Chương 26
Mùi máu tanh và bụi tro của ngàn năm trước dường như chưa từng bay đi, mà chỉ lắng đọng thành một lớp màng mỏng bám vào da thịt Tiêu Hàn.
Hắn đứng sững giữa tàn tích đá đen, nơi những cột trụ vỡ vụn vươn lên như những ngón tay xương xóc đang cầu xin sự tha thứ từ bầu trời tối tăm phía trên.
Cơ thể anh vẫn còn rung lên những dư chấn chưa dứt hẳn.
Luồng chân khí bạo liệt vừa rồi không chỉ là một đòn tấn công đơn thuần, mà giống như một trận động đất nội tại làm lung lay nền tảng ý chí của hắn.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, ướt sũng vải vóc và dính vào da thịt gây cảm giác khó chịu tột cùng.
Trước mặt anh là khoảng trống tối đen yếm thế.
Nhưng sự im lặng nơi đây không phải là sự vắng vẻ bình thường.
Nó mang tính chất chủ động, như thể chính bóng đêm đang nhe nanh ra chờ đợi con mồi bước vào bẫy.
Tiêu Hàn hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực lại.
Hắn nhớ lời cảnh báo của Bạch Mộ Phong.
“Đừng tin ai cả.” Ba từ khắc nổi trên cuốn sách bí mật vẫn còn in đậm trong trí não hắn.
Và giờ đây, khi đứng giữa nơi này, Tiêu Hàn nhận ra rằng sự thật về cái chết của cha mình có lẽ không nằm ở những hồ sơ văn phòng hay lời đồn thổi giang hồ.
Nó được chôn sâu dưới lớp vỏ bọc của thời gian và ảo tưởng.
Hắn đưa tay lên thử vào thanh kiếm đang đeo bên hông.
Lưỡi kiếm lạnh buốt, nhưng lòng bàn tay thì ướt đẫm mồ hôi loang lổ.
Sự mâu thuẫn giữa sự bình thản giả tạo bề ngoài và nỗi sợ hãi tột cùng bên trong luôn là đặc sản của Tiêu Hàn.
Hắn cười nhạt một tiếng khô khốc trong cổ họng.
“Nếu đây là cái bẫy, vậy thì kẻ đặt bẫy chắc chắn muốn ta bước vào,” hắn tự nhủ với chính mình.
Giọng điệu đen tối ấy vang lên trong tâm trí, hòa quyện cùng những lời thì thầm đầy quyền uy mà hắn đã nghe thấy ở đấu trường đá đen trước đó.
Tiêu Hàn cất bước đi về phía trước.
Mỗi bước chân dậm xuống sàn đá đều tạo ra một tiếng vọng trầm đục, như thể đang đánh thức cái gì đó ngủ say từ lâu trong lòng đất.
Bụi tro bay lên quanh gót giày, xoáy thành những vòng tròn nhỏ li ti rồi tan biến vào không khí lạnh giá.
Đột nhiên, ba bóng đen xuất hiện từ phía sau những cột trụ đổ vỡ.
Họ mặc áo choàng trắng xám, che kín khuôn mặt bằng những tấm vải thêu hình trăng khuyết bị xé rách.
Không một lời chào hỏi, không một tiếng động báo hiệu.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc và ánh mắt lạnh lẽo xuyên thấu qua lớp vải mỏng manh.
Đạo nhân ở giữa cầm một cây cung gỗ đen nhánh trên tay.
Hai đạo nhân bên cạnh nắm chặt những quạt giấy bằng xương người trong lòng bàn tay trắng bệch.
Họ đứng thành hình tam giác, khóa chặt mọi lối thoát của Tiêu Hàn lại.
Đây không phải là một cuộc chạm trán ngẫu nhiên.
Tiêu Hàn nhận ra họ ngay lập tức.
Những “Đạo Nhân Thời Gian” — những kẻ bảo vệ bí mật mà thậm chí cả Tuyết Sơn Chủ cũng e dè nhắc tới tên.
Hắn đã nghe Lâm Phong kể sơ qua về họ trong một lần say rượu, nhưng giờ đây khi đối mặt trực tiếp, hắn mới hiểu tại sao người bạn đồng hành của mình lại run rẩy đến vậy.
Đạo nhân cầm cung hét lên một tiếng ngắn gọn, sắc bén như lưỡi dao cứa vào không khí.
Cánh tay y duỗi thẳng ra với tốc độ kinh hoàng.
Trong mắt thường của bất kỳ võ giả nào khác, mũi tên đã bay đi và xuyên thủng lồng ngực đối phương từ lâu.
Nhưng trong nhận thức chậm lại của Tiêu Hàn — kết quả của việc hắn chạm tới ranh giới Luyện Cơ sâu thẳm hơn trước kia — mũi tên ấy di chuyển như một con rùa bò chậm chạp qua không khí dày đặc.
Tiêu hàn nhìn thấy từng sợi lông vũ trên đuôi tên rung động nhẹ nhàng.
Hắn có thể đếm được số lượng, thậm chí là cảm nhận sự cân bằng hoàn hảo của nó trong tay đạo nhân phóng đi.
Thời gian tương đối đang bẻ cong quy luật vật lý nơi đây.
Không phải vì ma thuật, mà vì ý chí võ công của những kẻ bảo vệ này đã đạt đến mức độ kiểm soát tuyệt đối lên không gian xung quanh họ.
Hắn không né tránh ngay lập tức.
Thay vào đó, Tiêu Hàn quan sát.
Hắn cần hiểu cơ chế hoạt động của “thời gian” nơi đây để tìm ra điểm yếu.
Nếu hắn chỉ dựa vào phản xạ thông thường, hắn sẽ chết trong vòng một phần mười giây tiếp theo.
Mũi tên đang tiến tới mũi nhọn hướng thẳng vào trái tim hắn, cách đó chưa đầy hai bước chân.
Cánh tay phải của Tiêu Hàn chuyển động chậm rãi nhưng chắc chắn.
Hắn không rút kiếm ra hoàn toàn mà chỉ kéo lưỡi thép non nửa khỏi vỏ gỗ đen bóng.
Kim loại lạnh lẽo va chạm nhẹ với nhau tạo thành một âm thanh kim khí rè rè.
Đó là tiếng nhạc đệm cho vũ điệu tử thần sắp diễn ra.
Mũi tên gần hơn nữa.
Tiêu Hàn có thể ngửi thấy mùi sắt gỉ và hương thơm của gỗ hồng đào đã được tẩm độc từ đầu mũi tên.
Hắn cảm nhận áp lực không khí dồn nén lại tại điểm tiếp xúc giữa lưỡi kiếm và đường bay của mũi tên.
Đây là khoảnh khắc quyết định.
Sai một ly, đi đời nhà ma đúng nghĩa đen.
Hắn xoay cổ tay một góc ba mươi độ, điều chỉnh lực chân khí trong kinh mạch chạy dọc theo cánh tay phải đến cực hạn.
Da thịt trên bàn tay hắn căng phồng lên, những gân xanh nổi rõ như mạng nhện dưới lớp da mỏng manh.
Sức mạnh không đến từ cơ bắp, mà từ sự tích tụ của hàng ngàn giờ luyện tập đau đớn và thất bại.
“Quá chậm,” Tiêu Hàn lầm bầm trong miệng.
Giọng nói của anh lạnh lùng, thiếu cảm xúc đến đáng sợ.
Nhưng bên trong tâm trí hắn, nhân cách Ác đang cười đắc ý vì cơ hội sống sót vừa tăng lên một chút nhỏ bé mong manh.
Lưỡi kiếm chạm vào thân mũi tên.
Không phải là va chạm mạnh mẽ, mà là một sự trượt nhẹ nhàng như nước chảy trên đá trơn.
Tiêu Hàn dùng lực cắt ngang dòng chân khí duy trì đường bay của mũi tên.
Kim loại gặp kim loại tạo ra tia lửa xanh nhạt bắn tung tóe trong bóng tối.
Mũi tên lệch hướng đi ba phần tư inch và cắm sít vào má trái của hắn, làm rách một vết nông nhưng sâu sắc đến tận xương hàm.
Máu tươi chảy xuống cằm nóng hổi, mặn chát trên đầu lưỡi.
Tiêu Hàn không hề chớp mắt hay biểu lộ sự đau đớn gì cả.
Hắn chỉ đơn giản là ghi nhận thông tin: tốc độ thực tế nhanh hơn dự đoán của hắn khoảng mười phần trăm.
Đạo nhân cầm cung hạ thấp cánh tay lại, vẻ mặt vẫn lạnh băng như tảng đá sông băng.
Y không nói lời nào, nhưng ánh mắt xuyên qua tấm vải che mặt đang nhìn chằm chằm vào vết thương trên má Tiêu Hàn với sự tò mò thuần túy khoa học.
Đây là một cuộc thử nghiệm.
Và Tiêu Hàn vừa vượt qua bài kiểm tra đầu tiên bằng da thịt và máu tươi của chính mình.
Hai đạo nhân còn lại không còn giữ được sự bình tĩnh hoàn hảo nữa.
Họ hét lên, đồng loạt tấn công từ hai phía bên trái và phải của Tiêu Hàn.
Mũi tên thứ nhất đã trượt quá gần, khiến họ nhận ra đối thủ này không hề đơn giản chút nào.
Quạt giấy bằng xương người bay về phía Tiêu Hàn với tốc độ cắt gió sắc lẹm.
Tiếng xé toạc vải áo vang lên khắp điện thờ cổ khi ba đạo nhân kia đồng loạt kích hoạt võ công của mình.
Không khí xung quanh Tiêu Hàn trở nên nặng nề hơn gấp bội phần, như thể hắn đang chiến đấu dưới đáy đại dương sâu thẳm nhất trên thế giới này.
Mỗi cử động đều phải trả giá bằng năng lượng khổng lồ để chống lại lực cản vô hình ấy.
Mũi tên và quạt giấy bay về phía Tiêu Hàn từ hai hướng khác nhau, tạo thành một lưới tử thần không thể thoát khỏi nếu hắn đứng yên tại chỗ.
Quạt giấy mở ra hoàn toàn khi đến gần, lộ ra những lưỡi dao nhỏ bằng kim loại quý hiếm gắn liền với từng nan quạt xương trắng ngà.
Chúng xoay tròn như những chiếc lá gai khổng lồ trong gió bão mùa thu khô cằn.
Tiêu Hàn đứng giữa vòng vây chết chóc, cảm nhận từng luồng chân khí thù địch đang hội tụ về phía mình từ mọi góc độ khác nhau trên không gian ba chiều phức tạp này trước mặt hắn ngay lúc này đây thôi!
Hắn hít vào một hơi thật sâu để làm chậm nhịp đập trái tim lại xuống mức tối thiểu có thể duy trì sự tỉnh táo cho bộ não hoạt động hiệu quả nhất trong tình huống nguy cấp hiện tại đang diễn ra xung quanh mình thế nào rồi đây?
Nhân cách Thiện bên trong hắn kêu gọi sự bảo toàn tính mạng bằng cách lùi bước hoặc né tránh tạm thời để tìm kiếm cơ hội phản công sau này một cách thông minh hơn thay vì lao vào cuộc chiến khốc liệt không cần thiết ngay từ đầu như những kẻ ngu ngốc thường làm vậy đâu?
Nhưng nhân cách Ác lại thúc giục hắn tấn công trực diện với tất cả sức mạnh tàn bạo tiềm ẩn đang ngủ say trong máu thịt để tiêu diệt đối phương trước khi chúng kịp nhận ra sự yếu đuối thực sự của mình đang bộc lộ ra bên ngoài thế nào cho đúng nghĩa là võ giả chân chính chứ không phải là một con cừu đợi chờ bị (đốn giết) nữa!
Tiêu Hàn chọn lựa thứ ba.
Hắn không né, cũng không tấn công thẳng vào các vũ khí bay tới trước mặt mình lúc này đây cả đâu?
Thay vì vậy, hắn bước tiến lên phía trước với tư thế thư thái đến khó tin giữa cơn bão tố lưỡi dao đang xoáy tròn quanh người anh ta ấy sao?
Lưỡi kiếm trong tay phải khẽ lay động theo nhịp điệu tự nhiên của cơ thể, vẽ nên một đường cong mượt mà trong không khí loãng dần đi theo hướng di chuyển của hắn vậy đó!
“Thế nào cũng được,” Tiêu Hàn nói với chính mình bằng giọng điệu hài hước đen tối đầy mỉa mai đặc trưng riêng biệt luôn có ở anh ta từ lâu rồi kia sao?
“Chết đau đớn hơn là sống an toàn trong sợ hãi.” Hắn chấp nhận rủi ro cao nhất để đổi lấy cơ hội chiến thắng duy nhất còn lại trước mắt ngay bây giờ thôi!
Đòn kiếm của Tiêu Hàn không gặp phải sự kháng cự mạnh mẽ như dự đoán ban đầu.
Thay vào đó, nó xuyên qua cơ thể đạo nhân trung tâm — kẻ cầm cung vừa nãy — một cách dễ dàng đến đáng ngờ, giống hệt như đâm vào một ảo ảnh mờ nhạt được tạo nên từ sương mù buổi sáng sớm mùa thu lạnh giá.
Không có tiếng máu chảy xối xả ra ngoài đâu?
Chỉ có âm thanh rít lên chói tai của kim loại va chạm với không khí loãng đang bị nén chặt lại thành từng lớp màng mỏng manh bao bọc lấy thân hình đạo nhân kia mà thôi đó!
Đạo nhân trung tâm không hề bị thương tích gì nghiêm trọng cả đâu?
Cơ thể y tan biến ngay lập tức thành vô số những mảnh vỡ ánh sáng li ti màu xanh lam nhạt phát ra từ nội tại lõi cơ thể người đang đứng trước mặt Tiêu Hàn lúc này đây sao?
Những tia sáng ấy xoáy vào nhau tạo thành một hình cầu nhỏ bé lơ lửng giữa không trung, phản chiếu khuôn mặt lạnh lùng đầy vẻ kinh ngạc lẫn thích thú của Tiêu Hàn nhìn vào nó với ánh mắt sắc bén như chim ưng săn mồi vậy đó!
Tiêu Hàn đứng sững sờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Hắn vừa phá vỡ một phần của thực tại ảo tưởng này bằng ý chí thuần túy và kỹ năng võ công đỉnh cao chưa từng được ghi chép lại bất kỳ đâu trước đây cả sao?
Không phải là sức mạnh hủy diệt vật lý thông thường mà ai cũng biết rõ từ lâu rồi kia!
Mà là khả năng can thiệp trực tiếp vào cấu trúc nhận thức thời gian của đối phương đang bảo vệ bí mật này tại nơi điện thờ cổ kính hoang tàn bao la rộng lớn này cả đời người chỉ sống qua một lần duy nhất trong lịch sử giang hồ Đại Ngạn thôi chứ gì nữa đâu?
Ba đạo nhân kia đồng loạt biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn, không để lại dấu vết nào khác ngoài những mảnh vải áo trắng xám bay lơ lửng chậm rãi xuống sàn đá lạnh lẽo dưới chân anh ta ấy sao?
Không khí nặng nề tan biến đi nhanh chóng như khói thuốc lá bị gió mạnh thổi tung vào khoảng trống vô tận phía trước mặt vậy đó!
Chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của Tiêu Hàn vang lên trong sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ không gian xung quanh hắn lúc này đây thôi!
Hắn cúi xuống nhặt một mảnh vải rơi gần chân.
Trên đó thêu dòng chữ nhỏ bằng mực đỏ đã phai màu theo thời gian: “Thời Gian Là Kẻ Trộm Lớn Nhất.” Tiêu Hàn nhìn vào dòng ký tự ấy với cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng mình ngay lúc này đây sao?
Hắn hiểu ra rằng cha mình không chết oan uổng bởi thù hận hay âm mưu chính trị tầm thường giữa các phe phái trong giang hồ cả đâu!
Sự thật về cái chết của vị Võ Thần cổ xưa đang thức tỉnh từ giấc ngủ ngàn năm dưới lòng đất sâu thẳm kia liên quan mật thiết đến những kẻ bảo vệ này và quy luật thời gian tương đối mà họ tuân thủ nghiêm ngặt như thế nào cho đúng nghĩa là danh dự võ giả chân chính chứ không phải chỉ đơn thuần là sức mạnh brute force thô bạo vô tri vô giác luôn thôi sao?
Tiêu Hàn đứng dậy, nắm chặt mảnh vải trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh giá.
Hắn vừa phá vỡ một phần của bức tường ngăn cách giữa thế giới thực và ảo tưởng do những Đạo Nhân Thời Gian dựng lên để che giấu sự thật kinh hoàng về nguồn gốc xuất thân cũng như mục đích tồn tại thực sự đằng sau cái chết của cha mình trước đây đã từng xảy ra ở nơi này cả đời người chỉ sống qua một lần duy nhất trong lịch sử giang hồ Đại Ngạn thôi chứ gì nữa đâu?
Hắn ngước lên nhìn bầu trời tối tăm phía trên đỉnh điện thờ cổ kính hoang tàn bao la rộng lớn này.
Vết nứt trong không khí vẫn còn tồn tại dưới dạng những tia sáng xanh nhạt le lói như sao mai buổi sớm mùa xuân lạnh giá vậy đó!
Chúng lan tỏa ra xung quanh, tạo thành một mạng lưới phức kết nối mọi thứ lại với nhau theo cách mà mắt thường khó có thể nhận biết được nếu không phải là người đã trải qua quá trình luyện tập khổ hạnh suốt nhiều năm trời liền miệt mài tìm kiếm chân lý cuối cùng cho cuộc đời mình như Tiêu Hàn vậy đó!
Đột nhiên, một giọng nói trầm đục vang lên từ chính bên trong tâm trí anh ta ấy sao?
Nó không thuộc về bất kỳ ai mà hắn đã gặp trước đây cả đâu!
Giọng điệu đầy quyền uy và đe dọa tột cùng khiến anh phải nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?
“Ngươi đã nhìn thấy sự thật, nhưng ngươi chưa sẵn sàng chấp nhận nó,” giọng nói thì thầm bên tai với nụ cười mỉa mai đầy sát khí đang chờ đợi con mồi bước vào bẫy chết chóc sắp được triển khai ngay bây giờ thôi!
Tiêu Hàn quay người lại đột ngột.
Không ai đứng đó cả đâu?
Chỉ có bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi ánh sáng còn sót lại trong điện thờ cổ kính hoang tàn bao la rộng lớn này mà thôi sao?
Nhưng khi hắn mở cuốn sách bí mật tìm thấy trong phòng Bạch Mộ Phong trước lúc rời đi, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở – đó là chân dung của cha mình cùng dòng chữ khắc nổi bật phía dưới: “Đừng tin ai cả.”
Hắn ngước lên, thấy Bạch Mộ Phong đang mỉm cười đứng đó, mũi kiếm đã chạm nhẹ vào cổ họng hắn.
Máu lạnh tuôn xuống, hắn cố gắng rút vũ khí nhưng cơ thể hoàn toàn tê liệt.
Bạch Mộ Phong đột ngột nhấn mạnh mũi kiếm, xé toạc lớp da thịt và thọc sâu vào huyệt đạo cổ họng.
Hắn sững sờ khi thấy luồng khí tức trong người bỗng bùng nổ, không còn tê liệt nữa mà tràn đầy sức mạnh hủy diệt.
Hắn mở miệng, nhưng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận