Chương 25
Tiêu Hàn đứng giữa vòng tròn ánh trăng chiếu rọi xuống sàn đá lạnh lẽo, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Đối diện anh là ba vị Lão Túc của môn phái, những người nắm giữ quyền lực tối thượng trong hệ thống võ lâm Đại Ngạn.
Họ không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm để xẻ đôi linh hồn hắn từ bên trong.
Bạch Mộ Phong ngồi trên ghế chủ tọa cao nhất, tay cầm một chiếc quạt lông ngỗng đã cũ kỹ nhưng sạch sẽ.
Ông ta mở chậm rãi từng nan quạt ra rồi đóng lại.
Tiếng "rắc" nhỏ bé vang lên trong sự im lặng chết chóc ấy nghe như tiếng xương cốt gãy vỡ dưới áp lực vô hình của ý chí võ công.
“Ngươi nghĩ mình là ai?” Bạch Mộ Phong hỏi, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
“Một kẻ ngoại đạo xâm nhập vào lãnh địa cấm kỵ?
Hay một con chó hoang vừa ăn thịt chủ cũ rồi quay lại sủa mõm chủ mới?”
Tiêu Hàn nhếch mép cười.
Nụ cười ấy không hề có chút vui vẻ, mà là sự châm biếm đen tối nhất dành cho cái thế giới đầy giả dối này.
Hắn chậm rãi đưa tay lên lau vết máu còn dính ở khóe miệng – thứ máu của Hắc Lang, kẻ vừa bị hắn giết trong đấu trường trước đó.
“Thưa Bạch Chủ,” Tiêu Hàn đáp lại bằng giọng khàn khàn, “con chó hoang ấy có tên là Hắc Lang.
Tôi chỉ đang tìm kiếm sự thật mà thôi.”
Sự im lặng quay trở lại dày đặc hơn.
Không khí dường như đông cứng thành băng giá bao quanh cơ thể hắn.
Ba vị lão túc phía sau Bạch Mộ Phong bắt đầu di chuyển.
Họ không bước đi, mà trôi nhẹ nhàng trên mặt đất, tạo ra những gợn sóng năng lượng võ công làm rung chuyển bụi tro bám trên sàn đá đen bóng loáng kia sao?
Khấu Vô Kỵ – người đứng ở bên trái – là kẻ xuất chiêu.
Vị trưởng lão này nổi tiếng với tuyệt học "Lập Thuẫn Kiếm Ý", vốn được coi là bất khả xâm phạm trong vòng bán kính mười trượng.
Nhưng hôm nay, Khấu Vô Kỵ không dùng kiếm.
Hắn dùng chính ngón tay mình để vẽ nên những đường khí tức chết chóc trong không trung.
“Ngươi đã vượt qua giới hạn của Luyện Cơ,” Khấu Vô Kỵ nói chậm rãi, mỗi chữ như một lưỡi dao nhỏ li ti cạo qua thanh quản Tiêu Hàn.
“Nhưng ngươi chưa đủ thông minh để hiểu rằng đôi khi sự ngu dốt lại là ân sủng lớn nhất mà trời.
người.”
Tiêu Hàn nhíu mày sắc lạnh.
Hắn cảm nhận được áp lực từ những ngón tay kia đang ép xuống vai mình như núi Thái Sơn đè lên đầu một con kiến bé nhỏ giữa biển đêm đen kịt bao la rộng lớn này cả.
Nếu không cẩn thận, hắn sẽ bị nghiền nát thành bột mịn ngay tại chỗ mà chẳng ai có thể tìm thấy xác của hắn đâu?
“Ân sủng?” Tiêu Hàn lặp lại từ đó với giọng điệu đầy mỉa mai.
“Ta nghe nói rằng những người nắm giữ quyền lực thường hay gọi sự kiểm soát là ân sủng cả đấy.”
Khấu Vô Kỵ không đáp lời gì thêm, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu cho hai thuộc hạ bên cạnh thu hẹp vòng vây dần lại từng chút một mỗi giây trôi qua chậm chạp như thể thời gian đang bị kéo dài bởi ý chí võ công của họ vậy kia sao?
Nhưng Tiêu Hàn đã quá chậm phản ứng trước tình huống này rồi đây sao?
Hắn lao thẳng vào đám kiếm khí, một hành động điên rồ trong mắt Khấu Vô Kỵ.
Vị trưởng lão nhíu mày, ngón tay đang chuẩn bị ra hiệu cho hai thuộc hạ bên cạnh thu hẹp vòng vây.
Nhưng anh ta đã quá chậm.
Trong khoảng không gian ngắn ngủi ấy cả khoảnh khắc điểm mà hắn vừa chạm tới nơi ranh giới giữa "Luyện Cơ" và cảnh giới tiếp theo bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống trận vang lên dữ dội hơn bao giờ hết kia sao?
Không gian xung quanh đại sảnh bắt đầu méo mó.
Đây là hiệu ứng phụ khi một võ giả cảnh giới Tông Sư sử dụng ý chí để bẻ cong thực tại.
Những bóng cây bên ngoài cửa sổ dường như bị kéo dài ra, tiếng gió rít lên thành những âm thanh chói tai khiến cho tất cả mọi người trong phòng đều phải nín lặng đi vì sợ hãi tột cùng xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?
Tiêu Hàn cảm thấy cơ thể mình đang vỡ vụn từng mảnh nhỏ li ti dưới áp lực vô hình của ba luồng khí tức mạnh mẽ nhất môn phái Tuyết Sơn kết hợp lại thành một bức tường lửa bao vây hắn từ mọi hướng không cho phép bất kỳ lối thoát nào tồn tại cả đâu?
Nhưng thay vì chịu đựng, Tiêu Hàn lựa chọn tấn công.
Hắn quay người thật nhanh rồi vung thanh kiếm lạnh giá xuyên thẳng qua lớp sương mù ảo ảnh mà Khấu Vô Kỵ vừa tạo ra bằng cách kết hợp nội lực của ba vị lão túc lại với nhau thành một cơn bão tố hủy diệt bao trùm lên khắp cả đại sảnh rộng lớn nọ kia sao?
Khi sóng xung kích lắng xuống, đại sảnh rơi vào sự im lặng chết chóc.
Khấu Vô Kỵ đứng ở phía bên kia phòng, tay cầm kiếm run run.
Anh ta không bị thương nghiêm trọng, nhưng thần sắc của anh ta đã thay đổi hoàn toàn.
Sự kiêu ngạo và lòng tự hào vốn có từ lâu nay giờ đây chỉ còn là tro tàn sau cơn bão táp vừa qua mà thôi đâu?
“Ngươi…” Khấu Vô Kỵ mở miệng muốn nói gì đó nhưng lại không thể tiếp tục vì thiếu hơi thở cần thiết để phát âm rõ ràng từng chữ cái trong câu nói của mình nữa cả.
“Mày đã làm được điều gì vậy?”
Tiêu Hàn đứng yên giữa đống đổ nát, thanh kiếm vẫn còn dính đầy máu tươi vừa chảy ra từ vết thương nhỏ hằn trên vai trái của Khấu Vô Kỵ – một vết thương không đáng kể về mặt thể xác nhưng lại mang ý nghĩa biểu tượng cực kỳ lớn lao đối với danh dự võ lâm truyền thống vốn coi trọng sự toàn vẹn cơ thể hơn bất cứ thứ gì khác cả đâu?
“Tôi đã học được rằng,” Tiêu Hàn đáp lại bằng giọng đều đều, “đôi khi phá vỡ những quy tắc cũ kỹ là cách duy nhất để tìm ra con đường mới dẫn tới chân lý thực sự chứ không phải chỉ đơn thuần tuân thủ mệnh lệnh mù quáng từ trên cao xuống mà thôi đâu?”
Bạch Mộ Phong đặt chiếc quạt lông ngỗng xuống bàn trước mặt mình rồi nhìn Tiêu Hàn với ánh mắt phức tạp khó hiểu.
Có vẻ như ông ta vừa nhận ra điều gì đó quan trọng hơn nhiều so với việc trừng phạt một kẻ xâm nhập đơn thuần nữa cả?
“Ngươi không biết mình đang đối diện với cái gì,” Bạch Mộ Phong nói chậm rãi, giọng điệu trầm lắng nhưng đầy uy quyền tột cùng khiến anh phải nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?
“Cha ngươi… cũng từng nghĩ như vậy.”
Tiêu Hàn sững sờ.
Câu chuyện về cái chết của cha hắn luôn là một bí ẩn lớn nhất chưa được giải đáp suốt nhiều năm qua khiến cho linh hồn anh phải đau đớn chịu đựng những vết thương lòng sâu sắc không thể nào chữa lành bằng bất kỳ phương pháp điều trị y học hay võ công nào cả đâu?
“Cha ta?” Tiêu Hàn hỏi lại với giọng run rẩy nhẹ nhàng.
“Ông ấy đã chết vì bảo vệ giang hồ khỏi thảm họa sắp xảy ra chứ không phải do bị ám sát như những gì mọi người vẫn tin đồn thổi khắp nơi nọ kia sao?”
Bạch Mộ Phong mỉm cười – nụ cười đầy bi thương và mệt mỏi của một người đàn ông gánh chịu quá nhiều trách nhiệm nặng nề hơn sức mạnh mà bản thân có thể chịu đựng nổi nữa cả.
“Đúng vậy,” ông ta thừa nhận thẳng thắn đến mức gây sốc cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng này tại nơi đây hiện giờ đâu?
“Nhưng đó không phải là lý do duy nhất khiến hắn quyết định hy sinh mạng sống của chính mình để phong ấn Võ Thần cổ xưa đang thức tỉnh dưới lòng đất sâu thẳm kia sao?”
Tiêu Hàn cảm thấy máu trong tĩnh mạch mình như đông cứng lại thành băng giá bao phủ khắp toàn thân từ đầu đến chân không cho phép bất kỳ hành động nào diễn ra ngoài tầm kiểm soát ý chí võ công của hắn nữa cả đâu?
Hắn luôn tin rằng cha mình là nạn nhân của một âm mưu đen tối nhằm loại bỏ những mối đe dọa tiềm tàng đối với quyền lực tuyệt đối mà Bạch Mộ Phong đang cố gắng thiết lập bằng cách tiêu diệt tất cả những ai không tuân thủ luật lệ kể cả đồng môn thân yêu nhất trong cùng một tổ chức gia tộc lớn mạnh nọ kia sao?
“Võ Thần?” Tiêu Hàn lặp lại từ đó với giọng khàn khàn đầy nghi vấn.
“Ngươi nói cha ta đã tự nguyện hy sinh để phong ấn một thực thể siêu nhiên đang cố gắng xâm nhập vào thế giới con người chúng ta hiện nay cả sao?”
Bạch Mộ Phong gật đầu chậm rãi, ánh mắt buồn bã nhìn lên trần nhà đại sảnh nơi những ngôi sao sáng lấp lánh phản chiếu xuống mặt hồ nước tĩnh lặng phía sau lưng ông ta nọ kia sao?
“Đúng vậy,” ông ta nói tiếp.
“Và phần Ác trong tâm hồn ngươi… chính là tàn dư ý chí của vị Võ Thần đó đang cố gắng thức tỉnh thông qua cơ thể người con trai duy nhất còn sống sót của nó đâu?”
Tiêu Hàn đứng im lặng, não bộ xử lý thông tin kinh hoàng này chậm chạp như một cỗ máy cũ kỹ sắp ngừng hoạt động hoàn toàn bất cứ lúc nào đâu?
Hắn luôn cảm thấy có thứ gì đó sai lệch trong chính nội tâm mình – sự mâu thuẫn giữa nhân cách Thiện (nhân từ, lý trí) và Ác (tàn bạo, bản năng).
Nhưng giờ đây hắn mới hiểu rằng nguồn gốc thực sự của những xung đột ấy đến từ đâu cả rồi đây sao?
“Vậy thì…” Tiêu Hàn mở miệng muốn hỏi thêm nhưng lại không thể tiếp tục vì thiếu hơi thở cần thiết để phát âm rõ ràng từng chữ cái trong câu nói của mình nữa cả.
“Nếu đó là sự thật, tại sao các ngươi lại giấu giếm điều này khỏi tai mắt giang hồ rộng lớn bao la nọ kia?”
“Vì hỗn loạn,” Bạch Mộ Phong đáp ngắn gọn nhưng đầy quyết liệt tột cùng khiến anh phải nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?
“Nếu mọi người biết rằng Võ Thần cổ xưa có thể được triệu hồi thông qua ý chí võ công của con người, họ sẽ không còn tôn trọng luật lệ và trật tự mà chúng ta đã xây dựng dựa trên nền tảng danh dự hiệp nghĩa truyền thống lâu đời nữa đâu?”
Tiêu Hàn nhìn xung quanh.
Những ánh mắt của các đệ tử thấp hơn, những người vừa chứng kiến cảnh tượng, giờ đây không còn là sự sợ hãi hoặc ngưỡng mộ, mà là sự xa lánh, như thể anh là một con bệnh dịch đang mang mầm nguy hiểm lây lan khắp cộng đồng võ lâm rộng lớn nọ kia sao?
Anh nhận ra rằng mình đã chạm tới ranh giới giữa hai thế lực đối đầu nhau – phe bảo thủ muốn duy trì trật tự tuyệt đối bằng mọi giá và phe cách mạng tin tưởng vào sức mạnh cá nhân vượt lên trên những ràng buộc đạo đức giả tạo cũ kỹ lỗi thời cả rồi đây sao?
Nhưng khi hắn quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Bạch Mộ Phong, Tiêu Hàn nhận ra rằng cả hai phía đều sai lầm nghiêm trọng trong cách tiếp cận vấn đề then chốt này nữa đâu?
Con đường thứ ba mà anh khao khát tìm kiếm từ lâu nay – nơi võ giả không bị cô lập bởi sức mạnh của chính mình và vẫn có thể giữ vững nhân tính vốn có bên trong mỗi con người chúng ta hiện giờ cả rồi sao?
“Tôi sẽ không để cho bất kỳ ai quyết định số phận tương lai của tôi,” Tiêu Hàn tuyên bố bằng giọng đều đều nhưng đầy uy lực tột cùng khiến anh phải nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?
“Dù đó là cha tôi, dù đó là Võ Thần cổ xưa hay thậm chí chính bản thân Ác quỷ đang ngự trị trong linh hồn này nữa đâu?”
Bạch Mộ Phong đứng dậy từ ghế chủ tọa cao nhất của mình rồi bước chậm rãi về phía Tiêu Hàn với dáng vẻ uy nghi tột cùng khiến anh phải nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?
“Ngươi không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến về phía trước với tất cả quyết tâm sắt đá trong tim cháy rực lên như ngọn lửa bất tử giữa biển đêm đen kịt bao la rộng lớn này cả,” ông ta nói.
Tiêu Hàn nắm chặt lại cán kiếm trong tay phải của mình một cách tuyệt đối chắc chắn hơn bao giờ hết kia sao?
Rồi bất ngờ quay người bỏ chạy vào màn đêm đen kịt phía sau lưng mà không hề ngoái nhìn lại một lần nào cả đâu.
Một bàn tay máu lấm từ bóng tối thò ra, siết chặt lấy cổ Tiêu Hàn.
Hắn há miệng muốn hét nhưng thanh kiếm lạnh giá đã xuyên thẳng qua lồng ngực.
Nhưng khi hắn mở cuốn sách bí mật tìm thấy trong phòng Bạch Mộ Phong trước lúc rời đi, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở – đó là chân dung của cha mình cùng dòng chữ khắc nổi bật phía dưới: “Đừng tin ai cả.”
Hắn ngước lên, thấy Bạch Mộ Phong đang mỉm cười đứng đó, mũi kiếm đã chạm nhẹ vào cổ họng hắn.
Máu lạnh tuôn xuống, hắn cố gắng rút vũ khí nhưng cơ thể hoàn toàn tê liệt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận