Chương 2

Mặt trời đỏ rực như một quả cầu máu khổng lồ đang từ từ chìm xuống chân trời, nhuộm đỏ cả khoảng trời hoang dã bằng một sắc thái u ám và chết chóc.

Ánh sáng cuối ngày không mang lại sự bình yên, mà là tín hiệu của sự sụp đổ.

Lâm Phong đứng giữa tàn tích của túp lều, cơ thể run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự xung đột dữ dội bên trong.

Huyết mạch của "Tiểu Y" — cơ thể hiện tại của hắn — quá yếu ớt, chỉ mới đạt đến tầng thứ hai "Tịch Liên" của cảnh giới Hấp Thụ.

Linh lực trong kinh mạch mỏng manh như sợi chỉ, dễ dàng đứt gãy trước áp lực của nguyên lực vực thẳm đang sôi sục trong hải đảo nguyên thần.

Hắn nhìn xuống đôi tay nhỏ bé, trắng bệch và run rẩy.

Đây không phải là cơ thể của một kiếm tu thiên tài, cũng không phải là thân xác cường tráng của một chiến binh.

Đây là thân xác của một đứa trẻ, một cái vỏ bọc mong manh mà Thiên Đạo đã ném cho hắn như một trò đùa tàn khốc.

"Mặt trời lặn rồi," một giọng nói vang lên từ phía sau, lạnh lùng và không chút cảm xúc.

Lâm Phong không quay lại.

Hắn biết ai đang đứng đó.

Không cần nhìn, hắn có thể cảm nhận được luồng sát khí nồng nặc, mùi hương của huyết mạch cao quý và sự khinh miệt sâu thẳm.

Tiêu Vô Kỵ.

Người đàn ông mặc áo bào trắng tinh khiết, bước đi nhẹ nhàng trên nền đất đá vụn.

Mỗi bước chân của anh ta đều như in dấu lên tâm trí của Lâm Phong, tạo ra một áp lực tinh thần khủng khiếp.

Tiêu Vô Kỵ không dùng linh lực để uy hiếp, anh ta dùng chính sự tồn tại của mình — một sự tồn tại hoàn hảo, không tì vết, đối lập hoàn toàn với sự hỗn độn và ô nhiễm mà Lâm Phong đại diện.

"Tiêu Vô Kỵ," Lâm Phong gọi tên hắn, giọng nói của Tiểu Y vang lên, trong trẻo nhưng đầy vẻ thách thức.

"Anh đến đây để giết tôi?

Hay để 'chữa lành' thế giới bằng cách xóa sổ tôi?"

Tiêu Vô Kỵ dừng bước, cách Lâm Phong mười bước chân.

Ánh mắt anh ta quét qua Lâm Phong, như đang nhìn một vật thể bị nhiễm độc cần được khử trùng.

"Tôi đến đây để giải phóng linh hồn của cậu, Lâm Phong.

Và giải phóng linh hồn của tất cả những kẻ khác đang bị nguyền rủa.

Cậu là Chìa Khóa.

Sự tồn tại của cậu là lỗi lầm của Thiên Đạo.

Khi cánh cổng mở ra, thế giới này sẽ tan vỡ.

Tôi không thể để điều đó xảy ra."

"Thế giới này đã tan vỡ từ lâu rồi," Lâm Phong đáp, mắt hắn nheo lại.

"Chỉ có chúng ta là những người còn đủ can đảm để nhìn vào vết thương đó."

Tiêu Vô Kỵ khẽ cười, một nụ cười thương cảm nhưng đầy kịch liệt.

Hay là ngu xuẩn?

Cậu nghĩ mình đang bảo vệ gia đình?

Cậu đang bảo vệ một ảo tưởng.

Khi linh hồn cậu rời khỏi xác chủ này, cậu sẽ nhập vào ai?

Một kẻ thù?

Một người vô tội?

Cậu sẽ hủy hoại họ, Lâm Phong.

Cậu là một thảm họa di động."

Lời nói của Tiêu Vô Kỵ như những lưỡi dao nhỏ, cứa vào những nỗi sợ sâu thẳm nhất trong tâm trí Lâm Phong.

Hắn nhớ lại cảm giác của đêm qua, khi nguyên lực vực thẳm bùng nổ, khi hắn suýt nữa thì mất kiểm soát.

Hắn nhớ lại ánh mắt sợ hãi của Tiểu Y trước khi cậu bé ngủ đi.

Nếu hắn là một thảm họa, thì gia đình hắn — những người đã chấp nhận hắn — sẽ là nạn nhân đầu tiên.

"Anh sai," Lâm Phong nói, giọng trầm xuống.

"Tôi không phải là thảm họa.

Tôi là người bảo vệ."

"Vậy hãy chứng minh đi," Tiêu Vô Kỵ giơ tay lên.

Một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, sắc bén như kiếm, ngưng tụ trên đầu ngón tay anh ta.

"Nếu cậu thực sự là người bảo vệ, hãy bảo vệ lấy mạng sống của chính mình.

Hãy bảo vệ lấy cơ thể yếu ớt này khỏi sự hủy diệt mà tôi mang đến."

Không khí trong khoảnh khắc ấy trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Tiếng gió ngừng thổi.

Những con côn trùng trong bụi rậm im bặt.

Chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch của Lâm Phong, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tiêu Vô Kỵ khi anh ta lao tới.

Chiến đấu bắt đầu.

Tiêu Vô Kỵ không dùng kiếm.

Anh ta dùng chính linh lực của mình, ngưng tụ thành những mũi tên ánh sáng, bắn về phía Lâm Phong với tốc độ ánh sáng.

Những mũi tên này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn mang theo ý chí của sự thanh tẩy.

Chúng đốt cháy không khí, tạo ra những vệt lửa trắng xóa.

Lâm Phong không thể né tránh.

Cơ thể của Tiểu Y quá chậm, quá yếu.

Hắn chỉ có thể dựa vào trực giác và sự hiểu biết về nguyên lực vực thẳm mà hắn đã hấp thụ.

Hắn giơ tay lên, cố gắng triệu hồi lớp vỏ bọc tím sẫm từ đêm qua.

Nhưng linh lực trong cơ thể này quá ít.

Lớp vỏ bọc chỉ vừa mới hình thành, mỏng manh như một tấm kính vỡ, đã bị mũi tên đầu tiên của Tiêu Vô Kỵ xuyên thủng.

*Đâm!*

Mũi tên ánh sáng xuyên qua cánh tay phải của Lâm Phong, cháy xói da thịt, tỏa ra mùi khét lẹt.

Nỗi đau dữ dội khiến hắn phải rít lên, quỳ xuống một đầu gối.

Máu nhỏ xuống đất, nhưng không phải màu đỏ, mà là màu đen tuyền — dấu hiệu của nguyên lực vực thẳm đang trộn lẫn với máu thường.

"Yếu ớt," Tiêu Vô Kỵ bình luận, giọng không chút rung động.

Anh ta tiếp tục tấn công.

Hai mũi tên nữa lao tới, nhắm vào ngực và đầu của Lâm Phong.

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, hắn không cố gắng chống cự.

Hắn mở rộng tâm trí, để cho nỗi đau, sự sợ hãi, và cả tình yêu dành cho gia đình mình hòa quyện vào nhau.

Hắn nhớ lại lời hứa với Tiểu Y.

Hắn nhớ lại ánh mắt kiên cường của Bạch Tử Hân, người anh cả tinh thần, dù bị phế phế nhưng vẫn đứng giữa bão tố để bảo vệ họ.

*"Gia đình không phải là huyết thống.

Gia đình là những người chọn ở lại bên cạnh ta, khi cả thế giới quay lưng."*

Trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác vang lên.

Không phải giọng của Khuyết, nhân cách tàn nhẫn.

Mà là giọng của chính hắn, của Lâm Phong, người đàn ông cô đơn khao khát thuộc về.

*"Hãy để sự hủy diệt trở thành nguồn sống."*

Lâm Phong mở mắt.

Đôi mắt của cậu bé Tiểu Y giờ đây không còn màu đen thường thấy, mà chuyển sang màu tím sẫm, sâu thẳm như vực thẳm.

Những con ngươi co lại thành hình khe hẹp, giống như một con thú hoang bị dồn vào chân tường.

Hắn không né tránh hai mũi tên còn lại.

Hắn đón nhận chúng.

Mũi tên thứ hai xuyên qua ngực trái, ngay cạnh trái tim.

Mũi tên thứ ba lao vào trán.

Tiêu Vô Kỵ dừng lại, ánh mắt lộ ra sự kinh ngạc.

cậu tự sát?"

Nhưng Lâm Phong không chết.

Hắn đứng dậy, chậm rãi, từng bước một.

Máu đen chảy ròng ròng từ các vết thương, nhưng thay vì chảy xuống đất, nó bốc hơi, hóa thành những luồng khói tím sẫm, cuộn xoáy quanh cơ thể hắn.

Nguyên lực vực thẳm trong hắn không bị tiêu hủy bởi ánh sáng thanh tẩy.

Ngược lại, nó *hấp thụ* chúng.

"Anh nói đúng," Lâm Phong nói, giọng nói giờ đây trở nên trầm ấm, hỗn hợp giữa giọng của Tiểu Y và một thứ gì đó cổ xưa, kinh hoàng.

"Tôi là Chìa Khóa.

Và cánh cổng...

đã mở."

Hắn giơ tay lên, nắm chặt.

Những luồng khói tím sẫm ngưng tụ lại, tạo thành một thanh kiếm hư ảo, dài và sắc bén, tỏa ra một áp lực kinh hoàng.

Không phải linh lực, không phải nguyên lực thông thường.

Đó là sức mạnh của sự hủy diệt, của sự tái sinh từ tro tàn.

Tiêu Vô Kỵ lùi lại một bước, lần đầu tiên trong cuộc đời, anh ta cảm thấy sợ hãi.

Anh ta nhìn thấy trong mắt Lâm Phong không phải là sự thù hận, mà là một sự trống rỗng tuyệt đối, một sự chấp nhận hoàn toàn với số phận hủy diệt.

"Cậu không còn là con người nữa," Tiêu Vô Kỵ thì thầm.

"Con người là gì?" Lâm Phong hỏi, thanh kiếm hư ảo trong tay hắn rung lên, phát ra âm thanh như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn.

"Con người là thứ yếu đuối, thứ dễ vỡ.

Tôi đã vượt qua nó.

Tôi là thứ gì đó hơn thế.

Tôi là kết quả của sự lựa chọn."

Hắn lao tới.

Tốc độ của hắn bây giờ không còn chậm chạp.

Cơ thể của Tiểu Y như được trao sức mạnh của một vị thần hủy diệt.

Thanh kiếm tím sẫm chém xuống, cắt không khí thành hai nửa, tạo ra một khe hở trong không gian.

Tiêu Vô Kỵ vội vàng triệu hồi một lá chắn ánh sáng, dày đặc và cứng rắn.

Nhưng khi lưỡi kiếm của Lâm Phong chạm vào lá chắn, nó không bị chặn lại.

Nó *xuyên thủng*.

Lá chắn ánh sáng vỡ vụn, những mảnh vỡ ánh sáng bay tứ tung, như pháo hoa cuối cùng của sự thanh tẩy.

Tiêu Vô Kỵ bị đẩy lùi, va mạnh vào một tảng đá lớn, máu phun ra từ miệng anh ta.

Lâm Phong đứng trước anh ta, thanh kiếm hư ảo vẫn giơ cao.

Hắn có thể kết thúc cuộc chiến này ngay lúc này.

Chỉ cần một cú chém nữa, Tiêu Vô Kỵ sẽ chết.

Và nếu Tiêu Vô Kỵ chết, có lẽ hắn sẽ được an toàn.

Có lẽ gia đình hắn sẽ được bảo vệ.

Nhưng khi hắn nhìn vào mắt Tiêu Vô Kỵ, hắn thấy một thứ gì đó khác.

Không phải là sự thù hận, mà là sự đau khổ.

Sự đau khổ của một người đàn ông tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, nhưng lại bị cuốn vào vòng xoáy của chính sự điên rồ đó.

Và bên trong tâm trí Lâm Phong, giọng nói của Khuyết vang lên, đầy kích động và tàn nhẫn.

*"Giết hắn!

Giết hắn đi!

Hắn là mối đe dọa!

Hắn sẽ trở lại!

Hắn sẽ giết Tiểu Y!

Giết hắn đi, Lâm Phong!

Dùng sức mạnh này!

Hủy diệt tất cả!"*

Lâm Phong run rẩy.

Thanh kiếm trong tay hắn rung lên dữ dội, như muốn tự mình chém xuống.

Nguyên lực vực thẳm trong hắn đang đói khát, nó muốn máu, muốn sự hủy diệt.

Nó muốn biến Lâm Phong thành một quái vật, một con thú chỉ biết giết chóc.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng kiểm soát.

*"Không,"* hắn nói trong đầu.

*"Tôi không phải là quái vật.

Tôi là Lâm Phong.

Tôi bảo vệ gia đình của mình.

Nhưng tôi không giết người vô cớ.

Tôi không trở thành thứ mà tôi ghét."*

Nhưng sức mạnh của Khuyết quá mạnh.

Nó tràn ngập tâm trí hắn, bóp nghẹt lý trí.

Hình ảnh của Tiêu Vô Kỵ biến dạng, trở thành hình ảnh của cha anh ta, của những kẻ thù cũ, của chính sự cô đơn và nỗi đau mà hắn đã chịu đựng suốt đời.

*"Họ đã bỏ rơi tôi,"* giọng của Khuyết thì thầm.

*"Họ đã coi tôi là rác rưởi.

Giờ đây, tôi có quyền trừng phạt họ.

Tôi có quyền hủy diệt thế giới này, để xây dựng một thế giới mới, nơi không có sự phân biệt, không có sự cô đơn."*

Lâm Phong mở mắt.

Đôi mắt của hắn giờ đây hoàn toàn màu tím, không còn chút trắng nào.

Nụ cười trên môi hắn lạnh lẽo, sắc bén như dao.

"Xin lỗi, Tiêu Vô Kỵ," hắn nói, giọng nói không còn là của một con người, mà là của một vị thần hủy diệt.

"Nhưng gia đình của tôi...

quan trọng hơn thế giới của anh."

Hắn vung kiếm.

Một luồng ánh sáng tím sẫm, khổng lồ, quét ngang qua không gian.

Nó không chỉ nhắm vào Tiêu Vô Kỵ, mà còn nhắm vào cả bầu trời, cả mặt đất, cả thế giới xung quanh.

Nó là một cú đấm vào chính quy luật của Thiên Đạo.

Tiêu Vô Kỵ cố gắng né tránh, nhưng sức mạnh của Lâm Phong quá lớn.

Luồng ánh sáng tím sẫm bao trùm lấy anh ta, không phải để giết, mà để *hủy diệt* sự tồn tại của anh ta trong khoảnh khắc đó.

Khi ánh sáng tan biến, Tiêu Vô Kỵ không còn ở đó.

Chỉ còn lại một vệt khói đen, và một thanh kiếm gãy đôi nằm trên mặt đất.

Lâm Phong đứng đó, thở hổn hển.

Cơ thể của Tiểu Y đang sụp đổ.

Những vết thương trên người hắn không lành lại, mà ngược lại, chúng đang lan rộng, như những vết nứt trên một tấm gương vỡ.

Nguyên lực vực thẳm đang ăn mòn cơ thể này, ăn mòn linh hồn của Tiểu Y.

Hắn nhìn xuống đôi tay của mình.

Da thịt đang chuyển sang màu xám xịt, những mạch máu đen ngòm hiện rõ dưới làn da mỏng manh.

Hắn cảm thấy ý thức của mình đang mờ dần, đang bị kéo vào một vực thẳm sâu thẳm.

*"Cậu đã làm tốt lắm, Lâm Phong,"* giọng của Khuyết vang lên, đầy hài lòng.

*"Nhưng giờ đây, cậu đã mở cánh cổng.

Và thứ bước ra từ cánh cổng đó...

không phải là sự giải phóng.

Mà là sự hủy diệt hoàn toàn."*

Lâm Phong cố gắng đứng dậy, nhưng chân hắn không còn sức.

Hắn ngã xuống, nằm trên mặt đất lạnh lẽo.

Bầu trời tối đen, những vì sao bắt đầu hiện ra, nhưng chúng không sáng, mà đỏ rực, như những con mắt đang nhìn xuống hắn.

Hắn nhớ về lời hứa với Tiểu Y.

*"Anh là gia đình của em."*

Hắn nhớ về Bạch Tử Hân, người anh cả kiên cường.

Và hắn nhớ về chính mình, người đàn ông cô đơn, khao khát thuộc về.

Hắn đã chiến thắng.

Nhưng chiến thắng này có giá trị gì, nếu nó đòi hỏi sự hủy diệt của chính thứ hắn muốn bảo vệ?

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức chìm vào bóng tối, hắn nhìn thấy một bóng người xuất hiện từ phía xa.

Không phải Tiêu Vô Kỵ.

Mà là một người khác, mặc áo bào đen, mặt nạ bạc, cầm trên tay một thanh kiếm dài, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Người đó bước tới, dừng lại trước mặt Lâm Phong.

"Chìa Khóa đã mở," người đó nói, giọng nói vang vọng, như từ một thế giới khác.

"Và giờ đây, thế giới cũ sẽ chết.

Thế giới mới sẽ sinh ra.

Từ tro tàn của cậu, Lâm Phong."

Lâm Phong muốn hét lên, muốn cảnh báo, nhưng cổ họng hắn không thể phát ra âm thanh.

Hắn chỉ có thể nhìn, với đôi mắt tím sẫm, khi bóng người đó giơ thanh kiếm lên, nhắm thẳng vào trái tim đang đập yếu ớt của cơ thể Tiểu Y.

Và rồi, mọi thứ chìm vào bóng tối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập