Chương 16
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề khép lại, tiếng động vang lên như một tiếng thở dài của một người già sắp từ giã cuộc đời.
Tiêu Hàn đứng giữa sân viện Huyết Hoa Hội, nơi ánh trăng bạc lạnh lẽo trải dài như một tấm lụa tang che phủ mọi vật.
Không khí ở đây không tĩnh lặng.
Nó đặc quánh, nặng nề, mang mùi vị của sắt锈 và sự sợ hãi đã bị dồn nén quá lâu.
Năm sát thủ Huyết Hoa Hội nằm rải rác trên mặt đất đá hoa cương.
Họ không chết.
Nhưng cơ thể họ thì đang chết.
Tiêu Hàn cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ của chiếc bình gốm bị đập vỡ từ cảnh tượng trong tâm trí họ.
Mảnh gốm sắc lẹm cắt vào lòng bàn tay hắn, máu nhỏ ra, đỏ tươi.
Nhưng khi hắn nhìn vào vết thương, hắn cảm thấy một sự kỳ lạ.
Máu chảy ra không nhanh.
Nó như thể bị kéo dãn, từng giọt nhỏ treo lơ lửng trong không khí, phản chiếu ánh trăng thành những viên ngọc đỏ thẫm trước khi rơi xuống.
Hắn nhướn mày.
Đây không phải là ảo giác.
"Thời gian," Tiêu Hàn thì thầm, giọng nói của hắn vang lên khàn khàn, khác hẳn với sự lạnh lùng thường ngày.
"Ngươi đang chơi đùa với ta sao?"
Hắn đưa tay lên, chạm vào giọt máu đang treo lơ lửng.指尖 (ngón tay) của hắn run nhẹ.
Khi chạm vào, giọt máu vỡ tan, nhưng âm thanh của nó — tiếng *tách* nhỏ bé — lại vang lên sau ba giây.
Âm thanh chậm hơn thực tế.
Lâm Phong, đang ngồi dựa vào bức tường đá phía xa, mở mắt ra.
Anh ta nhìn thấy Tiêu Hàn đang đứng đó, nhưng hình ảnh của Tiêu Hàn trong mắt anh ta bị mờ đi, như thể đang bị nhiễu sóng.
"Tiêu Hàn?" Lâm Phong gọi, giọng anh ta run rẩy.
ngươi đang làm gì?"
Tiêu Hàn quay sang.
Chuyển động của hắn chậm chạp đến mức đáng sợ.
Với Lâm Phong, đó là một cú ngoặt người bình thường.
Nhưng với Tiêu Hàn, anh ta thấy miệng của Tiêu Hàn mở ra từng li từng tí, cơ hàm cử động chậm như một chiếc đồng hồ hỏng.
"Im lặng," Tiêu Hàn nói.
Nhưng từ "Im lặng" đó chỉ đến tai Lâm Phong sau một khoảng thời gian dài đến khó tin.
Tiêu Hàn quay lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua năm tên sát thủ.
Hắn không nhìn họ như những con người.
Hắn nhìn họ như những cỗ máy đang vận hành sai lệch.
Trong tâm trí hắn, giọng nói của "Ác" — Hàn Ảnh — vang lên, nhưng lần này, nó không hung bạo.
Nó đầy tò mò, giống như một nhà khoa học đang quan sát một hiện tượng lạ.
*"Họ đang sợ,"* Hàn Ảnh thì thầm trong đầu Tiêu Hàn.
*"Sợ hãi làm chậm nhịp tim.
Nhịp tim chậm làm chậm nhận thức.
Và nhận thức chậm...
kéo dài thời gian."*
Tiêu Hàn bước tới tên sát thủ áo đen nhất, người đang co giật trên mặt đất.
Hắn cúi xuống, nhìn vào đôi mắt của kẻ đó.
Đồng tử của sát thủ co lại thành một điểm nhỏ xíu.
"Ngươi đã thấy gì?" Tiêu Hàn hỏi.
Giọng hắn bình thản, như thể đang hỏi về thời tiết.
Sát thủ không trả lời.
Hắn chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Tiêu Hàn, kinh hoàng đến mức không thể thốt lên lời.
Trong mắt sát thủ, Tiêu Hàn không phải là một người.
Hắn là một bóng ma, một thực thể đứng ngoài dòng chảy của thế giới.
Tiêu Hàn rút ra một thanh kiếm gỗ từ góc sân.
Hắn đưa lưỡi kiếm lên, chậm rãi, hướng về phía cổ của sát thủ.
Hắn không định giết.
Hắn chỉ muốn kiểm tra.
Khi lưỡi kiếm gỗ chạm vào da thịt sát thủ, không có lực va chạm.
Không có tiếng động.
Chỉ có một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa, như thể không gian xung quanh lưỡi kiếm đã bị đóng băng.
Sát thủ hét lên.
Nhưng tiếng hét đó bị cắt ngang.
Không phải bởi sức mạnh của Tiêu Hàn, mà bởi sự sụp đổ của nhận thức.
Cơ thể sát thủ bắt đầu co cứng, các cơ bắp thắt lại, và rồi...
hắn ngã vật xuống, bất tỉnh.
Tiêu Hàn rút kiếm ra.
Hắn nhìn vào tay mình.
Những ngón tay của hắn đang rung lên.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì phấn khích.
"Thời gian tương đối," Tiêu Hàn nói với chính mình, một nụ cười mỏng manh nở trên môi.
"Cha ta đã không chết oan.
Hắn đã tìm ra cách để thoát ra khỏi cái bẫy này.
Và giờ, ta đang bước vào bước đi đầu tiên của hắn."
Trong bóng tối của rừng sâu, Tiêu Hàn dừng lại.
Hắn dựa vào thân một cây cổ thụ, thở hổn hển.
Không phải vì mệt mỏi.
Mà vì sự kinh hoàng.
Trong đầu hắn, giọng nói của "Ác" vang lên, nhưng lần này, nó không còn hung bạo.
Nó đầy sự thương cảm.
*"Ngươi nghĩ ngươi là người kiểm soát ta,"* giọng nói đó thì thầm.
*"Nhưng ngươi không hiểu.
Ta là ngươi.
Và ngươi là ta.
Chúng ta là một.
Và chúng ta...
đang đói."*
Tiêu Hàn nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay của hắn đang biến đổi, dài ra, móng tay sắc nhọn như vuốt thú.
Da thịt của hắn trở nên xám xịt, như thể đang bị ăn mòn bởi một thứ gì đó từ bên trong.
"Không," Tiêu Hàn nói, giọng hắn run rẩy.
"Ta sẽ không để ngươi kiểm soát ta."
Hắn nghiến răng, tập trung toàn bộ ý chí của mình vào việc giữ hình dạng con người.
Hắn tưởng tượng ra những bức tường đá, những bức tường ngăn cách giữa hắn và cái bóng tối bên trong.
Và từ từ, những ngón tay của hắn trở lại bình thường.
Nhưng sự mệt mỏi thì không.
Nó còn nặng nề hơn bất kỳ vết thương nào hắn từng chịu đựng.
Hắn nhìn lên bầu trời.
Mặt trăng tròn trịa, sáng rực, như một con mắt trắng toát đang nhìn xuống hắn.
Và trong ánh sáng của mặt trăng, hắn thấy một thứ gì đó.
Một bóng đen.
Nó đứng trên đỉnh cây, cách hắn khoảng mười trượng.
Một người phụ nữ, mặc áo choàng màu đỏ thẫm, tóc bạc dài垂 xuống lưng.
Cô ta nhìn xuống Tiêu Hàn, đôi mắt sắc lạnh như dao kéo.
"Cô bé của ta," cô ta thì thầm, một nụ cười mỉa mai nở trên môi.
Giọng nói của cô ta vang lên trong đầu Tiêu Hàn, không cần qua không khí.
"Ngươi đã đánh thức giấc ngủ của chúng ta.
Và giờ, trò chơi bắt đầu."
Tiêu Hàn cứng đờ.
Hắn nhận ra giọng nói đó.
Nó không phải là của một người sống.
Nó là giọng của cái chết.
Ai là người phụ nữ này?
Và tại sao cô ta lại gọi hắn là "cô bé"?
Trước khi Tiêu Hàn có thể phản ứng, người phụ nữ giơ tay lên.
Một lưỡi kiếm vô hình xuất hiện trong không trung, cắt đứt một nhánh cây to lớn.
Nhánh cây rơi xuống, nhưng không chạm đất.
Nó vỡ thành bụi, biến mất vào hư không.
Thời gian đã bị phá vỡ.
Và Tiêu Hàn chỉ mới bắt đầu hiểu được giá trị của nó.
Không phải để trốn tránh.
Mà để tìm kiếm.
Tìm kiếm sự thật về cha mình.
Tìm kiếm nguồn gốc của sức mạnh này.
Và quan trọng nhất, tìm kiếm con đường thứ ba — nơi mà võ giả không bị cô lập bởi sức mạnh của chính mình.
Nhưng trước khi hắn có thể tìm thấy nó, hắn phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng hơn bất kỳ lời nguyền nào.
Sự thật rằng, cha hắn không chỉ hy sinh mạng sống.
Hắn đã hy sinh linh hồn.
Và linh hồn đó, giờ đây, đang sống trong Tiêu Hàn.
Tiêu Hàn hét lên, một tiếng hét đầy sự tuyệt vọng và giận dữ.
Và trong tiếng hét đó, thế giới xung quanh hắn bắt đầu sụp đổ.
Không phải vì sức mạnh.
Mà vì sự thật.
Và sự thật, thường thì, tàn khốc hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào.
Hắn bước tiếp.
Vào bóng tối.
Vào chính mình.
Và ở đó, chờ đợi hắn, là một câu trả lời mà hắn không bao giờ muốn nghe.
*"Cha ngươi không chết,"* giọng nói của Võ Thần vang lên, đầy sự châm biечи.
*"Hắn chỉ đang ngủ.
Và ngươi...
ngươi là kẻ đánh thức hắn."*
Tiêu Hàn dừng bước.
Mọi thứ xung quanh hắn trở nên tĩnh lặng.
Tĩnh lặng đến chết người.
Và rồi, hắn cười.
Một nụ cười đầy sự điên loạn.
"Vậy thì," Tiêu Hàn nói.
"Hãy để chúng ta trò chuyện."
Và trong bóng tối, một cuộc đối thoại giữa cha và con, giữa thiện và ác, giữa thời gian và vĩnh hằng, bắt đầu.
Nhưng đó là câu chuyện của chương sau.
Chương này, chỉ có một điều duy nhất: Tiêu Hàn đã mất đi sự vô tri.
Và đó là bước đầu tiên trên con đường trở thành một kẻ thù của chính mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận