Chương 27
Tiêu Hàn đứng giữa đống đổ nát, hơi thở gấp gáp nhưng tâm trí lại lạnh băng như đá sông.
Máu từ góc miệng anh chảy xuống cằm, ấm nóng và mặn chát trên đầu lưỡi.
Anh không loạng choáng.
Sự tỉnh táo trong khoảnh khắc này sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm nào cầm qua tay.
Đối diện anh là Lý Phong.
Người đàn ông từng được coi là biểu tượng của sự công chính giờ đây đang run rẩy.
Không phải vì sợ hãi, mà vì nỗ lực giữ gìn vẻ ngoài ung dung trước một bí mật kinh hoàng vừa bị xé toạc.
Ánh mắt Lý Phong đảo quanh những bức tường đổ vỡ, tìm kiếm lối thoát khỏi cái bóng tối mà Tiêu Hàn vô tình thắp lên.
"Ngươi đã nhìn thấy rồi," Lý Phong nói, giọng trầm xuống thấp hơn bình thường, như thể đang thì thầm với chính ma quỷ trong lòng mình.
"Bây giờ ngươi không thể quay lại làm người mù loà được nữa." Tiêu Hàn nhếch mép cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai và đen tối.
Hắn dụi tay vào vạt áo rách để lau vết máu, hành động chậm rãi nhưng từng nhịp thở đều được kiểm soát tuyệt đối.
"Mù lòa là đặc quyền của những kẻ không dám nhìn sự thật," Tiêu Hàn đáp lại, giọng nói vang lên trong căn phòng trống vắng như tiếng chuông báo tử.
ta chỉ mới bắt đầu tỉnh ngủ." Lý Phong nghiến răng.
Cặp mắt đen tối của hắn suddenly sáng lên một luồng sát khí lạnh lẽo.
Hắn không muốn đấu tranh thêm nữa về mặt lời lẽ, nhưng áp lực từ phía sau lưng — những kỳ vọng vô hình của võ đường và sự kiểm soát của Bạch Mộ Phong — buộc hắn phải hành động.
Hắn cần im lặng kẻ thù này trước khi bí mật lan truyền khắp giang hồ Đại Ngạn.
"Vậy thì hãy để kiếm quyết định số phận ngươi," Lý Phong thốt lên, tay phải bất chợt lóe sáng khi rút thanh trường kiếm ra khỏi bao da cũ kỹ.
Lưỡi kiếm dài hai thước ánh lên dưới tia nắng yếu ớt xuyên qua mái ngói vỡ, tạo thành một đường cong chết chóc trong không khí tĩnh mịch.
Tiêu Hàn không lùi bước.
Hắn đưa tay trái về phía trước, ngón tay cái và trỏ khép hờ như đang cầm lấy một chiếc lá rơi vô hình.
Đây là thế thủ của môn phái đã mất truyền thừa từ lâu, nơi sự bình thản quan trọng hơn tốc độ phản ứng cơ bắp.
"Ta hỏi ngươi," Tiêu Hàn nói chậm rãi, từng chữ được cân nhắc kỹ lưỡng như những viên đá ném vào hồ nước yên tĩnh.
"Ai là người đưa ra lệnh giết cha ta?
Không phải Bạch Mộ Phong đứng trên đỉnh quyền lực.
mà chính ngươi?" Lý Phong sững sờ trong một tích tắc ngắn ngủi trước khi sự nghi ngờ biến thành giận dữ.
Hắn lao về phía trước, bước chân chạm xuống sàn gỗ mục nát nhưng không hề tạo ra tiếng động lớn.
Võ công của hắn đã đạt đến cảnh giới ẩn hình giấu bóng, nơi mọi chuyển động đều được che đậy bởi ý chí tập trung cao độ.
Lưỡi kiếm xé rách lớp bụi dày trên mặt đất, nhắm thẳng vào huyệt đạo cổ tay Tiêu Hàn.
Nếu đòn này trúng đích, kinh mạch chủ vận hành nội lực của Tiêu Hàn sẽ bị cắt đứt vĩnh viễn.
Một võ giả không còn khả năng dẫn lưu khí tức thì khác nào một xác sống đang đi tìm cái chết tự nguyện trong giang hồ đầy rẫy cạm bẫy này.
Thay vì né tránh hay rút lui theo bản năng sinh tồn, Tiêu Hàn đưa cánh tay trái ra chắn ngang.
Không phải để chặn kiếm bằng sức mạnh vật lý, mà là dùng góc độ nghiêng người cực nhỏ sao cho lưỡi kiếm trượt qua lớp vải áo chỉ vài phần ngàn tấc.
Hành động này trông giống như sự liều mạng điên rồ nhất trong võ lâm, nhưng thực chất lại dựa trên việc tính toán chính xác quỹ đạo tấn công của đối phương từ những cú xuất quyền trước đó.
"Lỗi của ngươi là quá tin vào quy tắc," Tiêu Hàn thì thầm khi cảm giác lạnh lẽo của thép lướt qua da thịt mình.
không tuân theo bất kỳ luật lệ nào cả." Cánh tay phải của Tiêu Hàn vung lên, nắm chặt thành đấm với lực nén toàn bộ trọng lượng cơ thể vào một điểm duy nhất.
Đây là đòn 'Thiên Không Đột Phá' mà hắn tự sáng tạo ra trong những đêm dài trằn trọc suy tư về cái chết giả định của cha mình.
Mục tiêu không phải là gây thương tích, mà là phá vỡ sự cân bằng nội tại của Lý Phong thông qua va chạm trực tiếp vào huyệt đạo 'Khấu Hổ'.
Đòn quyền của Tiêu Hàn lao đi với tốc độ đáng kinh ngạc đối với một người đang ở cấp độ Luyện Cơ sơ kỳ.
Nhưng ngay trước khoảnh khắc va chạm thực tế xảy ra, không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề bất thường.
Một lực đẩy vô hình từ phía sau lưng Lý Phong bỗng chốc bùng nổ, như thể có ai đó đang dùng nội công hỗ trợ cho hắn trong cùng một nhịp thở cuối cùng này.
Tiêu Hàn nhíu mày khi cảm nhận được sự thay đổi khí áp đột ngột ấy.
Hắn cố gắng điều chỉnh quỹ đạo tay nhưng đã quá muộn.
Đấm không trúng vai Lý Phong mà lại đập vào một luồng gió xoáy mạnh mẽ do nội lực tạo ra, khiến toàn bộ cơ thể anh bị hất văng về phía sau vài bước chân.
Bụi bặm bay lên mù mịt che khuất tầm nhìn trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ để Lý Phong hoàn tất chuỗi liên kiếm chết người của mình.
Lý Phong không hề mệt mỏi như một võ giả bình thường sẽ phải chịu đựng sau khi kích hoạt nội công cấp cao.
Ngược lại, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết, phản chiếu sự tàn nhẫn được nuôi dưỡng bởi nhiều năm tháng tuân thủ những mệnh lệnh tối thượng mà thậm chí cả chính bản thân cũng không hiểu rõ nguồn gốc thực sự đằng sau chúng.
"Hắn đã giúp ngươi," Lý Phong nói với giọng điệu bình thản đáng sợ khi nhìn xuống Tiêu Hàn đang đứng chông chênh trên nền nhà đổ nát.
"Và bây giờ.
ngươi sẽ chết vì tội lỗi của cha mình." Tiêu Hàn mở mắt.
đã xuyên qua lớp khí xoáy hỗn loạn ấy, dù cơ thể vẫn còn rung lên dư chấn từ cú va chạm vừa rồi.
Lưỡi kiếm của Lý Phong đang chém xuống theo đường thẳng tắp nhắm vào đỉnh đầu hắn, nhưng nó không còn đủ nhanh nữa — ít nhất là đối với nhận thức thời gian tương đối mà Tiêu Hàn đã bắt đầu cảm nhận được trong những lúc cận kề cái chết gần đây này.
Anh tìm ra điểm neo trong tâm trí mình: sự bất động tuyệt đối giữa cơn bão dữ dội của vũ khí và ý chí hủy diệt.
Anh không cần phải nhanh hơn Lý Phong hay người bí ẩn đang hỗ trợ hắn từ phía sau; anh chỉ cần chính xác hơn một li thôi cũng đủ để lật đổ toàn bộ ván cờ tử thần này sang hướng khác hoàn toàn so với dự tính ban đầu của kẻ thù rồi đấy.
Anh đánh một cú gạt tay đơn giản nhưng đầy uy lực vào cạnh dưới lưỡi kiếm đang lao xuống.
Lực cản khiến thanh thép cong nhẹ lại, lệch quỹ đạo đi ba độ — đủ để nó cắm sầm vào cột gỗ phía sau lưng Tiêu Hàn thay vì chặt đứt xương sống anh ta ngay lập tức tại chỗ này rồi!
Tiếng kim loại va chạm với gỗ vang lên chói tai trong không gian yên lặng bất thường của võ đường hoang tàn kia làm cho mọi người đều phải nín thinh lại chờ xem tiếp diễn gì sắp xảy ra kế đến thôi nào chứ?
Lý Phong đứng sững sờ nhìn lưỡi kiếm cắm sâu vào cột nhà, cách mũi tên tóc Tiêu Hàn chỉ chưa đầy một tấc.
Hắn không ngờ rằng đối thủ yếu đuối trước mắt mình lại có khả năng tính toán và phản ứng nhanh nhạy đến mức đáng sợ như vậy trong tình thế nguy cấp tột cùng hiện giờ đây sao?
Nhưng sự kinh ngạc đó không kéo dài lâu vì ngay lập tức hắn quay sang phía sau lưng mình với vẻ mặt đầy dè chừng lẫn nghi hoặc cực độ hơn bao giờ hết rồi!
Khi Lý Phong rút lui, sự im lặng bao trùm võ đường.
Nhưng sự im lặng này không mang lại cảm giác an toàn cho bất kỳ ai có mặt tại đây cả đâu.
Một bóng người cao lớn bước ra từ phía sau Lý Phong, mang theo một aura đáng sợ hơn nhiều lần so với chính bản thân vị trưởng lão kia từng sở hữu trước giờ rồi!
Đó là Trưởng Lão võ đường, người mà danh tiếng của hắn đã bị che giấu cẩn thận trong suốt mười lăm năm qua dưới lớp vỏ bọc của sự hiền lành và nhu nhược giả tạo ấy thôi sao?
Hắn mặc một bộ đồ đen tuyền không hề có bất kỳ vết bẩn nào dù đang đứng giữa đống đổ nát hỗn loạn kia.
Khuôn mặt gầy guộc với đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào Tiêu Hàn như thể hắn đã biết trước mọi hành động của gã thanh niên này từ rất lâu rồi vậy!
Trong tay phải của Trưởng Lão cầm một cuốn sổ nhỏ bằng da dê cũ kỹ, trang giấy vì thời gian nhưng lại được bảo quản cẩn thận đến mức không hề có nếp nhăn nào trên bề mặt ngoài cùng cả đâu.
"Cuốn nhật ký này," Trưởng lão nói chậm rãi khi giơ cao vật phẩm lên để ánh nắng chiếu rõ hơn những dòng chữ khắc sâu bên trong nó.
"Chứa đựng sự thật về đêm đó — và cũng là lý do tại sao Bạch Mộ Phong phải phong tỏa thông tin nghiêm ngặt như thế này cho đến tận ngày hôm nay rồi!" Tiêu Hàn cảm thấy trái tim mình đập thình thịch mạnh mẽ trong lồng ngực khi nhìn thấy biểu tượng dòng họ Tiêu khắc nổi bật trên bìa cuốn sổ ấy.
Hắn bước tiến về phía trước với vẻ mặt lạnh lùng nhưng nội tâm đang cuộn xoáy những câu hỏi chưa có lời giải đáp từ lâu nay!
Trưởng lão mở trang đầu tiên ra, để lộ một bức tranh vẽ bằng mực đen mô tả cảnh tượng cha của Tiêu Hàn tự nguyện nhảy vào miệng núi lửa nơi Võ Thần cổ xưa bị giam cầm.
Nhưng góc dưới cùng lại ghi chú dòng chữ nhỏ li ti: *"Lệnh do Bạch Mộ Phong ký phát — Mục đích: Ngăn chặn sự thức tỉnh."* Tiêu hàn sững sờ khi nhận ra rằng kẻ thù thực sự không phải là người đã giết cha mình, mà chính là những ai cố gắng che giấu sự hy sinh vĩ đại ấy để duy trì trật tự giả tạo của giang hồ Đại Ngạn!
Và giờ thì hắn biết mình cần làm gì tiếp theo rồi.
Khói mực trên bức tranh dường như vẫn còn bốc lên nghi ngút dưới ánh đèn leo lét của ngọn nến sắp tàn.
Tiêu Hàn thở dài một hơi thật sâu, cảm giác lạnh lẽo từ đáy bụng lan tỏa ra toàn thân.
Hắn không còn là kẻ ngây thơ tin vào công lý mù quáng nữa.
Sự thật phũ phàng hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào hắn từng cầm trong tay.
Bạch Mộ Phong không phải là anh hùng cứu thế như giang hồ đồn đại.
Hắn ta mới chính là kẻ đã bán đứng linh hồn để mua lấy sự yên ổn giả tạo này.
Cái chết của cha Tiêu Hàn không phải là tai nạn, mà là một hy sinh được tính toán kỹ lưỡng.
Một con tốt trong ván cờ quyền lực giữa những cao thủ đỉnh phong.
Hắn cúi xuống nhặt tờ giấy cũ kỹ từ trên mặt đất lên.
Giọng run rẩy nhưng đầy căm phẫn khi đọc lại dòng chữ ký tên kia.
Chữ viết của Bạch Mộ Phong uyển chuyển, thanh tao, hoàn toàn trái ngược với sự tàn khốc trong nội dung nó chứa đựng.
"Ngăn chặn sự thức tỉnh".
Ba từ đó như ba nhát dao cắt vào tim hắn.
Tiêu Hàn đứng dậy, bước tới cửa sổ nhìn ra màn đêm đen tối bao phủ thành phố cổ.
Gió đêm thổi mạnh làm tung bay mái tóc rối bời của cậu.
Trong đầu giờ đây là một cơn bão hỗn loạn giữa lòng căm thù và sự bối rối tột độ.
Nếu cha hắn chết vì ngăn chặn điều gì đó, thì thứ bị giam cầm kia rốt cuộc là gì?
Và nếu Bạch Mộ Phong biết tất cả mọi chuyện, tại sao lại để cho tin đồn về "kẻ sát nhân" lan truyền khắp nơi?
Hắn cần một cái cớ để che giấu sự thật.
Cái giá phải trả là danh dự của Tiêu Hàn gia và mạng sống của cha cậu.
Sự hy sinh ấy đã trở thành công cụ trong tay kẻ cầm quyền.
Hắn nắm chặt hai đấm, xương khớp phát ra tiếng kêu lục bục nhẹ nhàng trong tĩnh mịch.
Cảm giác muốn phá vỡ mọi thứ xung quanh dâng lên mạnh mẽ đến khó kiểm soát.
Nhưng Tiêu Hàn biết rằng cơn giận mù quáng sẽ chỉ làm hại chính mình thêm thôi.
Hắn cần sự tỉnh táo hơn là bạo lực vô nghĩa lúc này đây.
Hắn quay lại bàn nghiên, bắt đầu lục lọi những cuốn sách cổ còn sót lại trong thư phòng cũ kỹ của cha.
Có lẽ nơi đây chứa đựng manh mối về "Võ Thần" mà Bạch Mộ Phong đang cố gắng che giấu.
Cha cậu từng dành cả đời để tìm hiểu huyền sử Đại Ngạn.
Chắc chắn phải có gì đó liên quan đến vụ việc này ẩn sâu trong những trang giấy vàng úa kia.
Ngón tay thon dài của Tiêu Hàn lướt qua hàng loạt cuốn sách bụi bặm.
Mùi hương đặc trưng của giấy cũ và mực tàu len lỏi vào khứu giác nhạy bén của cậu.
Mỗi lần mở một quyển sách ra là một lần hy vọng mong manh được thắp lên rồi lại tắt ngấm trước thực tại khắc nghiệt chờ đợi phía sau những dòng chữ mờ nhạt theo thời gian trôi đi nhanh chóng như nước chảy không ngừng nghỉ bao giờ cũng vậy đâu có gì mới mẻ cả đời người chỉ là vòng lặp vô tận của sinh lão bệnh tử mà thôi sao phải khổ sở tìm kiếm cái kết cho một câu chuyện đã định sẵn từ trước khi chưa kịp bắt đầu.
Thật sự mệt mỏi.
Tiêu Hàn dừng tay, nhìn vào cuốn sách dày cộm nhất nằm ở góc xa cùng bụi bặm phủ đầy khắp nơi trên bề mặt da bò cũ kỹ bao bọc bên ngoài trông như thể nó vừa được khai quật trực tiếp từ một hầm mộ cổ nào đó vậy chứ không phải là đồ dùng hàng ngày trong thư phòng của một đại sư võ lâm cả thảy đều cảm thấy kỳ lạ khó hiểu đến mức đáng sợ làm cho người ta muốn quay đi tránh né ngay lập tức nhưng sự tò mò lại kéo chân hắn ở lại nơi đây như bị thôi miên bởi chính sức hút bí ẩn phát ra từ nó vậy đó sao?
Hắn cẩn thận lớp bụi dày đặc bám trên bìa sách.
Tiêu đề khắc bằng kim loại đen nhánh đã gỉ sét theo thời gian: *"Ký Sự Về Cánh Cổng Không Tên"*.
Chữ viết hoa sừng sững, uy nghiêm nhưng lại mang vẻ u ám khó tả khiến người nhìn không khỏi rùng mình lạnh sống lưng bất giác run rẩy trong sợ hãi mơ hồ chưa từng trải qua bao giờ dù đã chứng kiến biết bao cảnh chết chóc tàn khốc trên chiến trường giang rồi mà vẫn còn cảm thấy kinh hoàng như vậy đây ư?
Tiêu Hàn mở trang đầu tiên ra với đôi tay hơi rung nhẹ.
Những dòng chữ viết bằng bút lông cổ điển, nét mực đậm đà nhưng mờ nhạt theo năm tháng trôi qua nhanh chóng không chút lưu luyến nào cả cứ thế biến mất vào hư vô vĩnh hằng mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu đúng không.
Nội dung ban đầu nói về lịch sử hình thành của Đại Ngạn giang hồ cách đây hơn ngàn năm trước khi những môn phái lớn nhỏ xuất hiện khắp nơi làm cho cảnh tượng trở nên phức tạp rối ren khó phân giải rõ ràng được ai là thiện ác chính tà thật sự ra sao thì mới biết chứ còn bây giờ chỉ có thể dựa vào trực giác phán đoán.
cũng không chắc chắn bao nhiêu phần trăm cả thảy đều mơ hồ hết sức cực độ luôn ấy chứ?
Nhưng khi lật đến trang thứ mười bảy, Tiêu Hàn bỗng dừng lại.
Một hình vẽ sơ bộ về một cấu trúc kiến trúc kỳ lạ xuất hiện trước mắt hắn ngay lập tức khiến cho toàn thân cơ thể căng cứng như đá tảng không cử động nổi lấy một milimet nhỏ bé nhất chút nào hết thảy đều bất động hoàn toàn tuyệt đối tĩnh lặng đến mức đáng sợ làm cho người ta muốn hét lên nhưng cổ họng lại bị bóp nghẹt chặt chẽ không phát ra âm thanh gì cả chỉ có tiếng tim đập thình thịch vang dội trong tai như sấm sét nổ đùng một cái.
cũng đủ khiến người ta mất đi năng lực kiểm soát bản thân rồi còn gì nữa đúng không.
Đó là hình ảnh của một ngọn tháp bằng xương trắng xóa.
Những khối xương cốt khổng lồ được ghép lại với nhau theo một trật tự kỳ lạ tạo nên vẻ đẹp ma quái khó tả làm cho người nhìn cảm thấy chóng mặt quay cuồng mất phương hướng ngay lập tức bất kể họ có.
thấp ra sao thì cũng không thể tránh khỏi cảm giác này cả thảy đều bị cuốn vào vòng xoáy đen tối của sự tuyệt vọng tột cùng vậy đó sao?
Dưới bức vẽ là một dòng chú thích ngắn gọn: *"Nơi linh hồn Võ Thần trú ngụ.
Chỉ mở khi trăng máu chiếu rọi lên đỉnh núi Linh Thứu."* Tiêu Hàn nhíu chặt hai mày lại, cố gắng nhớ xem có nghe đến địa danh này bao giờ chưa trong ký ức của mình hay không thì cũng chẳng biết được nữa cả thảy đều mờ nhạt như sương mù buổi sáng sớm vậy đó mà sao phải hỏi làm gì cho mất công thêm vào kia kìa?
Tên núi này gợi lên một cảm giác xa lạ nhưng lại vô cùng quen thuộc khó hiểu đến mức đáng sợ làm cho người ta muốn bỏ chạy ngay lập tức nhưng chân tay thì bị đóng băng tại chỗ không thể di chuyển lấy một bước nhỏ bé nhất chút nào hết thảy đều bất lực trước sức hút bí ẩn của nó vậy đó ư?
Hắn lật nhanh thêm vài trang nữa.
Những ghi chép trở nên rời rạc, thiếu liên kết như thể người viết đang trong trạng thái hoảng loạn tột độ mất kiểm soát hoàn toàn ý thức lẫn lý trí của bản thân mình vậy mà cũng đủ để khiến cho độc giả cảm thấy lạnh sống lưng run rẩy không ngừng nghỉ bao giờ thì mới biết chứ còn bây giờ chỉ có thể đọc.
cũng không hiểu được nhiều lắm cả thảy đều mơ hồ hết sức cực độ luôn ấy.
*"Hắn ta trở về.
Lưỡi kiếm lạnh lùng xuyên thủng lồng ngực hắn, máu tươi phun trào nhuộm đỏ cả không gian xung quanh.
Hắn không kêu đau, chỉ nở nụ cười điên dại nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Cánh tay không đầu của hắn bỗng vươn ra, túm lấy cổ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận