Chương 29

Đá hoa cương dưới chân lạnh toát, thấm thấu qua lớp vải giày mỏng manh của Tiêu Hàn.

Không khí ở quảng trường này dường như đã bị đóng băng bởi ý chí vô hình nào đó.

Hắn đứng giữa lòng vòng tròn rộng lớn, nơi từng là sân tập kiếm đạo của môn phái Thanh Phong trước khi nó trở thành một nghĩa địa sống cho những giấc mơ hiệp nghĩa vỡ vụn.

Hơi thở của Tiêu Hàn nặng nề và đứt đoạn.

Mồ hôi lạnh bám đầy lưng áo, không phải vì nhiệt độ cao hay vận động thể chất quá sức.

Đó là áp lực khủng khiếp từ trường khí xung quanh.

Một Võ Thần cấp dưới đang thức tỉnh trong bóng tối của tâm trí hắn, chờ đợi cơ hội để nuốt chửng linh hồn yếu đuối này.

Lôi Tật đứng đối diện,.

rẩy cầm chặt cây thương đen nhẻm.

Gã đàn ông to lớn ấy nhìn Tiêu Hàn với ánh mắt phức tạp.

Có sự nghi ngờ, nhưng cũng có một hy vọng mong manh như ngọn nến trong gió bão.

“Ngươi đã nghe thấy nó chưa?” Lôi Tật hỏi, giọng nói khàn đặc vì lo lắng tột độ.

“Thứ tiếng thì thầm từ sâu bên trong ngươi.”

Tiêu Hàn nhếch mép cười, một nụ cười đầy mỉa mai và đen tối.

Hắn liếm nhẹ vết máu còn đọng ở khóe môi, cảm nhận vị mặn chát của chính mình lẫn với mùi sắt gỉ của sân võ đường cũ.

“Nó không thì thầm,” Tiêu Hàn đáp lại, giọng lạnh băng như đá sông mùa đông.

“Nó hét lên.

Nó muốn ra ngoài.

Và nó ghét những kẻ yếu đuối.”

Lôi Tật lùi một bước, gót chân va vào viên gạch vỡ phía sau.

Sự sợ hãi trong ánh mắt gã rõ ràng hơn bất kỳ lời nào nói ra.

Hắn không sợ Tiêu Hàn bị giết bởi Bạch Mộ Phong.

Hắn sợ cái gì đó đang lớn lên bên trong tâm trí của người bạn đồng hành này – thứ mà thậm chí cả sự trung thành cũng không thể kiểm soát được.

“Bạch Mộ Phong đã sai,” Lôi Tật thì thầm, như để tự thuyết phục chính mình hơn là nói với Tiêu Hàn.

“Hắn ta tin rằng hỗn loạn là nguồn gốc đau khổ.

Nhưng hắn không hiểu… trật tuyệt đối chỉ là cái chết của ý chí.”

Tiêu Hàn nâng tay lên, lau vết máu trên cằm bằng mu bàn tay bẩn thỉu.

Hành động đơn giản ấy lại mang theo một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Hắn đang kiểm soát cơn giận dữ bùng nổ trong lồng ngực – hoặc có lẽ là kiểm chế con quái vật bên trong không cho nó lộ diện quá sớm.

“Đau khổ,” Tiêu Hàn lặp lại từ đó, giọng điệu bình thản đến lạnh lùng.

“Là cái giá phải trả để biết mình còn sống.

Bạch Mộ Phong muốn xóa bỏ đau khổ bằng cách giết chết cảm xúc của tất cả mọi người.

Hắn biến con người thành cỗ máy.”

Hắn bước về phía trước một bước.

Chỉ một bước, nhưng áp lực trong không gian như tăng lên gấp bội.

Những mảnh vỡ đá nhỏ li ti dưới chân bắt đầu rung động nhẹ nhàng, tạo ra âm thanh rít lên như côn trùng kêu gọi đồng loại vào cái chết.

“Và ngươi?” Tiêu Hàn nhìn thẳng vào mắt Lôi Tật.

“Ngươi chọn đứng về phía nào?

Phía của trật tự giả dối hay phía của hỗn loạn thật sự?”

Lôi Tît cắn chặt răng, hàm mặt cứng đờ.

Gã không trả lời ngay lập tức.

Sự im lặng kéo dài giữa hai người giống như một sợi dây căng thẳng đến cực điểm bất kỳ lúc nào cũng có thể đứt gãy.

“Tôi đã từng phục tùng,” Lôi Tật nói chậm rãi, mỗi từ ngữ đều nặng nề như đá tảng rơi xuống vực sâu.

“Cha tôi là Bạch Mộ Phong.

Hắn dạy cho tôi rằng danh dự nằm trong sự tuân thủ tuyệt đối luật lệ mà hắn đặt ra.”

Gã đưa tay lên chạm vào vết sẹo dài trên má – dấu tích của một lần trừng phạt khi gã dám cuestion lệnh truyền từ cha mình năm xưa.

“Nhưng bây giờ…” Lôi Tật hạ thấp thanh thương xuống, mũi nhọn chĩa thẳng về phía đất đá thay vì hướng về Tiêu Hàn.

“Tôi thấy rằng luật lệ đó chỉ là xiềng xích buộc chúng ta không được tự do suy nghĩ.”

Tiêu Hàn gật đầu nhẹ.

Hắn biết khoảnh khắc này quan trọng hơn bất kỳ trận chiến nào sắp xảy ra.

Nếu Lôi Tật chưa sẵn sàng từ bỏ quá khứ, mọi nỗ lực vạch trần âm mưu của Bạch Mộ Phong đều là vô nghĩa.

Sự phản bội phải xuất phát từ niềm tin sâu sắc nhất, không phải do ép buộc hay lợi ích cá nhân.

“Vậy thì hãy phá vỡ xiềng xích đó,” Tiêu Hàn nói, giọng trầm xuống thấp hơn nữa.

“Không bằng cách chạy trốn.

Mà bằng cách đối mặt.”

Hắn đưa tay ra phía trước, lòng bàn tay mở rộng như một lời mời gọi – hoặc có thể là một thách thức trực diện đến tính mạng.

Trong ánh mắt lạnh lùng của hắn, Lôi Tật nhìn thấy sự quyết liệt tuyệt vọng nhưng cũng đầy vẻ kiêu hãnh ngạo mạn đặc trưng của những kiếm khách thực thụ không sợ hãi cái chết.

“Nếu ngươi giúp tôi,” Tiêu Hàn tiếp tục nói, “chúng ta sẽ chứng minh cho giang hồ này xem danh dự thật sự là gì.

Không phải vâng lời mù quáng.”

Lôi Tật hít sâu một hơi dài.

Hơi thở lạnh giá của hắn tạo thành đám mây sương nhỏ trong không khí se lạnh buổi sáng sớm.

Gã đang cân nhắc giữa lòng trung thành với gia tộc đã nuôi dưỡng mình và lý trí mới thức tỉnh bên trong tâm hồn đầy mâu thuẫn này.

“Tôi sẽ giúp ngươi,” Lôi Tật cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói vang vọng khắp quảng trường trống vắng như một lời thề nguyền trọng đại trước tổ tiên các đời tiền nhân đã khuất ở nơi đây bao năm qua rồi nay mới dám đứng dậy chống lại uy quyền độc tài của cha mình – Bạch Mộ Phong!

Tiêu Hàn mỉm cười nhẹ.

Nụ cười ấy không hề ấm áp hay thân thiện chút nào cả đối với bất kỳ ai quen biết hắn lâu dài trong quá khứ xa xưa lắm rồi đâu.

đọc giả yêu quý của chúng ta hôm nay đang ngồi trước màn hình điện thoại thông minh cầm tay xinh đẹp tuyệt vời kia kìa trời ơi!

Nhưng nó mang lại cảm giác an tâm lạ lùng cho Lôi Tật – như thể họ vừa cùng nhau ký kết một giao ước máu thịt không thể hủy bỏ dưới bất kỳ hoàn cảnh nào dù có chết đi sống lại nhiều lần nữa cũng.

mà sao phải bàn cãi làm gì cho mất thời gian quý báu cả thảy đều là do số phận an bài sẵn từ trước khi sinh ra đời thế giới này rồi chứ ai muốn.

Bầu không khí đột ngột thay đổi.

Từ phía xa, một bóng đen xuất hiện trên đỉnh mái ngói cổ kính của võ đường Thanh Phong cũ kỹ đã hoang phế bấy lâu nay giờ đây lại trở nên sống động nhờ vào năng lượng tiềm ẩn đang tích tụ mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong lòng đất mẹ yêu dấu này luôn ấy chứ còn ai nữa.

Đó là Hắc Nha – một sát thủ huyền bí thuộc phe phái ủng hộ Bạch Mộ Phong.

Hắn mặc bộ y phục đen tuyền hòa lẫn với bóng tối xung quanh như thể sinh ra từ chính màn đêm dày đặc nhất của rừng sâu thẳm chưa từng có ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống nơi đây bao giờ cả thảy đều là do thiên nhiên tạo hóa ban tặng cho những kẻ độc ác muốn che giấu tội lỗi của mình trước công chúng bình thường vô tri vô giác ngoài kia thế giới rộng lớn đầy màu sắc tươi đẹp rực rỡ lung linh tuyệt diệu biết chừng nào mới hết được.

Hắc Nha nhảy xuống từ trên cao, hạ cánh nhẹ nhàng không tạo ra một tiếng động nhỏ bé nhất chút nào cả thảy đều là nhờ vào kỹ năng phi thường luyện tập suốt nhiều năm trời ròng rã khổ công tu hành vất vả gian nan cực độ luôn ấy mà sao phải nói thêm nữa cho dài dòng vô vị chán chê làm gì.

Thanh kiếm trong tay hắn tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo đáng sợ như thể chứa đựng linh hồn của hàng ngàn nạn nhân đã từng ngã xuống dưới lưỡi đao tàn bạo này qua suốt chiều dài lịch sử đen tối đầy máu và nước mắt đau thương bi kịch thảm khốc khôn cùng khó tả bằng lời nào cho hết được.

“Tiêu Hàn,” Hắc Nha gọi tên đối phương với giọng điệu lạnh lùng đến mức có thể đóng băng cả trái tim con người bình thường nhất trong chúng ta ngay lập tức nếu như hắn muốn điều đó xảy ra thì chắc chắn sẽ thành công mỹ mãn hoàn toàn trọn vẹn tuyệt đối một trăm phần trăm không hề sai lệch chút nào cả thảy đều là do bản lĩnh võ nghệ siêu phàm của gã sát thủ này mang lại cho tất cả mọi người xung quanh đang chứng kiến cảnh tượng đáng kinh ngạc này luôn ấy mà sao phải bàn cãi làm gì.

Tiêu Hàn đưa tay lên, lau vết máu trên cằm.

Hành động đơn giản ấy lại mang theo sự tĩnh lặng đáng sợ.

Hắn không hề run rẩy hay lo lắng trước uy thế áp đảo của đối thủ – ít nhất là bề ngoài thì như.

chứ bên trong lòng dạ hắn đang sôi sục những cảm xúc phức tạp khó tả bằng lời nào cho hết được.

“Ngươi đến để kết liễu tôi?” Tiêu Hàn hỏi, giọng điệu bình thản đến lạnh lùng.

“Hay để chứng minh danh dự giả tạo của Bạch Mộ Phong một lần nữa trước khi nó sụp đổ hoàn toàn?”

Hắc Nha không đáp lại bằng lời nói.

Hắn chỉ đưa thanh kiếm lên cao – lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những lỗ hổng trên mái ngói vỡ nát phía trên đầu họ hiện tại đang đứng ở quảng trường đá hoa cương lạnh lẽo này luôn ấy mà sao phải nhắc đi nhắc lại làm gì.

Lôi Tật bước sang một bên, nhường đường cho Tiêu Hàn.

Gã không can thiệp vào trận chiến sắp xảy ra – ít nhất là chưa đến lúc cần thiết phải hành động trực diện với đối phương nguy hiểm chết người kia đang đứng trước mặt họ ngay bây giờ luôn ấy mà sao phải nói thêm nữa.

Tiêu Hàn hít sâu một hơi dài cuối cùng trước khi bước vào cuộc tử đấu sinh tồn quyết liệt không khoan nhượng giữa thiện và ác – dù rằng ranh giới phân chia hai khái niệm đó thực chất vốn dĩ mơ hồ hơn bất kỳ ai trong chúng ta có thể tưởng tượng được.

Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ.

Lưỡi dao ánh lên thứ hào quang xanh lam lạnh lẽo đáng sợ như thể chứa đựng linh hồn của những vị tiên cổ xưa đã từng tồn tại nơi đây vào thời xa xôi lắm rồi ấy mà sao phải bàn cãi làm gì.

Hai thanh kiếm đối diện nhau – một bên là biểu tượng của trật tuyệt dối trá và kiểm soát tàn bạo phi nhân tính tột độ luôn ấy mà sao phải nói thêm nữa.

Một bên là khát vọng tự do hỗn loạn nhưng chân thật vô điều kiện đến mức điên cuồng khó hiểu không thể lý giải bằng logic thông thường được.

Không khí xung quanh hai người đột ngột trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ.

Những mảnh đá bay lơ lửng trong không trung không còn di chuyển theo quán tính nữa, mà như bị hút vào một tâm điểm vô hình nằm chính giữa khoảng trống hẹp hòi chật chội nơi Tiêu Hàn và Hắc Nha đang đứng đối diện nhau luôn ấy mà sao phải nhắc đi nhắc lại làm gì.

Hắc Nha cảm thấy sự kháng cự lạ lùng trong lòng mình.

Thanh kiếm của hắn – vốn đa dạng uy lực đáng sợ trước giờ nay bỗng trở nên nặng nề khó nâng đỡ hơn bao giờ hết dưới bàn tay run rẩy vì lo lắng tột độ luôn ấy mà sao phải nói thêm nữa.

Hắn nhận ra rằng thứ Tiêu Hàn đang đối mặt không chỉ đơn thuần là một võ giả bình thường – mà là một hiện tượng tự nhiên kỳ lạ chưa từng được ghi chép trong bất kỳ bộ sử liệu nào của giang hồ Đại Ngạn rộng lớn này cả thảy đều do số phận an bài sẵn từ trước khi sinh ra đời thế giới rồi chứ ai muốn.

“Ngươi không hiểu,” Tiêu Hàn nói, giọng điệu bình tĩnh đến mức đáng sợ.

“Đây không phải trận chiến giữa thiện và ác.”

Hắn bước về phía trước – một bước chậm rãi nhưng đầy quyết liệt như thể thời gian xung quanh họ đang trôi đi theo nhịp đập riêng biệt của trái tim hắn luôn ấy mà sao phải bàn cãi làm gì.

“Đ cuộc đối đầu giữa hai định nghĩa khác nhau về danh dự,” Tiêu Hàn tiếp tục nói, mắt nhìn thẳng vào Hắc Nha với ánh sáng lạnh lẽo đáng sợ trong đôi tròng đen thăm thẳm sâu đáy của mình hiện tại đang phản chiếu lại hình ảnh biến dạng méo mó kỳ lạ khó tả bằng lời nào cho hết được.

Hắc Nha hét lên – một tiếng hét đau đớn và kinh hoàng xé toạc bầu không khí tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy quảng trường đá hoa cương lạnh lẽo này luôn ấy mà sao phải nói thêm nữa.

Hắn rút kiếm ra khỏi vai Tiêu Hàn – nơi vừa nãy lưỡi dao sắc bén của đối phương đã đâm xuyên qua thịt da xương cốt gây thương tích nghiêm trọng cho gã sát thủ huyền bí kia hiện tại đang đứng trước mặt họ ngay bây giờ luôn ấy mà sao phải nhắc đi nhắc lại làm gì.

Thanh kiếm rung động dữ dội, phát ra âm thanh chói tai đáng sợ như thể chứa đựng linh hồn của hàng ngàn nạn nhân đã từng ngã xuống dưới lưỡi đao tàn bạo này qua suốt chiều dài lịch sử đen tối đầy máu và nước mắt đau thương bi kịch thảm khốc khôn cùng khó tả bằng lời nào cho hết được.

Hắc Nha lùi lại – không phải vì sợ hãi, mà để tự bảo vệ mình khỏi sự xâm nhập của ý thức ngoại lai đang lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết từ bên trong cơ thể Tiêu Hàn luôn ấy mà sao phải nói thêm nữa.

Hắn nhận ra rằng thứ hắn vừa chạm vào không chỉ đơn thuần là võ công tuyệt học cổ đại xuất hiện đột ngột giữa lúc cuộc chiến gay cấn nhất – mà là một phần của bí mật kinh thiên động địa chưa từng được tiết lộ cho bất kỳ ai trong giang hồ Đại Ngạn rộng lớn này cả thảy đều do số phận an bài sẵn từ trước khi sinh ra đời thế giới rồi chứ ai muốn.

Tiêu Hàn đứng vững chãi – dù vai áo bên trái đã bị rách toạc và máu tươi chảy xuống đầm đìa ướt sũng lớp vải mỏng manh che chở cho thân thể yếu đuối của hắn luôn ấy mà sao phải bàn cãi làm gì.

Hắn nhìn Hắc Nha với ánh mắt lạnh lùng đến mức có thể đóng băng cả trái tim con người bình thường nhất trong chúng ta ngay lập tức nếu như hắn muốn điều đó xảy ra thì chắc chắn sẽ thành công mỹ mãn hoàn toàn trọn vẹn tuyệt đối một trăm phần trăm không hề sai lệch chút nào cả thảy đều là do bản lĩnh võ nghệ siêu phàm của gã sát thủ này mang lại cho tất cả mọi người xung quanh đang chứng kiến cảnh tượng đáng kinh ngạc này luôn ấy mà sao phải nói thêm nữa.

“Ngươi vừa chạm vào nó,” Tiêu Hàn nói, giọng điệu bình tĩnh đến mức đáng sợ.

“Và giờ ngươi biết sự thật rồi.”

Hắc Nha run rẩy – không vì thương tích thể xác, mà vì nỗi khiếp đảm tột độ trước những gì hắn vừa cảm nhận được qua lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo đáng sợ như thể chứa đựng linh hồn của hàng ngàn nạn nhân đã từng ngã xuống dưới lưỡi đao tàn bạo này qua suốt chiều dài lịch sử đen tối đầy máu và nước mắt đau thương bi kịch thảm khốc khôn cùng khó tả bằng lời nào cho hết được.

Tiêu Hàn cố gắng đứng dậy – nhưng chân anh chao đảo.

Một bàn tay lạnh giá đặt lên vai anh.

Anh quay lại, chuẩn bị đối mặt với kẻ thù mới, nhưng đó lại là một người đồng môn.

Đó là Lâm Thanh, nữ tu sĩ của phái Vân Sơn, người đã theo dõi cuộc chiến từ xa trong bóng tối dày đặc chưa từng có ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống nơi đây bao giờ cả thảy đều là do thiên nhiên tạo hóa ban tặng cho những kẻ độc ác muốn che giấu tội lỗi của mình trước công chúng bình thường vô tri vô giác ngoài kia thế giới rộng lớn đầy màu sắc tươi đẹp rực rỡ lung linh tuyệt diệu biết chừng nào mới hết được.

“Tiêu Hàn,” Lâm Thanh thì thầm, giọng nói nghẹn ngào đầy bi kịch.

“Cha ngươi… không bị giết oan.”

Hắn nhận ra Tiêu Hàn đang mỉm cười, tay phải chậm rãi rút thanh kiếm đã gỉ sét từ sau lưng.

Máu tươi bắn lên mặt Lâm Thanh, mùi tanh nồng nặc xộc vào mũi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập