Chương 19

Không khí trong hầm ngầm lạnh lẽo, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá ngàn năm và hương vị kim loại tanh tưởi còn sót lại từ vết thương trên người Tiêu Hàn.

Tiếng thở của hắn nặng nề, từng hơi vào ra như những lưỡi dao cứa nhẹ vào phế bộ.

Nhưng đau đớn thể xác không phải là thứ duy nhất đang xé toạc ý thức anh.

Chiếc gương đồng vỡ vụn nằm rải rác dưới nền đá lạnh lẽo, mỗi mảnh phản chiếu một phiên bản méo mó của căn phòng tối tăm.

Tiêu Hàn ngồi thẫn thờ, mắt nhìn chằm chằm vào đống đổ nát ấy.

Bàn tay nhợt nhạt vừa rồi – bàn tay thuộc về "Tiêu Hàn" trong bộ y phục trắng muốt – đã biến mất cùng với sự sụp đổ của bề mặt gương.

Không có dấu vết nào còn lại, ngoại trừ nỗi kinh hoàng lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh và lời nhắn khắc sâu vào tâm trí: *"Kẻ phản chiếu không phải là ngươi."*

Lâm Phong ngồi cách đó vài bước chân, vai áo xé toạc, đang cố gắng băng bó một vết thương hằn ngang sườn.

Cậu bạn đồng hành này nhìn Tiêu Hàn với ánh mắt đầy lo lắng lẫn bối rối.

Sự im lặng giữa hai người dày đặc hơn cả bức tường đá xung quanh.

"Hàn ca," Lâm Phong lên tiếng, giọng nói run rẩy nhưng cố giữ vẻ mạnh mẽ, "cậu...

cậu ổn chứ?

Cái đó vừa rồi là gì?"

Tiêu Hàn không đáp ngay.

Anh cúi đầu, nhìn xuống đôi bàn tay của mình.

Những ngón tay gầy guộc, chai sạn vì luyện kiếm giờ đây đang run lên bần bật.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác xa lạ – như thể cơ thể này vừa mượn tạm từ ai đó khác.

"Thời gian," Tiêu Hàn thì thầm, giọng khàn đặc, "đang bị bóp méo."

Lâm Phong nhíu mày: "Ý cậu là gì?

Chúng ta đã ở đây chưa đầy nửa canh giờ."

"Hãy nhìn đồng hồ cát bên kia bàn đá," Tiêu Hàn chỉ tay về phía góc phòng.

Lâm Phong quay lại.

Một chiếc đồng hồ cát cổ bằng thủy tinh mờ đang nằm úp ngược trên mặt bàn.

Hạtsand vàng óng đang rơi xuống đáy dưới cùng.

Nhưng điều kỳ lạ là tốc độ của nó – chậm chạp đến mức đáng sợ.

Mỗi hạt sand như một viên ngọc nặng trĩu, lơ lửng trong không trung trước khi chịu sức hút của trọng lực.

"Trong mắt tôi," Tiêu Hàn tiếp tục nói, giọng lạnh lẽo hơn bình thường, "hạtsand đó rơi trong vòng năm giây.

Nhưng nếu cậu nhìn kỹ...

nó đã treo ở giữa chừng gần một phút rồi."

Lâm Phong nuốt nước bọt, cảm giác ớn gai da nổi lên trên cổ: "Tại sao?

Cậu bị thương nặng nên ảo ảnh hay là..."

"Không phải ảo ảnh," Tiêu Hàn ngắt lời, đứng dậy với sự khó khăn.

Cơ thể anh抗议 sự di chuyển này bằng những cơn đau nhói buốt từ đầu đến chân, nhưng ý chí thì cứng rắn như thép, "Đây là hệ quả của trận chiến vừa qua.

Khi hai võ giả đạt tới cảnh giới cao sâu chạm vào biên giới của 'Ý Chí', thời gian tương đối sẽ xuất hiện.

Người mạnh hơn nắm quyền định đoạt nhịp điệu của không gian xung quanh."

Anh bước đến gần đống gương vỡ.

Những mảnh kính sắc lẹm phản chiếu ánh đèn dầu leo lét, tạo nên những hình ảnh lung linh nhưng đáng sợ.

Tiêu Hàn cúi xuống nhặt một mảnh lớn nhất.

Trong đó, khuôn mặt anh vẫn lạnh lùng, vô cảm, nhưng đôi mắt...

đôi mắt ấy không còn là màu đen sâu thẳm quen thuộc nữa.

Chúng đỏ ngầu, như thể vừa mới chứng kiến cảnh tàn sát nào đó kinh hoàng mà chính chủ nhân chúng chưa hề nhớ ra.

"Lâm Phong," Tiêu Hàn gọi tên bạn bè của mình, giọng nói đột ngột thay đổi – trầm xuống một độ thấp đáng sợ, mang theo sự uy nghiêm cổ xưa không thuộc về chàng trai trẻ tuổi trước mặt, "Cậu có biết vì sao Tuyết Sơn Chủ lại muốn tiêu diệt tất cả những ai dám thách thức trật tự?"

Lâm Phong giật nảy người lên: "Hàn ca?

Cậu đang nói gì vậy?

Giọng cậu...

lạ lắm."

"Vì hắn sợ," Tiêu Hàn trả lời nhanh gọn, sau đó lắc đầu như thể vừa đánh thức một cơn mơ màng, trở lại giọng điệu bình thản vốn có của mình.

Anh thở dài, vẻ mặt mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt tái nhợt, "Xin lỗi.

Đôi khi những ký ức không thuộc về tôi cố gắng xâm nhập."

"Về một vị Võ Thần đã chết," Tiêu Hàn nói, ánh mắt nhìn vào khoảng trống phía trước, "Và về lý do tại sao cha ta tự nguyện hy sinh mạng sống không phải để bảo vệ công lý, mà là để phong ấn cái ác đang ngủ say trong máu mủ của chính dòng họ này."

Lâm Phong mở to mắt: "Đồ vô lý!

Ông nội cậu từng nói cha cậu bị ám sát bởi kẻ thù âm mưu phản bội.

Sao có thể tự nguyện hy sinh?"

"Già già thường hay lừa dối trẻ con, và những người cầm quyền thì càng giỏi hơn," Tiêu Hàn冷笑 một tiếng chua chát, anh ngồi xuống bên cạnh đống gương vỡ, bắt đầu gom nhặt từng mảnh kính lại cẩn thận như thể chúng là bảo vật vô giá.

"Tuyết Sơn Chủ tin rằng hỗn loạn sinh ra đau khổ.

Hắn muốn kiểm soát tuyệt đối bằng cách loại bỏ mọi biến số – những kẻ mạnh mẽ đủ để thách thức quyền lực của hắn.

là một trong những biến số đó."

Lâm Phong im lặng, tim đập thình thịch.

Những mảnh ghép kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trước mắt cậu.

Sự bảo vệ quá mức mà Tiêu Hàn nhận được từ phía Tuyết Sơn Chủ khi còn nhỏ, sự lạnh lùng xa cách của vị chủ núi cao ngạo...

Tất cả đều có vẻ hợp lý hơn dưới góc nhìn này.

"Vậy thì..." Lâm Phong nghiến răng, "cậu打算 làm gì bây giờ?

Chúng ta không thể đối đầu với toàn bộ Tuyết Sơn."

Tiêu Hàn nhếch môi cười – một nụ cười đầy mỉa mai và đen tối: "Tôi chưa bao giờ nói rằng chúng ta sẽ đánh trực diện.

Võ hiệp không chỉ là kiếm đấu.

Nó còn là trí tuệ, sự kiên nhẫn...

và khả năng chấp nhận những điều tồi tệ nhất về chính mình."

Anh cầm mảnh gương cuối cùng lên, ánh mắt sắc bén nhìn vào hình ảnh phản chiếu: "Tôi cần tìm ra nguồn gốc của sức mạnh này trước khi nó nuốt chửng tôi hoàn toàn.

Và để làm được điều đó, chúng ta phải đi đến nơi mà ngay cả Tuyết Sơn Chủ cũng không dám đặt chân tới."

"Đâu?" Lâm Phong hỏi, mặc dù trong lòng dấy lên dự cảm bất an.

"Cung Điện Bóng Tối," Tiêu Hàn đáp ngắn gọn, "Nơi những bí mật của dòng họ Bạch Mộ và Võ Thần cổ xưa được chôn cất cùng xương cốt tổ tiên."

Họ rời khỏi hầm ngầm dưới sự che chở của màn đêm dày đặc.

Bầu không khí bên ngoài lạnh giá hơn hẳn so với trong lòng đất, gió thổi mạnh qua những lối hẻm nhỏ của thị trấn biên giới, mang theo mùi vị của tuyết rơi và máu khô cũ kỹ.

Tiêu Hàn di chuyển chậm chạp, mỗi bước chân đều khiến vết thương trên người anh rướm đau dữ dội.

Nhưng nỗi đau thể xác lại trở thành liều thuốc清醒 giúp anh giữ được tỉnh táo trước sự hỗn loạn trong tâm trí.

Lâm Phong đi bên cạnh, cảnh giác quan sát xung quanh.

Cậu biết rằng họ đang bị theo dõi – không chỉ bởi những kẻ thù của Tuyết Sơn mà còn bởi chính sự tò mò của giang hồ về hai võ giả vừa gây ra chấn động lớn tại khu vực này.

Tuy nhiên, cậu cũng nhận thấy một điều kỳ lạ: Tiêu Hàn dường như đã thay đổi.

Không phải là sự thay đổi bề ngoài, mà là cách anh nhìn thế giới – lạnh lùng hơn, thực tế hơn, và đáng sợ nhất là...

chấp nhận cái ác trong mình như một công cụ cần thiết.

"Hàn ca," Lâm Phong lên tiếng khi họ dừng lại tại ngã ba đường tối tăm phía trước, "nếu nơi cậu nói đến thật sự nguy hiểm như vậy, sao không để tôi ở đây?

Tôi có thể tìm cách hỗ trợ từ xa..."

"Không được," Tiêu Hàn đáp dứt khoát mà không quay đầu nhìn lại, "Cậu là người duy nhất hiểu rõ con người thực sự của tôi – phần 'tiên' bên trong cái xác chết này.

Nếu tôi mất kiểm soát...

cậu sẽ là người kéo tôi trở lại."

Lâm Phong im lặng một lúc lâu.

Cậu biết Tiêu Hàn đang nói nghiêm túc.

Sự xuất hiện đột ngột của nhân cách Ác, những ký ức kỳ lạ về Võ Thần cổ xưa – tất cả đều cho thấy rằng cái gì đó lớn lao hơn nhiều so với cuộc tranh đấu thông thường giữa các bang phái đang diễn ra bên trong tâm trí chàng trai trẻ này.

"Cung Điện Bóng Tối nằm sâu trong lòng Tuyết Sơn," Tiêu Hàn tiếp tục nói, giọng thấp xuống thành một lời thì thầm gần như không thể nghe thấy nếu không tập trung cao độ, "Nơi đó được bảo vệ bởi những cơ chế bẫy phức tạp nhất mà thế giới võ lâm từng biết.

Không phải là bẫy vật lý thông thường...

mà là bẫy tâm trí."

"Những người đi trước đã không thể thoát ra được vì họ bị chính những nỗi sợ hãi và ham muốn của mình giam cầm," Tiêu Hàn giải thích, ánh mắt nhìn lên đỉnh núi xa xăm nơi những tia sáng kỳ lạ thỉnh thoảng lóe lên trên bầu trời đêm, "Tuyết Sơn Chủ đã xây dựng cung điện này dựa trên nguyên lý 'Thương Khấu' – một loại võ công cổ đại chuyên khai thác điểm yếu tâm lý của đối thủ.

Ai bước vào đó mà không có ý chí kiên cường hơn cả kim cương...

sẽ vĩnh viễn trở thành tù nhân của chính bóng tối trong lòng mình."

Lâm Phong run rẩy: "Vậy tại sao cậu lại muốn đi?

Nếu nó nguy hiểm đến mức đó..."

"Vì bí mật về cha tôi nằm ở trung tâm cung điện," Tiêu Hàn nói, giọng đầy quyết liệt, "Và hơn nữa...

tôi cần biết xem liệu cái gọi là 'Võ Thần' mà ta đang mang trong người thực sự là gì.

Là một lời nguyền?

Một sức mạnh thiên phú?

Hay đơn giản chỉ là bệnh điên di truyền?"

Hai người đàn ông tiếp tục bước đi dưới ánh trăng mờ ảo, bóng dáng của họ kéo dài trên mặt đất tuyết trắng xóa như những lưỡi dao kiếm chờ sẵn để cắt ngang số phận.

Không khí trở nên nặng nề hơn mỗi khi họ tiến sâu vào vùng lãnh địa của Tuyết Sơn.

Những cây thông cổ thụ hai bên đường như những người canh gác im lặng, cành lá khô cằn chìa ra giống như những bàn tay xương xẩu muốn níu giữ bước chân của kẻ xâm nhập.

"Làm gì thế?" Lâm Phong hỏi với vẻ lo lắng dấy lên trong lòng.

"Im đi," Tiêu Hàn ra hiệu bằng ngón tay đặt trước miệng.

Ánh mắt anh nhìn về phía một bụi cây dày đặc bên cạnh lối mòn.

Có tiếng động – rất nhỏ, nhưng đủ để kích hoạt sự cảnh giác của một võ giả đã trải qua sinh tử như anh.

Từ trong bóng tối, ba bóng người thấp thoáng xuất hiện.

Họ mặc áo đen, mặt nạ che kín toàn bộ khuôn mặt trừ đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hai gã đàn ông trước mặt họ.

"Đã chờ các ngươi từ lâu," một giọng nói trầm đục phát ra từ kẻ đứng giữa – rõ ràng là thủ lĩnh của nhóm này.

Hắn cầm trong tay một cây thương dài, mũi kim lấp lánh dưới ánh trăng lạnh lẽo, "Tuyết Sơn Chủ đã sai chúng ta đón tiếp hai vị quý khách đặc biệt."

Lâm Phong rút kiếm ra khỏi vỏ, tay run rẩy nhưng quyết tâm: "Hàn ca!

Chúng là người của Tuyết Sơn!"

Tiêu Hàn không động đậy.

Anh chỉ nhìn chằm chằm vào ba bóng đen ấy với vẻ mặt bình thản đến đáng sợ.

Trong đầu anh, những dòng ký ức hỗn loạn lại bắt đầu xuất hiện – hình ảnh những trận chiến tàn khốc trong quá khứ, tiếng gào khóc của binh sĩ, và mùi máu tươi nồng nặc...

"Không cần phải đánh," Tiêu Hàn nói, giọng lạnh như băng giá, "Họ không đến để giết chúng ta.

Họ đến để dẫn đường."

Thủ lĩnh nhóm áo đen nhếch mép cười – một nụ cười đầy khinh bỉ: "Thông minh hơn những gì bọn tôi nghĩ.

Nhưng đừng nhầm lẫn sự khoan hồng này với lòng nhân từ.

Bước vào Cung Điện Bóng Tối...

các ngươi sẽ không còn là chính mình nữa khi bước ra ngoài."

Tiêu Hàn gật đầu nhẹ, sau đó bắt đầu đi thẳng về phía trước – xuyên qua hàng rào ba gã áo đen đang đứng chắn đường một cách bất thường.

Những người lính này không ngăn cản anh, thậm chí còn dạt sang hai bên để nhường lối như thể sợ hãi điều gì đó ẩn giấu trong con người chàng trai trẻ trước mặt họ.

Lâm Phong bối rối nhìn theo背影 của Tiêu Hàn: "Hàn ca?

Cậu đang làm gì vậy?"

"Đi nhanh lên," Tiêu Hàn đáp mà không quay lại, giọng nói vang vọng trong đêm tuyết lạnh giá, "Thời gian...

sắp hết rồi."

Và khi họ vượt qua hàng rào bóng tối ấy, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Phong.

Cậu nhận ra rằng những gì vừa xảy ra chỉ mới là khởi đầu – và sự thật về cái chết của Tiêu Hàn cha cũng như nguồn gốc sức mạnh đáng sợ bên trong bạn mình đang dần hé mở trước mắt họ dưới ánh trăng máu đỏ ngầu phía xa...
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập