Chương 3

Không khí trong phòng tập luyện cũ kỹ trở nên nặng nề, ngột ngạt như một cỗ quan tài kín mít.

Mùi hôi thối của đất ẩm mốc và mùi tanh của máu khô từ những cuộc chiến trước đó quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị chết chóc.

Mặt trời cuối cùng cũng khuất bóng sau dãy núi xa xăm, để lại bầu trời tối sẫm như mực tàu.

Đây là khoảnh khắc nguy hiểm nhất trong ngày.

Khi bóng đêm buông xuống, linh lực trong Thiên Hạ Đại Lục đạt đến đỉnh điểm, tràn ngập mọi ngóc ngách, khiến ranh giới giữa các ý thức trở nên mong manh như tờ giấy ướt trước làn gió mạnh.

Lâm Phong quỳ gối trên sàn gỗ mục nát, hai tay bóp chặt lấy đầu, ngón tay cắm sâu vào da thịt đến mức chảy máu.

Cơn đau xé toạc não bộ không phải đến từ vết thương thể xác, mà từ sự va chạm dữ dội của hai linh hồn trong cùng một xác thịt.

Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo lê, như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương bão tố, sắp bị nhấn chìm dưới đáy vực thẳm.

Tiếng gào thét của 'Khuyết' vang lên trong đầu, hỗn loạn và đầy kích thích, trong khi giọng nói dịu dàng nhưng kiên định của 'Phong' cố gắng giữ lấy sự tỉnh táo.

"Đừng để nó thắng," Phong thì thầm trong tâm trí, giọng nói run rẩy nhưng rõ ràng.

"Chúng ta phải kiểm soát cơ thể này.

Nếu không, khi bình minh đến, chúng ta sẽ thức dậy trong một xác chết."

Nhưng Khuyết cười nhạo.

*"Tại sao phải kiểm soát?

Hãy để sự hủy diệt tràn ngập.

Hãy để chúng ta trở thành một."*

Cơ thể của Tiểu Y — cơ thể mà Lâm Phong đang tạm thời chiếm giữ — bắt đầu co giật dữ dội.

Những mạch máu dưới da chuyển sang màu tím sẫm, giống như những con rắn độc đang bò lổm ngổm.

Linh lực trong đan điền của hắn không còn lưu chuyển êm ái theo kinh mạch thông thường, mà bắt đầu xoáy tròn, tạo thành một cái lỗ đen nhỏ bé, hút lấy mọi thứ xung quanh.

Không khí xung quanh bắt đầu rung động, những hạt bụi bay lơ lửng rồi bị hút vào cơ thể hắn, biến mất không dấu vết.

Lâm Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán.

Hắn biết đây là gì.

Đây là dấu hiệu của sự đột phá, nhưng không phải là sự đột phá theo cách tu luyện bình thường.

Đây là sự hấp thụ cưỡng ép, là việc linh hồn của hắn đang cố gắng nuốt chửng linh lực thiên địa để củng cố vị trí của mình trong cơ thể này.

Nếu thất bại, linh hồn của hắn sẽ bị xé toạc, tan biến vào hư không.

Nếu thành công...

hắn không dám nghĩ đến hậu quả.


Ánh trăng bạc trắng xuyên qua khe cửa sổ vỡ, chiếu rọi lên chiếc bùa cổ mà Lâm Phong nhặt được hôm qua.

Đó là một món đồ tự nhiên chọn chủ, một vật phẩm hiếm hoi được tìm thấy trong hang động của một con thú hoang dã cấp thấp.

Bùa cổ làm bằng xương thú, khắc đầy những ký tự cổ xưa, đang rung lắc dữ dội, phát ra ánh sáng tím ngầu, hòa quyện với linh lực đang cuồng nộ trong cơ thể Lâm Phong.

Tửu — ý thức lạnh lùng trong Lâm Phong — bước về phía bùa.

Hắn không chạm vào nó bằng tay, mà dùng linh lực.

Linh lực từ huyệt đan điền bắn ra, không còn lưu chuyển êm ái mà như một con rắn độc, ngoặt người lao về phía bùa cổ.

"Tiếp nhận nó," Tửu ra lệnh.

"Đây là cơ hội.

Đây là cách để chúng ta ổn định linh hồn trong cơ thể này.

Nếu chúng ta hấp thụ được linh lực từ bùa cổ, chúng ta sẽ có thể kiểm soát sự hỗn loạn trong đan điền."

Lâm Phong nghi ngờ.

Hắn cảm thấy một sự nguy hiểm tiềm ẩn trong chiếc bùa cổ đó.

Nó không chỉ là một vật chứa linh lực thông thường.

Nó mang theo một thứ gì đó cổ xưa, một thứ gì đó liên quan đến chính nguồn gốc của 'Tiền Thế Nguyền Rủa'.

Nhưng hắn không có lựa chọn khác.

Nếu không hấp thụ nó, linh lực trong cơ thể hắn sẽ tiếp tục phình to, và cuối cùng sẽ làm nổ tung cơ thể của Tiểu Y.

Hắn đưa tay ra, linh lực bao bọc lấy bùa cổ.

Ngay khi chạm vào, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc theo cơ thể hắn.

Cơn đau dữ dội hơn bao giờ hết.

Hắn cảm thấy như có ai đó đang dùng dao cứa vào linh hồn của mình, từng chút một, bóc tách những ký ức, những cảm xúc, những mảnh ghép của con người mà hắn từng là.

"Hừ..." Lâm Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra.

Hắn không hét lên.

Hắn chịu đựng.

Hắn nhớ lời hứa với Tiểu Y.

*"Anh là gia đình của em."* Hắn nhớ về Bạch Tử Hân, người anh cả kiên cường, người đã dạy hắn cách cầm kiếm, cách sống.

Và hắn nhớ về chính mình, người đàn ông cô đơn, khao khát thuộc về.

*"Đừng nghĩ đến họ,"* Khuyết thì thầm, giọng nói đầy kích động.

*"Họ sẽ chết.

Tất cả sẽ chết.

Chỉ có chúng ta là sống sót.

Chỉ có chúng ta là vĩnh cửu."*

Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung vào luồng linh lực đang chảy vào cơ thể.

Hắn cảm thấy linh lực từ bùa cổ đang thẩm thấu vào đan điền, hòa quyện với nguyên lực vực thẳm của hắn.

Cơn đau dần dần giảm bớt, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, mạnh mẽ.

Hắn cảm thấy cơ thể của Tiểu Y đang thay đổi.

Những vết nứt trên da thịt bắt đầu lành lại, những mạch máu đen ngòm nhạt màu đi.

Nhưng cái giá phải trả là gì?

Khi luồng linh lực cuối cùng từ bùa cổ tan biến vào đan điền, Lâm Phong mở mắt.

Hắn nhìn xuống đôi tay của mình.

Chúng đang rung lắc, nhưng không còn yếu ớt.

Chúng đang tràn đầy sức mạnh.

Nhưng trong tâm trí hắn, một khoảng trống đáng sợ xuất hiện.

Hắn cố gắng nhớ lại tên của người thầy đầu tiên đã dạy anh ta tập kiếm.

*Không có tên.*

Hắn cố gắng nhớ lại khuôn mặt của người mẹ đã nuôi dưỡng anh ta trong những năm tháng đầu đời.

*Không có khuôn mặt.*

Những ký ức đó đang biến mất.

Chúng đang bị linh lực từ bùa cổ, từ nguyên lực vực thẳm, nuốt chửng.

Hắn đang đánh đổi ký ức của mình để lấy sức mạnh.

Để lấy sự sống.


Lâm Phong đứng giữa phòng tập luyện, thở hổn hển.

Linh lực trong cơ thể hắn đang ổn định, chuyển sang giai đoạn 'Hóa Sinh', nơi linh lực bắt đầu thẩm thấu vào từng tế bào, làm mới và củng cố cơ thể.

Hắn cảm thấy mạnh mẽ, tuyệt đối.

Nhưng ngay khi cảm giác mạnh mẽ đó đạt đến đỉnh điểm, một cảm giác trống rỗng đáng sợ xuất hiện trong tâm trí Phong.

Hắn cố gắng nhớ lại tên của người thầy đầu tiên đã dạy anh ta tập kiếm.

*Không có tên.*

Hắn cố gắng nhớ lại khuôn mặt của người mẹ đã nuôi dưỡng anh ta.

*Không có khuôn mặt.*

Hắn cố gắng nhớ lại lý do tại sao mình lại ở đây, tại sao mình lại chiến đấu.

*Không có lý do.*

Chỉ còn lại một thứ duy nhất.

Một hình ảnh.

Hình ảnh của Tiêu Vô Kỵ, nằm bất động trên mặt đất, thanh kiếm gãy đôi bên cạnh.

Và lời nói của người đàn ông mặc áo bào đen, mặt nạ bạc.

*"Thế giới cũ sẽ chết.

Thế giới mới sẽ sinh ra.

Từ tro tàn của cậu, Lâm Phong."*

Lâm Phong run rẩy.

Hắn nhìn xuống đôi tay của mình.

Chúng đang rung lắc, không phải vì sợ hãi, mà vì sự giận dữ, sự tuyệt vọng.

Hắn vừa mới đánh đổi ký ức của mình để lấy sức mạnh.

Để sống sót.

Nhưng nếu hắn đánh đổi tất cả ký ức, tất cả cảm xúc, tất cả những gì làm nên con người hắn...

thì hắn còn là Lâm Phong nữa không?

Hắn nhìn vào tấm gương vỡ.

Khuôn mặt trong gương không còn là của Tiểu Y, cũng không còn là của Lâm Phong.

Đó là một khuôn mặt lạ lẫm, lạnh lùng, và đáng sợ.

Một khuôn mặt của một kẻ hủy diệt.

Và rồi, từ trong bóng tối sâu thẳm nhất của tâm trí hắn, một giọng nói vang lên.

Không phải của Khuyết.

Không phải của Tửu.

Mà là một giọng nói cổ xưa, vang vọng, như từ một thế giới khác.

*"Chìa Khóa đã mở.

Bước tiếp theo là gì, Lâm Phong?

Liệu cậu có sẵn sàng đánh đổi gia đình của mình để cứu thế giới?

Hay cậu sẽ để thế giới chết, để bảo vệ gia đình của mình?"*

Lâm Phong nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên gò má.

Hắn không có câu trả lời.

Và có lẽ, hắn sẽ không bao giờ có câu trả lời.

Vì cánh cổng đã mở.

Và không có đường lui.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập