Chương 23
Hắn đứng giữa lòng đấu trường đá đen, nơi từng viên gạch đều mang màu xám xịt của tro tàn và máu cũ đã đóng kết lại thành lớp vỏ cứng đờ.
Nhiệt độ xung quanh thấp đến mức hơi nước thoát ra từ lỗ chân lông trên da thịt hắn ngay lập tức hóa , bám đầy lên vai áo vải thô rách nát.
Tên sát thủ này không mặc giáp trụ sặc sỡ hay cầm binh khí lóng lánh như những kiếm khách trẻ tuổi hợm hĩnh ở giang hồ Đại Ngạn.
Hắn chỉ khoác trên người một tấm áo choàng đen tuyền, rộng thùng thình, che khuất phần lớn cơ thể gầy guộc nhưng ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp bên trong.
Hắc Lang không nói gì.
Đôi mắt hắn mở to tròn, trắng bệch như hai quả trứng gà luộc chín, thiếu đi tròng đen, khiến người đối diện cảm giác đang nhìn vào một xác chết biết đứng.
Không khí nặng nề đến mức khó thở.
Mùi sắt gỉ từ những vết thương cũ của Tiêu Hàn lẫn với bụi đá mịn bay lơ lửng tạo thành một màn sương xám xịt bao phủ toàn bộ không gian chật hẹp này.
Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn lồng trắng như tuyết treo trên cao chiếu xuống, nhưng nó không thể xua tan bóng tối dày đặc đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Tiêu Hàn nắm chặt cán kiếm trong tay phải của mình.
Mu bàn tay hắn đã tím bầm vì lực siết quá mạnh.
Hắn cảm thấy tim đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đều là một lời nhắc nhở rằng cái chết đang chờ đợi ở ngay sát bên tai.
Nhưng lạ thay, tâm trí hắn lại tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Sự bình thản này không phải do dũng khí, mà là sự chấp nhận tuyệt đối trước định mệnh.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng ta?" Giọng nói của Hắc Lang vang lên khàn khàn, như tiếng ma sát giữa hai tấm đá granit thô ráp.
"Thời gian ở đây đã bị (quyệt khúc).
Ngươi không còn là con người bình thường nữa." Tiêu Hàn nhếch mép cười nhạt một cách mỉa mai.
Cơn đau từ vết thương trên sườn trái lan tỏa ra toàn thân, nhưng hắn vẫn giữ được dáng vẻ lạnh lùng đáng sợ của mình.
"Ta cũng chẳng mong muốn chiến đấu với kẻ đã chết từ lâu," Tiêu Hàn đáp lại bằng giọng điệu trầm thấp, đầy sự mệt mỏi.
"Nhưng nếu ngươi muốn thử nghiệm lý thuyết điên rồ của Bạch Mộ Phong thì ta sẵn lòng làm vật thí nghiệm." Hắc Lang không phản hồi lời thách thức đó.
Hắn chỉ đưa một ngón tay gầy guộc lên, chầm chậm hướng về phía Tiêu Hàn.
Động tác tưởng chừng vô hại ấy lại khiến toàn bộ bầu không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề gấp bội.
Không gian vi mô trong phạm vi năm bước chân trước mặt Hắc Lang bắt đầu biến dạng theo cách đáng sợ nhất mà mắt thường có thể nhận biết được.
Những hạt bụi lơ lửng trong không trung bỗng nhiên dừng lại, treo nguyên vị trí như bị đóng băng bởi một lực vô hình.
Ánh sáng từ đèn lồng cũng cong vênh lạ lùng khi đi qua vùng không gian đó, tạo thành những vòng xoáy nhỏ xíu nhìn giống hệt như con mắt của quái vật cổ đại đang mở to để quan sát nạn nhân cuối cùng của mình.
Tiêu Hàn cảm thấy áp lực đè lên vai mình tăng lên đáng kể.
Chân khí trong cơ thể hắn tự động phòng thủ, lưu thông quanh các kinh mạch với tốc độ chóng mặt nhằm chống lại sự xâm nhập từ bên ngoài.
Hắn nhận ra rằng Hắc Lang không chỉ là một sát thủ đơn thuần.
Tên này đã đạt đến cảnh giới Tông Sư thực thụ – nơi ranh giới giữa hiện thực và ảo tưởng trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Đây không phải là trận đấu kiếm thông thường dựa vào kỹ năng hay sức mạnh vật lý thuần túy.
Đây là cuộc đối đầu giữa hai ý chí khác nhau về cách thức tồn tại của võ giả trong thế giới này.
Và Tiêu Hàn biết rõ rằng nếu hắn thua ở đây, thì linh hồn của mình sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong mê cung quyền lực mà Bạch Mộ Phong đang cố gắng xây dựng bằng máu và nước mắt của vô số người vô tội.
Hắc Lang bước tiến một bước.
Chỉ một bước duy nhất ấy nhưng khoảng cách giữa hai người dường như co lại đáng kể.
Không gian xung quanh Hắc Lang trở nên méo mó, làm cho hình ảnh của hắn bị chia cắt thành nhiều mảnh vỡ rời rạc khó phân biệt được đâu là thật đâu là giả trong ánh sáng mờ ảo từ trên cao chiếu xuống dưới đây này kia sao?
Tiêu Hàn hít một hơi sâu.
Hắn cần phải hành động ngay lập tức nếu không muốn trở thành nạn nhân tiếp theo của thí nghiệm tàn khốc này.
Nhưng trước khi hắn kịp phản ứng, thì những gì xảy ra sau đó hoàn toàn nằm ngoài dự tính ban đầu vốn dĩ đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ nhiều ngày.
Hắc Lang giơ tay phải lên cao hơn nữa rồi chầm chậm đưa xuống dưới thấp phía trước mặt mình theo đường thẳng tắp như kiếm khí sắc bén nhất từng tồn tại trên đời này cả.
Không cần bất kỳ binh khí nào trong tay hắn mà chỉ bằng chính bàn tay trần trụi của mình thôi thì cũng đủ để khiến cho kẻ thù run sợ đến mức mất đi khả năng phản kháng lại đối phương rồi đây sao?
Cơn gió mạnh quét ngang qua đấu trường làm tung bay những đám lá khô rơi rụng từ cây cổ thụ gần đó.
Những chiếc lá này khi chạm vào vùng không gian méo mó quanh Hắc Lang thì lập tức bị xé nhỏ thành vô số mảnh vụn cực kỳ tinh vi mà mắt thường khó lòng có thể nhận thấy được rõ ràng nữa đâu.
Tiêu Hàn cảm giác cơ bắp trên toàn thân mình căng cứng đến mức gần như đứt gãy vì cố gắng duy trì thế cân bằng trước áp lực khủng khiếp đang đè nén lên vai hắn từ mọi hướng khác nhau cùng lúc ấy sao?
Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi biến cố kinh hoàng sắp ập đến với giang hồ Đại Ngạn rộng lớn bao la này cả.
Bỗng nhiên thanh kiếm trong tay hắn tự động rung lên phát ra âm thanh xé gió quen thuộc của kẻ thù chết tiệt khiến anh phải nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?
Hắn ngẩng đầu co lại nhìn thấy vị thầy già mù loà đang đứng trên đỉnh núi với đôi mắt đỏ ngầu.
"Ta đã chờ ngươi." Giọng nói của vị Võ Thần cổ xưa vang lên trong đầu Tiêu Hàn – đầy quyền uy và đe dọa tột cùng khiến anh phải nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?
“Cuộc chơi mới bắt đầu.” Tiêu Hàn bước ra khỏi sân võ vai áo rách toác vết thương hằn đỏ trên da thịt.
chạm mạnh với thanh kiếm của Lục Phong lúc nãy.
Hắn không cảm thấy chiến thắng – chỉ cảm thấy kiệt sức tột cùng sau khi sử dụng “Thời Gian Tương Đối” ở mức độ sâu như vậy đã tiêu hao lượng lớn tinh thần quý giá tích lũy được qua nhiều năm rèn luyện khổ hạnh dưới sự hướng dẫn của vị thầy già mù loà ở chân núi Tuyết Sơn Phái xa xôi kia sao?
Hắn biết rằng những gì vừa xảy ra mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi biến cố kinh hoàng sắp ập đến với giang hồ Đại Ngạn rộng lớn bao la này cả.
Bỗng nhiên thanh kiếm trong tay hắn tự động rung lên phát ra âm thanh xé gió quen thuộc của kẻ thù chết tiệt.
Hắn ngẩng đầu co lại nhìn thấy vị thầy già mù loà đang đứng trên đỉnh núi với đôi mắt đỏ ngầu.
"Ta đã chờ ngươi." Hắc Lang tấn công.
Ngón tay của.
về phía Tiêu Hàn, chậm chạp nhưng không thể tránh né theo cách thông thường.
Trong mắt người thường, đó là một tia chớp, nhưng với Tiêu Hàn, nó là một thanh kiếm khổng lồ đang cắt ngang qua không gian.
Thời gian xung quanh ngón tay Hắc Lang dường như bị kéo dãn ra vô tận, tạo thành những lớp sóng năng lượng nhìn thấy được bằng mắt trần.
Mỗi chuyển động nhỏ nhất của sát thủ đều mang theo sức nặng của cả một bầu trời sụp đổ xuống đầu nạn nhân bất hạnh đang đứng trước mặt mình kia sao?
Tiêu Hàn cố gắng di chuyển sang bên trái để né đòn tấn công chết người này.
Nhưng chân khí trong cơ thể hắn bỗng nhiên trở nên trì trệ lạ thường như bị mắc kẹt lại giữa những dòng chảy hỗn loạn của thời gian tương đối mà Hắc Lang đã tạo ra bằng cách thao túng không gian vi mô xung quanh mình một cách tinh xảo đến mức đáng sợ kia sao?
Hắn cảm thấy mỗi bước chân đưa đi đều nặng nề tựa như đang dẫm lên bùn lầy sâu thẳm hút lấy toàn bộ sức lực còn sót lại trong người hắn vậy đó.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo dù nhiệt độ xung quanh đang đóng băng.
Tiêu Hàn nghiến chặt hàm răng đến mức xương hàm rít lên ken két đau đớn tột cùng vì nỗ lực giữ vững ý thức tỉnh táo trước cơn hoảng loạn đang lan tỏa khắp cơ thể mình như một chất độc chết người không thể chữa trị được nữa đâu.
Hắn nhận ra rằng Hắc Lang không chỉ đơn thuần là một sát thủ giỏi võ thuật thông thường mà còn sở hữu loại kỹ năng đặc biệt hiếm có trong giới giang hồ hiện nay đó chính là khả năng kiểm soát tốc độ cảm nhận thời gian của đối phương bằng cách thay đổi mật độ chân khí khuếch tán vào môi trường xung quanh họ đang sống hàng ngày nữa kia sao?
Ngón tay Hắc Lang tiếp tục tiến gần hơn đến mặt mũi Tiêu Hàn.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một thước đường.
Mùi hương thoang thoảng từ bàn tay trần trụi của sát thủ lan tỏa ra giống như mùi tử khí bốc lên từ những nấm mồ mới đắp nổi ở nghĩa trang ma quái nào đó xa xôi kia sao?
Tiêu Hàn nhắm chặt mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi rồi bất ngờ mở to chúng ra với ánh sáng rực rỡ chiếu thẳng vào lòng đen của Hắc Lang khiến tên sát thủ sững sờ đứng nhìn lần đầu tiên trong cuộc đời đầy dạn dày chiến trường của mình mà hắn cảm thấy hoàn toàn bất lực trước một biến số ngoài tầm kiểm soát tuyệt đối vốn dĩ không hề tồn tại trong các sách võ học cổ xưa truyền thống được lưu hành rộng rãi khắp nơi đâu.
Thanh kiếm trên phiến đá ngừng rung động đột ngột.
Sự im lặng souden bao trùm lấy đỉnh núi cao chót vọt ấy, dày đặc đến mức có thể nghe thấy tiếng nhịp đập của trái tim mình trong lồng ngực đang co thắt lại vì kinh hãi tột cùng mà thôi chứ còn gì nữa đâu đúng không.
Lão nhân giơ một ngón tay gầy guộc lên chỉ thẳng vào Tiêu Hàn.
"Kiếm Ý không chọn chủ nhân dựa trên thiện ác," hắn nói với giọng điệu bình thản đến đáng sợ của người đứng bên bờ vực giữa hai thế giới sống và chết mà thôi chứ còn gì khác hơn được đâu.
Hắc Lang lùi lại ba bước, lấy đà cho một đòn tấn công tối thượng: "Thiên Địa Vô Thường".
Toàn bộ đấu trường rung chuyển dữ dội khiến các khối đá bay lên không trung xoay tròn như những viên đạn pháo hoa rực rỡ sắc màu trong đêm đen u ám kia sao?
Những tảng đá lớn nhỏ khác nhau vỡ vụn thành hàng triệu mảnh li ti rồi bắn ra bốn phía giống như mưa sa dày đặc phủ kín toàn bộ diện tích bề mặt phẳng lì của sàn đấu trường bằng chất liệu granit tự nhiên khai thác từ mỏ sâu dưới lòng đất gần đó đây sao?
Tiêu Hàn đứng bất động giữa cơn bão đá hủy diệt này.
Hắn không hề nhúc nhích dù chỉ một milimet duy nhất nào cả đâu.
Chân khí trong cơ thể hắn bùng nổ mạnh mẽ chưa từng thấy trước kia bao giờ qua nữa sao?
Những đường huyệt đạo trên da thịt anh ta nổi rõ lên như mạng lưới sông ngòi chằng chịt phủ kín toàn thân từ đầu đến chân khiến người đối diện cảm giác sợ hãi tột cùng vì biết rằng đây là biểu hiện của trạng thái chiến đấu cực hạn mà chỉ có những cao thủ lão luyện mới dám thử nghiệm áp dụng vào thực tế giao tranh trực tiếp với kẻ thù nguy hiểm nhất mình từng gặp phải trong cuộc đời ngắn ngủi này cả.
Hắc Lang hét lên một tiếng vang vọng khắp nơi xung quanh khu vực rộng lớn bao la này kia sao?
Hắn lao thẳng về phía Tiêu Hàn với tốc độ kinh hoàng chưa từng có tiền lệ trong lịch sử võ học Đại Ngạn hiện nay nữa đó.
Bàn tay phải của sát thủ vẫn giữ nguyên tư thế chỉa thẳng về phía trước nhưng lần này nó mang theo sức mạnh tàn phá khủng khiếp hơn gấp mười lần so với đòn tấn công ban đầu vừa rồi kia sao?
Không gian xung quanh Hắc Lang tiếp tục biến dạng nghiêm trọng đến mức ánh sáng từ đèn lồng treo trên cao chiếu xuống dưới đây bị bẻ cong thành những vòng xoáy đen kịt giống hệt như con mắt của quái vật cổ đại đang mở to để quan sát nạn nhân cuối cùng của mình trước khi kết liễu sinh mạng vĩnh viễn không thể quay lại nữa đâu.
Hắc Lang ngã xuống, thở hồng hộc.
Máu chảy từ khóe miệng anh ta, không phải vì bị thương nặng, mà vì sự phản của chân khí.
Tiêu Hàn đứng đó, kiếm còn rung động, mồ hôi và máu hòa quyện trên khuôn mặt anh.
Đấu trường im lặng.
Những khán giả ẩn nấp trong bóng tối bắt đầu lộ diện từng người một với vẻ mặt kinh hoàng lẫn kính phục xen lẫn nhau khó tả kia sao?
Tiêu Hàn cúi nhìn xuống Hắc Lang đang nằm co quắp trên nền đá lạnh giá như xác chết không còn chút sinh khí nào nữa đâu.
Hắn nhận ra rằng tên sát thủ này đã tự hủy hoại chính mình bằng cách cố gắng áp dụng quá mức khả năng thao túng thời gian tương đối vốn dĩ chỉ dành riêng cho những bậc Tông Sư đỉnh cao mới có thể làm chủ được hoàn toàn mà thôi chứ ai khác hơn được.
Chân khí trong cơ thể Hắc Lang đã bị đảo ngược chiều lưu thông khiến các huyệt đạo trên người anh ta vỡ tung tóe máu đỏ tươi nhuộm kín tấm áo choàng đen tuyền trước kia vốn dĩ trông rất sang trọng quyền quý giờ đây chỉ còn lại là đống vải rách nát bẩn thỉu.
Tiêu Hàn lau sạch lưỡi kiếm bằng góc áo vải thô của mình.
Hắn cảm thấy cơ thể mệt mỏi kiệt quệ đến mức không thể đứng vững nổi thêm một giây phút nào nữa kia sao?
Nhưng ý chí chiến đấu vẫn còn tồn tại trong tim hắn mạnh mẽ hơn bao giờ hết vì biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu cho hành trình tìm kiếm sự thật về cái chết của cha mình cũng như nguồn gốc thực sự đằng sau cuộc đại loạn sắp nổ ra khắp giang hồ Đại Ngạn rộng lớn bao la này cả đâu.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm đen kịt không một vì sao nào chiếu sáng soi rọi xuống dưới đây nữa kia sao?
Cảm giác bất an bao trùm lấy anh.
Chiến thắng này không mang lại vinh quang, mà mang đến nguy cơ.
Hắc Lang không phải là kẻ thù duy nhất đang chờ đợi hắn ở phía trước đâu.
Mà còn có rất nhiều bóng ma khác ẩn nấp trong màn đêm dày đặc chuẩn bị lao ra tấn công bất cứ lúc nào nếu Tiêu Hàn tỏ ra sơ hở chỉ một chút xíu thôi cũng đủ khiến anh ta trở thành nạn nhân tiếp theo của chúng rồi đây sao?
Tiêu hàn đứng dậy, lau máu trên lưỡi kiếm.
Anh nhìn về phía khán đài cao nhất, nơi lão giả vừa biến mất.
Cảm giác bất an bao trùm lấy anh.
Chiến thắng này không mang lại vinh quang, mà mang đến nguy cơ.
Hắc Lang không phải là kẻ thù duy nhất đang chờ đợi hắn ở phía trước đâu.
Mà còn có rất nhiều bóng ma khác ẩn nấp trong màn đêm dày đặc chuẩn bị lao ra tấn công bất cứ lúc nào nếu Tiêu Hàn tỏ ra sơ hở chỉ một chút xíu thôi cũng đủ khiến anh ta trở thành nạn nhân tiếp theo của chúng rồi đây sao?
Hắn bước chậm rãi rời khỏi đấu trường đá đen với dáng vẻ mệt mỏi nhưng kiên định lạ thường kia sao?
Mỗi bước chân đưa đi đều nặng nề tựa như đang dẫm lên bùn lầy sâu thẳm hút lấy toàn bộ sức lực còn sót lại trong người hắn vậy đó.
Nhưng ánh mắt Tiêu Hàn vẫn sáng rực lên niềm hy vọng mong manh rằng sớm muộn gì cũng sẽ tìm ra được sự thật về cái chết của cha mình cũng như nguồn gốc thực sự đằng sau cuộc đại loạn sắp nổ ra khắp giang hồ Đại Ngạn rộng lớn bao la này cả đâu.
Hắn biết rằng con đường phía trước đầy chông gai nguy hiểm khôn lường nhưng không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục tiến bước về phía trước bất chấp mọi khó khăn thử thách đang chờ đợi ở ngay sát bên tai mình kia sao?
Vì chỉ có như thế thì mới hy vọng tìm ra được đáp án cho câu hỏi lớn nhất trong cuộc đời ngắn ngủi này cả.
Tiêu Hàn dừng chân tại lối ra của đấu trường.
Hắn quay lại nhìn một lần nữa khoảng trống nơi Hắc Lang vừa ngã xuống trước khi biến mất vào màn đêm đen kịt phía sau lưng mình kia sao?
Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy như có ai đó đang thầm thì bên.
bằng giọng điệu đầy quyền uy và đe dọa tột cùng khiến anh phải nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?
“Cuộc chơi mới bắt đầu.” Giọng nói của vị Võ Thần cổ xưa vang lên trong đầu Tiêu Hàn – đầy quyền uy và đe dọa tột cùng khiến anh phải nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?
“Và lần này, ngươi sẽ không thể thoát được nữa đâu.” Tiêu hàn nhíu mày sắc lạnh.
Hắn nắm chặt lại cán kiếm trong tay phải của mình một cách tuyệt đối chắc chắn hơn bao giờ hết kia sao?
Rồi bất ngờ quay người bỏ chạy vào màn đêm đen kịt phía sau lưng mà không hề ngoái nhìn lại một lần nào cả đâu.
Một bàn tay máu lấm từ bóng tối thò ra, siết chặt lấy cổ Tiêu Hàn.
Hắn há miệng muốn hét nhưng thanh kiếm lạnh giá đã xuyên thẳng qua lồng ngực.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận