Chương 17
Hơi lạnh từ giọng cười của Hàn Ảnh lan tỏa, không phải qua không khí, mà trực tiếp xâm nhập vào tủy sống Tiêu Hàn.
Cơ thể anh tự động di chuyển, không cần ý thức điều khiển.
Tiêu Hàn thấy bàn tay mình—bàn tay thường ngày run rẩy khi cầm bút, nay lại vững chãi như sắt thép—nghiến chặt lại.
Cảm giác ấy giống như đang ngồi trong một cỗ xe ngựa, nhưng người đánh xe lại là một kẻ điên đang say rượu, còn ngựa thì đang lao xuống vực thẳm.
Đối diện anh là Lý Vân Khôn, chưởng môn Thanh Phong phái, người mà trước đây Tiêu Hàn vẫn kính trọng như một bậc tiền bối.
Nhưng giờ đây, dưới ánh trăng nhợt nhạt, Lý Vân Khôn trông giống như một bức tượng đá đang nứt vỡ.
Mồ hôi chảy trên trán ông, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự kinh hãi tột cùng.
Ông nhìn thấy gì trong đôi mắt của Tiêu Hàn?
Có lẽ là sự trống rỗng của vực thẳm, hoặc là sự phản chiếu của chính những tội ác ông đã che đậy suốt mười năm qua.
"Làm ơn đừng di chuyển, Lý chưởng môn," Tiêu Hàn nói.
Giọng nói của anh vang lên từ cổ họng, nhưng lại mang âm sắc kim loại lạnh lẽo của Hàn Ảnh.
"Nếu ngươi cử động, ta không dám chắc lưỡi kiếm gỗ này sẽ chỉ chạm vào da thịt.
Nó có thể chạm vào ký ức của ngươi."
Lý Vân Khôn nuốt nước bọt, thanh kiếm trong tay ông run lên bần bật.
Ông không phải là một võ giả yếu kém.
Ông là một Tông Sư, người có thể cảm nhận dòng chảy thời gian chậm lại khi chiến đấu.
Nhưng trước Tiêu Hàn, kỹ năng của ông trở nên vô nghĩa.
Thời gian xung quanh Tiêu Hàn đang bị bẻ cong, tạo ra một khoảng chân không nơi mọi hành động đều bị kéo dãn, bị phân tích, và bị chế giễu.
"Ngươi đã bị tà ma nhập thân," Lý Vân Khôn gào lên, cố gắng duy trì vẻ uy nghiêm của một chưởng môn.
"Thanh Phong phái không thể dung thứ cho một kẻ bị ám ảnh!"
"Tà ma?" Tiêu Hàn nhếch môi cười.
Nụ cười ấy không hề có chút nhân tính.
"Hay là ngươi đang sợ những gì ta sắp đọc được trong tâm trí của chính ngươi?
Ngươi nghĩ ngươi có thể che giấu sự thật bằng cách giết chết cha ta?
Ngươi nghĩ ngươi có thể phong ấn sự thật bằng máu?"
Tiêu Hàn bước tới.
Chỉ một bước.
Nhưng với Lý Vân Khôn, khoảng cách đó dài như cả một đời người.
Ông cảm thấy áp lực lên lồng ngực, như thể một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt tim mình.
Ông không thể thở.
Ông không thể cử động.
Ông chỉ có thể đứng đó, chờ đợi phán quyết từ một kẻ mà ông từng coi là một đệ tử ngây thơ.
Trong tâm trí Tiêu Hàn, cuộc chiến đang diễn ra dữ dội hơn bất kỳ trận đấu kiếm nào.
Hàn Ảnh đang cười.
Tiếng cười ấy vang vọng trong đầu anh, như những lưỡi dao cạo nhẹ nhàng trên vỏ não.
*"Đừng lo lắng, Tiêu Hàn.
Ta chỉ đang dọn dẹp.
Những kẻ dối trá cần phải được phơi bày.
Và ngươi...
ngươi là công cụ hoàn hảo nhất."*
Tiêu Hàn cố gắng giữ ý thức tỉnh táo.
Anh biết rằng nếu mình để mất kiểm soát, Hàn Ảnh sẽ giết Lý Vân Khôn ngay lập tức.
Không vì công lý, mà vì sự giải trí.
Nhưng anh cũng biết rằng, nếu không có sức mạnh của Hàn Ảnh, anh không bao giờ có thể chạm đến sự thật.
Đây là con đường thứ ba mà anh đang đi—một con đường mỏng manh giữa sự điên loạn và lý trí, nơi anh phải sử dụng chính bóng tối để soi sáng những góc khuất của thế giới này.
Lý Vân Khôn ngã quỵ, thanh kiếm rơi lả xuống đất.
Âm thanh kim loại va chạm đá vang lên sắc nhọn, cắt ngang sự im lặng đáng sợ của khu vườn.
Hàn Ảnh cúi xuống, nhặt lấy một cuốn sổ tay nhỏ rơi ra từ y phục vị chưởng môn.
Đó không phải là bí kíp võ công, mà là nhật ký.
Bìa sách bằng da bò cũ kỹ, bị ẩm ướt vì mồ hôi và đất bùn.
Tiêu Hàn cố gắng đoạt lại quyền kiểm soát, nhưng Hàn Ảnh quá mạnh.
"Để ta đọc thử," Hàn Ảnh nói, mở trang đầu tiên.
Nội dung khiến cơ thể Tiêu Hàn cứng đờ.
Những dòng chữ nguệch ngoạc, vội vã, viết bằng mực máu chứ không phải mực tàu.
*"Ngày thứ 47 sau khi phong ấn.
Hắn không ngủ.
Hắn đang thức tỉnh.
Và giờ, hắn cần một vật chủ mới.
Không phải là ta.
Mà là con trai ta.
Tiêu Hàn là chìa khóa.
Chỉ có máu của Tiêu Hàn mới có thể trì hoãn sự thức tỉnh thêm một thời gian.
Ta phải hy sinh mình để đánh lừa hắn.
Đây là lựa chọn duy nhất.
Xin tha thứ cho ta, Hàn."*
Tiêu Hàn sững sờ.
Cha anh không bị giết oan.
Cha anh tự nguyện hy sinh.
Không phải để bảo vệ giang hồ, mà để bảo vệ chính Tiêu Hàn khỏi sự thức tỉnh của Võ Thần cổ xưa đang ngủ trong linh hồn anh.
Lý Vân Khôn không phải là kẻ giết người.
Ông là kẻ canh giữ.
Ông đã giết cha Tiêu Hàn không phải vì tham vọng, mà vì ông tin rằng đó là cách duy nhất để phong ấn Hàn Ảnh.
"Ngươi thấy chưa?" Hàn Ảnh cười, giọng nói của anh vang lên trong đầu Tiêu Hàn, đầy sự châm biếm.
"Lý Vân Khôn là một người tốt.
Một người tốt đến mức sẵn sàng trở thành sát thủ để bảo vệ ngươi.
Và giờ, ngươi định làm gì?
Cảm ơn ông ấy?
Hay giết ông ấy vì ông ấy đã cố gắng giết cha ngươi?"
Tiêu Hàn cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội xé toạc ý thức.
Sự thật này không mang lại sự giải tỏa.
Nó chỉ mang lại thêm nhiều câu hỏi.
Tại sao cha anh lại chọn cách hy sinh?
Tại sao Võ Thần lại cần một vật chủ?
Và quan trọng nhất, tại sao Tiêu Hàn lại có thể nghe thấy giọng nói của Hàn Ảnh ngay từ khi còn nhỏ?
"Đây không phải là nhật ký của cha ta," Tiêu Hàn nói, giọng anh run rẩy.
"Đây là nhật ký của Lý Vân Khôn.
Ông ấy đang ghi lại những gì ông ấy nghĩ là sự thật.
Nhưng sự thật của ông ấy có thể sai lầm."
"Và sự thật của ngươi thì sao?" Hàn Ảnh hỏi.
"Ngươi nghĩ ngươi biết gì về sự thật?
Ngươi chỉ là một con chuột trong mê cung, Tiêu Hàn.
Và giờ, ngươi đang đứng trước cửa ra.
Ngươi có dám bước qua không?"
Tiêu Hàn nhìn vào cuốn nhật ký.
Những trang giấy còn lại bị xé toạc, chỉ còn lại những dòng chữ cuối cùng: *"Hắn đang đến.
Từ phía Bắc.
Tuyết Sơn Chủ đã biết.
Chúng ta không còn thời gian nữa.
Nếu ngươi đọc được điều này, hãy chạy.
Đừng quay lại.
Đừng tìm kiếm sự thật.
Sự thật sẽ giết ngươi."*
Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Những đệ tử Thanh Phong phái đã bao vây khu vực.
Họ không dám tiến lại gần vì áp lực khí thế của Hàn Ảnh, nhưng cung tên đã sẵn sàng.
Mười tên cung thủ, mười mũi tên, tất cả đều nhắm vào trái tim của Tiêu Hàn.
Họ không biết rằng, đối với Hàn Ảnh, mười mũi tên đó chỉ là mười hạt mưa rơi chậm chạp.
Hàn Ảnh đứng dậy, nắm chặt cuốn nhật ký.
"Ta có hai lựa chọn," anh nói với Tiêu Hàn, giọng nói lạnh băng.
"Một, giết Lý Vân Khôn, tiêu diệt chứng cứ, và biến chạy.
Hai, để cho họ bắn ta, và để cho sự thật bị chôn vùi mãi mãi.
Ngươi chọn cái nào, Tiêu Hàn?
Ngươi muốn sống trong sự vô tri, hay ngươi muốn chết trong sự thật?"
Tiêu Hàn nhìn Lý Vân Khôn.
Ông vẫn đang quỳ trên đất, mặt mày xanh nhợt, mắt nhìn xa xăm.
Ông không còn là một chưởng môn đáng kính.
Ông chỉ là một người đàn ông già nua, gánh nặng của những bí mật kinh thiên.
"Cả hai đều sai," Tiêu Hàn nói.
Giọng anh bình thản, nhưng bên trong, trái tim anh đập như trống trận.
"Ta không cần phải giết ai.
Và ta cũng không cần phải chạy.
Ta cần phải hiểu."
"Hiểu?" Hàn Ảnh cười.
"Ngươi định hiểu cái gì?
Hiểu về sự vô nghĩa của giang hồ?
Hiểu về sự tàn nhẫn của số phận?"
"Ta hiểu về con đường thứ ba," Tiêu Hàn nói.
"Con đường nơi võ giả không bị cô lập bởi sức mạnh.
Con đường nơi sự thật không phải là một lưỡi dao, mà là một ngọn đèn."
Tiêu Hàn bước ra phía trước, ra khỏi vùng bảo vệ của Hàn Ảnh.
Anh mở rộng hai tay, đón nhận áp lực từ mười mũi tên đang bay tới.
Với người thường, đó là cái chết tức thì.
Nhưng với Tiêu Hàn, đang ở cấp độ Luyện Cơ nhưng chịu ảnh hưởng của Hàn Ảnh, thời gian xung quanh anh chậm lại.
Anh nhìn thấy những mũi tên bay chậm như những con chim cánh cụt đang bơi trong nước.
Anh có thể tránh chúng.
Anh có thể phá chúng.
Nhưng anh không làm.
Thay vào đó, anh nhìn thẳng vào mắt của tên cung thủ đầu tiên.
Một cậu bé mười lăm tuổi, tay run rẩy, mắt sợ hãi.
"Đừng bắn," Tiêu Hàn nói.
Giọng anh không đe dọa.
Nó chỉ là một lời yêu cầu bình thản.
"Ngươi không muốn giết ta.
Và ta cũng không muốn giết ngươi.
Hãy hạ cung xuống."
Tên cung thủ nhìn Tiêu Hàn.
Cậu nhìn thấy sự bình thản trong đôi mắt của anh.
Cậu nhìn thấy sự thiếu vắng của sự thù hận.
Và trong khoảnh khắc đó, cậu hạ cung xuống.
Sự nhiễu loạn không gian kéo dài ba giây.
Ba giây đủ để Hàn Ảnh và Tiêu Hàn hòa trộn tạm thời.
Trong khoảnh khắc đó, họ nhìn thấy thế giới thật.
Không phải là giang hồ Đại Ngạn.
Mà là một phòng thí nghiệm trắng xóa.
Những "Tông Sư" không phải là con người, mà là những thực thể sinh học được nuôi cấy trong các bể chứa nước dinh dưỡng.
Những "Võ Thần" không phải là linh hồn cổ xưa, mà là những chương trình ý thức được lập trình để kiểm soát nhân loại.
Và Tiêu Hàn...
Tiêu Hàn không phải là một võ giả.
Anh là một thí nghiệm.
Một phiên bản hoàn thiện nhất của dự án "Con Đường Thứ Ba".
Lý Vân Khôn nhìn thấy cảnh tượng đó.
Ông hét lên, nhưng tiếng hét của ông bị nuốt chửng bởi sự im lặng của không gian.
Ông cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể ông đã ngừng hoạt động.
Không phải vì bị thương.
Mà vì ông đã nhận ra sự thật.
Và sự thật đó quá lớn lao, quá kinh hoàng, để một con người bình thường có thể chịu đựng.
"Không..." Lý Vân Khôn thì thầm.
"Không thể nào..."
Hàn Ảnh cười.
*"Ngươi thấy chưa, Tiêu Hàn?
Đây là thế giới thật.
Không có giang hồ.
Không có hiệp nghĩa.
Chỉ có sự kiểm soát.
Và chúng ta...
chúng ta là những kẻ nổi loạn."*
Tiêu Hàn nhìn vào những bể chứa.
Anh nhìn thấy hàng trăm, hàng ngàn người giống như anh.
Những phiên bản khác của chính mình.
Một số đang cười.
Một số đang khóc.
Một số đang chết.
Và tất cả họ đều có cùng một đôi mắt.
Đôi mắt của Hàn Ảnh.
Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu thẳm, không phải vì cái chết, mà vì sự vô nghĩa.
Nếu tất cả chỉ là một thí nghiệm, thì sự hy sinh của cha anh có ý nghĩa gì?
Nếu tất cả chỉ là một chương trình, thì tình bạn của Lâm Phong có giá trị gì?
"Đừng sợ," Hàn Ảnh nói.
Giọng anh dịu dàng hơn, gần gũi hơn.
"Sự vô nghĩa là tự do.
Khi không có gì là thật, thì mọi thứ đều có thể là thật.
Và chúng ta...
chúng ta có thể viết lại câu chuyện."
Tiêu Hàn nhắm mắt lại.
Anh hít thở sâu.
Anh cảm thấy nhịp đập của trái tim mình.
Nó chậm lại.
Nó trở nên đều đặn.
Và trong sự tĩnh lặng đó, anh tìm thấy một thứ gì đó.
Một tia sáng nhỏ bé, nhưng đủ mạnh để xua tan bóng tối.
"Không," Tiêu Hàn nói.
"Ta không chấp nhận sự vô nghĩa.
Ta chấp nhận sự thật.
Dù nó có đau đớn đến đâu."
Anh mở mắt ra.
Cảnh tượng phòng thí nghiệm biến mất.
Anh lại đứng trong khu vườn của Thanh Phong phái.
Lý Vân Khôn đang nhìn anh với ánh mắt đầy sự kính trọng và sợ hãi.
"Ngươi đã thấy," Lý Vân Khôn nói.
"Và ngươi vẫn đứng đây.
Ngươi không điên."
"Ta không điên," Tiêu Hàn nói.
"Ta chỉ đang tỉnh dậy.
Và giờ, ta biết mình phải làm gì."
Tiêu Hàn đứng dậy, bước qua xác của những cây cung bị bẻ cong.
Các đệ tử Thanh Phong nhìn anh với ánh mắt sợ hãi, không phải vì võ công, mà vì họ cảm nhận được sự "khác biệt" trong anh.
Anh không còn tuân theo quy luật thời gian nữa.
Khi anh bước đi, những giọt mưa rơi chậm hơn xung quanh anh, như thể anh đang kéo dài khoảnh khắc hiện tại, biến nó thành một kỷ nguyên vĩnh cửu.
Lâm Phong bước ra từ bóng tối, mặt mày tái nhợt.
Anh nhìn Tiêu Hàn, không còn nhận ra người bạn mình từng biết.
"Tiêu Hàn," Lâm Phong gọi, giọng run rẩy.
"Ngươi đang trở thành...
thứ gì đó mà chúng ta không thể hiểu được."
Tiêu Hàn quay sang nhìn anh.
Ánh mắt của anh trống rỗng, nhưng sâu thẳm bên trong đó là một ngọn lửa đang bùng cháy.
"Ta không trở thành bất cứ thứ gì, Lâm Phong," Tiêu Hàn nói.
"Ta chỉ đang tìm kiếm con đường thứ ba.
Và con đường đó...
bắt đầu bằng việc phá vỡ những quy tắc."
Hắn giơ tay lên.
Những giọt mưa xung quanh hắn đóng băng trong không trung, tạo thành những viên kim cương lấp lánh.
"Và giờ," Tiêu Hàn nói, giọng hắn vang vọng, không phải trong không gian, mà trong tâm trí của mọi người hiện diện.
"Ta phải tìm ra cách để kiểm soát nó.
Hoặc ngược lại, để nó kiểm soát ta."
Hắn quay lưng lại, bước vào bóng tối của sân viện.
Bóng dáng của hắn dần hòa nhập với bóng tối, như thể hắn đang tan biến vào hư không.
Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, hắn quay lại, nhìn thẳng vào bầu trời đêm.
"Mặt trăng," Tiêu Hàn nói.
"Ngươi đã nhìn thấy tất cả.
Và giờ, ngươi sẽ phải trả giá."
Trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải của Hàn Ảnh, mà của một người phụ nữ.
Giọng nói ấy lạnh lẽo, sắc bén, và đầy sự hứa hẹn.
"Chào mừng ngươi đến với trò chơi, Tiêu Hàn.
Và hãy nhớ...
kẻ thắng cuộc sẽ là người kiểm soát thời gian."
Tiêu Hàn dừng bước.
Hắn không quay lại.
Nhưng hắn biết.
Trò chơi đã bắt đầu.
Và lần này, hắn không còn là một con chuột trong mê cung.
Hắn là người thiết kế mê cung.
Và ở đâu đó, sâu trong bóng tối, một bóng đen bước ra.
Đó không phải là một kẻ thù.
Đó là một người dẫn đường.
Và người dẫn đường ấy, đang cầm trong tay, cuốn nhật ký thứ hai.
Cuốn nhật ký mà cha Tiêu Hàn đã không kịp viết xong.
Chương kết thúc, nhưng bí ẩn thì chưa.
Và đó mới là điều đáng sợ nhất.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận