Chương 1

Ánh trăng máu nhuộm đỏ hoang dã, không phải màu trắng trong của những đêm bình thường, mà là sắc đỏ thẫm, giống như vết thương vừa mới xé toạc da thịt của bầu trời.

Không gian xung quanh hang động cổ xưa bắt đầu méo mó, những tia sáng đỏ chót từ mặt trời lặn cuối cùng xuyên qua khe đá, chiếu thẳng vào con ngươi Lâm Phong.

Hắn cảm thấy một lực kéo vô hình, mạnh mẽ và tàn bạo, đang giật lấy linh hồn mình khỏi thể xác như một sợi chỉ mảnh mai sắp đứt gãy.

Đây chính là hiệu ứng của "Luật Luân Chuyển" – khi linh lực trong không gian đạt cực đại, ranh giới giữa các ý thức trở nên mong manh, và linh hồn những kẻ mang nguyền rủa sẽ bị tước đoạt khỏi cơ thể.

"Lâm Phong...

con đồ rác rưởi."

Tiếng nói khinh miệt vang lên từ phía cửa hang, lạnh lùng như băng giá.

Lâm Hạo, một đệ tử nội môn của Thanh Vân Sect, bước ra với ánh mắt đầy sự khinh bỉ.

Hắn cùng hai tên đồng bọn chặn đứng lối thoát duy nhất.

Đối với họ, đêm nay không chỉ là đêm Luân Chuyển, mà là đêm săn mồi.

Họ biết Lâm Phong là một "Thân Xác Rỗng" – một kẻ không có pháp bảo giữ hồn, dễ dàng bị bắt làm nô lệ hoặc giết chết để lấy nội丹.

Lâm Phong nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.

Cơ thể hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột dữ dội giữa hai nhân cách trong đầu.

"Phong" – phần tính cách dịu dàng, khao khát sự bình yên và một mái nhà – đang kêu gào muốn bỏ chạy.

Nhưng "Khuyết" – phần tính cách tàn nhẫn, lạnh lùng và hiệu quả – đang cười nhạo sự yếu đuối đó.

"Đừng run," Khuyết thì thầm trong đầu, giọng nói như lưỡi dao cạo qua xương tủy.

"Nếu họ muốn chơi, chúng ta sẽ chơi.

Nhưng quy tắc do chúng ta đặt ra."

Lâm Phong mở mắt.

Đôi mắt đen láy của hắn đột ngột chuyển sang màu đỏ thẫm, sâu thẳm như vực thẳm.

Hắn không còn là một nạn nhân bị động.

Hắn là một con thú hoang bị dồn vào chân tường, và con thú ấy không bao giờ chết mà không cắn đứt cổ kẻ thù.

Lâm Hạo vung kiếm, một lưỡi kiếm khí màu xám xịt, mang theo sát khí nồng nặc, bắn tới với tốc độ kinh hoàng.

Không kịp suy nghĩ, bản năng sinh tồn thúc đẩy Lâm Phong nghiêng người.

Lưỡi kiếm xé rách áo bào cũ kỹ, cứa nhẹ vào má hắn.

Máu chảy xuống, nóng hổi, nhưng thay vì hoảng loạn, cơn giận dữ trong lòng Lâm Phong bùng lên dữ dội.

Hắn không né tránh thêm nữa.

Hắn lao tới, bàn tay phải nắm chặt thành quyền, linh lực yếu ớt trong kinh mạch Hấp Thụ tầng Khai Khẩu của hắn bùng nổ, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh nhưng đủ để hắn tiến sát vào mặt Lâm Hạo.

"Con nghĩ linh lực của ta là con số không sao?" Lâm Phong gầm lên, giọng nói khàn đặc, mang theo một chút gì đó phi nhân tính.

Hắn đấm thẳng vào bụng Lâm Hạo.

Tiếng "bụp" vang lên, ruột gan kẻ thù như bị nhào nát.

Lâm Hạo mở to mắt, không tin nổi vào những gì đang xảy ra.

Hắn nghĩ mình đang đối mặt với một phế vật, một kẻ không thể tu luyện, nhưng sức mạnh trong nắm đấm này...

nó mang theo một sự hủy diệt thuần túy.

Hai tên đệ tử còn lại hoảng loạn, rút kiếm ra nhưng chân tay run rẩy.

Họ chưa từng thấy một kẻ mang nguyền rủa lại có ánh mắt đáng sợ đến vậy.

Ánh mắt đó không phải của một con người, mà của một cái bóng đang muốn nuốt chửng ánh sáng.

"Chết đi!" Lâm Hạo phục hồi nhanh hơn dự kiến, hắn phun ra một ngụm máu, nhưng vẫn cố gắng vung kiếm lần nữa, lưỡi kiếm nhắm thẳng vào tim Lâm Phong.

Hắn tin rằng chỉ một vết thương chí mạng là đủ để kết liễu kẻ thù.

Lâm Phong đứng yên.

Hắn không né.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian như chậm lại.

Hắn nhìn thấy lưỡi kiếm tiến tới, nhưng cũng nhìn thấy thứ gì đó vô hình đang bao quanh mình – đó là "Luật Luân Chuyển" đang cố gắng xé toạc ranh giới giữa linh hồn và thể xác.

Cảm giác tê tái lan tỏa khắp cơ thể, nhưng thay vì yếu đi, linh lực trong người hắn lại trở nên nóng bỏng, như lửa đang thiêu đốt băng giá.

Hắn nhận ra điều này: Luật Luân Chuyển không chỉ là lời nguyền, nó còn là một nguồn năng lượng hỗn loạn, và hắn có thể kiểm soát nó.

Ít nhất, là trong khoảnh khắc này.

Lâm Phong đưa tay lên, bắt lấy lưỡi kiếm của Lâm Hạo.

Da thịt hắn bị cắt nát, máu chảy ròng ròng, nhưng hắn không hề buông tay.

Hắn siết chặt tay, gân xanh nổi lên trên cổ tay, và với một lực lượng phi thường, hắn vặn tay.

Xương cổ tay Lâm Hạo gãy gọn với một tiếng snap rõ ràng, vang vọng trong hang động tĩnh lặng.

Lưỡi kiếm rơi xuống, va chạm với đá, tạo ra âm thanh leng keng chói tai.

Trước khi Lâm Hạo kịp hét lên, Lâm Phong đã lao tới, dùng đầu gối đá mạnh vào lồng ngực hắn.

Lâm Hạo bay ngược lại, đập vào vách đá, phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể hắn mềm nhũn, rơi xuống đất như một con búp bê rách nát.

Hai tên đệ tử còn lại run rẩy, lùi lại, ánh mắt họ đầy sợ hãi tột độ.

Họ không dám tiến lên nữa.

Họ nhìn thấy cái chết trong ánh mắt của Lâm Phong.

Lâm Phong đứng đó, thở dốc, máu từ vết thương trên tay và má chảy xuống, nhuộm đỏ vạt áo.

Hắn nhìn xuống cơ thể bất động của Lâm Hạo, rồi nhìn về phía hai tên đệ tử còn lại.

Hắn không cần nói thêm gì.

Chỉ cần ánh mắt của hắn là đủ để khiến họ bỏ chạy, bỏ lại tất cả, chạy về phía ánh sáng của mặt trăng, chạy trốn khỏi bóng tối đang nuốt chửng họ.

Hắn bước ra khỏi hang động, bước ra khỏi khu vực săn mồi khi trăng đã lên cao.

Linh lực trong không khí dịu lại, nhưng sự hỗn loạn trong tâm trí hắn vẫn chưa dừng.

Hắn cảm thấy mệt mỏi, không chỉ về thể xác, mà còn về tinh thần.

Mỗi lần sử dụng sức mạnh của "Khuyết", "Phong" lại bị đẩy lùi sâu hơn vào bóng tối.

Hắn sợ hãi.

Sợ hãi rằng một ngày nào đó, "Phong" sẽ biến mất hoàn toàn, và hắn sẽ chỉ còn là một con quái vật khát máu.

Hắn dừng lại bên cạnh một vũng nước mưa đọng lại dưới gốc cây cổ thụ.

Hắn cúi xuống nhìn phản chiếu của mình trong nước.

Gương mặt trong nước mờ ảo, bị ánh trăng máu chiếu rọi, trông giống như một bóng ma.

Nhưng điều khiến hắn chết lặng không phải là vẻ ngoài đáng sợ đó, mà là đôi mắt.

Đôi mắt trong nước không phải màu đỏ thẫm như lúc nãy.

Chúng là màu đen, sâu thẳm, và trong đó, có một bóng người khác đang đứng sau lưng hắn.

Một bóng người cao lớn, mặc áo đen, với nụ cười tàn nhẫn trên môi.

Đó là "Khuyết".

Nhưng kỳ lạ thay, bóng người đó đang nhìn chằm chằm vào hắn, không phải với sự thù địch, mà với một sự tò mò, một sự sở hữu.

Và rồi, từ trong vũng nước, một giọng nói vang lên, không phải từ miệng hắn, mà từ chính tâm trí hắn, vang vọng như tiếng chuông đồng cổ:

"Chìa Khóa đã được mở.

Cánh cổng đang chờ đợi."

Lâm Phong giật mình lùi lại, nước bắn tung tóe.

Hắn nhìn quanh, nhưng không có ai.

Chỉ có tiếng gió rít qua khe đá, và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Hắn nhìn lại vào vũng nước, nhưng hình ảnh đã biến mất.

Chỉ còn lại phản chiếu của chính hắn, với đôi mắt đen láy, vô hồn, và một vết máu đang chảy xuống, tạo thành một hình thù kỳ lạ giống như một con mắt đang mở to.

Hắn không biết đó là điềm lành hay điềm xấu.

Nhưng hắn biết chắc một điều: đêm nay, hắn đã không chỉ chiến thắng kẻ thù.

Hắn đã đánh thức thứ gì đó bên trong chính mình, thứ gì đó mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể kiểm soát.

Và thứ đó, đang đói khát.

Gió đêm lạnh buốt như dao cứa vào da thịt, nhưng với Lâm Phong, cơn lạnh ấy chẳng thấm vào đâu so với dòng nhiệt huyết đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch.

Hắn đứng sững giữa tàn tích của trận chiến, hơi thở vẫn còn gấp gáp, nhưng đôi mắt thì tĩnh lặng đến đáng sợ.

Những mảnh vỡ của pháp bảo đối phương vẫn còn lơ lửng trong không trung, tỏa ra những tia sáng yếu ớt trước khi hoàn toàn tắt ngấm.

Không khí xung quanh nặng trĩu mùi máu tanh và linh lực bị đốt cháy, tạo thành một bức màn vô hình ngăn cách hắn với thế giới bên ngoài.

Hắn chậm rãi bước tới, từng bước chân in sâu xuống lớp bùn đất đen ngòm.

Dưới ánh trăng mờ ảo, những vệt máu trên y phục dần khô lại, cứng đờ như những vết sẹo cũ.

Nhưng thứ khiến hắn run rẩy không phải là nỗi sợ hãi, mà là cảm giác陌生 (lạ lẫm) đang lan tỏa từ tận sâu thẳm linh hồn.

Thứ sức mạnh vừa đánh thức bên trong hắn không phải là linh lực thuần khiết mà hắn đã tu luyện suốt mười năm qua.

Nó thô bạo, hỗn loạn, và mang theo một ý chí độc lập, như thể nó đang tìm cách chiếm lấy cơ thể này.

"Đó là gì?" Hắn tự hỏi, giọng khàn đặc vang lên trong không gian chết chóc.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của tàn tích, như tiếng thì thầm của quỷ dữ.

Hắn đưa tay lên chạm vào vết máu trên trán, nơi hình thù con mắt kỳ lạ đang hiện rõ.指尖 (ngón tay) của hắn run rẩy khi chạm vào da thịt, nhưng ngay lập tức, một luồng điện xanh lóe lên, chạy dọc theo cánh tay và xâm nhập vào tủy xương.

Nỗi đau dữ dội xuyên thấu, khiến hắn phải nghiến răng, hai mắt đỏ ngầu vì cố kìm nén tiếng hét.

Đây không phải là linh lực.

Đây là nguyên lực của vực thẳm, thứ năng lượng bị cấm đoán trong các giáo điều của Tiên Đạo.

Nó không tu dưỡng, nó tiêu hủy.

Và giờ, nó đang sống trong hắn.

Bất chợt, một tiếng động khẽ vang lên từ phía sau.

Không phải tiếng gió, mà là tiếng bước chân nhẹ nhàng, tinh tế đến mức gần như vô thanh.

Lâm Phong quay người lại, cơ thể căng thẳng như dây cung sắp đứt.

Trong bóng tối, ba bóng người hiện ra, bao vây lấy hắn từ ba phía.

Họ mặc y phục đen tuyền, trên ngực thêu hình một con rắn quấn quanh thanh kiếm — biểu tượng của Sect Rắn Độc, kẻ thù truyền kiếp của gia tộc Lâm gia.

"Lâm Phong," giọng nói lạnh lùng của người đứng giữa vang lên, "bạn đã làm một việc ngốc nghếch.

Đánh thức 'Nó' là tự sát."

Lâm Phong không đáp.

Hắn chỉ nhìn họ, đôi mắt đen láy phản chiếu lại ánh trăng lạnh lẽo.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của ba người này.

Cảnh giới của họ đều ở giai đoạn Kim Đan hậu kỳ, cao hơn hắn một bậc.

Bình thường, đây là một trận chiến mà hắn không thể thắng.

Nhưng hôm nay, mọi thứ đã thay đổi.

"Giết hắn," người đứng giữa ra lệnh, giọng không chút cảm xúc.

"Đừng để thứ ô nhiễm đó lan rộng."

Ba bóng người đồng loạt lao tới.

Không một lời cảnh báo, không một sự do dự.

Linh lực của họ ngưng tụ thành ba mũi tên sắc bén, bắn về phía Lâm Phong với tốc độ kinh hoàng.

Không khí xung quanh rung chuyển, tạo thành những sóng xung kích làm vỡ vụn những tảng đá xung quanh.

Lâm Phong không né tránh.

Hắn đứng yên, hai tay buông thõng, để cho những mũi tên linh lực lao tới.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, khi mũi tên đầu tiên đã chạm vào ngực hắn, hắn mở mắt.

Một luồng ánh sáng tím sẫm bùng nổ từ trong lồng ngực hắn.

Không phải từ huyệt đạo, mà từ chính trái tim.

Ánh sáng ấy không rực rỡ, mà u ám, như màu của bóng tối sâu thẳm.

Nó bao trùm lấy cơ thể hắn, tạo thành một lớp vỏ bọc mỏng manh nhưng cứng rắn đến bất ngờ.

*Clang!*

Mũi tên linh lực va vào lớp vỏ bọc, phát ra một tiếng kim loại chói tai, rồi vỡ tan thành bụi.

Hai mũi tên còn lại cũng gặp số phận tương tự.

Ba kẻ địch sững sờ, lùi lại vài bước, ánh mắt đầy kinh hãi.

"Không thể nào..." Người đứng giữa thì thầm, "Thứ đó...

nó đã hấp thụ linh lực của chúng ta?"

Lâm Phong vẫn không nói.

Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể mình.

Lớp vỏ bọc tím sẫm đang thu hẹp lại, quay trở về bên trong, để lại một cảm giác rỗng tuếch, đói khát.

Hắn nhìn đôi tay của mình, da thịt đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì ham muốn.

Ham muốn hủy diệt.

Ham muốn nuốt chửng.

"Chúng ta không thể giết hắn bằng cách thông thường," người đứng giữa hét lên, ra lệnh.

"Dùng trận pháp!

Gọi 'Thiên La Địa Vực'!"

Ba kẻ địch đồng loạt ném ra những thẻ pháp thuật.

Chúng va vào nhau, tạo thành một hình chạng ngũ giác phức tạp trên mặt đất.

Linh lực từ không gian xung quanh bị hút vào trận pháp, tạo thành một xoáy đen ngòm, áp lực khủng khiếp đè nén xuống, khiến không khí trở nên nặng nề như chì.

Lâm Phong cảm thấy khó thở.

Áp lực từ trận pháp như ngàn cân đè lên vai hắn, ép hắn quỳ xuống.

Khớp gối của hắn va mạnh vào mặt đất, tạo ra một đám bụi mù mịt.

Nhưng hắn không hề yếu đi.

Ngược lại, thứ sức mạnh bên trong hắn đang cười.

Nó thích áp lực này.

Nó thích sự hủy diệt này.

"Đi vào vực thẳm đi, đồ tạp chủng!" Người đứng giữa gầm lên, tay ấn xuống, kích hoạt trận pháp.

Xoáy đen ngòm mở rộng, hút lấy mọi thứ xung quanh.

Những mảnh vỡ, những giọt máu, thậm chí cả ánh sáng cũng bị nuốt chửng.

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo vào trong đó, từng phần cơ thể bị xé toạc, bị phân hủy.

Nỗi đau tột cùng bao trùm lấy hắn, nhưng trong sâu thẳm, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi.

Hắn không chiến đấu lại trận pháp.

Hắn để nó kéo mình vào.

Và khi hắn đã hoàn toàn bị nuốt chửng vào trong bóng tối, hắn mở mắt.

Trong thế giới của bóng tối, không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Và ở giữa sự tĩnh lặng ấy, một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ chính tâm trí hắn.

*"Con đã tìm thấy ta."*

Lâm Phong run rẩy.

Hắn không biết giọng nói đó thuộc về ai.

Nhưng hắn biết một điều chắc chắn: hắn đã không còn là chủ nhân duy nhất của cơ thể này nữa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập