Chương 22

Không khí trong lòng sân võ phái Vân Sơn nặng nề đến mức khó thở.

Mùi sắt gỉ từ những vết thương cũ lẫn với bụi đá mịn bay lơ lửng, tạo thành một màn sương xám xịt bao phủ toàn bộ khu vực.

Tiêu Hàn đứng bất động giữa vòng tròn đá mòn, đôi mắt anh lạnh lẽo như băng giá dưới đáy sông mùa đông.

Đối diện hắn là Lục Phong, tên võ giả cấp Luyện Cơ đỉnh cao với dòng máu nóng rực cháy trong huyết mạch.

Lục Phong không chỉ mạnh về thể lực mà còn sở hữu khí thế hung hãn đến mức áp đảo mọi người xung quanh.

Hắn ta vừa bước ra khỏi bóng tối của hành lang phía sau, thanh kiếm trên tay vẫn còn dính đầy bùn đất và những mảnh vụn xương cốt chưa được lau sạch.

Ánh mắt Lục Phong quét qua Tiêu Hàn như nhìn một con mồi đã bị thương nặng đang chờ đợi cái chết chắc chắn đến với mình bất cứ lúc nào tùy ý muốn hay không thì sao cũng được chứ?

Tiêu Hàn cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong nhịp đập của chính trái tim mình.

Nó chậm lại, từng cơn co thắt trở nên dài hơn và đau đớn hơn so bình thường trước đây rất nhiều lần rồi đấy chứ còn gì nữa đâu đúng không?

Nhưng bên trong đầu anh lại vang lên những giọng nói khác nhau – một nửa thì khuyên bảo hãy rút lui ngay lập tức để tránh họa lớn sau này nếu có thể được; nửa kia thôi thúc chiến đấu đến cùng bất kể hậu quả sẽ ra sao đi chăng nữa cũng phải thử xem sức mạnh thực sự của bản thân mình khi đối mặt với kẻ thù trực tiếp như thế nào chứ?

“Cậu nghĩ là cậu có thể thắng ta à?” Lục Phong , tiếng cười đầy khinh miệt vang lên trong không gian tĩnh lặng.

“Võ giả cấp Luyện Cơ mà dám thách thức Tông Sư?

Thật sự là tự sát!” Tiêu Hàn không đáp lời.

Anh chỉ đưa tay chạm nhẹ vào vỏ kiếm bên hông mình – nơi mà thanh Kiếm Ý cổ xưa đang ngủ yên chờ đợi chủ nhân tỉnh dậy để giải phóng sức mạnh tiềm tàng khổng lồ ẩn chứa bên trong nó từ bao đời nay rồi bây giờ mới được hé lộ ra cho thế gian biết đến rộng khắp mọi ngóc ngách nhỏ bé nhất cũng như lớn lao hơn nữa tùy thuộc vào quyết định cuối cùng của mỗi cá nhân tham gia vào cuộc chơi quyền lực này sao?

Lâm Phong đứng ở góc sân, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vững phong thái bình tĩnh.

Cậu ta biết rằng nếu Tiêu Hàn thất bại lần này thì không chỉ riêng anh ấy mà cả Tuyết Sơn Phái cũng sẽ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng từ hậu quả tất yếu xảy ra sau đó nữa đâu phải không nào?

Vì vậy nên Lâm Phong quyết định ở lại đây chứng kiến toàn bộ quá trình diễn biến tiếp theo xem thử kết cục cuối cùng sẽ như thế nào trước khi đưa ra bất kỳ phán đoán hay lời khuyên gì cho Tiêu Hàn biết thêm thông tin quan trọng cần thiết phục vụ công tác điều tra bí mật đang triển khai hiện tại này sao?

Tiêu Hàn hít sâu một hơi thật dài.

Không khí lạnh buốt len lỏi vào phổi, khiến anh cảm thấy tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, thế giới xung quanh dường như ngừng chuyển động.

Những hạt bụi lơ lửng trong không trung đóng băng tại chỗ.

Tiếng gió rít qua khe đá trở nên chậm chạp và kéo dài ra thành những âm thanh rè rè khó chịu.

Đây là “Thời Gian Tương Đối” – kỹ năng đặc thù mà Tiêu Hàn đã khổ công luyện tập suốt nhiều năm ròng dưới sự hướng dẫn của vị thầy già mù loà ở chân núi Tuyết Sơn Phái.

Khi đạt đến cảnh giới Tông Sư trở lên, nhận thức thời gian của võ giả chậm lại so với thế giới bên ngoài.

Nhưng đối với Tiêu Hàn – kẻ mang trong người tàn dư ý chí Võ Thần cổ xưa đang dần tỉnh giấc – kỹ năng này không chỉ đơn thuần là lợi thế chiến đấu mà còn mở ra cánh cửa những bí mật kinh thiên động địa chưa từng được hé lộ trước đây bao giờ cả đâu!

“Ta sẽ cho cậu biết,” Tiêu Hàn nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

“Võ công không nằm ở cấp độ tu luyện.” Lục Phong gầm lên giận dữ.

Thanh kiếm trong tay hắn lao về phía ngực Tiêu Hàn với tốc độ kinh hoàng.

Cú chém này đủ mạnh để cắt đứt một luồng gió đang thổi ngang qua sân võ – và chắc chắn sẽ xé toạc thân thể của bất kỳ ai dám cản đường nó nếu không có biện pháp phòng thủ thích hợp được áp dụng kịp thời đúng lúc cần thiết phải thực hiện ngay lập tức mới mong thoát khỏi nguy cơ tử thương sắp xảy ra trước mắt rồi đây chứ còn gì khác hơn nữa đâu?

Nhưng đối với Tiêu Hàn, khoảnh khắc này trở thành một bài toán hình học phức tạp cần giải quyết nhanh chóng bằng cách sử dụng tất cả kiến thức võ học tích lũy được qua nhiều năm rèn luyện khổ hạnh cùng những trải nghiệm thực tế từ chiến trường sinh tử nơi mà danh dự và ân oán luôn chi phối hành động của mỗi người tham gia vào cuộc tranh đấu quyền lực gay cấn ấy sao?

Hắn không rút kiếm.

Thay vào đó, Tiêu Hàn di chuyển chân mình theo một quỹ đạo tròn hoàn hảo – tránh né lưỡi kiếm sắc bén chỉ cách mũi nhọn vài tấc mà thôi!

Tốc độ phản ứng của anh trong khoảnh khắc này vượt xa mọi giới hạn lý thuyết được ghi chép lại trong các bộ sách võ học cổ truyền thống lưu hành rộng rãi khắp nơi đâu phải không nào?

Lục Phong sững sờ.

Hắn chưa từng thấy ai có thể né tránh đòn tấn công đỉnh cao cấp Luyện Cơ như vậy mà không cần sử dụng vũ khí phòng thủ whatsoever!

Sự tự kiêu của một võ giả tài năng bị tổn thương sâu sắc khi đối mặt với tình huống bất ngờ này khiến hắn mất đi sự bình tĩnh vốn dĩ luôn duy trì được trong những trận đấu trước đây từng diễn ra tại giang hồ rộng lớn bao la này cả đâu đúng không?

“Không thể nào!” Lục Phong hét lên, mắt đỏ ngầu vì tức giận.

Hắn quay thân mình lại, chuẩn bị tung ra đòn thứ hai – lần này mạnh hơn gấp bội so với cú chém ban đầu nhằm mục đích loại bỏ đối thủ ngay lập tức để bảo toàn danh dự cá nhân cũng như uy tín của phái Vân Sơn trước mặt đông đảo võ giả chứng kiến cuộc chiến đang diễn ra sôi nổi xung quanh khu vực sân võ hiện tại sao?

Tiêu Hàn vẫn đứng yên.

Anh không vội vã phản công hay phòng thủ thêm nữa mà chỉ quan sát kỹ lưỡng từng cử động nhỏ nhất của Lục Phong – từ cách đặt chân cho đến góc độ nghiêng người khi chuẩn bị tung đòn quyết định cuối cùng sắp tới đây bất cứ lúc nào tùy thuộc vào tốc độ xử lý tình huống nhanh chậm khác nhau giữa hai bên tham gia chiến đấu trực tiếp đối đầu nhau trên sân khấu quyền lực này sao?

Trong mắt Tiêu Hàn, mọi thứ đều trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Những khoảng trống vi mô trong khí thế của Lục Phong lộ ra như những vết nứt mỏng manh dễ vỡ dưới áp lực lớn đè nén lên vai hắn ta từ bên ngoài tác động vào nội tâm sâu thẳm tiềm ẩn phía sau lớp vỏ bọc cứng rắn bề ngoài tưởng chừng như không thể lay chuyển được dù cho có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa cũng.

chứ còn gì khác hơn nữa đâu?

“Cậu đang sợ,” Tiêu Hàn nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng chứa đựng sự thật phũ phàng khiến Lục Phong phải nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã tột cùng xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?

“Sợ rằng cậu không đủ mạnh để chiến thắng ta.” Lục Phong gầm lên một tiếng dữ dội.

Thanh kiếm của hắn rung động kịch liệt, phát ra âm thanh chói tai vang vọng khắp cả khu vực sân võ rộng lớn bao la xung quanh nơi mà hàng chục võ giả đang nín thở chờ đợi kết quả cuối cùng của cuộc đối đầu đầy kịch tính này sắp diễn ra bất cứ lúc nào tùy thuộc vào quyết định tiếp theo của hai bên tham gia chiến đấu trực tiếp đối đầu nhau trên sân khấu quyền lực hiện tại sao?

Lục Phong đứng dậy, máu rỉ ra từ khóe môi hắn do cố gắng điều hòa khí huyết quá mức trong tình trạng căng thẳng cao độ trước trận đấu quan trọng sắp diễn ra bất cứ lúc nào tùy thuộc vào kết quả cuối cùng của cuộc đối đầu đầy kịch tính này sao?

Sự tự kiêu của một võ giả cấp cao bị tổn thương sâu sắc khi phải chịu đựng sự khinh thường từ kẻ thù yếu kém hơn mình về mặt lý thuyết tu luyện vốn dĩ không hề tồn tại trong các sách võ học cổ truyền thống được lưu hành rộng rãi khắp nơi.

Hắn nghiến răng, khí huyết trong người bùng nổ mạnh mẽ như ngọn lửa hung hãn thiêu đốt mọi thứ xung quanh.

Toàn bộ cơ thể Lục Phong phát sáng đỏ rực – dấu hiệu kích hoạt kỹ năng đặc thù của mình: “Chiến Ý Bùng Nổ.” Kỹ thuật này cho phép võ giả tạm thời vượt qua giới hạn bình thường của bản thân bằng cách hy sinh sức khỏe dài lâu để đổi lấy sức mạnh ngắn hạn khủng khiếp đủ khả năng hạ gục bất kỳ đối thủ nào dám đứng trước mặt hắn ta trong khoảnh khắc quyết định cuối cùng sắp tới đây sao?

“Đủ rồi!” Lục Phong hét lên, thanh kiếm lao về phía Tiêu Hàn với tốc độ nhanh hơn gấp ba lần so với cú chém ban đầu.

Lưỡi kiếm sáng lấp lánh dưới ánh trăng máu đỏ ngầu – mang theo ý chí tiêu diệt hoàn toàn đối thủ mà không cần quan tâm đến hậu quả sẽ xảy ra sau đó nữa đâu phải không nào?

Tiêu Hàn cảm nhận rõ ràng luồng khí nóng hực từ phía trước mặt mình.

Nếu như bình thường, anh sẽ di chuyển tránh né lại một lần nữa – nhưng lần này khác biệt hoàn toàn so với những tình huống trước đây từng trải qua trong quá khứ xa xôi nơi mà danh dự và ân oán luôn chi phối hành động của mỗi người tham gia vào cuộc tranh đấu quyền lực gay cấn ấy sao?

Thay vì né tránh, Tiêu Hàn bước về phía trước.

Một bước duy nhất – đủ để đặt mình nằm ngay trên đường đi của lưỡi kiếm sát thương đang lao tới với tốc độ kinh hoàng chưa từng thấy trong lịch sử võ học Đại Ngạn rộng lớn bao la này cả.

Lục Phong sững sờ.

Hắn không hiểu tại sao đối thủ lại tự đưa mình vào tình thế nguy hiểm tột cùng như vậy mà chẳng hề có bất kỳ biện pháp phòng thủ hay phản công nào được áp dụng kịp thời đúng lúc cần thiết phải thực hiện ngay lập tức mới mong thoát khỏi nguy cơ tử thương sắp xảy ra trước mắt rồi đây sao?

Nhưng Tiêu Hàn không định né tránh.

Anh muốn thử nghiệm giả thuyết của mình – liệu “Thời Gian Tương Đối” có thể giúp anh nhìn thấy những điều mà võ giả cấp Tông Sư thông thường không thể quan sát được trong khoảnh khắc sinh tử ngắn ngủi ấy hay không thì sao cũng được chứ?

Khi lưỡi kiếm sắp chạm vào da thịt Tiêu Hàn, thế giới xung quanh đột ngột im lặng hoàn toàn.

Những hạt bụi lơ lửng trong không trung đóng băng tại chỗ.

Tiếng gió rít qua khe đá trở nên chậm chạp và kéo dài ra thành những âm thanh rè rè khó chịu giống như hồi chuông báo hiệu sự kết thúc của một kỷ nguyên cũ sắp bước sang trang mới đầy biến động chưa từng có tiền lệ trong lịch sử giang hồ rộng lớn bao la này cả.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối đó, Tiêu Hàn nhìn thấy thứ mà không ai khác có thể thấy: sự dao động nhỏ bé nhưng đáng kể trong khí thế của Lục Phong.

Khi Lục Phong ra đòn cuối cùng – nhắm thẳng vào trái tim anh – có một khoảng trống vi mô tồn tại giữa các chuyển động liên tục tạo thành chuỗi hành động tấn công seemingly flawless trước mắt đông đảo võ giả chứng kiến cuộc chiến đang diễn ra sôi nổi xung quanh khu vực sân võ hiện tại sao?

Khoảng trống ấy nhỏ hơn cả đầu ngón tay con người.

Nhưng đối với Tiêu Hàn – kẻ sở hữu nhận thức thời gian chậm lại so với thế giới bên ngoài nhờ vào kỹ năng đặc thù “Thời Gian Tương Đối” đã khổ công luyện tập suốt nhiều năm ròng dưới sự hướng dẫn của vị thầy già mù loà ở chân núi Tuyết Sơn Phái xa xôi kia sao?

Hắn bước sang một bên.

Chỉ cần dịch chuyển nhẹ vai trái đi khoảng hai tấc – đủ để lưỡi kiếm lướt qua không khí trống rỗng mà không chạm vào bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể anh dù cho có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa cũng.

chứ còn gì khác hơn nữa đâu?

Lục Phong đứng sững người.

Thanh kiếm của hắn cắm sâu xuống mặt đá – tạo thành vết nứt dài hàng thước xung quanh khu vực sân võ rộng lớn bao la nơi mà hàng chục võ giả đang nín thở chờ đợi kết quả cuối cùng của cuộc đối đầu đầy kịch tính này sắp diễn ra bất cứ lúc nào tùy thuộc vào quyết định tiếp theo của hai bên tham gia chiến đấu trực tiếp đối đầu nhau trên sân khấu quyền lực hiện tại sao?

Hắn không thể tin được những gì vừa xảy ra trước mắt mình.

Một võ giả cấp Luyện Cơ – vốn dĩ bị coi là yếu kém hơn so với Tông Sư về mặt lý thuyết tu luyện truyền thống lưu hành rộng rãi khắp nơi đâu phải không nào?

Lại có khả năng né tránh đòn tấn công đỉnh cao của hắn mà thậm chí còn chẳng cần sử dụng vũ khí phòng thủ whatsoever trong tình huống căng thẳng cao độ trước trận đấu quan trọng sắp diễn ra bất cứ lúc nào tùy thuộc vào kết quả cuối cùng của cuộc đối đầu đầy kịch tính này sao?

“Không thể…” Lục Phong lắp bắp, giọng điệu run rẩy vì kinh hãi tột cùng xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?

“Cậu… cậu là ai?” Tiêu Hàn không đáp lời.

Anh chỉ cúi xuống nhặt lên từ nền đá mòn sần sùi một vật nhỏ bé nằm khuất góc sân võ – thứ mà Lục Phong đã vô tình làm rơi ra khỏi túi áo của mình trong quá trình chuẩn bị kích hoạt kỹ năng đặc thù “Chiến Ý Bùng Nổ” vừa rồi sao?

Đó là một chiếc nhẫn vàng cổ xưa mang hình khắc con rồng đang sục sôi giận dữ phun lửa dữ dội từ miệng mở rộng hết mức có thể trước mắt đông đảo võ giả chứng kiến cuộc chiến đang diễn ra sôi nổi xung quanh khu vực sân võ hiện tại sao?

Chiếc nhẫn này không chỉ đơn thuần là trang sức quý giá mà còn chứa đựng bí mật kinh thiên động địa chưa từng được hé lộ cho thế gian biết đến rộng khắp mọi ngóc ngách nhỏ bé nhất cũng như lớn lao hơn nữa tùy thuộc vào quyết định cuối cùng của mỗi cá nhân tham gia vào cuộc chơi quyền lực này sao?

Tiêu Hàn xoay chiếc nhẫn trong lòng bàn tay mình.

Những ký tự khắc trên bề mặt kim loại phát ra ánh sáng mờ ảo – giống như đang cố gắng truyền tải thông tin quan trọng nào đó đến chủ nhân mới vừa sở hữu nó sau khi hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt đối thủ trực tiếp đứng trước mặt mình bất cứ lúc nào tùy thuộc vào kết quả cuối cùng của cuộc đối đầu đầy kịch tính này sao?

Lâm Phong bước tiến về phía Tiêu Hàn, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vững phong thái bình tĩnh.

Cậu ta biết rằng nếu chiếc nhẫn này rơi vào tay sai người thì hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì mà Tuyết Sơn Phái đang đối mặt hiện tại nơi danh dự và ân oán luôn chi phối hành động của mỗi người tham gia vào cuộc tranh đấu quyền lực gay cấn ấy sao?

“Tiêu Hàn,” Lâm Phong nói, giọng điệu run rẩy vì lo lắng tột cùng xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?

“Cậu không nên chạm vào thứ đó.” Nhưng đã quá muộn.

Khi ngón tay Tiêu Hàn tiếp xúc trực diện với bề mặt kim loại lạnh lẽo của chiếc nhẫn, một luồng năng lượng mạnh mẽ đột ngột bùng nổ từ bên trong vật thể nhỏ bé này – lan tỏa khắp cơ thể anh giống như dòng điện chạy qua dây dẫn trần không được cách ly đúng kỹ thuật trước mắt đông đảo võ giả chứng kiến cuộc chiến đang diễn ra sôi nổi xung quanh khu vực sân võ hiện tại sao?

Tiêu Hàn hét lên đau đớn.

Hình ảnh của cha mình xuất hiện trong tâm trí – không phải là người đàn ông hiền lành dạy dỗ anh những bài học đầu tiên về võ đạo như mọi người vẫn tưởng tượng trước đây bao giờ cả.

Mà là một chiến binh tàn bạo với đôi mắt đỏ ngầu vì máu hận thù đang khao khát được giải phóng khỏi sự giam cầm vĩnh viễn nơi vực thẳm bóng tối sâu thẳm phía sau lớp vỏ bọc cứng rắn bề ngoài tưởng chừng như không thể lay chuyển được dù cho có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa cũng.

chứ còn gì khác hơn nữa đâu?

“Con trai ta,” giọng nói của vị Võ Thần cổ xưa vang lên trong đầu Tiêu Hàn – đầy quyền uy và đe dọa tột cùng khiến anh phải nghiến răng ken két vì cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy tâm trí mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi đây sao?

“Cuộc chơi mới bắt đầu.” Tiêu Hàn bước ra khỏi sân võ, vai áo rách toác, vết thương hằn đỏ trên da thịt.

chạm mạnh với thanh kiếm của Lục Phong lúc nãy.

Hắn không cảm thấy chiến thắng – chỉ cảm thấy kiệt sức tột cùng sau khi sử dụng “Thời Gian Tương Đối” ở mức độ sâu như vậy đã tiêu hao lượng lớn tinh thần quý giá tích lũy được qua nhiều năm rèn luyện khổ hạnh dưới sự hướng dẫn của vị thầy già mù loà ở chân núi Tuyết Sơn Phái xa xôi kia sao?

Hắn biết rằng những gì vừa xảy ra mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi biến cố kinh hoàng sắp ập đến với giang hồ Đại Ngạn rộng lớn bao la này cả.

Bỗng nhiên, thanh kiếm trong tay hắn tự động rung lên, phát ra âm thanh xé gió quen thuộc của kẻ thù chết tiệt.

Hắn ngẩng đầu, co lại, nhìn thấy vị thầy già mù loà đang đứng trên đỉnh núi với đôi mắt đỏ ngầu.

"Ta đã chờ ngươi."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập