Chương 20
Nó dày đặc, nặng nề và mang mùi vị của sắt gỉ lẫn đất ẩm đã đóng rắn lại qua hàng ngàn năm.
Tiêu Hàn bước đi trên những bậc thang đá mòn sần sùi, ánh trăng máu đỏ ngầu từ khe hở phía xa chiếu xuống, tạo thành một vệt sáng lạnh lẽo cắt ngang không khí tĩnh lặng đáng sợ.
Hắn hít thở sâu.
Mỗi hơi thở đều đau nhói ở vết thương vai trái, nhưng cơn đau đó lại là thứ duy nhất giúp hắn giữ được tỉnh táo.
Bên trong đầu, giọng nói của nhân cách Ác vẫn râm ran, như một con rắn đang bò dưới da thịt: *"Ngươi sợ ư?
Sợ cái bóng của chính mình?"*
"Im đi," Tiêu Hàn thì thầm, giọng khàn đặc do mất máu.
"Ta không sợ bóng tối.
Ta chỉ ghét những nơi có quá nhiều bí mật."
Lâm Phong đi sau, bước chân run rẩy nhưng quyết tâm.
Cậu cầm chặt thanh kiếm gỗ trong tay – thứ vũ khí tạm thời mà hắn tìm được trước khi xuống hầm.
Ánh mắt cậu đảo quanh những bức tường đá khắc đầy hình vẽ kỳ quái.
Những đường nét đó không giống bất cứ ký tự nào Lâm Phong từng thấy ở Tuyết Sơn hay các thư viện võ lâm thường thấy.
Chúng trông như những vết nứt trên mặt đất, hoặc những tia sét bị giam cầm trong đá.
"Tiêu Hàn," Lâm Phong hạ giọng, tiếng nói vang vọng lạ lùng trong không gian hẹp.
"Những hình vẽ này.
chúng có ý nghĩa gì?"
"Hãy nhìn kỹ hơn," Tiêu Hàn đáp, mắt hắn dán chặt vào phía trước nơi bóng tối dày đặc nhất.
"Đừng dùng trí tuệ để đoán.
Dùng trực giác của một võ giả."
Họ tiếp tục đi xuống sâu hơn.
Nhiệt độ giảm dần, nhưng thay vì cảm thấy lạnh cóng, họ lại cảm nhận được một luồng khí nóng ẩm bốc lên từ các khe nứt dưới nền đá.
Mùi hương kỳ lạ lan tỏa – không phải mùi hoa cỏ, mà là mùi của máu cũ và tro tàn.
Hầm ngầm mở ra thành một khoang rộng lớn bất ngờ.
Không gian này dường như bị tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Trần nhà cao vút, mất hút trong bóng tối, còn xung quanh là những cột đá khổng lồ được đục đẽo thô sơ nhưng vững chãi đến kinh ngạc.
Ở trung tâm của căn phòng là một hồ nước đen ngòm.
Nước không động đậy dù có gió lùa từ các lỗ thông hơi phía xa.
Và trên mặt hồ đó, nổi lên ba phiến đá phẳng nhẵn như bàn tay người khổng lồ.
Tiêu Hàn dừng bước ngay mép vực nhìn xuống hồ.
Hắn cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh hơn bình thường.
Không phải vì sợ hãi.
Mà bởi một cảm giác quen thuộc – giống như khi hắn đứng trước đối thủ trong trận đấu sinh tử, khoảnh khắc mà thời gian dường như ngừng chảy.
"Đây là đâu?" Lâm Phong hỏi, giọng run lên bần bật.
Cậu lùi lại , lưng tựa vào cột đá lạnh giá phía sau.
"Cung Điện Bóng Tối," Tiêu Hàn nói chậm rãi.
"Nơi những kẻ phản bội luật lệ giang hồ bị trừng phạt vĩnh viễn."
Nhưng điều khiến hắn chết lặng không phải là cái tên địa danh nghe đáng sợ ấy.
Mà là thứ nằm trên phiến đá đầu tiên – một cuốn sách da bò cũ kỹ, bìa đã mục rữa thành màu nâu sẫm, nhưng những trang giấy bên trong lại trắng tinh như tuyết mới rơi.
Tiêu Hàn tiến tới gần hơn.
đều cẩn trọng như đang bước trên băng mỏng.
Hắn cúi xuống, dùng ngón tay lau nhẹ lớp bụi dày phủ lên cuốn sách.
Dòng chữ khắc nổi bằng kim loại quý lấp lánh dưới ánh trăng đỏ: *"Nhật Ký Của Kẻ Thức Tỉnh."*
"Nếu đây là bẫy," Tiêu Hàn nhếch mép cười nhạt, "thì kẻ đặt bẫy đã thất bại từ lâu vì không ai dám mở nó ra trong hai mươi năm qua."
Hắn lật trang đầu tiên.
Giấy mỏng manh nhưng không rách nát dưới lực tác động nhẹ nhàng của hắn.
Những dòng chữ viết bằng mực đen đậm đặc hiện lên rõ ràng: *"Ngày thứ nhất sau khi phong ấn.
Ta đã hiểu sai mọi thứ.
Võ Thần không phải là kẻ xâm lược.
Hắn là người bảo vệ cuối cùng."*
Tiêu Hàn nhíu mày.
Thông tin này mâu thuẫn hoàn toàn với những gì Bạch Mộ Phong – chủ của Tuyết Sơn Phái – luôn tuyên truyền.
Theo lời vị chủ soái đó, Võ Thần cổ xưa là nguồn gốc của hỗn loạn và đau khổ, cần phải bị tiêu diệt để mang lại hòa bình vĩnh cửu cho giang hồ Đại Ngạn.
Nhưng nếu nhật ký này đúng.
thì cha Tiêu Hàn không phải là nạn nhân oan uổng.
Mà là một phần trong kế hoạch lớn hơn nhiều so với những gì ai cũng nghĩ.
Lâm Phong tiến lại gần, ánh mắt tò mò chiến thắng nỗi sợ hãi ban đầu.
"Cha cậu đã viết ra đây ư?"
"Không," Tiêu Hàn lắc đầu, giọng trầm xuống.
"Phong cách chữ viết khác biệt hoàn toàn.
Đây là bút tích của một người đàn ông trẻ tuổi – có lẽ còn nhỏ hơn cha ta khi ấy."
Hắn lật tiếp vài trang nữa.
Nội dung ngày càng trở nên điên loạn hơn.
Tác giả nhật ký mô tả những cơn ác mộng lặp đi lặp lại về sự sụp đổ của thế giới, nơi thời gian bị bẻ cong và không gian vỡ vụn thành vô số mảnh ghép.
Và rồi, đột ngột, những dòng chữ dừng lại ở một câu nói đầy ám ảnh: *"Khi mặt trăng đỏ xuất hiện lần thứ ba trong năm, cánh cửa sẽ mở.
Không ai có thể ngăn cản sự thức tỉnh của hắn – ngoại trừ máu huyết của chính mình."*
"Máu huyết?" Lâm Phong lặp lại từ đó với vẻ kinh hãi.
hy sinh mạng sống?"
"Không hoàn toàn," Tiêu Hàn nói, giọng điệu lạnh lùng như nước đá.
"Trong võ học cổ đại, 'máu huyết' thường ám chỉ sự kết nối giữa thầy trò hoặc cha con thông qua di truyền nội lực đặc biệt.
Nếu cha ta tự nguyện hy sinh để phong ấn Võ Thần.
thì có lẽ hắn đã dùng chính máu của mình làm chìa khóa."
Lâm Phong sững sờ.
Cậu nhìn Tiêu Hàn với ánh mắt phức tạp – một phần kính nể, một phần sợ hãi sâu thẳm mà cậu không dám thừa nhận ngay cả với bản thân mình.
"Vậy nghĩa là sao?
Cậu đang nói rằng cha cậu thực ra đã chọn cách chết này?"
"Chính xác," Tiêu Hàn đáp ngắn gọn.
Hắn đóng cuốn sách lại nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Và khi làm vậy, một tiếng vang kỳ lạ phát ra từ dưới lòng hồ nước đen phía sau họ – như thể có ai đó đang gõ cửa từ bên kia thế giới.
Cả hai người đồng loạt quay đầu nhìn về hướng âm thanh đến.
Mặt hồ bắt đầu lăn tăn sóng nhỏ rồi nhanh chóng dâng cao thành những vòng xoáy tròn kỳ lạ quanh phiến đá thứ hai.
Từ giữa cơn lốc nước đen sẫm, một hình ảnh ảo ảnh dần hiện lên – khuôn mặt lạnh lùng của Tiêu Hàn trong bộ y phục trắng muốt mà hắn đã thấy qua chiếc gương đồng vỡ trước đó.
Nhưng lần này.
nó không chỉ là phản chiếu đơn thuần.
Hình ảnh kia mở miệng ra nói chuyện bằng giọng nói chính xác giống hệt nhân cách Ác bên trong đầu Tiêu Hàn: *"Cuối cùng cũng đến lúc ngươi nhận thức được sự thật đau đớn nhất."*
Tiêu hàn đứng im như tượng đá.
Tim hắn đập thình thịch dữ dội hơn bao giờ hết – không phải vì sợ hãi mà bởi một cảm giác kỳ lạ về sự giải tỏa lâu chờ đợi.
Hắn luôn biết rằng bên trong mình tồn tại hai thế giới đối lập nhau: thiện và ác, lý trí và bản năng hoang dã.
Nhưng bây giờ.
hắn đang đứng trước bằng chứng sống cho thấy ranh giới giữa chúng không hề rõ ràng như những gì người ta thường nghĩ.
"Đừng nghe nó!" Lâm Phong hét lên, rút kiếm gỗ ra chắn phía trước Tiêu Hàn dù biết điều đó vô nghĩa hoàn toàn đối với loại mối đe dọa phi vật thể này.
"Nó đang cố gắng thao túng cảm xúc của cậu!"
Tiêu Hàn không đáp lại ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn đưa tay chạm nhẹ vào vết thương ở vai trái nơi máu vẫn còn chảy chậm chạp theo nhịp điệu kỳ lạ nào đó mà chỉ có riêng mình mới cảm nhận được rõ ràng nhất lúc này đây thôi chứ ai khác đâu nữa cả!
Hắn nhắm mắt lại tập trung cao độ để lắng nghe những gì đang diễn ra bên trong cơ thể mình thay vì cố gắng hiểu nổi bật bề ngoài thông qua lời nói của kẻ thù trước mặt dù biết rằng chúng không đáng tin cậy chút nào đi chăng nữa thì cũng phải thử xem sao đã chứ?
*"Ngươi nghĩ ta là quái vật đúng không?"* Giọng nói tiếp tục vang lên, lần này lại mềm mại dịu dàng hơn hẳn so với lúc đầu tiên xuất hiện vừa rồi kia kìa!
*"Nhưng hãy nhìn thật kỹ vào những gì ngươi đang sở hữu bây giờ.
bạn thân mến của mình ơi!"*
Tiêu Hàn mở mắt ra.
Trong khoảnh khắc đó.
toàn bộ không gian xung quanh đột ngột trở nên tĩnh lặng tuyệt đối đến mức tiếng thở cũng biến mất hoàn toàn khỏi thế giới thực tại mà họ đang đứng chung sống với nhau hàng ngày hằng tháng liên tục như vậy đấy chứ còn gì nữa!
Chỉ có mỗi ánh trăng đỏ duy nhất chiếu rọi xuống phía dưới làm nền cho khung cảnh ma quái trước mắt thôi là đủ rồi phải không nào?
Và giữa bầu không khí căng thẳng đến mức gần như vỡ vụn ấy.
Tiêu Hàn nhận ra điều mà hắn chưa từng ngờ tới từ sâu thẳm trong tiềm thức của chính mình: Những ký ức về cha anh – những mảnh ghép rời rạc bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian dày cộp bao năm qua – bắt đầu trở lại rõ ràng hơn bất cứ lúc nào khác trước đây!
Hắn nhớ ra đêm mưa giông bão tố đó khi còn là một đứa trẻ mười hai tuổi.
Cha anh không chiến đấu với kẻ thù bên ngoài như mọi người vẫn tưởng.
Thay vào đó.
ông ấy đang ngồi thiền định giữa lòng hang động tối đen này – nơi mà giờ đây chính xác hoàn toàn trùng khớp với vị trí hiện tại của họ!
Ông ấy cầm trong tay một thanh kiếm bằng xương rồng khô héo – thứ vũ khí đã thất truyền từ thời cổ đại xa xưa kia khi giang hồ còn sơ khai chưa phát triển mạnh mẽ như bây giờ nữa đâu!
Và ông ấy đang cắt đứt mối liên hệ giữa dương gian và âm phủ thông qua nghi thức hiến tế máu huyết mà không cần đến bất kỳ loại pháp thuật hay thần lực siêu nhiên nào cả – chỉ đơn thuần là ý chí võ công cực cao độ thôi cũng đủ làm được điều đó rồi còn gì?
*"Cha ta."* Tiêu Hàn thì thầm, giọng nghẹn ngào khó tin.
*"Ông ấy đã chọn con đường này để bảo vệ chúng ta khỏi sự thức tỉnh của Võ Thần."*
Lâm Phong nhìn bạn mình với ánh mắt đầy thương cảm lẫn hoang mang tột độ không biết phải làm gì trong tình huống nan giải như thế này cả!
cậu định xử lý chuyện này ra sao bây giờ hả Hàn ca?"
"Chưa chắc," Tiêu Hàn trả lời ngắn gọn.
Hắn quay sang nhìn hình ảnh ảo kia lần nữa – khuôn mặt lạnh lùng tàn nhẫn nhưng lại mang vẻ buồn bã sâu sắc khó tả khiến người ta không thể nào ngờ nổi rằng nó thuộc về chính mình!
*"Ta cần biết thêm nhiều thông tin hơn trước khi đưa ra quyết định cuối cùng."*
Hình ảnh ảo cười nhạt – nụ cười đầy mỉa mai khinh thường đến cực độ!
*"Cậu nghĩ mình có đủ thời gian cho việc đó sao?
Khi mặt trăng đỏ lặn xuống phía chân trời.
cánh cửa sẽ mở hoàn toàn và không ai có thể ngăn cản sự hủy diệt sắp xảy ra nữa đâu!"*
Tiếng sấm sét vang lên dữ dội từ đâu xa lạ mà khó xác định nguồn gốc chính xác được!
Cả căn hầm ngầm bắt đầu rung lắc mạnh mẽ như đang chịu đựng cơn địa chấn lớn nào đó từ sâu dưới lòng đất vậy đấy chứ còn gì khác nữa cơ chứ?
Những cột đá xung quanh xuất hiện vết nứt dài ngoằng chạy dọc theo bề mặt của chúng – báo hiệu sự sụp đổ sắp diễn ra bất cứ lúc nào thôi!
Tiêu Hàn bước lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn với hồ nước đen đang dâng cao hơn từng giây trôi qua trước mắt họ nữa kia kìa!
Hắn biết rằng mình không thể tin tưởng hoàn toàn vào những gì vừa nghe được – dù chúng có vẻ chân thật đến mức nào đi chăng nữa thì cũng vẫn luôn tồn tại khả năng bị lừa dối đâu mà chơi đùa với cảm xúc người khác dễ dàng như thế này cơ chứ?
Nhưng đồng thời.
hắn cũng hiểu rõ hơn bao giờ hết rằng sự thật về cái chết của cha mình không hề đơn giản chút nào – nó phức tạp và nguy hiểm hơn rất nhiều so với những gì ai trong giang hồ Đại Ngạn từng biết đến trước đây cả!
Và nếu muốn tìm ra con đường thứ ba – nơi võ giả không bị cô lập bởi sức mạnh của chính họ.
thì Tiêu Hàn phải chấp nhận đối mặt trực diện với bóng tối bên trong lòng mình thay vì né tránh nó mãi như thế này nữa đâu?
Lâm Phong đứng phía sau, nắm chặt tay đến mức khớp ngón trắng bệch ra.
Cậu biết rằng mình không thể bảo vệ được bạn trong tình huống này – nhưng cậu cũng sẽ không bỏ rơi Tiêu Hàn dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa!
Đó là nguyên tắc sống cơ bản nhất mà Lâm Phong luôn tuân thủ từ ngày còn nhỏ ở Tuyết Sơn Phái vậy đấy chứ còn gì khác nữa cơ chứ?
"Chúng ta cần rời khỏi đây ngay lập tức!" Lâm Phong hét lên, cố gắng qua tiếng sấm sét ồn ào xung quanh.
"Trước khi toàn bộ hầm ngầm sụp đổ hoàn toàn!"
Tiêu Hàn gật đầu nhẹ – đồng ý với đề xuất của người bạn thân thiết nhất hiện tại trong cuộc đời mình!
Nhưng trước khi quay lưng đi về phía lối ra.
hắn dừng lại một chút để nhìn xuống cuốn sách da bò cũ kỹ còn nằm trên phiến đá đầu tiên kia lần nữa cuối cùng thôi.
Và điều mà Tiêu Hàn thấy khiến hắn chết lặng hoàn toàn – thậm chí là quên cả thở trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy: Trên trang cuối cùng của cuốn nhật ký.
có một dòng chữ mới vừa xuất hiện – được viết bằng chính máu tươi đang chảy từ vết thương vai trái của chính hắn lúc này đây!
Máu tươi trên giấy bỗng sôi sục, biến đổi thành một khuôn mặt đang khinh bỉ nhìn thẳng vào hắn.
Tiêu Hàn hét lên, cố gắng xé nát trang giấy đang bốc cháy dưới tay mình.
Nhưng linh lực trong người đột
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận