Chương 21

Hầm mộ cổ không chỉ là nơi chôn cất xác chết, mà còn là nơi giam cầm những sự thật bị lãng quên.

Không khí ở đây lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng hơi thở trong phế quản của Tiêu Hàn.

Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dầu trên tay Lâm Phong rung lên bần bật, chiếu ra những bóng đen dài ngoằng và méo mó trên vách đá ẩm ướt.

Tiêu Hàn bước chậm rãi qua một lối đi hẹp, nơi sàn nhà bằng xương cốt người đã hóa thạch thành màu nâu sẫm.

Mùi vị của sự phân hủy không còn nồng nặc như ngoài kia, thay vào đó là mùi hương kim loại lạnh lẽo và cổ xưa – mùi của những thanh kiếm gỉ sét nằm im lìm trong lòng đất hàng trăm năm.

“Hàn ca,” Lâm Phong thì thầm, giọng run rẩy vì sợ hãi nhưng cũng đầy tò mò.

“Cậu có cảm thấy.

như thể chúng ta đang bị quan sát không?”

Tiêu Hàn gật đầu nhẹ, mắt vẫn dán chặt vào phía trước.

Hắn cảm nhận được nó.

Không phải bằng đôi tai, mà bằng trực giác của một võ giả đã từng chạm đến ranh giới sinh tử.

Có thứ gì đó ở đây, thứ gì đó lớn hơn cả cái chết của cha hắn.

Thứ gì đó khiến cho ngay cả không gian xung quanh cũng dường như ngưng đọng lại.

“Đừng nhìn vào bóng tối,” Tiêu Hàn đáp, giọng nói trầm thấp vang vọng trong hang động kín mít.

“Bóng tối sẽ trả lại ngươi những điều mà linh hồn không muốn nhớ.”

Họ tiếp tục đi sâu hơn.

Bức tường đá bên cạnh bắt đầu xuất hiện những khắc (khắc vết) kỳ lạ.

Không phải là chữ viết, mà là các hình tượng võ thuật – những tư thế đánh kiếm được chạm trổ tỉ mỉ lên đá hoa cương đen bóng.

Mỗi bức khắc đều mô tả một chiêu thức khác nhau, nhưng tất cả đều hướng về cùng một điểm: trung tâm của hầm mộ này.

Lâm Phong đưa tay chạm nhẹ vào một vết khắc gần đó.

(ngón tay) hắn run lên khi tiếp xúc với bề mặt lạnh toát.

Không thể nào.

Những đường nét này quá mức hoàn hảo, như thể chúng được tạo ra bởi chính thời gian chứ không phải bàn tay con người.”

Tiêu Hàn dừng bước.

Hắn đưa mắt nhìn kỹ hơn vào bức khắc gần nhất.

Đó là hình ảnh một võ giả đang đứng giữa hai thế giới – một chân đặt trên đất thực tại, chân kia lơ lửng trong khoảng trống hư vô.

Trong tay hắn là thanh kiếm không lưỡi, chỉ còn lại cán và ý chí.

“Thời gian Tương Đối,” Tiêu Hàn murmurs (lẩm bẩm), nhớ lại lời dạy của vị sư phụ cũ trước khi ông qua đời.

“Khi một võ giả đạt đến cảnh giới Tông Sư, nhận thức thời gian của họ chậm lại so với thế giới thực tại.

Nhưng những người này.

họ đã vượt xa hơn thế.”

Hắn tiến tới gần bức khắc cuối cùng.

Khác với các bức khác, bức này không mô tả kiếm thuật hay quyền pháp.

Nó vẽ một vòng tròn lớn, bên trong là hình ảnh mặt trăng bị xé đôi – “Nguyệt Sát”.

Và ngay dưới đó, là dòng chữ cổ được chạm sâu vào đá: *“Khi Nguyệt Sát xuất hiện, thời gian sẽ ngừng chảy cho những ai dám nhìn thẳng vào nó.”*

Lâm Phong nuốt nước bọt khan.

chúng ta có nên quay lại không?

Cảm giác này thật bất an.”

“Không,” Tiêu Hàn đáp dứt khoát.

Hắn cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ phía trước, như thể có thứ gì đó đang gọi tên hắn bằng chính linh hồn của cha mình.

“Sự thật nằm ở đây.

Và tôi phải biết nó là gì.”

Họ rẽ vào một căn phòng lớn hơn.

Ở giữa căn phòng là một phiến đá phẳng lì, trên đó đặt một thanh kiếm cũ kỹ bao phủ bởi bụi bẩn và rêu xanh.

Nhưng điều khiến Tiêu Hàn chết lặng không phải là thanh kiếm, mà là bóng đổ của nó dưới ánh trăng máu xuyên qua khe hở trần nhà cao vút phía xa.

Bóng của thanh kiếm không nằm thẳng hàng với thân kiếm thực tế.

Nó bị lệch hẳn sang một bên, tạo thành một góc nhọn hoắt như muốn đâm thủng chính chủ nhân của mình.

Và khi Tiêu Hàn tiến lại gần, hắn nhận ra rằng bóng đó đang di chuyển – chậm rãi, độc lập hoàn toàn khỏi ánh sáng và vật thể gốc.

“Đây là bẫy,” Lâm Phong hét lên, cố kéo cánh tay Tiêu Hàn về phía sau.

“Đừng chạm vào nó!”

Tiêu Hàn không đáp lời.

Hắn đưa bàn tay trần ra trước mặt mình.

Bóng của hắn cũng xuất hiện trên sàn đá đen bóng loáng.

Nhưng khác với thanh kiếm, bóng của Tiêu Hàn bắt đầu tách rời khỏi cơ thể hắn – như một sinh vật độc lập đang vươn mình dậy sau giấc ngủ ngàn năm.

Hắn cảm thấy lạnh giá chạy dọc sống lưng.

Không phải vì nhiệt độ thấp trong hầm mộ.

Mà là vì hắn nhận ra rằng cái “bóng” kia mang theo ý thức riêng của nó.

Một ý thức tàn bạo, hung hãn và đầy tham vọng – giống y hệt như phần tối bên trong tâm trí Tiêu Hàn mà hắn đã cố gắng kìm nén suốt nhiều năm qua.

“Ngươi đến đây để giải phóng ta,” một giọng nói vang lên trong đầu Tiêu Hàn, không phải từ miệng bất kỳ ai, mà trực tiếp cộng hưởng với linh hồn hắn.

Giọng đó trầm đục như tiếng gầm của sư tử già cỗi, mang theo mùi vị của máu và tro tàn chiến tranh.

“Ta là thứ mà cha ngươi đã hy sinh mạng sống để phong ấn,” giọng nói đáp lại, đầy khinh miệt.

“Và cũng là phần tối nhất trong con người cậu – thứ sức mạnh mà ngay cả cái chết của một Võ Thần cổ xưa cũng không thể tiêu diệt hoàn toàn.”

Lâm Phong lùi bước vài bước, mặt trắng bệch như (người chết).

Cậu nhìn Tiêu Hàn với ánh mắt đầy hoảng sợ.

Tại sao giọng nói ấy lại nghe giống như.”

“Giống như Ác ma trong lòng ta?” Tiêu cắt ngang câu hỏi của bạn mình bằng một nụ cười nhạt – nụ cười chứa đựng sự mệt mỏi và chấp nhận bi kịch số phận.

Hắn rút thanh kiếm trên lưng ra, nhưng không hướng về phía bóng đen đang bò lên sàn nhà, mà lại giơ cao lên để ánh trăng máu chiếu rọi vào lưỡi thép lạnh giá.

“Nếu ngươi muốn tự do,” Tiêu Hàn nói với giọng bình thản đáng sợ, “thì hãy chứng minh rằng ngươi mạnh hơn ý chí của ta trước khi bước ra khỏi bóng tối này.”

Căn hầm bỗng rung chuyển dữ dội.

Những bức khắc trên tường bắt đầu nứt vỡ, (phóng thích) những luồng khí kiếm tích tụ qua hàng thế kỷ.

Không gian xung quanh họ như bị bóp nghẹt bởi áp lực vô hình của hai ý chí đang đối đầu nhau – một bên là sự tĩnh lặng tuyệt đối của võ giả tìm kiếm chân lý, một bên là cuồng phong hỗn loạn của bóng tối khát khao hủy diệt.

Và rồi, thanh kiếm trên phiến đá đột ngột rung lên.

Nó không di chuyển theo hướng gió hay chấn động địa chất.

Nó quay mặt lưỡi thẳng về phía Tiêu Hàn – như thể đang chào đón chủ nhân mới của nó bước vào trò chơi chết chóc cuối cùng này giữa ánh sáng và bóng tối trong tâm hồn một người đàn ông trẻ tuổi mang tên Tiêu Hàn.

Gió đêm ở đỉnh Kiếm Tẩu Sơn lạnh thấu xương tủy.

Nó không chỉ là khí hậu tự nhiên của vùng núi cao, mà dường như mang theo dư âm của những lưỡi kiếm cũ kỹ đã từng chém đứt sinh mệnh nơi đây.

Tiêu Hàn đứng bất động, đôi mắt nhắm chặt lại để tập trung vào rung động kỳ lạ phát ra từ phiến đá đen nhánh trước mặt.

Cảm giác này thật sự khó chịu.

Nó giống như việc một người đi giữa đêm tối bỗng nhiên cảm thấy có ai đó đang soi đèn pin trực tiếp vào lưng mình.

Không phải ánh sáng, mà là cái nhìn xuyên thấu của thanh kiếm kia.

"Ngươi không hiểu." Giọng nói trầm khàn vang lên từ phía sau, khiến Tiêu Hàn khẽ run rẩy.

"Kiếm Ý không dành cho kẻ tầm thường như ngươi.

Nó chọn chủ nhân dựa trên sự thuần khiết trong ý chí chiến đấu, chứ không phải lòng trắc ẩn giả tạo mà Lão Tăng kia.t vào đầu ngươi."

Tiêu Hàn quay người lại.

Tử Hà đứng đó, tay chống nạnh, vẻ mặt lạnh băng hơn cả đêm đông.

Nhưng Tiêu Hàn nhận thấy điều khác biệt.

Đôi mắt của Tử Hà đang đỏ ngầu, hằn lên những sợi máu nhỏ li ti như mạng nhện vỡ vụn.

Hắn đã tự hại mình để kích thích nội công, hay nói cách khác là đẩy bản thân vào ranh giới điên loạn?

"Ngươi đang làm gì?" Tiêu Hàn hỏi, giọng run rẩy nhưng cố giữ sự bình tĩnh.

"Việc này không liên quan đến ngươi và lão tăng."

Tử Hà cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt lẫn đau khổ sâu thẳm.

"Liên quan chứ sao lại không?

Nếu ngươi lấy được thanh kiếm đó, tất cả những gì ta đã hy sinh, máu của những đồng môn ta phải chịu đựng vì sự ngu ngốc này sẽ trở thành trò đùa lớn nhất trong lịch sử giang hồ."

Tiêu Hàn cảm thấy lồng ngực thắt lại.

Hắn biết Tử Hà nói có lý phần nào.

Nhưng sâu thẳm bên trong, một giọng nói khác thì thầm rằng việc từ bỏ là điều không thể chấp nhận được.

Không phải vì danh dự, mà vì hắn cần câu trả lời cho chính mình.

Tại sao hắn luôn đứng giữa hai ngọn lửa?

Hắn quay lại phiến đá.

Thanh kiếm vẫn rung lên, tần số ngày càng cao hơn, tạo ra một âm thanh rè rĩ khó chịu trong tai.

Nó giống như tiếng côn trùng kêu vào mùa hè oi bức, nhưng ở đây là đỉnh núi lạnh giá nhất.

Tiêu Hàn đưa tay chạm nhẹ lên chuôi kiếm bằng ngọc bích đã mục nát theo thời gian.

Ngay khi lòng bàn tay hắn tiếp xúc với vật thể cổ xưa ấy, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến hắn suýt nữa bật thét lên.

Không phải đau đớn thể xác, mà là sự xâm nhập của ký ức không thuộc về mình.

Hắn thấy hình ảnh mờ ảo.

Một người đàn ông áo trắng đứng giữa biển máu, tay cầm thanh kiếm này, mắt vô hồn nhìn vào khoảng trống phía trước.

Người đàn ông đó không chiến đấu vì chính nghĩa hay tà ác.

Hắn chỉ đơn giản là thực hiện mệnh lệnh của ai đó đã khuất từ lâu.

"Đừng nghe theo nó!" Tử Hà gầm lên, bước tiến lại gần hơn.

"Đó là ảo giác!

Kiếm Ý đang cố gắng xâm nhập linh thức yếu đuối của ngươi để tìm kiếm chủ nhân phù hợp nhất – kẻ sẵn sàng trở thành cỗ máy giết người thuần túy."

Tiêu Hàn rút tay về nhanh như bị bỏng.

Hắn thở hổn hển, mồ hôi lạnh nhễ nhại trên trán dù nhiệt độ xung quanh đang đóng băng.

nó cho tôi thấy quá khứ," Tiêu Hàn lắp bắp, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong đầu.

"Thanh kiếm này từng thuộc về một sát thủ vô danh."

Tử Hà dừng bước, vẻ mặt phức tạp hơn bao giờ hết.

Hắn không ngờ rằng thanh truyền thuyết được tôn sùng là 'Kiếm Thánh' lại có nguồn gốc đen tối đến vậy.

Điều đó phá tan niềm tin mà hắn đã bám víu suốt nhiều năm qua – niềm tin rằng sức mạnh tuyệt đối luôn đi kèm với đạo đức cao thượng của người nắm giữ nó.

"Vậy thì càng tốt," Tử Hà nói, giọng trở nên dịu dàng một cách đáng sợ.

"Nếu ngươi biết sự thật này mà vẫn muốn lấy nó, chứng tỏ tâm trí ngươi đã bị ô nhiễm hoàn toàn.

Ngươi không khác gì những tên sát thủ tôi từng giết."

Tiêu Hàn lắc đầu mạnh mẽ.

Sự phủ nhận của hắn đến từ tận đáy tim.

Hắn nhớ lại lời dạy cuối cùng của lão tăng trước khi qua đời: "Kiếm chỉ là công cụ.

Người dùng kiếm mới định nghĩa con người."

Hắn quay trở lại phiến đá lần nữa, nhưng lần này cách tiếp cận khác hẳn.

Thay vì cố gắng kéo thanh kiếm ra bằng sức mạnh hay ý chí thuần túy, hắn nhắm mắt và thả lỏng cơ thể.

Hắn để tâm trí trôi dạt theo dòng chảy hỗn loạn của Kiếm Ý đang xung quanh mình.

Hắn không chống cự lại những ký ức xâm nhập.

Hắn chấp nhận chúng như một phần của trải nghiệm hiện tại.

Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối ấy, Tiêu Hàn nghe thấy một âm thanh mới.

Không phải tiếng rung động kim loại, mà là tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần từ phía sau phiến đá.

Hắn mở mắt ra.

Một bóng người đứng đó, mặc áo choàng xám cũ kỹ, che kín khuôn mặt bằng khăn vải mỏng manh bị rách nát ở mép viền.

Người lạ không hề có ý định tấn công.

Hắn chỉ đơn giản là quan sát, giống như một nhà nghiên cứu đang xem xét mẫu vật trong phòng thí nghiệm của mình.

chứ đâu cần phải vội vàng hay hung hăng gì cả khi đối mặt với tình huống căng thẳng này giữa hai võ giả kiệt xuất đang chuẩn bị nổ tung mọi quy tắc thường thấy nơi đây rồi nên ắt hẳn sẽ có chuyện gì đó xảy ra tiếp theo nữa.

Không hề có sự dịu dàng hay lòng trắc ẩn trong ánh mắt giấu sau lớp vải che mặt kia.

Đó là cái nhìn của một thợ săn đã chờ đợi con mồi đủ lâu để nó tự bước vào bẫy chết chóc mà mình đặt sẵn từ nhiều thập kỷ trước đây rồi mới xuất hiện nhằm mục đích thu hoạch thành quả cuối cùng thôi chứ còn gì nữa đâu đúng không.

Tiêu Hàn cảm thấy tóc gáy dựng đứng lên.

Bản năng sinh tồn cổ xưa nhất trong con người hắn hét lên cảnh báo nguy hiểm chết người đang rình rập ngay sát nách mình mà hoàn toàn vượt xa khỏi khả năng kiểm soát của bất kỳ võ công nào đã biết cho đến giờ phút này nữa cả đâu đúng không.

"Ngươi là ai?" Tiêu Hàn hỏi, giọng khô khốc do căng thẳng tột độ khiến dây thanh quản bị co rút lại đột ngột vì sợ hãi quá mức mà thôi chứ chẳng phải lý do gì khác hơn được.

Người lạ bước ra khỏi bóng tối.

Khuôn mặt lộ rõ trước ánh trăng bạc lạnh lẽo.

Đó là một vị lão nhân tóc trắng như tuyết, nhưng đôi mắt thì đen nhánh sâu thẳm như vực thẳm không đáy chứa đựng biết bao bí mật chưa từng được hé lộ với thế gian rộng lớn bao la này cả đâu.

"Ta là người đã rèn ra thanh kiếm đó," lão nhân nói chậm rãi, mỗi từ ngữ đều nặng nề tựa như hòn đá đè lên vai Tiêu Hàn.

"Và ta cũng là kẻ sẽ lấy lại nó."

Tử Hà sững sờ đứng nhìn, lần đầu tiên trong cuộc đời đầy dạn dày chiến trường của mình mà hắn cảm thấy hoàn toàn bất lực trước một biến số ngoài tầm kiểm soát tuyệt đối vốn dĩ không hề tồn tại trong các sách võ học cổ xưa truyền thống được lưu hành rộng rãi khắp nơi đâu.

Thanh kiếm trên phiến đá ngừng rung động đột ngột.

Sự im lặng souden bao trùm lấy đỉnh núi cao chót vọt ấy, dày đặc đến mức có thể nghe thấy tiếng nhịp đập của trái tim mình trong lồng ngực đang co thắt lại vì kinh hãi tột cùng mà thôi chứ còn gì nữa đâu đúng không.

Lão nhân giơ một ngón tay gầy guộc lên, chỉ thẳng vào Tiêu Hàn.

"Kiếm Ý không chọn chủ nhân dựa trên thiện ác," hắn nói với giọng điệu bình thản đến đáng sợ của người đứng bên bờ vực giữa hai thế giới sống và chết mà thôi chứ còn gì khác hơn được đâu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập