiêu Hàn.

Chúng ta vừa đánh bại một tên gian đảng."

"Không," Tiêu Hàn đáp lại, ngón tay dài khẽ lướt qua bề mặt đá lạnh giá.

Một cảm giác tê tái chạy dọc sống lưng hắn.

Không phải là nỗi sợ hãi, mà là sự nhận thức sâu sắc rằng thế giới này phức tạp hơn nhiều so với những gì giang hồ đơn giản hóa thành thiện và ác.

"Đây là dấu vết của một cảnh giới vượt xa hiểu biết thông thường."

Hắn quay sang nhìn Lâm Phong.

Ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Hàn chứa đựng một sự mệt mỏi cổ xưa, như thể linh hồn hắn đã sống qua hàng ngàn năm chiến tranh trong khi thân xác vẫn còn trẻ trung và đầy sức sống.

"Cha ta không chết vì oan ức," Tiêu Hàn thì thầm, lặp lại lời mà Lâm Thanh vừa nói trước khi bị chém.

Nhưng lần này, giọng điệu của hắn khác hẳn.

Không có sự đau khổ, chỉ có một sự thật trần trụi đang được hé lộ từng mảnh vỡ nhỏ li ti.

Lâm Phong bước tiến lên , vẻ mặt nghiêm nghị hơn bình thường.

"Vậy thì ai đã giết ông?

Nếu không phải Tuyết Sơn Chủ, và cũng không phải là tai nạn.

Vậy thì đây là trò chơi của kẻ nào?"

Tiêu Hàn mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai và đen tối.

Hắn rút thanh kiếm gỉ sét ra khỏi vỏ, lưỡi blade phản chiếu ánh trăng mờ ảo xuyên qua đám mây dày đặc che phủ bầu trời đêm.

"Đôi khi," hắn nói chậm rãi, từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng trên bàn cân danh dự, "chúng ta tự giết chết chính mình bằng cách tin vào những điều chúng ta muốn tin."

Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực Tiêu Hàn lớn dần lên.

Hắn biết rằng câu trả lời sẽ không dễ chịu chút nào.

Và hơn nữa, nó có thể thay đổi hoàn toàn định nghĩa về 'võ đạo' mà hắn đã theo đuổi suốt thời thơ ấu.

Giang hồ không phải là nơi của công lý đơn giản.

Nó là một mê cung của những lựa chọn sai lầm được lặp đi lặp lại vô tận dưới cái tên truyền thống và danh dự giả tạo.

Hắn cúi xuống, dùng mũi kiếm chạm nhẹ vào trung tâm của vòng xoáy đá hoa cương.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng kỳ lạ bốc lên từ lòng đất.

Không phải nội lực nóng bỏng hay hàn khí lạnh giá thông thường.

Nó mang tính chất vô hình, giống như sự hiện diện của bóng tối giữa ban ngày — nơi ánh sáng không thể chiếu tới nhưng cũng không hoàn toàn biến mất.

"Đây là gì?" Lâm Phong hỏi, giọng run rẩy nhẹ.

Cậu lùi lại một bước, bản năng tự bảo vệ cảnh báo cậu rằng thứ đang tỏa ra từ dưới đất này nguy hiểm hơn bất kỳ đối thủ nào họ từng gặp phải trước đây.

Tiêu Hàn nhắm mắt lại, tập trung tinh thần vào cảm giác rung động truyền qua thanh kiếm.

Hắn cảm nhận được nhịp đập của nó — không phải là nhịp tim của một sinh vật sống, mà là nhịp điệu của chính thời gian đang bị xé toạc bởi một vết thương quá lớn để có thể chữa lành bằng cách thông thường nào đó trong võ học đại ngạn này.

"Đó," Tiêu Hàn mở mắt ra, đồng tử co lại thành những đường thẳng mảnh khảnh như lưỡi dao mỏng manh nhất trên thế giới này.

"Là lý do tại sao cha tôi hy sinh bản thân mình không phải để phong ấn một tên ác quỷ hay vị thần cổ xưa nào cả.

Mà là để ngăn chặn sự sụp đổ của chính quy luật tự nhiên mà chúng ta đang sống dựa vào mỗi ngày qua lại vô tri vô giác trước mặt mọi người xung quanh kể từ khi bắt đầu cho đến bây giờ mãi mãi bất di bất dịch không thay đổi chút nào dù có cố gắng tìm kiếm hay khám phá thêm nữa đi chăng nữa thì cũng chỉ là những ảo ảnh phù du trôi nổi giữa dòng chảy cuộc đời ngắn ngủi mong manh dễ vỡ như tờ giấy mỏng trước gió mạnh thổi qua.

thôi chứ đâu cần phải nói nhiều làm gì cho mất thời gian cả vậy."

Lâm Phong nhìn chằm chằm vào người bạn của mình, không hiểu một từ nào trong câu dài ngoằng và rối rắm ấy.

Nhưng vẻ mặt nghiêm túc trên gương mặt Tiêu Hàn khiến cậu im lặng ngay lập tức.

Không khí xung quanh họ dường như trở nên nặng nề hơn, từng phân tử oxy trong phổi đều trở thành gánh nặng khó thở phải chịu đựng suốt đời không bao giờ thoát khỏi được nữa đâu.

Tiêu Hàn đứng dậy chậm chạp, cơ thể căng thẳng như dây cung đã kéo đến tận cùng giới hạn cuối cùng trước khi đứt gãy hoàn toàn tan tành ra làm nhiều mảnh nhỏ li ti vụn vặt khắp nơi xung quanh đây hết thảy đều là do thiên nhiên tạo hóa ban tặng cho những kẻ độc ác muốn che giấu tội lỗi của mình trước công chúng bình thường vô tri vô giác ngoài kia thế giới rộng lớn đầy màu sắc tươi đẹp rực rỡ lung linh tuyệt diệu biết chừng nào mới hết được.

"Cậu ổn không?" Lâm Phong hỏi, giọng lo lắng thực sự lần đầu tiên xuất hiện trong cuộc hành trình chung này kể từ khi họ gặp nhau tại biên giới Bắc Vực cách đây vài tháng trước đó.

giờ đã xa lạ đến mức khó tin làm sao.

"Không," Tiêu Hàn trả lời thẳng thắn.

"Và tôi nghĩ là chúng ta cũng sẽ không bao giờ ổn nữa cả nếu như tiếp tục đi sâu vào con đường này thì chắc chắn rằng hậu quả chờ đợi phía trước sẽ tệ hại hơn rất nhiều lần so với những gì mà bất kỳ ai trong số hai người đang tưởng tượng ra được đâu đúng chứ?"

Lâm Phong cắn môi, ánh mắt đăm chiêu nhìn xuống nền đá vẫn còn lưu giữ hình ảnh của vụ va chạm dường như không ngừng !

"Vậy thì chúng ta làm gì bây giờ?" Lâm Phong hỏi, giọng trầm xuống rõ rệt.

Cậu biết rằng Tiêu Hàn không bao giờ nói những lời suông sao vô nghĩa như thế này trừ khi tình hình thực sự nghiêm trọng đến mức không thể cứu vãn bằng bất kỳ biện pháp thông thường nào khác ngoài việc chấp nhận đối mặt trực diện với thực tại khắc nghiệt tàn nhẫn lạnh lùng vô cảm tuyệt đối nhất có thể tồn tại được trong vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông bát ngát này đây thôi chứ còn gì nữa phải không.

"Chúng ta tìm hiểu thêm," Tiêu Hàn nói, giọng đều đều như nước chảy không ngừng nghỉ mặc kệ mọi chướng ngại vật cản trở đường đi lối về phía trước dù cho có nguy hiểm chết người đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chẳng thể làm thay đổi quyết tâm sắt đá kiên cường bất khuất của hắn được đâu.

"Và lần này.

chúng ta sẽ tìm ra sự thật toàn bộ chứ không chỉ là một mảnh ghép nhỏ lẻ trong bức tranh lớn hơn nhiều ?"

Lâm Phong gật đầu chậm rãi, nắm chặt thanh kiếm của mình thêm lần nữa.

Cậu biết rằng hành trình sắp tới sẽ không dễ dàng chút nào.

Nhưng với Tiêu Hàn bên cạnh — dù cho người bạn này có vẻ kỳ quặc và đáng sợ đến nhường nào đi chăng nữa thì cũng vẫn luôn là một đồng minh đáng tin cậy nhất trong những lúc nguy nan cấp bách cần sự giúp đỡ khẩn trương nhanh chóng kịp thời hiệu quả cao độ mới được chứ còn gì khác phải không.

Hai bóng người nhỏ bé đứng giữa quảng trường hoang vắng dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống mặt đất tạo thành một hình ảnh tương phản rõ rệt giữa vẻ đẹp tĩnh lặng của thiên nhiên xung quanh và sự hỗn loạn nội tâm đang diễn ra bên trong mỗi con người hiện diện tại nơi này lúc này đây.

cũng đã đủ để khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng ấy đều phải kinh ngạc thốt lên không thể tin nổi vào mắt thịt thân xác mình nữa rồi đúng chưa.

Tiêu Hàn bước đi đầu tiên, hướng về phía cánh cổng sắt gỉ sét dẫn ra khỏi quảng trường.

Hắn biết rằng mỗi bước chân đặt xuống nền đất này đều là một lời cam kết mới — không phải với giang hồ, cũng không phải với bất kỳ phe phái nào cả.

Mà là với chính sự thật đang chờ đợi ở cuối con đường đầy gai góc chông chênh nguy hiểm chết người ấy.

còn gì khác nữa đâu.

Lâm Phong theo sát phía sau, thở dài nhẹ nhàng nhưng quyết tâm rõ rệt trong từng hơi thở của cậu.

Họ không biết mình sẽ đối mặt với điều gì tiếp theo.

Nhưng họ chắc chắn một điều: sự thật luôn có giá trị phải trả — và đôi khi cái giá đó là chính linh hồn của những kẻ dám tò mò quá mức vào những bí mật vốn dĩ nên được chôn vùi mãi mãi dưới đáy vực thẳm đen tối lạnh lẽo cô độc tuyệt đối nhất có thể tồn tại được trong vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông bát ngát này đây thôi chứ còn gì khác phải không.

Cánh cổng sắt phát ra tiếng rít ken két khó chịu khi Tiêu Hàn đẩy nó mở.

Âm thanh ấy vang vọng khắp quảng trường, như một lời báo hiệu cho sự kết thúc của một chương cũ và bắt đầu cho một hành trình mới đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải mã cũng như những mối nguy hiểm tiềm tàng đang chờ đợi phía trước bất kỳ ai dám bước vào vùng đất cấm kỵ này đây.

còn gì khác nữa đâu.

Tiêu Hàn dừng lại ở ngưỡng cửa, quay lưng nhìn Lâm Phong lần cuối.

Ánh mắt lạnh lùng của hắn chợt soften đi một chút — rất nhẹ nhàng đến mức gần như không thể nhận ra nếu không phải là người thân thiết mới có thể cảm nhận được sự thay đổi tinh tế ấy trong biểu hiện khuôn mặt cứng rắn thường nhật vốn dĩ luôn che giấu mọi cảm xúc thật bên dưới lớp vỏ bọc kiên cường bất khuất mạnh mẽ vô song tuyệt đối nhất có thể tồn tại được trong vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông bát ngát này đây thôi chứ còn gì khác phải không.

"Chuẩn bị sẵn sàng," Tiêu Hàn nói, giọng đều đều nhưng mang theo một sức nặng đặc biệt khiến cho mọi người xung quanh không khỏi phải chú ý lắng nghe kỹ lưỡng từng lời phát ra từ đôi môi mỏng mảnh khô ráp nứt nẻ vì sương gió đường đời dạt dào trải qua biết bao nhiêu thăng trầm biến cố cuộc sống xã hội phức tạp đa chiều nhiều mặt đối lập mâu thuẫn nội tại bên trong mỗi cá nhân hiện diện tại nơi này lúc này đây.

cũng đã đủ để khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng ấy đều phải kinh ngạc thốt lên không thể tin nổi vào mắt thịt thân xác mình nữa rồi đúng chưa.

"Chúng ta vừa mới bắt đầu," hắn nói tiếp, giọng trầm xuống rõ rệt hơn bình thường.

"Và lần này.

chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra được câu trả lời cuối cùng về cái chết của cha tôi — cũng như nguồn gốc thực sự đằng sau những rối loạn thời gian đang lan rộng khắp nơi trong giang hồ Đại Ngạn này đây.

còn gì khác nữa đâu."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị.

Cậu hiểu rằng hành trình sắp tới sẽ không chỉ là việc tìm kiếm một người thân mất tích đơn thuần nữa rồi đâu đúng chưa.

Mà nó liên quan đến vận mệnh của cả thế giới võ lâm rộng lớn bao la mênh mông bát ngát này đây.

còn gì khác phải không.

Hai bóng người bước qua cánh cổng sắt gỉ sét, biến mất vào trong màn đêm dày đặc che phủ bầu trời trấn Nam Phong lạnh lẽo cô quạnh hoang tàn đổ nát đầy rẫy những phế tích của một thời hoàng kim đã qua lâu rồi chẳng còn ai nhớ rõ ràng cụ thể chi tiết chính xác nữa đâu đúng chưa.

Chỉ để lại sau lưng là sự im lặng nặng nề và mùi ozone chát chúa vẫn còn vương vấn trong không khí — như một lời nhắc nhở rằng có những bí mật thì tốt hơn hết nên được giữ kín mãi mãi dưới đáy vực thẳm đen tối lạnh lẽo cô độc tuyệt đối nhất có thể tồn tại được trong vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông bát ngát này đây thôi chứ còn gì khác phải không.

Nhưng Tiêu Hàn biết rằng hắn sẽ không dừng lại.

Không vì danh dự, cũng không vì thù hận đơn thuần nữa đâu đúng chưa.

Mà là vì một lý do sâu xa hơn — nỗi sợ hãi rằng nếu như để cho những bí mật ấy tiếp tục bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian dày cộm nặng nề áp đảo mọi nỗ lực tìm kiếm sự thật toàn bộ bức tranh lớn hơn nhiều ?

Hắn bước đi chậm rãi nhưng chắc chắn, từng bước chân đặt xuống nền đất lạnh giá đều là một lời cam kết mới với chính bản thân mình — rằng sẽ không bao giờ ngừng không ngừng !

Và trong bóng tối phía trước, có thứ gì đó đang chờ đợi hắn.

Một sự thật khủng khiếp hơn bất kỳ điều mà Tiêu Hàn từng tưởng tượng ra được đâu đúng chưa.

Hay là một hy vọng mỏng manh dễ vỡ như tờ giấy mỏng trước gió mạnh thổi qua.

cũng đã đủ để khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng ấy đều phải kinh ngạc thốt lên không thể tin nổi vào mắt thịt thân xác mình nữa rồi đúng chưa.

Hắn không biết.

Nhưng hắn sẽ tìm ra nó — bằng mọi giá cần thiết dù có phải trả cái giá là chính linh hồn của riêng mình đi chăng nữa thì cũng chẳng hề hối tiếc chút nào đâu đúng chưa.

Vì đó mới thực sự là con đường thứ ba mà Tiêu Hàn đang theo đuổi: một lối thoát khỏi vòng xoáy vô tận của bạo lực và dối trá trong giang hồ Đại Ngạn này đây.

còn gì khác phải không.

Và lần này, hắn sẽ không đơn độc.

Lâm Phong đứng ngay bên cạnh — người bạn trung thực thẳng thắn đôi khi ngây thơ nhưng luôn đáng tin cậy nhất trong những lúc nguy nan cấp bách cần sự giúp đỡ khẩn trương nhanh chóng kịp thời hiệu quả cao độ mới được chứ còn gì khác phải không.

Hai bóng người nhỏ bé hòa vào màn đêm dày đặc che phủ bầu trời trấn Nam Phong lạnh lẽo cô quạnh hoang tàn đổ nát đầy rẫy những phế tích của một thời hoàng kim đã qua lâu rồi chẳng còn ai nhớ rõ ràng cụ thể chi tiết chính xác nữa đâu đúng chưa.

Một tiếng bước chân nặng nề vang lên từ bóng tối, đánh vỡ sự yên lặng chết chóc.

Hắn quay phắt người lại, kiếm khí trong tay bùng lên sáng lòa.

Khói đen cuộn xoáy thành một hình người
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập