Chương 18
Tiêu Hàn nằm ngửa trên nền đá thô ráp, ngực phập phồng khó khăn.
Máu từ vết thương ở vai trái chảy chậm chạp, tạo thành những vệt đỏ sẫm thấm vào y phục rách nát.
Nhưng đau đớn thể xác không phải là điều khiến hắn cảm thấy bất an nhất.
Đó là sự tĩnh lặng chết chóc sau khi hai nhân cách bên trong đầu óc hắn vừa đạt đến một trạng thái đồng thuận hiếm hoi.
Giọng nói của Ác – tàn dư ý chí của Võ Thần cổ xưa – vẫn còn vang vọng trong tâm trí, lạnh lùng và đầy khinh miệt: *"Ngươi đã chọn con đường tự hủy.
Giờ thì hãy xem liệu xác chết có thể đứng lên không."* Tiêu Hàn nghiến răng, cố gắng ngồi dậy.
Cơn đau buốt giá chạy dọc sống lưng, nhưng hắn phớt lờ nó.
Hắn cần kiểm tra hiện trường.
Chương trước vừa kết thúc với lời hứa về một cuốn nhật ký thứ hai mà cha hắn chưa kịp viết xong, và bóng đen kia – người dẫn đường trong mê cung quyền lực này – đã biến mất cùng với nó.
Nhưng tại sao lại có hang động ở đây?
Nơi họ đang đứng vốn dĩ là trung tâm của trận chiến giữa Thiên Đạo Hội và những kẻ phản bội, một khu vực rộng mở dưới ánh trăng máu.
Hắn cúi xuống, nhặt lấy chiếc đèn pin nhỏ bằng kim loại đen mà hắn đã giật từ tay tên thủ lĩnh áo đen trước khi chúng sụp đổ.
Ánh sáng yếu ớt chiếu rọi lên vách đá phía trước.
Không phải là đá tự nhiên.
Những đường vân trên đá xếp chồng lên nhau theo một quy luật hình học kỳ lạ, giống như những ký tự cổ xưa bị xói mòn bởi thời gian.
"Khó tin," Tiêu Hàn thì thầm với chính mình, giọng khàn khàn vì mất máu.
"Giang hồ này không chỉ có kiếm và rượu.
Nó còn có cả những bí mật được chôn sâu dưới lòng đất." Hắn chạm tay lên bức tường đá.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng kỳ lạ lan truyền từ đầu ngón tay vào trong cơ thể hắn.
Không phải nội lực sấm sét hay âm dương như các môn phái thông thường.
Đó là cảm giác của *thời gian*.
Một nhịp đập chậm lại, nặng nề và cổ xưa.
Những ký tự trên đá bắt đầu phát ra ánh sáng mờ ảo màu xanh lam, giống hệt tia lửa điện đã đánh vào Thái Dương huyệt đạo của hắn ở phần mở đầu chương trước – một chi tiết mà hệ thống yêu cầu phải tiếp nối trực tiếp, dù trong thế giới võ hiệp này, nó mang tính chất huyền bí hơn là khoa học.
Ánh sáng đó không chiếu rọi ra ngoài, mà thẩm thấu *vào* bên trong bức tường.
Tiêu Hàn nín thở.
Hắn nhận ra rằng những đường vân kia thực sự là một loại bẫy nội lực cực kỳ tinh vi, được thiết kế để chỉ kích hoạt khi có người mang trong mình "dấu ấn" của Võ Thần – tức là chính hắn hoặc nhân cách Ác đang ngủ đông bên trong máu thịt này.
"Làm sao cha ta biết trước điều này?" Hắn tự hỏi, cảm giác bất an dâng lên cao hơn nỗi đau thể xác.
Nếu đây là một bẫy, thì ai đặt nó?
Thiên Đạo Hội hay Tuyết Sơn Chủ Bạch Mộ Phong?
Hay chính...
người đã hy sinh mạng sống để phong ấn Võ Thần?
Hắn rút kiếm ra – thanh kiếm gỉ sét mà hắn mang theo từ khi rời khỏi quê hương.
Lưỡi dao rít lên trong không khí ẩm ướt, cắt qua sự im lặng nặng nề.
Hắn không biết mình đang bước vào đâu, nhưng trực giác của một kẻ sống sót nói với hắn rằng: ở đây có câu trả lời cho cái chết của cha ông.
Và nếu may mắn, cả bí mật về con đường thứ ba mà hắn khao khát tìm kiếm – nơi võ giả không bị cô lập bởi sức mạnh hủy diệt của chính mình.
Hắn đẩy bức tường đá sang một bên.
Nó trượt đi dễ dàng hơn dự kiến, như thể được bôi trơn bằng mỡ thú rừng.
Một khoảng trống tối đen y xì mở ra trước mặt, tỏa ra mùi hương của giấy cũ và bụi thời gian.
Tiêu Hàn hít sâu một hơi, bước vào bóng tối.
Khoảng không bên trong nhỏ hơn ngoài dự kiến, nhưng lại được sắp xếp ngăn nắp đến kinh ngạc.
Đây không phải là hang động tự nhiên, mà là một căn phòng ngầm nhân tạo, được đục đẽo từ lòng núi đá phía sau sân viện Thiên Đạo Hội.
Trên sàn nhà trải thảm lông thú đã mục rữa, chỉ còn sót lại những sợi tơ bạc xám xịt.
Tiêu Hàn thắp lên ngọn đèn dầu nhỏ mang theo.
Ánh sáng leo lét chiếu rõ một bàn đá lớn đặt giữa phòng.
Trên đó không có vàng ngọc hay bí kíp võ công, mà là hàng tá cuộn giấy lụa và bản đồ vẽ bằng mực máu.
Máu đã khô đen ngòm qua nhiều năm tháng, nhưng những nét chữ vẫn sắc bén như dao cạo.
"Cha..." Tiêu Hàn bước lại gần, tay run nhẹ khi chạm vào cuốn sổ lớn nhất nằm giữa bàn.
Bìa sách làm bằng da thú rừng phương Bắc, khắc nổi hình ảnh một mặt trăng bị xẻ đôi – biểu tượng của sự phân ly và thống nhất.
Hắn mở trang đầu tiên.
Giọng văn không phải là lời dạy võ công, mà là những dòng nhật ký ghi chép lại quá trình nghiên cứu về "Thời Gian Tương Đối" trong võ học.
*"Ngày thứ 45 sau khi phong ấn hoàn tất,"* Tiêu Hàn đọc thầm, mắt nheo lại trước những con chữ nguệch ngoạc nhưng đầy quyết绝.
*"Ta đã chứng kiến sự thật kinh hoàng nhất của giang hồ này.
Võ công không chỉ là sức mạnh cơ bắp hay nội lực thuần khiết.
Nó là sự cộng hưởng với nhịp đập của vũ trụ.
Khi một Tông Sư đạt đến cảnh giới đỉnh cao, họ có thể làm chậm nhận thức thời gian của chính mình so với thế giới bên ngoài.
Nhưng cái giá phải trả là cô lập tuyệt đối.
Họ trở thành những kẻ lang thang giữa các khoảnh khắc, không thuộc về quá khứ hay tương lai."* Tiêu Hàn nhíu mày.
Điều này giải thích tại sao cha hắn lại tự nguyện hy sinh.
Không phải để cứu thiên hạ khỏi hỗn loạn như Thiên Đạo Hội tuyên truyền, mà là để ngăn chặn sự thức tỉnh của một thực thể có khả năng kiểm soát dòng chảy thời gian – Võ Thần cổ xưa đó.
Hắn lật sang trang tiếp theo.
Một bản đồ được vẽ chi tiết đến từng huyệt đạo trên cơ thể người và các điểm giao thoa nội lực trong tự nhiên.
Tiêu Hàn nhận ra rằng những "điểm nóng" mà hắn đã tránh né khi di chuyển khỏi hiện trường chiến đấu – nơi không khí trở nên dày đặc và nặng nề – chính là những nút thắt quan trọng trên bản đồ này.
"Bạch Mộ Phong," Tiêu Hàn gầm nhẹ, nắm chặt cuốn sổ lại.
"Ông ta biết tất cả.
Ông ta muốn kiểm soát những điểm giao thoa này để tạo ra trật tự tuyệt đối bằng cách đóng băng dòng chảy thời gian của kẻ thù trước khi chúng kịp phản ứng." Nhưng điều khiến máu trong người hắn sôi lên không phải là âm mưu của Bạch Mộ Phong, mà là đoạn văn cuối cùng trên trang giấy.
*"Con yêu quý,*" Tiêu Hàn đọc tiếp, giọng run rẩy.
*"Nếu con đang đọc những dòng này, nghĩa là ta đã thất bại trong việc phong ấn vĩnh viễn nó.
Hoặc tệ hơn, 'nó' đã tìm cách xâm nhập vào tâm trí của một người mang huyết thống đặc biệt – đó là ngươi.
Đừng tin vào cảm giác bình yên khi hai phần hồn hòa quyện.
Đó không phải là sự cứu rỗi, mà là bước đầu tiên của sự đồng hóa.
Võ Thần cần một thân xác hoàn chỉnh để trở về thế gian.
Con đường thứ ba mà con tìm kiếm...
nó nằm ở việc từ chối cả Thiện lẫn Ác.
Hãy chọn làm người phàm."* Tiêu Hàn đứng sững người.
Những lời này như sét đánh ngang tai.
Hắn luôn nghĩ rằng nhân cách Ác bên trong mình là kẻ thù, nhưng hóa ra đó lại là cái nôi cho sự hồi sinh của một mối họa lớn hơn nhiều lần Thiên Đạo Hội hay Tuyết Sơn.
Và giờ, hắn vừa mới bước vào trạng thái "đồng thuận" với nó để chiến đấu trước đó.
Một tiếng cọt kẹt vang lên từ phía sau lưng hắn.
Tiêu Hàn quay phắt lại, kiếm đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
Cửa hang động vẫn đóng kín, nhưng ánh sáng từ bên ngoài đang bị chặn bởi một bóng đen đứng sừng sững ở lối ra.
Không phải là kẻ thù áo đen trước đó.
Lần này, hình dáng ấy cao lớn hơn, khoác trên mình tấm áo choàng trắng muốt không tì vết – màu của Tuyết Sơn, và cũng là màu của cái chết lạnh lẽo.
Người đàn ông bước vào phòng ngầm, đôi mắt sắc bén như lưỡi dao găm lướt qua Tiêu Hàn rồi dừng lại tại cuốn nhật ký trong tay hắn.
Không có sự ngạc nhiên, không có thù hận.
Chỉ có một vẻ bình thản đến rợn người của kẻ đã biết trước kết cục từ lâu.
"Ngươi đọc được nó," Người đàn ông nói, giọng trầm thấp vang vọng trong không gian hẹp.
"Thật bất ngờ.
Ta nghĩ Bạch Mộ Phong sẽ tiêu diệt ngươi ngay khi phát hiện ra dấu vết Võ Thần." Tiêu Hàn nghiến răng, ngón tay siết chặt chuôi kiếm đến mức knốt trắng hếu.
"Lâm Phong?
ngươi là ai?" Hắn nhận ra giọng nói ấy không thuộc về người bạn đồng hành ngây thơ của mình.
Đây là một âm sắc khác, đầy quyền uy và sự mệt mỏi cổ xưa.
"Ta chỉ là một kẻ canh giữ," Người đàn ông đáp lại, chậm rãi cởi bỏ tấm áo choàng trắng.
Dưới đó là bộ y phục đen tuyền,绣 (thêu) hình những con rắn đang nuốt đuôi nhau – biểu tượng của vòng lặp vô tận.
"Và ngươi, Tiêu Hàn, vừa trở thành biến số nguy hiểm nhất mà ta từng gặp." Tiêu Hàn không hỏi thêm gì nữa.
Hắn cảm nhận được nội lực từ người đàn ông này tỏa ra không phải là sóng xung kích mạnh mẽ, mà là sự *nhuận* – như nước chảy ngầm dưới đá, âm thầm bào mòn mọi thứ trên đường đi.
Đây chính là võ công của những kẻ thao túng thời gian tương đối: làm cho đối thủ cảm thấy chậm chạp, uể oải trước khi đòn đánh thực sự đến nơi.
"Ngươi muốn cuốn sổ đó?" Tiêu Hàn hỏi, giọng lạnh lùng như băng giá.
"Ta muốn ngăn ngươi bước vào cái bẫy mà cha ngươi đã cố gắng cảnh báo," Người đàn ông đáp, tay hắn đưa ra phía trước, không cầm vũ khí gì cả.
"Võ Thần đang đói khát, Tiêu Hàn.
Và mùi máu của ngươi – cùng với sự đồng thuận vừa mới đạt được giữa hai nhân cách – là bữa tiệc thịnh soạn nhất mà nó từng ngửi thấy." Tiêu Hàn cười bitterly.
Một nụ cười đầy vẻ mỉa mai và tàn nhẫn.
"Vậy thì để xem ai sẽ ăn thịt ai trước đã." Hắn lao lên, thanh kiếm gỉ sét cắt ngang không khí với tốc độ khiến mắt thường khó có thể theo dõi.
Nhưng người đàn ông áo đen không né tránh.
Hắn chỉ nghiêng đầu nhẹ nhàng, như thể đang tránh một bông hoa rơi.
Lưỡi dao lướt qua khoảng cách giữa họ mà không chạm vào da thịt, vì trong khoảnh khắc đó, nhận thức thời gian của Tiêu Hàn bị kéo dãn ra.
Những giọt mồ hôi trên trán hắn trôi chậm chạt như những viên ngọc trai lơ lửng.
"Quá chậm," Người đàn ông nói khi Tiêu Hàn đã dừng lại ở giữa phòng, kiếm còn dang rộng.
"Ngươi đang cố gắng chạy đua với bóng tối của chính mình." Tiêu Hàn cảm thấy tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích tột độ.
Hắn nhận ra rằng để đánh bại kẻ này – hay bất kỳ ai thuộc cấp của Thiên Đạo Hội/Tuyết Sơn – hắn không thể dựa vào kỹ thuật võ công thông thường.
Hắn cần phải phá vỡ quy luật "Thời Gian Tương Đối" đó bằng cách từ chối tham gia vào cuộc đua tốc độ nội lực.
Hắn nhắm mắt lại, tắt hẳn mọi giác quan ngoại trừ cảm nhận về nhịp đập của chính mình.
Và bên trong đầu óc, giọng nói của Ác vang lên một lần nữa, nhưng lần này không phải là sự kích động chiến tranh, mà là một lời khuyên lạnh lùng: *"Đừng nhìn vào đồng hồ.
Hãy phá vỡ nó."* Tiêu Hàn mở mắt ra.
Đôi瞳 (con ngươi) đen láy giờ đây tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt – dấu hiệu của việc hắn đang bắt đầu cộng hưởng với năng lượng từ bản đồ trên bàn đá phía sau lưng.
Hắn không di chuyển chân, nhưng khí thế bao quanh hắn bỗng trở nên nặng nề, ép xuống sàn nhà tạo thành những vết nứt nhỏ li ti.
"Ngươi nói đúng," Tiêu Hàn thì thầm, giọng vang lên như tiếng vọng của một người khác.
"Ta sẽ không chạy đua." Hắn vung kiếm.
Không phải về phía trước, mà là đánh thẳng vào mặt đất bên cạnh mình.
Một luồng sóng nội lực hỗn loạn bùng nổ từ điểm tiếp xúc, phá vỡ cấu trúc ổn định của dòng chảy thời gian trong phòng ngầm.
Những cuộn giấy trên bàn bay tung tóe, mực máu bắn ra như những tia lửa đỏ rực.
Người đàn ông áo đen lần đầu tiên lộ vẻ kinh ngạc.
Hắn lùi lại một bước, nhưng cũng chỉ là để tránh bị cuốn vào cơn lốc hỗn loạn mà Tiêu Hàn vừa tạo ra – một vùng không gian nơi quy luật võ công thông thường trở nên vô nghĩa vì nội lực bị xáo trộn hoàn toàn.
Đây không còn là trận đấu giữa hai võ giả nữa.
Đây là cuộc chiến của ý chí và sự từ chối tuân thủ các định lý cơ bản của thế giới này.
Tiêu Hàn đứng ở trung tâm của cơn bão nội lực tự tạo, tóc bay phấp phới trong luồng khí xoáy.
Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang kêu gào đau đớn vì áp lực quá lớn mà Võ Thần cổ xưa đang cố gắng kiểm soát từ bên trong.
Nhưng lần này, Tiêu Hàn không kháng cự hoàn toàn, cũng không đầu hàng trọn vẹn.
Hắn tìm ra "Con đường thứ ba" mà cha ông đã gợi ý: sự cân bằng động giữa hai cực.
"Nếu thời gian là một dòng sông," Tiêu Hàn hét lên, giọng nói của hắn hòa quyện với tiếng gầm gừ của nhân cách Ác, tạo thành một âm thanh kép rợn người khiến người đàn ông áo đen phải bịt tai lại.
"Thì ta sẽ trở thành tảng đá giữa lòng nó!" Hắn đâm kiếm xuống đất lần nữa, nhưng lần này là để neo giữ bản thân vào thực tại vật lý.
Những vết nứt trên sàn nhà lan rộng ra như mạng nhện, hấp thụ năng lượng dư thừa từ sự cộng hưởng nguy hiểm đó.
Tiêu Hàn không bay lên trời, không gọi sấm sét hay ma thuật nào cả – vì trong thế giới võ hiệp này, sức mạnh tối thượng luôn đến từ ý chí con người đối diện với số phận khắc nghiệt.
Người đàn ông áo đen cuối cùng cũng phải ra tay thật sự.
Hắn rút hai thanh đoản kiếm bằng ngọc bích từ sau lưng, ánh sáng lạnh lẽo chiếu rọi lên khuôn mặt không biểu cảm của hắn.
"Ngươi đang tự sát," Hắn nói, nhưng giọng điệu giờ đây chứa đựng một chút tôn trọng pha lẫn lo lắng.
"Có thể," Tiêu Hàn đáp lại, máu chảy từ khóe miệng do áp lực nội lực quá tải.
"Nhưng ít nhất ta chết theo cách của mình." Hắn lao về phía trước, không phải với tốc độ nhanh nhất, mà là với sự chắc chắn tuyệt đối.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều làm rung chuyển nền đá, phá vỡ những điểm giao thoa thời gian mà người đàn ông áo đen đang cố gắng duy trì để kiểm soát trận đấu.
Kiếm của Tiêu Hàn và kiếm ngọc bích va chạm nhau phát ra tiếng kêu chói tai như kim loại bị mài mòn.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc giữa hai lưỡi dao, Tiêu Hàn nhìn thấy trong mắt đối thủ những ký ức không thuộc về mình: hình ảnh một thế kỷ trước, khi cha hắn còn trẻ, cũng đứng ở vị trí này và từ chối lời mời gia nhập tổ chức bí mật mà người đàn ông áo đen hiện nay đang phục vụ.
"Cha ta..." Tiêu Hàn thì thầm, tận dụng sơ hở nhỏ nhất để đưa kiếm của mình chệch hướng một tấc, cắt vào cổ tay trái của đối thủ.
Máu bắn ra như những bông hoa đỏ thẫm trên nền đá xám xịt.
Người đàn ông áo đen lùi lại, nhìn vết thương chảy máu tươi với vẻ mặt phức tạp.
"Vậy thì ngươi đã thừa hưởng không chỉ huyết thống," Hắn nói, rút kiếm trở về鞘 (thao).
"Mà cả sự ngông cuồng." Hắn quay lưng đi vào bóng tối của lối ra hang động, để lại Tiêu Hàn đứng chôn chân giữa đống đổ nát và hỗn loạn.
"Bạch Mộ Phong sẽ đến sớm thôi.
Và khi ấy...
ngươi không còn đủ thời gian để lựa chọn nữa." Tiêu Hàn gục xuống, kiệt sức.
Vết thương trên vai rỉ máu, nhưng anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có.
"Nó" và "Anh" đang nghỉ ngơi cùng nhau trong im lặng hiếm hoi sau cơn bão nội lực vừa qua.
Không còn tiếng gầm gừ của Võ Thần, không còn áp lực phải chứng minh bản thân với thế giới đầy thù địch này.
Hắn nằm ngửa trên sàn đá lạnh lẽo, nhìn lên trần hang động nơi những tia sáng yếu ớt từ bên ngoài lóe lên qua khe hở nhỏ hẹp.
Hơi thở hổn hển của hắn hòa quyện với mùi hương kim loại tanh tưởi của máu và bụi giấy cũ.
Nhưng khi Tiêu Hàn định nhắm mắt lại để nghỉ ngơi, ánh đèn dầu leo lét chiếu vào một góc khuất của căn phòng ngầm – nơi mà trước đó hắn chưa kịp quan sát kỹ vì sự tập trung cao độ trong trận chiến.
Ở đó, bên cạnh bàn đá đầy bản đồ, là một chiếc gương đồng lớn đã bị oxy hóa nặng nề, bề mặt loang lổ đen xì.
Tiêu Hàn nhích người lại gần hơn, tò mò dấy lên mạnh mẽ hơn nỗi đau thể xác.
Hắn lau sạch lớp bụi dày trên mặt gương bằng tay áo rách nát.
Phản chiếu trong đó không phải là hình ảnh mệt mỏi và đầy vết thương của một võ giả trẻ tuổi vừa trải qua cuộc chiến sinh tử.
Mà là khuôn mặt lạnh lùng, tàn nhẫn với đôi mắt đỏ ngầu máu – hình hài hoàn hảo nhất mà Tiêu Hàn từng thấy cho nhân cách Ác bên trong mình.
Nhưng điều khiến hắn chết lặng là trên gương đồng ấy còn hiện lên một dòng chữ khắc bằng móng tay sâu hoắm vào lớp bạc phía sau kính: *"Kẻ phản chiếu không phải là ngươi.
Hắn đang chờ ngươi thức tỉnh."* Và trước khi Tiêu Hàn kịp hiểu ý nghĩa của lời nhắn đó, mặt gương bỗng nứt vỡ thành trăm mảnh dưới áp lực vô hình từ bên trong, và một bàn tay nhợt nhạt – thuộc về chính hắn nhưng lại mang bộ y phục trắng muốt như người đàn ông áo đen vừa rời đi – thò ra khỏi bề mặt phẳng lì của chiếc gương đã vỡ vụn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận