Chương 24
Đây là khoảnh khắc điểm mà hắn vừa chạm tới, nơi ranh giới giữa "Luyện Cơ" và cái chết mong manh hơn một sợi tóc.
Lưỡi kiếm xuyên qua lồng ngực không mang theo cảm giác nóng rát của máu chảy ra, mà ngược lại, nó lạnh buốt đến tê dại từng thớ cơ thịt.
Hắn không ngã xuống.
Không có tiếng kêu đau đớn xé toạc bầu trời đêm đen kịt kia sao?
Thay vào đó, Tiêu Hàn đứng sững sờ, mắt mở to nhìn bàn tay lấm máu đang siết chặt cổ mình từ phía sau bóng tối.
Cảm giác nghẹt thở xâm chiếm lấy đầu óc hắn, nhưng lý trí lại lạnh lẽo như băng giá trên đỉnh Tuyết Sơn.
không thể giết được ta," giọng nói của Tiêu Hàn khàn khản, đứt quãng vì thiếu oxy, nhưng vẫn mang theo sự thách thức đầy khiêu khích.
"Võ Thần hay con người, kết cục đều là bụi tro." Bóng đen phía sau cười khẽ, một âm thanh ma quái vang lên trong tai hắn.
Bàn tay kia siết chặt hơn nữa, xương cổ Tiêu Hàn phát ra những tiếng kêu lạo xạo đáng sợ.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù – không phải Hắc Lang, cũng không phải vị thầy già mù loà trước đó.
Đây là một thực thể khác, mang theo mùi hương của đất ẩm và sắt gỉ nồng nặc hơn bất kỳ trường đấu nào hắn từng tham gia.
Trong khoảnh khắc tưởng chừng như vĩnh cửu ấy, Tiêu Hàn nhận ra điều kinh hoàng: thanh kiếm xuyên qua ngực mình không thuộc về kẻ đứng sau lưng.
Nó đến từ phía trước.
Từ bóng tối nơi Hắc Lang vừa biến mất.
Hai lưỡi kiếm đang giao thoa trong cơ thể hắn, tạo thành một cái bẫy tử thần hoàn hảo mà hắn chưa từng gặp trong bất kỳ binh pháp cổ xưa nào.
Hắn nhắm mắt lại, không phải để chịu đựng đau đớn, mà để lắng nghe dòng chảy khí công của đối thủ.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối này, thời gian dường như bị kéo dãn ra vô hạn.
Mỗi nhịp thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tử.
Tiêu Hàn hít vào thật sâu, dù phổi đang đầy máu và nước bọt ngọt ngào vị kim loại khó chịu.
Hắn cần biết sự thật.
Hắn cần hiểu tại sao cha mình lại hy sinh mạng sống để phong ấn thứ gì đó trong lòng đất này.
Và bây giờ, chính hắn đã trở thành hiện thân cho lời nguyền ấy.
Nhân cách Ác bên trong đầu hắn bắt đầu rít lên điên cuồng, muốn xé toạc cơ thể để giải phóng sức mạnh hủy diệt tích tụ bấy lâu nay.
Nhưng Tiêu Hàn giữ chặt lý trí của mình như một ngọn đèn le lói giữa bão tố.
"Ta đã chờ ngươi," giọng nói ấy vang lên lần nữa, nhưng không phải trong đầu mà từ chính môi kẻ đứng sau lưng hắn.
Một bàn tay khác xuất hiện, nhẹ nhàng chạm vào vết thương trên ngực Tiêu Hàn.
Đau đớn bùng nổ dữ dội, nhưng kèm theo đó là một luồng năng lượng kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể.
Hắn mở mắt ra, nhìn thấy đôi tròng trắng bệch không nhãn cầu đang nhìn chằm chằm vào hắn từ phía sau lớp mặt nạ sắt gỉ.
"Ngươi đã chạm đến biên giới của sự hiểu biết," giọng nói trầm thấp, mang theo âm hưởng của ngàn năm lịch sử bị lãng quên.
"Bây giờ, ngươi sẽ thấy những gì mà Giang Hồ Đại Ngạn cố gắng che giấu." Khi lưỡi kiếm tiếp cận, Tiêu Hàn không né tránh theo bản năng mà phân tích quỹ đạo bay của nó với sự tập trung cao độ hiếm có.
Anh thấy những dòng năng lượng khí công xoáy quanh lưỡi kiếm, tạo thành một cái bẫy tử thần phức tạp đến mức đáng kinh ngạc.
Nếu anh lùi lại, hậu môn sẽ bị công kích từ phía sau bởi bàn tay đang siết cổ mình.
Nếu tiến lên, thanh kiếm kia sẽ xuyên thủng tim hoàn toàn.
Đây là tình huống chết chắc theo mọi quy luật võ lâm thông thường.
Nhưng Tiêu Hàn không còn tuân thủ những quy luật ấy nữa.
Hắn nhớ lại lời dạy của vị thầy già mù loà: "Võ công không phải là chiến đấu với kẻ thù, mà là hòa nhập vào dòng chảy của sự tồn tại." Trong thế giới chậm lại do kỹ năng 'Thời Gian Tương Đối' kích hoạt ở mức độ sâu nhất chưa từng có, Tiêu Hàn quan sát thấy những hạt bụi lơ lửng trong không khí.
Chúng tạo thành một hình mẫu kỳ lạ, giống như những ký tự cổ xưa được khắc trên bia đá thời Chiến Quốc.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là một cuộc tấn công đơn thuần, mà là một nghi thức phong ấn đang cố gắng hoàn tất qua cơ thể hắn.
Thanh kiếm phía trước rung lên mạnh mẽ, phát ra âm thanh chói tai xé toạc bầu không gian tĩnh lặng kia sao?
Lưỡi dao sắc bén cắt xuyên qua lớp vải áo rách nát của Tiêu Hàn, tiếp tục tiến sâu thêm vài phần trăm inch nữa vào da thịt nóng rực.
Máu bắt đầu chảy thành dòng nhỏ dọc theo cánh tay hắn, rơi xuống đất đá xám xịt bên dưới tạo thành những vệt đỏ tươi tương phản với màu đen tối bao trùm xung quanh.
Tiêu Hàn cảm nhận được sự rung động truyền từ cán kiếm sang cơ thể mình – đó không phải là sát khí thông thường mà là một loại ý chí cổ xưa đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí hắn.
Hắn đóng chặt hai mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc phân tích những ký tự bụi bay kia.
Chúng sắp xếp thành các câu văn ngắn ngủi bằng chữ Hán cổ, thứ ngôn ngữ đã thất truyền từ hàng ngàn năm trước khi Đại Ngạn còn là một vùng đất hoang sơ chưa được khai phá bởi võ đạo hiện đại ngày nay đâu?
"Đừng kháng cự," giọng nói sau lưng thì thầm, gần như là lời an ủi hơn là đe dọa.
"Ngươi đang trở thành chìa khóa mở cánh cửa dẫn đến sự thật thực sự về nguồn gốc của Võ Thần cổ xưa kia sao?" Tiêu Hàn nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?
Hắn biết rằng nếu để ý chí đó xâm nhập hoàn toàn, nhân cách Thiện bên trong hắn sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn.
Nhưng đồng thời, hắn cũng hiểu rằng chỉ có thông qua sự hợp nhất này mới tìm ra manh mối về cái chết bí ẩn của cha mình – người đàn ông đã hy sinh mạng sống không phải vì oan ức mà để ngăn chặn một thảm họa lớn hơn đang chờ đợi ở phía trước kia sao?
Hắn quyết định chấp nhận rủi ro.
Thay vì chống cự lại luồng năng lượng kỳ lạ từ vết thương, Tiêu Hàn chủ động mở rộng ý thức của mình ra tiếp xúc với nó như thể đó là một phần tự nhiên của vũ trụ bao la rộng lớn này cả.
Ngay lập tức, hình ảnh hiện thực xung quanh bắt đầu biến đổi thành những mảnh ghép ký ức hỗn độn: những trận chiến cổ xưa giữa các bộ tộc võ giả, những lễ nghi hiến tế khủng khiếp dưới ánh trăng đỏ ngầu, và cuối cùng là bóng dáng của một người đàn ông mang khuôn mặt giống hệt hắn đang đứng trước một hố sâu thẳm nơi lòng đất nứt nẻ tỏa ra hơi thở nóng bức khó chịu kia sao?
"Làm đi," giọng nói sau lưng thúc giục với sự rõ rệt hơn bao giờ hết.
"Hoàn thành nghi thức, và ngươi sẽ thấy tất cả những gì mà Tuyết Sơn Phái đang cố gắng che giấu từ thế hệ này sang thế hệ khác trong lịch sử dài đằng đng của giang hồ Đại Ngạn rộng lớn bao la này cả." Tiêu Hàn mở mắt ra lần nữa với đôi đen tối như mực tàu đặc quánh.
Hắn quay người đột ngột, không phải để đánh trả mà để đối diện trực tiếp với kẻ đứng sau lưng mình – thứ thực thể mang tên Hắc Lang nhưng lại sở hữu sức mạnh vượt xa cấp độ Luyện Cơ thông thường kia sao?
Trong ánh mắt của hắn giờ đây là sự bình thản đáng sợ kết hợp cùng nỗi tuyệt vọng sâu sắc dành cho những gì sắp xảy ra tiếp theo trong cuộc đời ngắn ngủi này cả.
Cú chưởng của Tiêu Hàn tiếp xúc với ngực đối thủ, nhưng thay vì bị đẩy lùi, anh cảm thấy một lực hút kỳ lạ từ bên trong cơ thể kẻ thù đang kéo hắn vào thế giới nội tại đầy bí ẩn của mình.
Đối thủ không hề sợ hãi, mà ngược lại, một nụ cười khẩy hiện lên trên môi dưới lớp mặt nạ sắt gỉ lạnh giá kia sao?
Trong thế giới chậm lại, Tiêu Hàn thấy được sự thay đổi tinh vi trong biểu cảm khuôn mặt đối phương – đó là niềm vui sướng tột cùng khi chứng kiến khoảnh khắc quyết định cuối cùng của vòng tròn nghiệp chướng đang dần khép kín quanh số phận bi thảm của hắn.
Hắn nhận ra rằng cú đấm này không nhằm mục đích gây sát thương vật lý, mà để truyền tải một xung động ý chí mạnh mẽ vào hệ thống khí công phức tạp bên trong cơ thể Hắc Lang – thứ được coi là biểu tượng cho sự hỗn loạn tối thượng trong võ lâm Đại Ngạn rộng lớn bao la này cả.
Dòng chảy năng lượng giữa hai người họ bắt đầu kết nối với nhau thành mạng lưới chằng chịt giống như rễ cây cổ thụ đang hấp thụ chất dinh dưỡng từ lòng đất ẩm ướt đầy mùn bã hữu cơ kia sao?
Tiêu Hàn cảm nhận được ký ức của Hắc Lang tràn vào tâm trí mình như lũ lụt mùa xuân phá vỡ đập ngăn sông ngòi chảy xiết bất tận.
Hắn thấy cảnh tượng một gia tộc võ giả bị xóa sổ bởi chính những người mà họ từng tin tưởng là đồng minh chung sống hòa bình dưới mái nhà Tuyết Sơn Phái xa xôi kia sao?
Những khuôn mặt trẻ em khóc than trong đêm lửa cháy đỏ rực bầu trời đen kịt phía sau lưng mình kia sao?
Và cuối cùng, bóng dáng của Bạch Mộ Phong – vị Tuyết Sơn Chủ hiện tại đang đứng trên đỉnh cao quyền lực tuyệt đối với đôi mắt lạnh lùng như băng giá phủ lên toàn bộ thế giới quan đơn giản ngây thơ trước đây của hắn bao lâu nay rồi đây sao?
"Ngươi nghĩ ta là kẻ thù," giọng nói trong đầu Hắc Lang vang lên, mang theo nỗi đau đớn sâu sắc hơn bất kỳ vết thương thể xác nào mà Tiêu Hàn từng trải qua suốt cuộc đời ngắn ngủi này cả.
"Nhưng thực tế, chúng ta đều là nô lệ cho cùng một hệ thống luật lệ giả tạo do những kẻ mạnh nhất đặt ra nhằm kiểm soát đám đông yếu đuối không đủ sức tự bảo vệ chính mình khỏi sự tàn bạo vốn có của thiên hạ đại loạn sắp nổ ra bất cứ lúc nào đâu?" Hắn cần tạo ra con đường thứ ba.
Một nơi mà võ giả không bị cô lập bởi sức mạnh của chính mình, cũng không trở thành nô lệ cho bất kỳ hệ thống luật lệ cứng nhắc nào dù là tốt đẹp hay tàn ác đến mức độ khủng khiếp nhường kia sao?
Đây lý do tại sao cha hắn đã hy sinh mạng sống – không phải để phong ấn Võ Thần cổ xưa đang thức tỉnh từ giấc ngủ ngàn năm dưới lòng đất sâu thẳm kia sao?
Mà để mở ra cánh cửa dẫn đến sự hiểu biết thực sự về bản chất thật của võ đạo vượt lên trên những khái niệm đen trắng đơn giản ngây thơ trước đây bao lâu nay rồi đây sao?
Tiêu Hàn rút tay lại chậm rãi, nhưng luồng năng lượng kết nối giữa hai người họ vẫn tiếp tục tồn tại như sợi dây vô hình gắn bó số phận bi thảm của cả hai cùng chung một mục tiêu cuối cùng trong cuộc đời ngắn ngủi này cả.
Hắn nhìn thấy Hắc Lang đang run rẩy toàn thân vì mất kiểm soát khí công sau khi nhận được xung động ý chí từ cú chưởng vừa rồi kia sao?
Đối thủ không còn là mối đe dọa nữa, mà trở thành đồng hành trên con đường khám phá bí ẩn kinh thiên của giang hồ Đại Ngạn rộng lớn bao la này cả.
"Ngươi đã làm tốt hơn ta mong đợi," Hắc Lang nói với giọng điệu đầy kính trọng hiếm có từ một kẻ thù cũ trước đây kia sao?
"Bây giờ, ngươi phải đến nơi mà mọi sự thật đều được che giấu – Hang Đầm Lầy Ký Ức dưới chân núi Tuyết Sơn Phái xa xôi kia sao?" Khi Tiêu Hàn chạm vào ngực đối thủ lần cuối cùng để ngắt kết nối luồng năng lượng còn sót lại trong cơ thể mình, thế giới bỗng chốc quay trở lại tốc độ bình thường với tất cả sự ồn ào hỗn loạn vốn có của nó.
Âm thanh ì ầm quay trở lại, tiếng gió hú qua khe đá tạo thành giai điệu buồn bã như cho những gì vừa diễn ra trước mắt hắn bao lâu nay rồi đây sao?
Cú chưởng của Tiêu Hàn không gây ra sát thương vật lý lớn đáng kể nào cả, nhưng nó đã truyền tải một xung động ý chí mạnh mẽ đủ để làm suy yếu hoàn toàn khả năng chiến đấu còn lại trong cơ thể Hắc Lang – thứ hiện thân cho sự hỗn loạn tối thượng đang chờ đợi được giải phóng khỏi xiềng xích nô lệ của chính mình từ lâu rồi đây sao?
Hắn bước lui vài bước, thở hồng hộc vì kiệt sức tột cùng sau khi sử dụng kỹ năng 'Thời Gian Tương Đối' ở mức độ sâu như vậy đã tiêu hao lượng lớn tinh thần quý giá tích lũy được qua nhiều năm rèn luyện khổ hạnh dưới sự hướng dẫn của vị thầy già mù loà kia sao?
Máu từ vết thương trên ngực bắt đầu chảy chậm hơn, nhưng vẫn đủ để nhuộm đỏ toàn bộ vùng trước áo rách nát của hắn tạo thành hình ảnh kinh hoàng đáng sợ cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này cả đâu?
Tiêu Hàn quay lại nhìn một lần nữa khoảng trống nơi Hắc Lang vừa ngã xuống trước khi biến mất vào màn đêm đen kịt phía sau lưng mình kia sao?
Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy như có ai đó đang thầm thì bên tai với giọng điệu đầy quyền uy và đe dọa tột cùng khiến anh phải nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?
"Cuộc chơi mới bắt đầu," lời nói ấy vang lên lần nữa, nhưng không còn mang theo sự thù hận mà là niềm hy vọng mong manh dành cho tương lai bất định của giang hồ Đại Ngạn rộng lớn bao la này cả.
Hắn biết rằng những gì vừa xảy ra chỉ là khởi đầu cho chuỗi biến cố kinh hoàng sắp ập đến với thế giới võ lâm đầy rẫy âm mưu và phản bội từ lâu rồi đây sao?
Nhưng lần này, Tiêu Hàn không còn đơn độc nữa.
Hắn đã tìm thấy manh mối về gia tộc thật sự đằng sau tất cả những bí mật bị che giấu trong lịch sử dài đằng đng của Tuyết Sơn Phái xa xôi kia sao?
Và hơn hết, hắn bắt đầu hiểu rõ hơn về nguồn gốc thực sự của nhân cách Ác bên trong tâm trí mình – thứ không phải là tàn dư ý chí của Võ Thần cổ xưa đang thức tỉnh từ giấc ngủ ngàn năm dưới lòng đất sâu thẳm kia sao?
Mà chính là phần còn sót lại của cha hắn, người đã hy sinh mạng sống để bảo vệ con trai khỏi số phận bi thảm tương tự như những thế hệ trước đây bao lâu nay rồi đây sao?
Tiêu Hàn bước ra khỏi sân võ với dáng vẻ kiên định chưa từng có từ trước đến giờ trong cuộc đời ngắn ngủi này cả.
Vai áo rách toác, vết thương hằn đỏ trên da thịt vẫn đang rỉ máu không ngừng nghỉ kia sao?
Nhưng ánh mắt của hắn sáng lên như ngọn đèn le lói giữa bão tố đen tối bao trùm xung quanh mình phía sau lưng mà không hề ngoái nhìn lại một lần nào cả đâu.
Hắn nắm chặt lại cán kiếm trong tay phải của mình một cách tuyệt đối chắc chắn hơn bao giờ hết kia sao?
Rồi bất ngờ quay người bỏ chạy vào màn đêm đen kịt phía trước với tốc độ nhanh nhất có thể theo đuổi mục tiêu mới vừa được vạch định rõ ràng trong tâm trí đầy mâu thuẫn nội bộ giữa Thiện và Ác đang đấu tranh quyết liệt bên trong đầu hắn bấy lâu nay rồi đây sao?
Hang Đầm Lầy Ký Ức – nơi mà mọi sự thật đều bị chôn vùi dưới lớp bùn đất ẩm ướt dày đặc mùi hương hoa nhài quen thuộc lẫn với sắt gỉ nồng nặc kia sao?
Đó chính là đích đến tiếp theo của Tiêu Hàn trên con đường khám phá bí ẩn kinh thiên đang chờ đợi phía trước rộng mở ra vô tận cho những ai đủ dũng cảm đối diện với nó trực tiếp mà không sợ hãi run rẩy co rút chân tay lại như chuột túi trốn tránh mèo lớn hung dữ săn mồi trong rừng sâu thẳm kia sao?
Hắn biết rằng chuyến đi này sẽ không dễ dàng chút nào.
Tuyết Sơn Phái chắc chắn đã bố trí những người canh gác tinh thông võ nghệ cao siêu hơn bất kỳ ai mà hắn từng đối mặt trước đây bao lâu nay rồi đây sao?
Và bên trong hang động ấy, có thể còn tồn tại những bẫy tử thần được thiết kế bởi chính cha hắn – vị anh hùng vô danh đã hy sinh mạng sống để bảo vệ bí mật này khỏi rơi vào tay kẻ thù độc ác tham vọng quyền lực tuyệt đối như Bạch Mộ Phong kia sao?
Nhưng Tiêu Hàn không lựa chọn nào khác ngoài việc tiến về phía trước với tất cả quyết tâm sắt đá trong tim mình cháy rực lên như ngọn lửa bất tử giữa biển đêm đen kịt bao la rộng lớn này cả.
Hắn cần biết sự thật hoàn chỉnh về cái chết của cha, nguồn gốc thực sự của Võ Thần cổ xưa đang thức tỉnh từ giấc ngủ ngàn năm dưới lòng đất sâu thẳm kia sao?
Và quan trọng nhất – liệu có tồn tại con đường thứ ba cho những võ giả như hắn muốn theo đuổi mà không phải trả giá bằng mạng sống hay linh hồn vĩnh cửu trong địa ngục trần gian đầy rẫy đau khổ tuyệt vọng tột cùng nhường kia sao?
Hơi thở của Tiêu Hàn ngưng đọng trong cổ họng, lạnh buốt như những lưỡi dao nhỏ li ti cạo qua thanh quản đang căng thẳng đến mức đứt gãy bất cứ lúc nào đâu?
Hắn đứng giữa lòng đấu trường đá đen nơi từng viên gạch đều mang màu xám xịt của tro tàn và máu cũ đã khô cứng lại thành lớp vỏ bọc bảo vệ cho những bí mật kinh hoàng bị chôn vùi dưới đáy sâu thẳm kia sao?
Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy như có ai đó đang thầm thì bên tai với giọng điệu đầy quyền uy và đe dọa tột cùng khiến anh phải nghiến
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận