Chương 28
Tiêu Hàn đứng giữa sân, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, nhưng cảm giác này không phải do sợ hãi.
Đó là áp lực cực hạn từ trường thế võ công đang bao bọc lấy hắn, một sức ép vô hình nhưng đầy chết chóc.
Ánh trăng bạc trắng xuyên qua những lỗ hổng trên mái ngói mục nát, chiếu xuống sàn gỗ đã bị bào mòn bởi thời gian và bước chân của ngàn võ giả trước đây.
Ánh sáng ấy không mang lại sự thanh tịnh mà ngược lại, nó làm nổi bật lên từng hạt bụi đang lơ lửng trong không trung, như thể chúng cũng đang giữ nhịp thở cùng với hắn.
Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình.
Không phải vì lạnh, mà vì một lý do khác sâu xa hơn.
Trong lòng bàn tay trái, Tiêu Hàn nắm chặt một mảnh giấy vàng úa vừa lén lấy được từ phòng thư bí mật của Bạch Mộ Phong lúc rời đi trước đó.
Mảnh giấy mỏng manh này chứa đựng câu trả lời cho mọi oan khuất, nhưng đồng thời cũng là lưỡi dao sắc bén nhất có thể xé toạc tâm trí hắn.
Giọng nói thì thầm bên tai trở lại, không còn là sự mỉa mai của nhân cách Ác mà là tiếng vọng xa xôi từ quá khứ.
*"Ngươi đã nhìn thấy sự thật,"* giọng nói ấy vang lên trong đầu, lạnh lẽo như đá sông giữa mùa đông.
*"Nhưng ngươi chưa sẵn sàng chấp nhận nó."* Tiêu Hàn nghiến răng.
Răng hắn ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí trong khoảnh khắc ngắn ngủi vừa rồi.
Hắn đã nghĩ rằng mình tìm ra kẻ thù, nhưng hóa ra chân tướng lại nằm ngay dưới đáy vực thẳm mà chính cha hắn từng bước vào để hy sinh.
Hắn quay người lại đột ngột, mắt qua bóng tối dày đặc đang nuốt chửng mọi ánh sáng còn sót lại trong điện thờ cổ kính này.
Không ai đứng đó cả.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ và mùi hương của hoa tử đinh hương tàn phai – thứ mùi mà Bạch Mộ Phong luôn dùng để che đậy mùi máu tanh của những vụ ám sát.
Nhưng khi Tiêu Hàn mở cuốn sách bí mật tìm thấy trong phòng Bạch Mộ Phong trước lúc rời đi, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Đó không phải là kế hoạch tấn công hay danh sách đồng lõa.
Đó là chân dung của cha mình cùng dòng chữ khắc nổi bật phía dưới: “Đừng tin ai cả.” Hắn ngước lên, thấy Bạch Mộ Phong đang mỉm cười đứng đó trong ảo ảnh ký ức, mũi kiếm đã chạm nhẹ vào cổ họng hắn trong một hồi tưởng đau đớn từ chương trước.
Máu lạnh tuôn xuống trong trí nhớ, nhưng thực tại thì khác.
Tiêu Hàn vẫn sống, vẫn đứng đây, với.
lưỡi của sự thật chĩa thẳng vào tim mình.
Hắn cố gắng rút vũ khí nhưng cơ thể hoàn toàn tê liệt trong ký ức đó.
Bạch Mộ Phong đột ngột nhấn mạnh mũi kiếm, xé toạc lớp da thịt và thọc sâu vào huyệt đạo cổ họng trong ảo ảnh.
Hắn sững sờ khi thấy luồng khí tức trong người bỗng bùng nổ, không còn tê liệt nữa mà tràn đầy sức mạnh hủy diệt – nhưng đó là sức mạnh của sự phản bội chính mình.
Bạch Mộ Phong thực ra đã chết từ lâu trước khi Tiêu Hàn sinh ra?
Hay kẻ đứng sau tất cả lại mang gương mặt thân thuộc nhất?
Câu hỏi này quay quắt trong đầu hắn như con rắn độc đang nhai thịt chủ nhân của nó.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan những ảo ảnh và tập trung vào thực tại trước mắt.
Võ đường Thanh Phong không còn là nơi tu luyện bình yên nữa.
Nó đã trở thành mộ phần cho sự ngây thơ của hắn.
Và bây giờ, thời gian để chạy trốn hoặc tìm kiếm câu trả lời rõ ràng đang cạn kiệt từng giây một.
Lôi Tật tiến bước.
Chỉ một bước duy nhất, nhưng khoảng cách năm mét giữa hai người bỗng chốc trở nên mong manh như tờ giấy gió trước cơn bão tố sắp đến.
Không khí xung quanh dường như đóng băng lại dưới ý chí hung bạo tỏa ra từ cơ thể gã đàn ông to lớn này.
Tiêu Hàn né sang trái với phản xạ bản năng, thanh kiếm của Lôi Tật lướt.
, cứa đứt vài sợi tóc bay lơ lửng trong không trung.
Cảm giác lạnh lẽo từ lưỡi kiếm chạm vào da thịt khiến hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Đây không phải là một cuộc đấu võ thông thường để phân định thắng thua mà là sự đối đầu giữa hai quan niệm hoàn toàn trái ngược về đạo làm người và nghĩa khí giang hồ.
Lôi Tật không nói lời nào, chỉ đôi mắt hung dữ của hắn ý chí tiêu diệt tất cả những gì cản trở trên con đường thiết lập trật tự tuyệt đối theo lệnh của Bạch Mộ Phong – hay ít nhất là thế lực mà gã này tin tưởng mù quáng vào đó.
Mỗi bước chân Lôi Tật đặt xuống đều làm rung chuyển nền gỗ mục nát, tạo ra tiếng vang rền vang trong không gian kín đáo của võ đường.
Tiêu Hàn lùi lại hai bước, tìm kiếm điểm tựa vững chắc cho tư thế phòng thủ.
Thanh kiếm trong tay hắn nhẹ bẫng so với áp lực khổng lồ đang đè lên vai.
Hắn nhận ra rằng sức mạnh vật lý đơn thuần sẽ không thể giúp hắn chiến thắng Lôi Tật nếu đối phương đã đạt đến cảnh giới Tông Sư sơ kỳ – nơi nhận thức thời gian bắt đầu chậm lại đáng kể.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát khỏi số phận?” Lôi Tật gầm lên, giọng nói sấm sét vang vọng khắp võ đường.
“Bạch đại nhân đã cho chúng ta cơ hội thanh tẩy thế gian này!
Ngươi và những kẻ như ngươi là mối nguy hiểm lớn nhất!” Tiêu Hàn mỉm cười bitterly.
Bitterness trong nụ cười đó sâu sắc hơn bất kỳ vết thương nào hắn từng chịu đựng.
“Thế giới của các người xây dựng trên nền tảng máu xương và dối trá,” Tiêu Hàn đáp lại, giọng nói bình thản đáng ngạc nhiên giữa hoàn cảnh nguy cấp.
“Và bây giờ, các ngươi muốn gọi nó là hòa bình?” Lôi Tật không trả lời bằng lời lẽ mà chỉ tung ra một cú đấm thẳng vào mặt Tiêu Hàn.
Tốc độ của cú đấn nhanh đến mức mắt thường khó có thể theo kịp, nhưng với khả năng quan sát tinh tế hon lên qua những năm tháng khổ luyện và gần như bị ám ảnh bởi sự thật về cha mình, Tiêu Hàn đã dự đoán được quỹ đạo tấn công trước khi nó xảy ra.
Hắn nghiêng người, để cho nắm đấm sắt của Lôi Tật lướt qua không khí ngay bên cạnh má mình.
Sóng xung kích từ cú đánh hụt ấy làm rung chuyển cả võ đường, khiến những cột gỗ cổ xưa rên rỉ và nứt vỡ thêm nhiều vết tích thời gian.
Tiêu Hàn lợi dụng khoảng trống này lao về phía trước, đưa kiếm chĩa thẳng vào huyệt đạo dưới nách của đối phương – nơi sơ hở duy nhất trong bộ giáp da dày cộp mà Lôi Tật mặc.
Nhưng thay vì bị thương nặng như dự kiến, Lôi Tật bất ngờ xoay người, dùng vai đập mạnh vào cánh tay cầm kiếm của Tiêu Hàn.
Sức va chạm dữ dội khiến thanh kiếm bay văng khỏi tay hắn, rơi xuống sàn gỗ với tiếng kêu leng keng thảm thiết.
Tiêu Hàn lùi lại ba bước để giữ thăng bằng, lòng bàn tay phải tê dại vì chấn động từ cú va chạm ấy.
“Ngươi đã học được cách quan sát,” Lôi Tật nói, giọng trầm xuống nhưng vẫn đầy khinh miệt.
“Nhưng ngươi chưa hiểu rằng đôi khi việc nhìn thấy sự thật là điều tệ hại nhất mà một người có thể trải qua.” Tiêu Hàn lau đi vết máu từ khóe môi đang rỉ.
chạm trước đó.
Hắn biết Lôi Tật nói đúng phần nào – kiến thức về cái chết của cha mình và vai trò của Võ Thần cổ xưa đã khiến tâm trí hắn gần như sụp đổ trong những ngày qua.
Nhưng chính nỗi đau ấy lại là động lực thôi thúc hắn tiếp tục tìm kiếm con đường thứ ba mà không ai từng dám nghĩ đến trước đây: một thế giới nơi võ giả không bị cô lập bởi sức mạnh của chính mình và danh dự thực sự được tôn trọng thay vì bị bóp méo thành công cụ kiểm soát.
Hắn cúi đầu nhìn xuống thanh kiếm nằm trên sàn nhà, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Đây không phải là trận chiến cuối cùng mà sẽ là bước ngoặt quyết định số phận của hắn – và có thể cả tương lai của giang hồ Đại Ngạn nữa nếu bí mật trong cuốn sách kia được phơi bày ra trước công chúng.
Lôi Tật tung ra chiêu thức "Lôi Thần Phách" – một đòn kết liễu với sức công phá khủng khiếp mà ít ai trong giang hồ dám đối mặt trực diện.
Thanh kiếm của hắn lao về phía Tiêu Hàn với tốc độ ánh sáng, tạo ra một đường xoáy khí đen kịt cắt ngang không gian giữa hai người.
Đây là lúc mà hầu hết võ giả sẽ bỏ chạy hoặc chịu đựng đòn tấn công này bằng giá trị sống mạng của mình – nhưng Tiêu Hàn thì khác hẳn những kẻ thường tình trong giang hồ ngày nay.
Thay vì lùi bước hay phòng thủ thụ động, hắn chủ động lao vào chính tâm điểm của cơn bão tố ấy với tư thế mở rộng hai tay như đang chào đón cái chết đến gần hơn nữa.
Động tác này khiến bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng đó đều không khỏi kinh hãi và nghi ngờ về trí tuệ cũng như ý chí sống còn của Tiêu Hàn – trừ phi họ hiểu rõ bản chất thực sự đằng sau hành động liều lĩnh ấy.
Khi lưỡi kiếm bén nhọn nhất của Lôi Tật cách mũi tên chỉ vài tấc, Tiêu Hàn đột ngột thay đổi hướng di chuyển với góc độ hẹp đến mức không tưởng được bằng lý thuyết võ thuật thông thường.
Hắn trượt qua khe hở nhỏ bé giữa các luồng khí xoáy đang điên cuồng tấn công khắp nơi xung quanh hắn – giống như một giọt nước tìm thấy lối thoát từ những kẽ đá cứng rắn nhất vậy đó thôi!
Không chỉ dừng lại ở việc né tránh thành công đòn tấn công chí mạng này mà Tiêu Hàn còn lợi dụng quán tính của chính Lôi Tật để phản kích ngược trở lại.
Hắn quay người thật nhanh, dùng chân phải đạp mạnh vào khuỷu tay đang cầm kiếm của đối phương – nơi yếu điểm duy nhất chưa được bảo vệ kỹ lưỡng trong bộ giáp da dày cộm ấy dù sao đi nữa thì cũng không thể tránh khỏi quy luật vật lý cơ bản nhất khi thi triển võ công cao cấp như thế này.
Lôi Tật sững sờ trước sự linh hoạt bất ngờ của Tiêu Hàn.
Gã chưa từng gặp phải đối thủ nào dám chủ động lao vào trận cuồng phong do chính mình tạo ra – và càng ít hơn nữa là những kẻ có thể thoát chết bằng cách tận dụng sức mạnh của chính đối phương để tự cứu lấy mạng sống cho riêng mình như vậy đây kìa trời ơi!
“Không thể tin được!” Lôi Tật gầm lên, giọng nói rung chuyển cả võ đường cũ kỹ này.
“Ngươi không sợ hãi sao?
Ngươi biết rằng nếu một ly thì sẽ tử thương ngay lập tức chứ?” Tiêu Hàn đáp lại bằng một nụ cười lạnh lùng đầy chất bi hài đen tối đặc trưng của hắn trong những tình huống tuyệt vọng như thế này: “Sợ hãi là cảm giác tự nhiên nhất mà con người có thể trải qua,” anh nói chậm rãi, từng từ ngữ đều rõ ràng và dứt khoát.
“Nhưng đôi khi chúng ta phải học cách vượt lên trên nỗi sợ đó để tìm ra chân lý thật sự ẩn giấu phía sau những ảo tưởng hão huyền về quyền lực tuyệt đối này!” Lời nói của Tiêu Hàn vang vọng trong không gian tĩnh lặng đột ngột xuất hiện sau cú va chạm dữ dội vừa rồi.
Lôi Tật đứng sững người, mắt mở to đầy kinh ngạc trước thái độ bình thản đáng sợ từ kẻ mà gã coi là mục tiêu cần phải loại bỏ để hoàn thành sứ mệnh được giao phó bởi Bạch Mộ Phong – hay ít nhất là thế lực đằng sau tất cả những âm mưu đen tối này đang dần lộ diện rõ ràng hơn từng ngày một.
Tiêu Hàn không dừng lại ở đó.
Hắn bước tiếp đến trước mặt Lôi Tật, khoảng cách gần đến mức có thể chạm vào ngực nhau mà vẫn giữ được sự tự chủ hoàn toàn trong tư thế chiến đấu của mình.
“Hãy mở mắt ra và nhìn xem những gì các người đang bảo vệ thực chất là cái gì,” Tiêu Hàn nói với giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực hơn bất kỳ cú đấm hay nhát kiếm nào trước đây từng gây ấn tượng sâu sắc lên tâm trí hắn như vậy kia kìa trời ơi!
Lôi Tật nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo dù trong người đang tràn ngập nội công hùng hậu.
Hắn nhận ra rằng Tiêu Hàn không chỉ đơn thuần là một đối thủ mạnh mẽ về võ nghệ mà còn sở hữu loại trí tuệ sắc bén hơn nhiều so với những gì gã đã từng tưởng tượng hoặc nghe kể lại từ các bậc tiền bối trong môn phái Thanh Phong nữa.
“Nếu ngươi nghĩ lời nói suông có thể thay đổi được quyết tâm của ta,” Lôi Tật gầm lên, giọng nói rung chuyển cả võ đường cũ kỹ này một lần nữa.
“Thì hãy xem thử sức mạnh thực sự của ‘Lôi Thần Phách’ trong chiêu thứ hai đi nào!” Tiêu Hàn gật đầu nhẹ nhàng, không hề tỏ ra sợ hãi hay dao động trước lời thách thức đầy hung bạo từ Lôi Tật.
Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những đối khốc liệt hơn nữa sắp diễn ra quanh mình – và mỗi lần như thế sẽ mang lại thêm manh mối quý giá giúp giải mã bí ẩn lớn nhất trong đời hắn: cha anh thực sự đã hy sinh vì lý do gì?
Và Võ Thần cổ xưa kia có đang thức tỉnh trở lại sau ngàn năm ngủ đông không.
Hắn hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần cho những biến cố tiếp theo.
Đây không chỉ là cuộc đấu võ giữa hai cá nhân nữa mà còn là trận chiến ý tưởng – nơi sự thật và dối trá sẽ phân định thắng thua cuối cùng trong giang hồ Đại Ngạn hỗn loạn này đây kìa trời ơi!
Thanh kiếm của Lôi Tật bay vút lên cao, cắm sầm vào trần nhà võ đường, rung lên những âm thanh rít tai.
Lôi Tật đứng sững người, mắt mở to đầy kinh ngạc, không hiểu tại sao mình lại mất quyền kiểm soát vũ khí ngay giữa lúc thi triển chiêu thức mạnh nhất của đời gã.
Tiêu Hàn đứng yên, thở đều đặn nhưng ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết – hắn vừa thực hiện một điều mà ít ai trong giang hồ dám làm: dùng ý chí thuần túy để ảnh hưởng đến nhận thức thời gian của đối phương, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy thôi!
Không phải là phép thuật hay tu tiên huyền ảo nào cả.
Đó chính xác là kết quả từ hàng ngàn giờ luyện tập thực tế cùng với sự thấu hiểu sâu sắc về quy luật vận động tự nhiên mà Tiêu Hàn đã tích lũy được qua những năm tháng khổ hạnh trên con đường tìm kiếm chân lý về cái chết của cha mình.
Khi hai võ giả đạt đến cảnh giới Tông Sư trở lên, nhận thức thời gian của họ bắt đầu chậm lại so với thế giới bên ngoài – và nếu một người có thể kiểm soát tốt hơn nhịp điệu nội tại trong cơ thể so với đối phương thì hoàn toàn khả thi để tạo ra những khoảnh khắc “đóng băng” tạm thời nơi kẻ yếu hơn sẽ cảm thấy như bị mắc kẹt trong vòng xoáy bất tận của chính suy nghĩ hoang mang lo lắng ấy kìa trời ơi!
Lôi Tật run rẩy, không phải vì sợ hãi mà do shock nặng nề trước thực tế rằng mình vừa bị đánh bại bởi một nguyên tắc cơ bản nhất của võ đạo: sự tập trung tuyệt đối vào hiện tại thay vì bị cuốn theo những ảo tưởng hão huyền về sức mạnh vô hạn.
Gã nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt thành quyền nhưng lại không thể di chuyển lấy một milimet – như thể chúng đã thuộc về ai khác chứ không còn là phần thân xác của chính mình nữa.
“Ngươi…” Lôi Tật lắp bắp, giọng nói nghẹn ngào đầy bất lực.
“Ngươi làm gì vậy?” Tiêu Hàn bước chậm rãi tiến tới trước mặt gã, mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra tiếng vang rền trong không gian tĩnh lặng đột ngột xuất hiện sau cú va chạm dữ dội vừa rồi.
Hắn dừng lại ở khoảng cách gần đủ để có thể nhìn rõ từng biểu cảm trên khuôn mặt đầy hoang mang lo lắng của Lôi Tật – và cũng đủ xa để đảm bảo an toàn tối đa cho bản thân mình trước bất kỳ phản ứng tức thì nào từ gã đàn ông to lớn này đây kìa trời ơi!
“Tôi không làm gì cả,” Tiêu Hàn đáp lại, giọng nói bình thản nhưng đầy uy lực hơn bất kỳ cú đấm hay nhát kiếm nào trước đây từng gây ấn tượng sâu sắc lên tâm trí hắn như vậy kia kìa.
“Chỉ đơn giản là nhắc nhở ngươi rằng sức mạnh thực sự đến từ việc hiểu rõ giới hạn của chính mình – chứ không phải cố gắng vượt quá nó bằng mọi giá dù có phải trả cái giá đắt đỏ nhất đi chăng nữa!” Lôi Tật cúi đầu, nước mắt chực trào ra khỏi hốc khô khốc vì thiếu ngủ và căng thẳng thần kinh kéo dài suốt nhiều ngày qua.
Gã nhận ra rằng những gì Tiêu Hàn nói đều đúng – và đau đớn hơn là chính gã cũng từng trải qua cảm giác tương tự khi còn nhỏ bé mong manh trước sự áp bức tàn bạo từ cha mình: Bạch Mộ Phong!
“Cha tôi…” Lôi Tật thì thầm, giọng nói nghẹn ngào đầy bi kịch.
“Ông ấy bảo rằng chỉ có kiểm soát tuyệt đối mới mang lại hòa bình vĩnh viễn cho giang hồ này… Nhưng giờ đây tôi thấy nó chỉ là một cái bẫy chết chóc mà thôi!” Tiêu Hàn im lặng lắng nghe, không ngắt lời hay phán xét bất kỳ điều gì từ Lôi Tật.
Hắn biết rằng đôi khi việc để ai đó tự nhận ra sự thật đau đớn ấy còn hiệu quả hơn nhiều so với những bài giảng đạo lý dài dòng vô vị – và đặc biệt là trong trường hợp của gã đàn ông to lớn này đang đứng trước mắt hắn ngay lúc đây kìa trời ơi!
Khi Lôi Tật cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói ổn định trở lại, Tiêu Hàn mở miệng hỏi một câu mà cả hai đều biết sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện hiện tại: “Ngươi có muốn giúp tôi vạch trần âm mưu đen tối của Bạch Mộ Phong không?” Lôi Tật ngước lên, mắt đỏ hoe vì xúc động nhưng cũng đầy quyết tâm mới mẻ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận